20px

“Cho dù trước kia là đồng môn, chúng ta bây giờ cũng chẳng còn quan hệ gì nữa, tại sao ta phải mang ngươi theo?”

Kỷ Vãn Dao vừa mở miệng đã là những lời lẽ lạnh lùng vô tình.

Sự mềm lòng của Kỷ Vãn Dao trong tưởng tượng của Tống Vân không hề xuất hiện.

Sự ngỡ ngàng hiện rõ trên mặt Tống Vân.

“Sư tỷ, trước kia là ta sai, nhưng chúng ta đều là nữ tử, tỷ không thể giúp ta một chút sao?”

Tống Vân không cầu xin Tạ Liễu Nhi là có nguyên nhân.

Trước đó nàng ta thật sự muốn hại chết Tạ Liễu Nhi, Tạ Liễu Nhi lại không phải là người dễ chung đụng, cho dù có cầu xin Tạ Liễu Nhi cũng vô dụng, nhưng nàng ta và Kỷ Vãn Dao cũng không đến mức xé rách mặt quá khó coi, theo nàng ta thấy, ít nhất Kỷ Vãn Dao vẫn có xác suất sẽ đồng ý.

Kỷ Vãn Dao rõ ràng là người không thể nhìn nổi kẻ yếu thế bị bắt nạt, hiện giờ nàng ta cả người chật vật, cô độc một mình, lẽ nào Kỷ Vãn Dao ngay cả lòng thương xót cơ bản nhất cũng không có sao?

Nàng ta không tin.

“Sư tỷ, tỷ không cứu ta, ta sẽ chết mất.”

Tống Vân cắn răng quỳ rạp xuống trước mặt Kỷ Vãn Dao.

Kỷ Vãn Dao theo bản năng lùi lại một bước.

Tống Vân khóc lóc lê hoa đái vũ, tựa như đã bước đường cùng.

“Ngươi cho dù có chết, thì liên quan gì đến chúng ta?”

Kỷ Vãn Dao vẫn vô tình như cũ.

Nàng ấy sẽ không tiếp nhận Tống Vân lần nữa, nguyên nhân không có gì khác, lúc trước ở Nhất Kiếm Tông, Tống Vân hợp tác với Ma tộc, đã chạm đến giới hạn của nàng ấy.

Vốn dĩ trong nhóm người, Sở Ngọc đã là một mầm mống tai họa rồi, nàng ấy tuyệt đối sẽ không thu nhận thêm một mầm mống tai họa nào nữa.

Mặc cho Tống Vân khóc lóc thế nào, đây đều là do Tống Vân tự chuốc lấy.

Lúc trước Nhất Kiếm Tông đuổi nàng ta khỏi tông môn, nàng ta vốn không nên tiếp tục tu luyện nữa, nếu nàng ta đã cố chấp muốn bước lên con đường tu luyện này, vậy thì nàng ta nên tự chuẩn bị sẵn tâm lý có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Người tu tiên, vì cầu đại đạo, trên con đường này có biết bao nhiêu hiểm cảnh, xảy ra chuyện rồi bỏ mạng là chuyện bình thường hơn bao giờ hết.

Kỷ Vãn Dao cho dù có nhiệt tình đến đâu, đối mặt với Tống Vân cũng không thể dấy lên nổi một phần.

“Dao sư tỷ, hận ta đến vậy sao?”

“Ta sẽ chết mất.”

“Bọn họ đều chết hết rồi, nếu không phải ta chạy nhanh, ta cũng đã chết rồi, nơi này rất nguy hiểm, các người mang ta theo được không.”

Tống Vân ngã ngồi trên mặt đất, không hiểu tại sao Kỷ Vãn Dao cũng không muốn mang nàng ta theo, nàng ta đã quỳ xuống cầu xin rồi, nàng ấy còn muốn nàng ta phải làm sao nữa? Đến

Tạ Liễu Nhi đứng ngay bên cạnh, ánh mắt rơi trên người Tống Vân, trong lòng sinh ra kỳ lạ.

Lúc đi vào Tống Vân còn tỏ vẻ nắm chắc phần thắng, tại sao bây giờ lại suy sụp như vậy.

“Bọn họ chết như thế nào?”

Thôi Tri Ngôn cũng giống như Tạ Liễu Nhi, nắm bắt được điểm mấu chốt.

Bọn họ đều chết hết rồi.

Vậy thì Tống Vân trốn thoát bằng cách nào, tu vi của Tống Vân không hề cao, tại sao nàng ta có thể trốn thoát?

“Ta không biết, ta không biết.”

Tống Vân lắc đầu, nàng ta dường như bị kinh hãi, điên cuồng xua tay, “Đừng hỏi ta, tại sao ta đều không biết.”

Hai mắt nàng ta vô hồn, cả người dường như đã sụp đổ.

“Ngươi thật sự không biết?”

Thôi Tri Ngôn không có ý thương hoa tiếc ngọc, hắn đi đến bên cạnh Tống Vân, khom người ngồi xổm xuống, cố gắng tìm kiếm điểm khả nghi trên khuôn mặt Tống Vân.

“Ta không biết.”

Ánh mắt Tống Vân hoảng loạn, không dám nhìn Thôi Tri Ngôn, trong đồng tử của nàng ta lộ ra sự sợ hãi, dường như nhớ lại thêm một lần, đều khiến nàng ta vô cùng đau đớn.

Thôi Tri Ngôn đang phân biệt, Tống Vân là vì muốn ở lại nên mới diễn kịch, hay là thật sự không muốn nhớ lại.

“Đại sư huynh.”

Kỷ Vãn Dao cũng thu hết phản ứng của Tống Vân vào trong mắt, nàng ấy gọi Thôi Tri Ngôn một tiếng, ra hiệu cho Thôi Tri Ngôn cùng nàng ấy ra chỗ khác.

Hai người trao đổi một chút, xem có nên giữ Tống Vân lại hay không.

Vốn dĩ là không định giữ lại, nhưng, nàng ấy lại nghĩ đến Sở Ngọc, nếu như Tống Vân thật sự từng gặp phải một số nguy cơ mà bọn họ chưa gặp, vậy liệu có thể dẫn bọn họ tránh khỏi nguy hiểm hay không.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...