Khấu Vấn Tiên Đạo - Vũ Đả Thanh Thạch/Chương 272: Lời MờiC. 272: Lời Mời
20px

Tần Tang không biết an ủi lão như thế nào.

Vân Du Tử cũng không cần Tần Tang đồng tình, rất nhanh thu hồi tâm tình sầu não, cười nói: “Nhất thời cảm hoài, để Tần lão đệ chê cười rồi.”

Tần Tang lắc đầu.

“Tiền bối đạo tâm kiên định, vãn bối bội phục.”

Vân Du Tử ha hả cười một tiếng, đột nhiên hào tình vạn trượng nói: “Đại đạo vô tình! Ngô bối tu sĩ đương nhiên phải có hào khí vĩnh viễn không nói bỏ cuộc, nếu không thiên hạ năng nhân dị sĩ nhiều biết bao, kẻ đúc thành Kim Đan lại có mấy người? Vì sao cố tình có thể đến lượt ngươi và ta? Chỉ có như thế, mới có thể ngửa không thẹn với trời, cúi không thẹn với mình, cho dù thân tử đạo tiêu, cũng có thể ngậm cười xuống suối vàng.”

(Câu gốc xuất xứ từ "Mạnh Tử - Tận Tâm Thượng": Ngửa không thẹn với trời, cúi không thẹn với người.)

Lão hơi ngửa đầu, hai mắt trong trẻo, mặc dù ở chỗ sâu dưới lòng đất, ánh mắt tựa hồ xuyên thấu cổ tu di phủ, nhìn chăm chú thanh thiên.

Tần Tang mặc nhiên, nhớ lại hơn bốn mươi năm thời gian này, hắn có thể từng bước đi đến ngày hôm nay, há chẳng phải đúng như Vân Du Tử nói, nắm bắt mỗi một cơ hội, chưa từng dễ dàng nói từ bỏ.

Chỉ có bốn chữ.

Không quên sơ tâm!

“Tần lão đệ, không phải lão đạo nói chuyện giật gân. Hai chữ Kim Đan, Kim giả, vật kiên cương vĩnh cửu bất hoại; Đan giả, vật viên mãn quang tịnh vô khuy. Tần lão đệ khí hải có thương tích, e là khó chứng viên mãn, nên sớm tìm thuốc liệu thương mới phải, nếu không đợi khổ tu đến Giả Đan cảnh, lại vội vàng trị thương, thời gian không chờ đợi, hối hận không kịp.”

Vân Du Tử thu hồi ánh mắt, khuyên răn một câu.

Tần Tang ngữ khí ngưng trọng hỏi: “Lời này của tiền bối, trước kia có thể có lệ chứng?”

Hắn ở Thiếu Hoa Sơn tra cứu cổ tịch, phát hiện quá trình tu luyện của mỗi người đều không giống nhau, rất khó xác định, căn cơ của mình bị hao tổn, đối với Kết Đan ảnh hưởng lớn bao nhiêu.

Hai mươi năm lịch luyện, "Nguyên Thần Dưỡng Kiếm Chương" chứng thực khả thi, thậm chí có thể nói là công pháp thích hợp với hắn nhất.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, hắn khẳng định có thể trước khi thọ nguyên cạn kiệt đột phá đến Giả Đan cảnh, đánh sâu vào Kết Đan. Không cần Vân Du Tử nhắc nhở, Tần Tang cũng rõ ràng, chuyện Kết Đan, bắt buộc phải bắt đầu suy xét từ bây giờ rồi.

Chưa mưa đã lo sửa nhà.

