Cương khí ở tầng dưới pha tạp, nhưng dễ luyện hóa, càng thích hợp cho đệ tử tu vi thấp hấp thu.
Cuối cùng, Tần Tang đem tầm mắt dừng lại ở hư ảnh giống như Hỏa Thần trên đỉnh núi kia, ngưng vọng hồi lâu.
“Đây chính là Tổ Thánh Hỏa trong miệng bọn họ……”
Tần Tang lẩm bẩm tự ngữ, đầy mặt rung động.
Liệt diễm như Hỏa Thần, cao hơn cực thiên, muốn đem thương khung thiêu thủng!
Mặc dù đã sớm nghe nói Tổ Thánh Hỏa trên đỉnh Thần Cương Phong điên cuồng và đáng sợ cỡ nào, nay rốt cuộc tận mắt nhìn thấy, Tần Tang vẫn bị chấn động.
Hắn cho rằng Cửu U Ma Hỏa trong Thập Phương Diêm La Phiên không chỉ quỷ dị, mà còn vô cùng cường đại, nhưng so với khí tức Tổ Thánh Hỏa tản mát ra, chẳng khác nào tiểu vu kiến đại vu.
Tần Tang từng ở Vô Nhai Cốc cảm nhận được khí tức tản mát ra lúc Nguyên Anh đại chiến, hiện tại lấy ra so sánh với Tổ Thánh Hỏa, cảm giác lại cũng có chỗ không bằng.
Về phần chênh lệch giữa hai bên lớn bao nhiêu, Tần Tang cũng không nói rõ được.
Một là hai lần khoảng cách đều rất xa, cảm nhận không rõ ràng.
Hai là bất luận loại lực lượng nào, đều vượt qua nhận thức của Tần Tang, hắn không có năng lực dò xét ngọn nguồn.
Hắn chỉ có thể mơ hồ cảm giác được, Tổ Thánh Hỏa vô cùng đáng sợ, hơn nữa cực kỳ cuồng bạo!
Nghe nói Tổ Thánh Hỏa không phải vốn đã tồn tại, mà là có liên quan đến tổ sư đời thứ nhất của Thanh Dương Ma Tông, cũng chính là vị tiền bối phát hiện ra Thanh Dương Cương Anh, khai tông lập phái ở đây.
Chính vì vậy, mới có cái tên Tổ Thánh Hỏa.
Tần Tang nhìn Tổ Thánh Hỏa một hồi, tầm mắt vượt qua Thần Cương Phong, nhìn về phía xa hơn.
Cách phía sau Thần Cương Phong không xa, chính là cấm địa Thanh Dương Ma Tông.
Nơi đó mây như lọng che, bao phủ tứ dã, rõ ràng bị một tòa đại trận phong tỏa, bên trong là trọng địa tàng bảo của Thanh Dương Ma Tông, động phủ tiên sư.
Tòa đại trận này không đơn giản, thần bí hơn cả hộ sơn đại trận của Thanh Dương Ma Tông, kỳ quái là, tòa đại trận này cũng không đem Thần Cương Phong quan trọng nhất đối với Thanh Dương Ma Tông bao phủ vào trong.
Lẽ nào có liên quan đến Tổ Thánh Hỏa?
Hai mắt Tần Tang híp lại, Tổ Thánh Hỏa cuồng bạo như vậy, vân cái chụp xuống, Thanh Dương Ma Tông nếu không có pháp môn áp chế, dễ dàng liền có thể đem đại trận hủy đi.
Tần Tang đột nhiên nghĩ đến, năm xưa hai đại Nguyên Anh xâm nhập Thanh Dương Ma Tông, lại đột nhiên rút lui, đồng thời đối với quá trình trận đại chiến kia giữ kín như bưng, có thể nào có liên quan đến Tổ Thánh Hỏa hay không?
Nếu Thanh Dương Ma Tông bị dồn vào tuyệt lộ, dẫn bạo Tổ Thánh Hỏa, mạnh như Nguyên Anh, cũng khó mà toàn thân trở lui nhỉ?
