Mắt thấy biến hóa của ‘Bạch Vân sơn nhân’ ngày càng lớn, thoạt nhìn đã vô cùng giống Cương thi, lúc này Tần Tang lại đột nhiên dừng lại, cắt đứt luyện thi bí pháp.
Ánh mắt hắn xoay chuyển, nhìn về phía Thi Khôi Đại, bàn tay vẫy một cái, đem đoàn khí màu xám trắng do yêu hồn tụ hợp kia câu vào trong tay, thần thức khẽ động, từ đó móc ra một đạo yêu hồn.
Yêu hồn vặn vẹo trong tay Tần Tang, khi thì hóa thành hình cá, chính là hồn của ngư yêu.
Yêu thú mà Tần Tang săn giết đều là tiểu yêu Phàm Yêu Kỳ, linh trí chưa mở, lực phản kháng của yêu hồn không mạnh, sẽ không mang đến phiền phức lúc thi triển luyện thi bí pháp, chỉ là như vậy số lượng yêu hồn cần thiết sẽ nhiều hơn, thời gian luyện chế dài hơn, cũng là lần đầu tiên Tần Tang luyện thi, thi hành cử chỉ ổn thỏa.
Tiếp theo chính là bước thứ hai của luyện thi, không cần thời gian dài dùng âm khí dưỡng thi, trực tiếp đem những hồn phách này luyện chế vào trong cơ thể luyện thi, cưỡng ép ban cho nó linh tính.
Tần Tang giữ chặt đạo yêu hồn kia, lại nắn thủ ấn, bất quá cấm chế lần này có sự khác biệt rất lớn so với trước đó. Trong quá trình cấm chế thành hình, yêu hồn dần dần bị cấm chế bao bọc, cuối cùng triệt để tiêu tán, dung hợp làm một thể với cấm chế.
Tần Tang búng ngón tay một cái, cấm chế trong suốt lơ lửng trước mặt, loáng thoáng có một vệt khí màu xám trắng du đãng bên trong.
Không ngờ cái đầu tiên đã thành công rồi.
Tiếp đó, Tần Tang lập tức lại câu tới một đạo yêu hồn, tiếp tục quá trình vừa rồi, không ngờ trong lúc cấm chế còn chưa thành hình, yêu hồn đột nhiên vỡ vụn.
Mi tâm Tần Tang nhíu lại một cái, chợt không để ý phất tay gạt bỏ yêu hồn vỡ vụn, lại câu tới một đạo mới.
Không phải lần nào cũng có thể thành công, may mà thần thức của Tần Tang không yếu, cùng với việc ngày càng quen thuộc bí pháp, tỷ lệ thành công đại khái có thể khống chế ở mức bảy thành, hiệu suất cũng coi như tạm được.
Trong động phủ không biết thời gian, Tần Tang chuyên tâm trí chí ngưng luyện cấm chế, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, đoàn khí màu xám trắng kia đã tiêu hao hơn phân nửa, trước mặt hắn lơ lửng lít nha lít nhít những cấm chế nhỏ bé.
Cuối cùng, đạo cấm chế cuối cùng hoàn thành, bàn tay Tần Tang đột ngột nắm chặt, những cấm chế này mãnh liệt ngưng tụ, bắt đầu có chút hỗn loạn, nhưng rất nhanh đã tỉnh nhiên hữu tự tụ hợp lại với nhau, lơ lửng giữa không trung, tạo thành một ‘nhân hình cấm chế’ hư ảo.
Bước tiếp theo chính là phân liệt một sợi thần hồn, dựa theo bí pháp của "Thiên Âm Thi Quyết", đúc thành một loại thần hồn ấn ký khống chế luyện thi, dung hợp với đạo cấm chế này, cùng nhau minh khắc lên người luyện thi.
Đợi sau khi luyện chế thành công, liền có thể thông qua thần hồn ấn ký thu phục luyện thi, đồng thời thao túng nó ngự địch.
Phân liệt thần hồn, nguyên thần sẽ có chút tổn thương, bất quá chỉ cần tĩnh tu vài ngày là có thể khôi phục. Tần Tang đã sớm thích ứng với việc kiếm khí phệ thần, chút cảm giác đau đớn này chẳng đáng là gì, rất nhanh đã từ trên nguyên thần phân liệt ra một sợi thần hồn, tranh thủ thời gian ngưng tụ thần hồn ấn ký.
Đợi sau khi thần hồn ấn ký ngưng tụ thành công, Tần Tang đem thần hồn ấn ký khảm lên cấm chế ‘nhân hình’ trước mặt, sau đó cùng nhau minh khắc vào trong cơ thể ‘Bạch Vân sơn nhân’.
Cùng với sự dung nhập của cấm chế, ‘Bạch Vân sơn nhân’ so với trước đó có thêm biến hóa mới, đôi mắt nhắm chặt của hắn không biết từ lúc nào đã mở ra, nhãn châu đen kịt như mực, không có tròng trắng, nhãn cầu biết chuyển động, khá là linh động.
Đồng tử sâu thẳm chằm chằm nhìn về phía trước, mang theo sự căm hận đối với sinh linh và sự khát vọng đối với sát lục, tà dị vô cùng.
Lúc này, hắn đã triệt để biến thành một cỗ Cương thi!
Tần Tang đem yêu hồn còn sót lại thu vào Thi Khôi Đại, ánh mắt xoay chuyển nhìn về phía ‘Bạch Vân sơn nhân’, do dự một chút, phát ra mệnh lệnh bảo nó di chuyển.
‘Bạch Vân sơn nhân’ dị thường nghe lời, Tần Tang bảo hắn sang trái thì sang trái, bảo hắn chuyển hướng sang phải, cũng không chút chần chừ, không có mảy may ý tứ giãy giụa và phản kháng nào.