Vân Du Tử chậm rãi lắc đầu, nói: “Khó nói, tu luyện một đường, vốn chính là thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc, tranh một tia sinh cơ. Tu sĩ Giả Đan cảnh Kết Đan thành công mười không còn một, cho nên Kết Đan thất bại mới là chuyện thường thấy nhất, rất khó nói khí hải bị thương rốt cuộc sẽ có ảnh hưởng lớn bao nhiêu. Bất quá, mỗi một vị tu sĩ vì cầu Kim Đan, không ai không lên tận bích lạc xuống tận hoàng tuyền, không tiếc tất cả đi tìm kiếm khả năng tăng lên tỷ lệ thành công, cho dù chỉ có thể tăng lên một tia, cũng tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Huống hồ loại như ngươi và ta, tự nhiên phải nghĩ cách bù đắp, tốt nhất có thể cầu được viên mãn.”

Tần Tang như có điều suy nghĩ, nghĩ nghĩ, mở miệng nói: “Không giấu gì tiền bối, ta cũng vẫn luôn nghe ngóng phương pháp liệu thương, tra được Hợp Vận Đan, Ngũ Chi Thần Cao và Tuyết Sâm Ngọc Sinh Đan, ba loại đan dược này có lẽ hữu dụng với thương thế của ta. Vừa vặn đều là vật mà sư môn của tiền bối từng bán đấu giá ở Thái Ất Đan Các, không biết tiền bối có hiểu rõ không?”

“Những thứ này...”

Vân Du Tử nhìn Tần Tang một cái, “Ba loại đan dược mà Tần lão đệ nhìn trúng này, đều có hiệu quả hộ dưỡng căn cơ, quả thực là thượng phẩm trong loại đan dược này. Bất quá, Tần sư đệ muốn mua được những đan dược ở Thái Ất Đan Các, e là không dễ dàng. Mấy loại đan dược này, mấy vị chủ dược mà đan phương cần, nghe nói đều là phát hiện trong một cổ dược viên, vốn đã có hạn. Có sư thúc vì tăng lên luyện đan thuật, mới có thể khai lô luyện chế loại đan dược này, số lượng liền càng ít hơn. Từ khi sư môn đem đan dược ra ngoài bán đấu giá, người tới cửa cầu thuốc nối liền không dứt, trong đó không thiếu các đại thế lực và một số tán tu Kim Đan, gần như không thể lưu lạc bên ngoài nữa.

Tần sư đệ có thể đến Thái Ất Đan Các cẩn thận hỏi một chút, đan dược bán đấu giá đều là chuyện của mấy chục năm trước rồi.”

Nghe vậy Tần Tang trong lòng trầm xuống, hai mươi năm trước khi hắn nghe ngóng quản sự ở Thái Ất Đan Các, liền chú ý tới mấy buổi đấu giá đó đều là xảy ra từ rất lâu trước kia, đã sớm có chút dự cảm, từ trong miệng Vân Du Tử đạt được chứng thực.

Tu Tiên Giới ngày nay linh dược khan hiếm, nhất là linh đan cấp bậc như Hợp Vận Đan, chủ dược cần thiết chính là thiên địa chi linh dựng dục, ở ngoại giới gần như không thể xuất hiện, cơ bản chỉ có thể tìm được ở Cổ Tiên Chiến Trường.

Nếu tới cửa cầu thuốc...

Tần Tang cũng nghe ra được ý tại ngôn ngoại của Vân Du Tử, Thái Ất Đan Tông thi dược, không chỉ là xem ra giá bao nhiêu, càng vì kết giao thiện duyên, hắn một tu sĩ Trúc Cơ tiền kỳ, làm sao tranh đoạt với những đại thế lực cùng Kim Đan thượng nhân kia?

Trừ phi hắn không tiếc chảy máu nhiều, cam tâm tình nguyện bị chém đẹp, lấy ra vật có thể khiến Thái Ất Đan Tông động tâm.

Địa Khuyết lão nhân chuẩn bị luyện chế Hỗn Nguyên Đồng Tâm Hoàn, linh vật thu thập được, mỗi một loại giá trị đều không nhỏ, nếu lấy ra một ít, khẳng định có thể thuyết phục Thái Ất Đan Tông.