Bốn vị Kim Đan của Thanh Dương Ma Tông, hiện tại hẳn là chỉ còn lại một vị ở tông môn, lại không biết động phủ của hắn ở đâu.
Tần Tang nhìn cấm địa, lại nhìn Thần Cương Phong, hắn không thể thám thính được, vị Kim Đan kia bình thường tu hành ở đâu, sau này hành sự bắt buộc phải cẩn thận.
Trôi qua chừng hai canh giờ, Tần Tang nhìn nội môn Thanh Dương Ma Tông cũng hòm hòm rồi, đột nhiên phát hiện trên Thần Cương Phong có một bóng dáng xé rách thanh vụ bay tới, chính là Thạch Oanh.
Tần Tang cấp tốc khôi phục cấm chế, nằm lại vào trong hắc quan.
‘Vút!’
Thạch Oanh lách mình tiến vào động phủ, vội vàng đóng kín cấm chế, liền khoanh chân ngồi bên cạnh thi quan.
Trên mặt nàng khó nén được vẻ mệt mỏi, tựa hồ chuyến đi Thần Cương Phong vừa rồi, đã tiêu hao tinh lực rất lớn của nàng.
Sau khi hơi điều tức, Thạch Oanh xốc lại tinh thần, vươn hai tay ra, đặt phẳng phía trước đan điền.
Ngay sau đó, linh lực trong lòng bàn tay nàng xoay vần, kỳ đặc là, trong linh lực của nàng lóe lên một loại quang mang màu xanh, đem bên trong động phủ cũng nhuộm thành màu xanh.
‘Rào!’
Đột nhiên, một hỏa chủng nhỏ nhắn xuất hiện giữa linh lực, đồng thời cấp tốc cắn nuốt linh lực, bay nhanh lớn mạnh, rất nhanh liền diễn hóa thành một đoàn thanh hỏa.
Đây chính là Thanh Dương Ma Hỏa!
Thanh Dương Ma Hỏa không giống hỏa diễm bình thường, có nhiệt độ cao nóng rực, ngược lại tản mát ra khí tức ôn lương, thoạt nhìn nhân súc vô hại, thực chất vô cùng âm độc, tu sĩ ngoại giới nghe danh đã biến sắc.
Làm kẻ địch với tu sĩ Thanh Dương Ma Tông, không chỉ phải phòng bị pháp khí của hắn, còn phải thời khắc cảnh giác Thanh Dương Ma Hỏa, ngàn vạn lần đừng để ma hỏa dính vào.
Cũng may tu sĩ Thanh Dương Ma Tông ngự sử Thanh Dương Ma Hỏa, tiêu hao vô cùng lớn, không cách nào sử dụng liên tục. Nhất là đệ tử dưới Luyện Khí Kỳ đệ thập trọng, chỉ có thể dùng ma hỏa duy trì tu luyện, vô lực đối địch.
Trong tay Thạch Oanh, đoàn Thanh Dương Ma Hỏa này vô cùng ôn thuận, tĩnh lặng lay động.
Ánh mắt Thạch Oanh lại có chút khẩn trương, trừng lớn hai mắt, chằm chằm nhìn vào sâu trong Thanh Dương Ma Hỏa.
Nếu nhìn kỹ, liền có thể phát hiện ở trung tâm ngọn lửa Thanh Dương Ma Hỏa, có một đạo thanh quang mảnh như sợi tóc, lại nồng đậm hơn cả Thanh Dương Ma Hỏa tồn tại.
Đạo thanh quang này tựa như cá bơi, bơi lội không ngừng trong trung tâm ngọn lửa.
Nó ý đồ xông ra ngoài, lại bị phong tỏa gắt gao bên trong Thanh Dương Ma Hỏa.
Tế xuất ma hỏa, sắc mặt Thạch Oanh hơi trắng bệch.
Nàng ngày thường tu luyện, đều là ở Thần Cương Phong hấp thu một tia Thanh Dương Thần Cương, luyện vào trong ma hỏa của mình, sau đó lại trở về động phủ, từ từ tế luyện.
Cho đến khi đem Thanh Dương Thần Cương triệt để luyện hóa, lại quay lại Thần Cương Phong, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Nàng vẫn là lần đầu tiên thử mang Thanh Dương Thần Cương ra khỏi núi.
