Mỹ cảnh Thiếu Hoa Sơn vẫn như xưa.
Tần Tang giá ngự Phi Thiên Thoa xuyên qua Kiếm Môn Quan, bay về phía Đạo Môn Phong, đón mặt bay tới một người, chính là Trang Nghiêm Trang sư huynh. Trang Nghiêm vốn dĩ chuẩn bị bế quan trùng kích Trúc Cơ, không biết vì sao lại từ bỏ.
“Ra mắt Trang sư huynh.”
Tần Tang dừng độn quang, xa xa hành lễ một cái.
Trang Nghiêm ngự kiếm rơi xuống bên cạnh Tần Tang, nhìn thấy biểu tình của Tần Tang, nghi hoặc nói: “Sắc mặt Tần sư đệ không được tốt lắm, gặp phải chuyện gì phiền lòng sao?”
Tần Tang lắc đầu, đổi lại khuôn mặt tươi cười hỏi: “Không có, đệ vừa rồi phát hiện ráng chiều trên Tịnh Nguyệt Phong vậy mà tan thành mây khói, cho nên cảm thấy có chút nghi hoặc, không biết trong môn gần đây đã xảy ra chuyện gì?”
Tịnh Nguyệt Phong không chỉ linh tú phi thường, trên không trung còn có mây tía phiêu đãng, ngưng mà không tan, vô cùng bắt mắt, Trang Nghiêm nói là trận pháp do tông môn thiết hạ để phòng ngừa người khác quấy rầy Thần Yên tiên tử bế quan.
Lần trước Tần Tang trở về còn nhìn thấy, lần này vừa vào Kiếm Môn Quan liền phát hiện mây tía trên Tịnh Nguyệt Phong đều đã tiêu tán.
Trang Nghiêm ‘ồ’ một tiếng, liếc nhìn Tịnh Nguyệt Phong ở đằng xa, “Tần sư đệ luôn ở Địa Trầm Động, còn chưa biết sao, Thần Yên tiên tử mấy ngày trước đã xuất quan rồi.”
“Thần Yên tiên tử xuất quan rồi?”
Tần Tang vội vàng truy vấn, “Đã từng đột phá Nguyên Anh kỳ chưa?”
Nếu Thần Yên tiên tử đột phá Nguyên Anh kỳ, Thiếu Hoa Sơn sẽ có hai vị Nguyên Anh lão tổ tọa trấn, nhảy vọt trở thành thế lực đỉnh cấp của Tiểu Hàn Vực, những đệ tử trong môn như bọn họ cũng sẽ nước lên thì thuyền lên, có chỗ tốt vô tận.
Thần sắc Trang Nghiêm có chút ảm đạm, lắc đầu không nói.
Tần Tang nhẹ nhàng thở dài, con đường tu tiên mỗi khi tiến thêm một bước đều khó hơn lên trời, nghe nói Thần Yên tiên tử là thiên chi kiêu tử mang Thiên Linh Căn, bế quan nhiều năm như vậy vẫn thất bại, Tần Tang không khỏi nghĩ đến bản thân, tâm tình càng thêm sa sút.
“Trang sư huynh, không biết Ôn sư thúc có ở Đạo Môn Phong hay không?”
“Sư đệ tìm Ôn sư thúc là vì chuyện gì?”
Ngữ khí Trang Nghiêm khựng lại, đánh giá Tần Tang một cái, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, liên thanh chúc mừng nói: “Chúc mừng Tần sư đệ đột phá Luyện Khí kỳ đệ thập tầng, là tới lấy Trúc Cơ Đan đúng không, Ôn sư thúc vừa vặn đang ở Đạo Môn Phong.”
Tiễn bước Trang Nghiêm, nụ cười trên mặt Tần Tang rất nhanh thu liễm lại, đồng thời loáng thoáng mang theo vài phần sầu dung.
Sau khi xóa đi dấu vết của Tôn Đức, Tần Tang không vội vã trở về Thiếu Hoa Sơn lấy Trúc Cơ Đan, mà quyết định trước tiên thành thành thật thật ở lại động phủ một khoảng thời gian, quan sát xem Thiếu Hoa Sơn xử lý chuyện Tôn Đức mất tích như thế nào.
