Kỷ Vãn Dao vốn dĩ không hợp với Tống Vân, bởi vậy, nàng đối với Tống Vân rất lạnh nhạt.
“Chúng ta đã sớm không phải là đồng môn.”
“Mặc dù sư tỷ tỷ không thích ta, nhưng ở trong lòng ta, tỷ thủy chung là sư tỷ của ta.”
“Đại sư huynh, chúng ta ở đây có thể gặp nhau, là duyên phận, không bằng chúng ta cùng nhau vào bí cảnh đi?”
Tống Vân mong đợi nhìn Thôi Tri Ngôn, muốn Thôi Tri Ngôn lên tiếng đáp ứng nàng ta.
“Giống như Dao sư muội nói, ngươi và ta đã sớm không phải đồng môn, lấy đâu ra chuyện cùng nhau vào bí cảnh.”
Thôi Tri Ngôn mặc dù kỳ lạ, tại sao Tống Vân vốn dĩ nên trở thành người bình thường lại một lần nữa bước lên con đường tu tiên, nhưng bất luận thế nào, điều này không quan trọng nữa.
Tống Vân lúc trước là do hắn đưa lên Nhất Kiếm Tông, hắn cũng từng cho rằng Tống Vân cần được bảo vệ, nhưng đã xảy ra bao nhiêu chuyện, hắn đã sớm nhận rõ, Tống Vân rốt cuộc là một người như thế nào.
Tống Vân hiện tại tỏ ra vô tội, nhưng cũng không thể xóa bỏ tất cả những gì nàng ta đã làm.
Cấu kết Ma tộc, ác ý của Tống Vân, xa xa nhiều hơn sự lương thiện mà nàng ta thể hiện ra.
Một người như vậy, đã bị trục xuất khỏi Nhất Kiếm Tông, thì không thể nào có bất kỳ liên hệ gì nữa.
Tống Vân chưa từng nghĩ tới, lần nữa gặp mặt, cũng đã cách mấy ngày, nhưng Thôi Tri Ngôn lại vô tình với nàng ta như vậy, căn bản không quan tâm, nàng ta đã chịu bao nhiêu khổ nạn, mới có thể một lần nữa đứng trước mặt hắn.
Tất cả những điều này, đều là lỗi của Tạ Liễu Nhi.
Nếu không phải Tạ Liễu Nhi, nàng ta sẽ không rơi vào kết cục như hiện tại, tất cả mọi thứ đều là vì Tạ Liễu Nhi đã cướp đi mọi thứ vốn dĩ thuộc về nàng ta.
Bất luận là người, hay là việc.
“Đại sư huynh, ta biết ta đã làm sai, nhưng lúc trước, ta cũng chỉ là quỷ mê tâm khiếu, hiện tại tiểu sư muội không sao, ta đã nhận được hình phạt thích đáng, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?”
Tống Vân nghẹn ngào nhìn về phía Thôi Tri Ngôn, cố gắng khiến Thôi Tri Ngôn mềm lòng với nàng ta.
Nhưng Thôi Tri Ngôn thần sắc lạnh lùng.
“Đừng gọi ta như vậy, giữa chúng ta không phải là loại quan hệ đó.”
“Tống đạo hữu, bọn họ không cùng đường với cô, chúng ta cùng đường là được.”
Tống Vân vấp phải trắc trở ở chỗ Thôi Tri Ngôn bọn họ, những người vốn dĩ đồng hành với nàng ta đi tới, hiển nhiên, bọn họ rất bảo vệ Tống Vân, thậm chí cảm thấy là Thôi Tri Ngôn bọn họ có lỗi với Tống Vân.
Tống Vân hốc mắt đỏ hoe, cúi đầu, không nói thêm gì nữa, đi theo người tìm đến rời đi.
Tác phong của Tống Vân, dường như là Thôi Tri Ngôn đã bắt nàng ta chịu ủy khuất to lớn.
“Thật là một đóa bạch liên hoa thanh lệ thoát tục.”
Tống Vân xoay người đi rồi, giọng Tạ Liễu Nhi không lớn không nhỏ.
Sở Ngọc nhìn ra được Tạ Liễu Nhi muốn Tống Vân không được tự nhiên, hắn mở miệng nói: “Tỷ tỷ, bạch liên hoa là gì nha?”
“Chính là thoạt nhìn thuần khiết vô hại, trên thực tế nha, lại không phải là chuyện như vậy.”
Tạ Liễu Nhi ngay từ đầu chưa từng có bất kỳ dây dưa nào với Tống Vân, là Tống Vân đối với nàng tràn đầy ác ý.
Hiện tại Tống Vân còn muốn tới bám víu quan hệ, nàng đương nhiên sẽ không để Tống Vân được như ý rồi.
Nàng và Tống Vân đã sớm chán ghét lẫn nhau rồi.
Tống Vân dừng bước, nàng ta một thân bạch y, nếu lúc này đi tranh cãi với Tạ Liễu Nhi, thì thật sự đúng như ý của Tạ Liễu Nhi rồi, nàng ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhưng Tạ Liễu Nhi cứ đợi đấy cho nàng ta, nàng ta sẽ không để nàng sống yên ổn đâu.
Chỉ cần vào trong bí cảnh, nàng ta sẽ cho nàng biết, thế nào gọi là, chọc phải người không nên chọc.
Là của nàng ta, thì nhất định là của nàng ta, ai cũng không cướp đi được, cho dù là Tạ Liễu Nhi tạm thời cướp đi, thì nàng ta cũng phải bắt trả lại.
Tống Vân cảm thấy, Tạ Liễu Nhi chính là một kẻ trộm, trộm đi tất cả những gì vốn dĩ thuộc về nàng ta, mà sự nhắm vào Tạ Liễu Nhi của nàng ta, đều là vì Tạ Liễu Nhi đáng đời.
Chaporia
Bình Luận (0)