Mỗi người ôm ấp suy nghĩ riêng rời khỏi hang động.

Đi dọc về phía trước, thỉnh thoảng đi ngang qua vài con yêu thú, Thôi Tri Ngôn để Tạ Liễu Nhi luyện tay một chút, ngược lại cũng coi như thuận lợi, trong lúc đó còn hái được một ít thảo dược, điều duy nhất khiến người ta kỳ lạ chính là, vẫn không nhìn thấy người.

Không biết người đi đâu hết rồi.

Theo lý thuyết bí cảnh không lớn, tự nhiên là gặp được người, ví dụ như Tống Vân, bọn họ đều luôn không gặp, điều này dù thế nào cũng cảm thấy không đúng.

Đi dạo nhất vòng nhỏ quanh khu vực bên ngoài bí cảnh, Thôi Tri Ngôn đề nghị tạm thời nghỉ ngơi, để Tạ Liễu Nhi tu luyện một phen, rồi lại tiếp tục tiến lên.

Tạ Liễu Nhi gật gật đầu tán thành.

Cứ đi dạo như vậy, nàng cảm giác linh khí trong cơ thể lại tăng lên rồi, ở bên trong này tốc độ nàng hấp thu linh khí rõ ràng nhanh hơn, lờ mờ, nàng cảm thấy có thể sẽ đột phá, ngồi xuống nghỉ ngơi đúng hợp tâm ý của nàng.

Sở Ngọc thấy dừng lại rồi, liền muốn đi tìm Tạ Liễu Nhi nói chuyện, nhưng bị cản lại.

“Ngươi giữ khoảng cách với tiểu sư muội, đừng ảnh hưởng đến muội ấy.”

Thôi Tri Ngôn nói xong, thiết lập kết giới bên cạnh Tạ Liễu Nhi, rất rõ ràng không muốn Sở Ngọc tới gần, nhắm vào chính là một mình Sở Ngọc.

Sở Ngọc chằm chằm nhìn Thôi Tri Ngôn, cuối cùng không nói gì, hắn đi sang một bên ngồi xuống, hắn tạm thời nể mặt Thôi Tri Ngôn một chút, đi vào bên trong, thì không do hắn quyết định được nữa.

Sở Ngọc sau khi ngồi xuống liền nhắm mắt dưỡng thần, không muốn nhìn thấy bộ dạng chướng mắt đó của Thôi Tri Ngôn.

Thôi Tri Ngôn thấy Sở Ngọc nhắm mắt, bảo Kỷ Vãn Dao đi sang một bên với hắn.

“Ta vào bên trong xem thử, ngươi ở đây trông chừng, đừng để hắn tới gần, bí cảnh này thực sự là kỳ lạ, ta đi trước.”

Tạ Liễu Nhi đang tu luyện, cần một chút thời gian, hắn có thể nhân cơ hội rời đi.

“Được.” Kỷ Vãn Dao nhận lời.

Nàng và Thôi Tri Ngôn vẫn là nhất trí.

Không muốn Tạ Liễu Nhi xảy ra chuyện.

Sở Ngọc ngay lập tức nhìn thấy Thôi Tri Ngôn rời đi, khóe môi hắn nở nụ cười nhạt, đôi khi vẫn sẽ cảm thấy Thôi Tri Ngôn bọn họ ngây thơ, tại sao lại cảm thấy giữ Kỷ Vãn Dao lại có thể cản được hắn chứ, không phải đều đã nghi ngờ hắn là Ma tộc rồi sao.

Sở Ngọc đưa mắt nhìn Thôi Tri Ngôn rời đi, tính toán Thôi Tri Ngôn sẽ không nhận ra tình hình ở đây nữa, hắn giơ tay khiến Kỷ Vãn Dao rơi vào hôn mê, bước vào kết giới.

Tạ Liễu Nhi không cần tu luyện, hắn sẽ bảo vệ Tạ Liễu Nhi, Tạ Liễu Nhi chỉ cần ở cùng hắn, những thứ khác không quan trọng.

Huống hồ, hắn muốn trái tim của Tạ Liễu Nhi, Tạ Liễu Nhi tu luyện chẳng qua là lãng phí thời gian.

“Tỷ tỷ, tỷ có muốn Yêu Thú Đản không nha?” Sở Ngọc ghé sát bên tai Tạ Liễu Nhi, tựa như quỷ mị.

Bản thân Tạ Liễu Nhi đang nhắm mắt tĩnh tâm hấp thu linh khí tiến hành tu luyện, đột nhiên nghe thấy lời nói tới gần của Sở Ngọc, còn có chút ý tứ cố ý dụ dỗ, nàng ngay lập tức mở mắt ra.

Nhìn thấy Sở Ngọc ngay trước mắt, nàng hơi kinh hãi.

“Sao ngươi lại vào đây?”

Nàng lại nhìn thấy cách đó không xa Kỷ Vãn Dao đã rơi vào hôn mê, trong lòng càng thêm căng thẳng.

Có cảm giác Sở Ngọc giả vờ cũng không thèm giả vờ nữa rồi.

Không đến mức đó chứ.

“Đây chỉ là một kết giới rất bình thường, tỷ tỷ, có phải tỷ quá coi thường ta rồi không.”

Sở Ngọc vô tội nhìn Tạ Liễu Nhi, dường như Tạ Liễu Nhi hỏi ra câu hắn làm sao vào được này, là vô cùng coi thường hắn.

Nói cách khác, hắn đang phô trương sự lợi hại của mình với Tạ Liễu Nhi.

Hắn có thể dễ dàng tiến vào kết giới, Thôi Tri Ngôn không bảo vệ được nàng.

“Dao sư tỷ sao lại hôn mê rồi?”

Tạ Liễu Nhi không đi tiếp lời Sở Ngọc hỏi nàng có muốn Yêu Thú Đản hay không ban nãy, mà là quan tâm Kỷ Vãn Dao.

Nàng biết nàng không thể thể hiện ra quá muốn, như vậy sẽ bị Sở Ngọc nắm thóp, Sở Ngọc nếu đã biết nàng muốn, vậy bản thân hắn hoàn toàn chủ động tặng cho nàng, chẳng phải càng đúng ý nàng hơn sao.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...