Thanh Dương Ma Hỏa xuất phát từ Thanh Dương Thần Cương, hai thứ vốn là vật cùng nguồn gốc, Thạch Oanh thử nghiệm vài lần, liền thành công phong tồn được một tia Thanh Dương Thần Cương.
Nhưng không ngờ Thanh Dương Thần Cương vô cùng không ổn định, lần đầu tiên đi ra, còn chưa kịp ra khỏi núi, đã tan vỡ rồi.
Vì để duy trì một sợi Thanh Dương Thần Cương này không tan vỡ, Thạch Oanh tụ rồi lại tán, tán rồi lại tụ, mất hơn một canh giờ, rốt cuộc sau khi thuần thục, mới thành công mang ra được một tia.
“Ngưng!”
Thạch Oanh chằm chằm nhìn trung tâm ngọn lửa, khẽ quát một tiếng.
Ma hỏa đại tác, áp bách vào trong, tia Thanh Dương Thần Cương kia mãnh liệt run lên, tiếp đó từ hai đầu áp súc vào giữa, cuối cùng biến thành một giọt nhỏ xíu, xanh biếc như sương đọng.
Ổn định được Thanh Dương Thần Cương, ống tay áo Thạch Oanh vung lên, đem hắc quan mở ra, ra lệnh cho luyện thi khoanh chân ngồi trước mặt nàng.
Bước tiếp theo, chính là phải thử nghiệm Cương Sát Xung Đan.
Trong bí pháp của ngọc giản, đã tường thuật chi tiết quá trình Cương Sát Xung Đan, thoạt nhìn rất giống như vậy, đồng thời nói rõ chỉ cần thông qua lực lượng của luyện thi áp chế ba loại thần vật, động tác đủ cẩn thận và chuẩn xác, sẽ không có nguy hiểm gì.
Nhưng trong lòng Thạch Oanh vẫn đang đánh trống.
Nàng không phải người mới vừa bước vào Tu Tiên Giới, đối với một số chuyện chưa từng đích thân trải qua, cũng có nghe thấy.
Càn Thiên Cương Khí, Địa Sát chi khí và Kim Đan, mỗi một loại đều vượt xa khả năng chưởng khống của nàng, một khi gây ra rắc rối, cái mạng nhỏ của nàng cũng khó giữ.
Lúc nãy nàng rời khỏi động phủ, thuận tiện đi tra xét điển tịch sư môn, lại không tra được ‘Cổ Thi Môn’ nói trong ngọc giản, vòng vo hỏi thăm sư thúc trông coi điển tịch, ông ấy cũng chưa từng nghe qua.
Cho nên, Thạch Oanh quyết định đè nén sự cấp bách, từng chút một thử nghiệm, thăm dò bí pháp trong ngọc giản có khả thi hay không, rồi mới quyết định có nên cô chú nhất trịch hay không.
Tâm niệm nàng khẽ động, Thanh Dương Ma Hỏa phân ly ra một luồng, hóa thành một thanh hỏa đao, thò vào trung tâm ngọn lửa, cẩn thận từng li từng tí cắt xuống một tia Thanh Dương Thần Cương càng thêm nhỏ bé không đáng kể.
Ma hỏa bọc lấy Thanh Dương Thần Cương, chậm rãi bay về phía luyện thi.
Cùng lúc đó, Thạch Oanh phân tâm thao túng luyện thi, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận sự cọ rửa của Thanh Dương Thần Cương.
Giờ khắc này, Thạch Oanh chỉ cảm thấy luyện thi thuận tay hơn vừa rồi, ôn thuận đến không thể ôn thuận hơn, vô cùng hợp tâm ý của nàng, điều này khiến lòng tin của Thạch Oanh càng thêm sung túc.
“Luyện thi đại ca, nhất định phải thành công a! Chỉ cần báo được đại cừu, ta thề sau này nhất định trả lại tự do cho ngươi, nghĩ cách để hồn linh ngươi an tức, luân hồi chuyển thế.”
Chaporia
Bình Luận (0)