‘Phốc!’
‘Bạch Vân sơn nhân’ một trảo móc xuống một khối đá vụn trên vách tường, dưới mệnh lệnh của Tần Tang đưa tới, dị thường ngoan ngoãn đứng trước mặt Tần Tang, không nhúc nhích.
Biểu tình của Tần Tang ngày càng kinh ngạc, bởi vì chuyện này hoàn toàn không giống với miêu tả trên "Thiên Âm Thi Quyết".
Trên "Thiên Âm Thi Quyết" có lời cảnh cáo đối với người luyện thi, lúc luyện thi vừa mới được luyện thành, linh tính sơ thành, bản năng sẽ sinh ra sự kháng cự đối với người khống chế, thậm chí sẽ làm ra hành động công kích.
Lúc này, người luyện thi phải nhanh chóng củng cố thần hồn ấn ký trên người luyện thi, áp phục luyện thi, trước khi triệt để khống chế, phải cảnh giác bị luyện thi đánh lén.
Luyện thi thành công, nhưng nhất thời sơ ý bị luyện thi phản sát cũng không phải là số ít.
Tần Tang không sợ khu khu Cương thi, nhưng cũng chuẩn bị án bộ tựu ban thu phục luyện thi, không ngờ hắn còn chưa bắt đầu động tác, ‘Bạch Vân sơn nhân’ vậy mà lại vô cùng nghe lời, ngay cả một chút phản kháng cũng không có.
Điều này khiến Tần Tang vô cùng ngoài ý muốn, đồng thời cũng âm thầm suy tính nguyên nhân.
"Thiên Âm Thi Quyết" chính là truyền thừa bí pháp của tông môn Thiên Thi Tông, là thứ đã được ấn chứng vô số lần, khả năng xảy ra sai sót cực kỳ nhỏ.
Bí pháp nói rành rành, sự kháng cự của luyện thi đối với người khống chế là bắt nguồn từ bản năng, sẽ không vì tu vi của người khống chế cao hay thấp mà thay đổi, người có tu vi cao, tối đa cũng chỉ có thể làm được việc trong nháy mắt áp phục luyện thi.
Ở chỗ hắn lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn…
Ngoại trừ Ngọc Phật, Tần Tang không cảm thấy mình có điểm nào đặc thù hơn người khác.
Thần hồn ấn ký chính là một sợi phân liệt ra từ trong nguyên thần, lẽ nào cũng có thể kế thừa năng lực của Ngọc Phật, giống như nguyên thần bản thể không cách nào lay động?
Bất kỳ người nào, bất kỳ thứ gì, một khi bị mình khống chế, liền không cách nào phản kháng, chỉ có thể cam chịu nô dịch?
Hai mắt Tần Tang đột ngột sáng lên, trong lòng chợt nóng rực, dường như một con đường thông thiên đại đạo đang ở ngay trước mặt!
Phải biết rằng, trong giới tu tiên không chỉ có bí pháp luyện thi, Ngự Linh Tông có pháp môn khống chế yêu thú, ma môn thậm chí còn có tà pháp trực tiếp lấy người làm nô, khống chế tu sĩ.
Với sự thần bí khó lường của Ngọc Phật, nếu mình tìm được một bí pháp tương tự, đi theo con đường nô dịch, khống chế một vị Kim Đan thượng nhân, linh đan diệu dược, pháp bảo công pháp, chẳng phải là muốn gì được nấy sao?
Không đúng!
Trên mặt Tần Tang vừa hiện lên biểu tình hưng phấn, sau đó đột ngột thu liễm lại.
Hắn cẩn thận quan sát viên thần hồn ấn ký này, phát hiện bên trên quả thực có một tầng hoàng quang, nhưng dị thường yếu ớt, nếu không nhìn kỹ căn bản không phát hiện ra được, hơn nữa tầng vi quang này không có cái ý vị kiên cố không thể phá vỡ như bản thể Ngọc Phật.
Nhìn thấy một màn này, Tần Tang như có điều suy nghĩ.
Phỏng chừng cường độ của thần hồn ấn ký là có giới hạn, ‘Bạch Vân sơn nhân’ vừa mới được luyện thành Cương thi, vẫn chưa dẫn sát khí nhập thể, thực lực đại khái chỉ tương đương với tu sĩ Luyện Khí Kỳ, cho nên mới không có mảy may lực phản kháng nào.
Theo như Tần Tang được biết, khu thú chi pháp của Ngự Linh Tông, thực lực của yêu thú không thể vượt qua chủ nhân quá nhiều, nếu không yêu thú sẽ phản phệ chủ nhân.
Hiện tại vẫn chưa thể xác định giới hạn trên của thần hồn ấn ký mạnh đến mức nào, nhưng chắc chắn có thể vượt qua những người khác. Đối với năng lực của Ngọc Phật, Tần Tang vẫn rất có lòng tin.
Ngoài ra, Tần Tang không khỏi nhớ tới một màn ở phân đàn Thiên Thi Tông, hắn ý đồ dùng bí pháp cưỡng ép thu phục cỗ Hoạt thi kia nhưng lại thất bại, có thể thấy Ngọc Phật quả thực có thể nâng cao cường độ của thần hồn ấn ký, nhưng tiền đề là phải khống chế được đối phương trước, đem thần hồn ấn ký minh khắc lên người đối phương, mà đây lại vừa vặn là bước khó khăn nhất.
Mặc dù không nghịch thiên như trong tưởng tượng, nhưng cũng đủ để xưng là ý ngoại chi hỉ.
Chaporia
Bình Luận (0)