Bất quá, trừ phi cùng đường mạt lộ, Tần Tang không muốn đem những thứ này hiến ra ngoài.

Địa Khuyết lão nhân dốc lòng thu thập lâu như vậy, mới tìm được mấy loại này, có thể thấy mức độ trân quý của những linh vật này, một khi hiến ra ngoài chưa chắc có thể tìm lại được.

Tần Tang xem qua phương pháp luyện chế Hỗn Nguyên Đồng Tâm Hoàn, phát hiện chỉ thiếu hai loại linh vật. Nói cách khác, đợi sau khi hắn Kết Đan, chỉ cần tìm kiếm hai loại linh vật, liền có thể có thêm một kiện pháp bảo bàng thân, cám dỗ này quá lớn.

Đương nhiên, nếu như không cách nào Kết Đan, tất cả đều là trăng trong nước hoa trong gương, đến thời khắc cuối cùng, nên đổi vẫn phải đổi. Nhưng Tần Tang bây giờ chỉ là Trúc Cơ tiền kỳ, vẫn còn rất nhiều thời gian để trù bị.

“Đa tạ tiền bối chỉ điểm, vãn bối hiểu rồi.”

Tần Tang nói tiếng cảm tạ, trong lòng âm thầm tính toán con đường sau này nên đi như thế nào.

Lúc này, thần sắc Vân Du Tử do dự một chút, mở miệng nói: “Tần lão đệ, nếu ngươi có ý tìm kiếm linh dược, ta ở đây ngược lại có một chỗ để đi, chỉ là không biết Tần lão đệ có nguyện ý hay không?”

Tần Tang ngạc nhiên nhìn Vân Du Tử một cái.

“Tiền bối mời nói.”

Vân Du Tử gật gật đầu, “Tần lão đệ còn nhớ nửa năm trước chúng ta sơ ngộ ở Trường Dương phường thị, lúc đó ta đang chuẩn bị tây hành, chính là bởi vì tra được một tin tức tựa như thật mà lại là giả, nói là có người trong động phủ của một thượng cổ tu sĩ, phát hiện một đường hầm, có thể là thông tới dược viên của tu sĩ kia. Ta dùng thời gian nửa năm, nhiều phương tra xét, cảm thấy hẳn là có bảy tám phần khả năng, chuyện này là thật. Dược viên vừa được phát hiện, linh dược trong dược viên khẳng định vẫn chưa bị người hái qua, nói không chừng có thuốc mà ngươi và ta cần. Bất quá lão đạo một mình e là lực bất tòng tâm, cho nên lần này trở về cũng là chuẩn bị mời trợ thủ. Ở Thiên Tinh Bí Cảnh gặp được Tần lão đệ liền muốn nhắc tới chuyện này, bị nhiệm vụ làm chậm trễ. Nếu Tần lão đệ có ý, có thể tính ngươi một vị.”

Tần Tang nhớ lại ở Trường Dương phường thị, khi lần đầu tiên tương ngộ với Vân Du Tử, Vân Du Tử quả thực có nói qua, nhận được một tin tức giải quyết tai họa ngầm, muốn đi tra xét.

Bất quá, Vân Du Tử đột nhiên mở miệng mời, Tần Tang cũng không tiện trực tiếp đáp ứng hoặc là cự tuyệt.

Hắn còn muốn về Thái Ất Đan Các chứng thực một chút, có phải thật sự không có ba loại đan dược Hợp Vận Đan này bán đấu giá hay không.

Thấy Tần Tang do dự, Vân Du Tử cũng không thúc giục, lại nói: “Tần lão đệ không cần vội vàng trả lời, tiến vào động phủ kia không đơn giản, thời gian mở ra còn phải ở hai ba năm sau, không ngại đợi chúng ta thoát khỏi hiểm cảnh, lại bàn bạc kỹ hơn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...