“Không bằng ta đưa tỷ tỷ vào, các ngươi ở bên ngoài chờ đi, ta sẽ bảo vệ tốt tỷ tỷ.”
Sở Ngọc thấy Thôi Tri Ngôn và Kỷ Vãn Dao đều không vui, dứt khoát mở miệng xen vào một chân.
Vừa vặn có thể mượn cơ hội, để Thôi Tri Ngôn và Kỷ Vãn Dao tách khỏi Tạ Liễu Nhi, Tạ Liễu Nhi tách khỏi bọn họ, đối với hắn mà nói mới là chuyện tốt, trong một số tình huống, hắn là người ghét phiền phức.
“Không được.”
Thôi Tri Ngôn và Kỷ Vãn Dao đồng thanh từ chối, vốn dĩ là lo lắng bên trong có mờ ám sẽ khiến Tạ Liễu Nhi gặp nguy hiểm, làm sao có thể để Sở Ngọc và Tạ Liễu Nhi đi vào.
“Nếu đã không được, vậy chúng ta cùng nhau đi vào.”
Sở Ngọc không phải kẻ ngốc, nhìn ra được Thôi Tri Ngôn và Kỷ Vãn Dao đều có ý kiến với hắn, nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là kết quả.
Giằng co ở đây, thuần túy là lãng phí thời gian.
Thôi Tri Ngôn ý thức được, bị Sở Ngọc dắt mũi rồi, lời Sở Ngọc nói, chính là nhất định phải đi vào.
“Bên trong có nguy hiểm, ngươi tự tin có thể đối phó như vậy sao?” Thôi Tri Ngôn nhìn chằm chằm Sở Ngọc, muốn để Sở Ngọc lộ ra sơ hở.
Nhưng Sở Ngọc không nhanh không chậm: “Đây chỉ là một tiểu bí cảnh, chẳng lẽ còn có thể xảy ra chuyện gì sao? Ta cảm thấy là Thôi đạo hữu ngươi quá căng thẳng rồi.”
Tạ Liễu Nhi nhìn nhìn Sở Ngọc, lại nhìn nhìn Thôi Tri Ngôn, sao hai người lại giằng co nữa rồi.
Nhưng bình tâm mà luận, nàng là muốn đi vào.
Tạ Liễu Nhi giơ tay, phát ra âm thanh muốn nói chuyện.
Thôi Tri Ngôn và Sở Ngọc đều nhìn về phía Tạ Liễu Nhi.
“Chúng ta cứ vào xem trước đã, nếu không ổn, thì mau chóng đi ra, thế nào?”
Rất rõ ràng, Tạ Liễu Nhi vẫn muốn đi vào.
Thôi Tri Ngôn mím môi, Tạ Liễu Nhi luôn không nghe khuyên bảo, cho dù hắn và Kỷ Vãn Dao đều nói bên trong có nguy hiểm, nàng vẫn muốn đi.
“Được.
”
Bí cảnh vốn dĩ là vì Tạ Liễu Nhi mới đến, không thể không nghe suy nghĩ của Tạ Liễu Nhi, hắn chỉ có thể phòng bị Sở Ngọc cho tốt, không để Sở Ngọc có bất kỳ cơ hội nào lợi dụng.
“Sở Ngọc, ngươi đi phía trước dò đường, ta và tiểu sư muội đi ở giữa, đại sư huynh đi cuối cùng, không có vấn đề gì chứ?”
Quyết định đi vào rồi, Kỷ Vãn Dao đưa ra thứ tự tiến lên.
Kỷ Vãn Dao vẫn quá rõ ràng, chỉ thiếu nước nói thẳng Sở Ngọc có vấn đề rồi.
Sở Ngọc ngược lại không sao cả.
“Được nha, vì tỷ tỷ, ta nguyện ý làm người dò đường, tỷ tỷ nhớ theo sát ta, tỷ yên tâm đi, ta sẽ bảo vệ tốt tỷ.” Sở Ngọc đi đến cửa hang động, không quên hứa hẹn với Tạ Liễu Nhi.
Tạ Liễu Nhi gật gật đầu, nghiễm nhiên là nghe lọt tai rồi.
Kỷ Vãn Dao kéo tay Tạ Liễu Nhi, không để lời của Sở Ngọc trong lòng, ngược lại ghé sát tai nói với Tạ Liễu Nhi: “Ngươi không được buông tay ta ra, tình hình bên trong không xác định, Sở Ngọc dù sao cũng có khả năng là Ma tộc.”
“Dao sư tỷ yên tâm đi, ta sẽ bảo vệ tốt chính mình.”
Một nhóm người thương lượng xong, quyết định đi vào, Sở Ngọc đi ở phía trước nhất, thi triển thuật pháp khiến hang động trở nên sáng sủa, cửa hang động hơi lớn, nhưng càng đi vào trong, con đường nhỏ càng hẹp, chỉ có thể chứa một người đi lại, Tạ Liễu Nhi chỉ có thể buông tay Kỷ Vãn Dao ra.
Kỷ Vãn Dao theo sát phía sau Tạ Liễu Nhi, sợ Tạ Liễu Nhi xảy ra chuyện gì, nhưng may mắn thay, bọn họ thuận lợi xuyên qua con đường nhỏ, không xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.
Mà bọn họ cũng nhìn thấy thứ phát ra ánh sáng, là một quả trứng, trong trứng dường như còn có thứ gì đó đang động đậy.
“Đây dường như là một quả Yêu Thú Đản.”
Thôi Tri Ngôn cản Tạ Liễu Nhi đang muốn tiến lên phía trước, nói ra cái nhìn của mình.
Tạ Liễu Nhi nhìn quả trứng phát ra ánh sáng màu vàng ấm áp, bên trong còn có bóng mờ, quả thực là vật sống.
“Ở đây sao lại có trứng?”
Chaporia
Bình Luận (0)