Cuối cùng, Thiếu Hoa Sơn không nghi ngờ đến trên đầu hắn, chỉ có một vị sư huynh sau khi sự việc xảy ra đi đến Địa Trầm Động, gọi hắn lên hỏi vài câu rồi vội vã rời đi, dường như cứ như vậy mà kết thúc.
Dễ dàng rũ bỏ hiềm nghi của bản thân, cộng thêm 3 viên Trúc Cơ Đan sắp tới tay, vốn dĩ phải là chuyện đáng để cao hứng, thậm chí là cuồng hỉ.
Nhưng ngay sau đó một tin dữ, trực tiếp đánh Tần Tang xuống đáy vực, đến nay vẫn sầu vân thảm đạm.
Trước đó, hắn vẫn luôn củng cố cảnh giới, cho nên không phát hiện ra dị trạng của Diêm La Phiên, một lần nữa bắt đầu tu luyện mới phát hiện, Diêm Vương mặc dù không biến thành chủ hồn của Thập Phương Diêm La Phiên, vẫn có thể cung cấp Hồn Đan, nhưng Hồn Đan đối với Tần Tang đã không còn bất kỳ hiệu quả nào nữa!
Hắn nghĩ hết mọi cách, thậm chí đổi một cây Diêm La Phiên khác, vẫn như cũ.
Biến cố này, đối với Tần Tang mà nói giống như sét đánh giữa trời quang.
Thiên phú của hắn kém như vậy, tốc độ tu luyện có thể sánh ngang với rất nhiều người tu tiên mang Chân Linh Căn thậm chí Song Linh Căn, toàn bộ đều dựa vào Diêm La Phiên và Hồn Đan, không có Hồn Đan duy trì, tốc độ tu luyện của Tần Tang quả thực khiến người ta tuyệt vọng.
Cho dù mang trong mình 3 viên Trúc Cơ Đan, không thể trước 50 tuổi đột phá Luyện Khí kỳ đệ thập tam tầng, đem tu vi tăng lên tới đỉnh phong nhất của Luyện Khí kỳ, hy vọng Trúc Cơ cũng vô cùng xa vời.
Tần Tang vắt óc suy nghĩ, trừ phi có thể thu thập đủ nhiều đan dược cố bản bồi nguyên, hoặc là lại tìm một pháp khí hay công pháp tương tự như Diêm La Phiên có tai họa ngầm rất lớn đối với nguyên thần nhưng có thể nhanh chóng tăng lên tu vi, nhưng những thứ này hiển nhiên đều không dễ dàng tìm được như vậy.
Trong lòng trăm mối tơ vò, bất tri bất giác đã hạ xuống trước mộc điện Đạo Môn Phong, Tần Tang thu thập tâm tình, đổi lại biểu tình tôn kính, gõ vang đại môn mộc điện.
Ôn sư thúc vừa vặn đang xử lý việc vặt trong mộc điện, nghe thấy Tần Tang tới lấy Trúc Cơ Đan, thần sắc có chút kinh ngạc, cười nói: “Nhập môn thời gian ngắn như vậy, đã đột phá đệ thập tầng, xem ra viên linh quả mà ngươi phục dụng rất không bình thường, theo ta tới đây.”
Tần Tang đi theo phía sau Ôn sư thúc, hai người ra khỏi Đạo Môn Phong, bay về phía sâu trong Thiếu Hoa Sơn, cho đến khi tới Bảo Tháp Phong.
“Ngươi ở đây chờ một lát.”
Ôn sư thúc dẫn Tần Tang đi tới trước cửa điện tầng thứ hai của Bảo Tháp Phong, lấy đi yêu bài của hắn, phân phó hắn chờ ở ngoài cửa, một mình đi vào.
Không bao lâu, Tần Tang nghe thấy Ôn sư thúc gọi hắn vào, chỉnh lý lại y phục một chút, cúi đầu, cung cung kính kính đi vào, phát hiện trong đại điện chỉ có Ôn sư thúc và một vị lão giả tuổi tác không nhỏ khác.
“Vị này là Diệp sư huynh,” Ôn sư thúc chỉ vào vị lão giả kia nói.
Tần Tang không dám chậm trễ, khom người hành lễ, “Đệ tử Tần Tang ra mắt Diệp sư thúc.”
Vị Diệp sư thúc kia mặc đạo bào màu thanh bạch, một đôi mắt không lớn hơi híp lại, mang theo một tia tiếu ý đánh giá Tần Tang, nếu không phải trong mắt thỉnh thoảng lóe qua từng đạo tinh quang, Tần Tang còn tưởng rằng đang đối mặt với một vị lão nhân bình thường hiền hòa.
“Vị này chính là Tần sư điệt a, quả nhiên là nhân tài xuất chúng!”
Thái độ của Diệp sư thúc dị thường thân thiết, híp mắt cười nói, “Xác thực đã đột phá Luyện Khí kỳ đệ thập tầng, phù hợp yêu cầu của sư môn, hai vị chờ một lát, ta đi lấy một viên Trúc Cơ Đan tới ngay.”
Nghe thấy tiếng bước chân đi vào đại điện, Tần Tang âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mắn không có trắc trở gì.
Không ngờ, trái tim hắn còn chưa đặt xuống đáy, Ôn sư thúc đột nhiên phất tay bày ra một cái cấm chế cách âm, ho nhẹ một tiếng, trên mặt hiện lên vài phần xấu hổ, nói: “Tần sư điệt, Diệp sư huynh bảo ta giúp huynh ấy hỏi ngươi một chút, có nguyện ý bán viên Trúc Cơ Đan này không?”
Nghe thấy lời này, Tần Tang lập tức ngẩn ra, tiếp đó sắc mặt hơi đổi, Trúc Cơ Đan liên quan đến đạo đồ, trừ phi là người đã triệt để từ bỏ Trúc Cơ, ai lại đem Trúc Cơ Đan của mình bán đi?
“Tần sư điệt đừng khẩn trương.”
Ôn sư thúc nhẹ giọng an ủi, y cũng là bất đắc dĩ, vừa rồi Diệp sư huynh biết Tần Tang là Ngũ Hành Linh Căn, lập tức liền động tâm tư, cầu xin hỗ trợ nói giúp.
Nếu không phải Diệp sư huynh từng giúp y một ân tình nhỏ, y tuyệt đối không làm loại chuyện này.
“Nếu ngươi không nguyện ý bán cũng không sao, Diệp sư huynh chỉ là thuận miệng hỏi một câu, cũng không phải cưỡng ép ngươi. Nếu ngươi nguyện ý bán Trúc Cơ Đan, linh thạch, linh phù, pháp khí, đan dược, những thứ này đều dễ thương lượng, Diệp sư huynh rất có thân gia, sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu.”
Tần Tang cúi đầu trầm tư, thứ hắn hiện tại muốn nhất chính là đan dược loại cố bản bồi nguyên, loại đan dược này mặc dù thưa thớt, nhưng chung quy vẫn có thể mua được, Trúc Cơ Đan mới thực sự là có giá mà không có thị trường, đệ tử của tu tiên tông môn nhiều nhất cũng chỉ được chia 1 viên, tán tu càng là nghĩ cũng không dám nghĩ.
Qua thôn này liền không có cửa hàng này nữa, hắn không cần suy nghĩ liền quyết định khẳng định không đổi.
Bất quá, đối phương là một vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ, cho dù cự tuyệt cũng không thể quá thẳng thừng.
Tần Tang nghĩ nghĩ, vẻ mặt khó xử nói: “Khởi bẩm Ôn sư thúc, đệ tử luôn một lòng hướng về tiên đạo, chưa từng dao động, không thử một lần chung quy không cam tâm...”
Cảm tạ thư hữu 20180527223109375, thư hữu 20200906123916237 đã đả thưởng.
Chaporia
Bình Luận (0)