Khấu Vấn Tiên Đạo - Vũ Đả Thanh Thạch/Chương 935: Lực Chiến Tam ĐịchC. 935: Lực Chiến Tam Địch
20px

Tần Tang và hóa thân tề chí.

Đổi lại là tu sĩ Kết Đan kỳ khác, hạ tràng sẽ không tốt hơn Phương tính thanh niên bao nhiêu.

Điều khiến Tần Tang ngoài ý muốn là, sự nhẹ nhõm trên mặt Bạch tuy đã biến mất, lại vẫn không có bao nhiêu ý sợ hãi.

“Chẳng lẽ hắn có lòng tin đồng thời đối phó mình và hóa thân?”

Trong lòng Tần Tang trầm xuống.

Thủ đoạn của hắn, rất nhiều đều không cách nào dùng trên người Bạch, ví dụ như Huyết Uế Thần Quang.

Bảo vật như Tinh Loa cũng sẽ bị hạn chế.

Bạch chiếm cứ nhục thân Phi Thiên Dạ Xoa, là thân luyện thi, dường như còn có thể tùy ý thoát ly nhục thân, Tinh Loa cho dù có thể trọng sáng nhục thân hắn, chưa chắc đã đả thương được quỷ ảnh bản thể của hắn. Hơn nữa Phi Thiên Dạ Xoa bị Bạch khống chế lâu như vậy, ai cũng không biết đã xảy ra biến hóa gì, nhược điểm trước kia nói không chừng đã không còn tồn tại nữa.

Tâm niệm Tần Tang cấp chuyển, dốc toàn lực thôi động kiếm luân.

Trên người hóa thân huyết khí thăng đằng, Huyết Kiếm dường như phi thường hoan duyệt, bạo phát huyết quang chói mắt, một đạo huyết sắc kiếm khí dài mấy trượng tật trảm mà ra, gào thét mà đến.

Huyết tinh xộc vào mũi.

Bạch nhìn thế công của Tần Tang và hóa thân, nguyên địa bất động, lãnh tĩnh dị thường, hai cánh tay tề huy, lại ý đồ lấy sức một người, chiến Tần Tang và hóa thân.

‘Vút vút...’

Quỷ trảo chi ảnh phô thiên cái địa, như hắc sắc đại lãng, quay ngược lại xông về phía phe Tần Tang.

Trước đó đã thăm dò ra uy lực của quỷ trảo chi ảnh, Tần Tang và hóa thân không có mảy may chần chờ, lại gia tăng thêm một phần chân nguyên, hai thanh phi kiếm phát ra tiếng kiếm ngâm tranh tranh, sở hướng phi mỹ.

Bình chướng do quỷ trảo chi ảnh tạo thành không thể ngăn cản quá lâu, vô số quỷ trảo chi ảnh mẫn diệt dưới hạo đãng kiếm khí, liên tục bại lui.

Thấy cảnh này, trên mặt Bạch lại không có mảy may vẻ nôn nóng nào.

Hắn hít sâu một hơi, thi khí trong cơ thể sôi trào, thể biểu ẩn ẩn nổi lên một tầng thi khí, đồng thời nương theo một loại ba động khó hiểu, nhìn kỹ thì có thể phát hiện thi khí hiện ra màu trắng bệch, và quỷ vụ xung quanh phi thường tương tự.

Mấy chục năm qua, Bạch vẫn luôn thối luyện cỗ nhục thân này.

Trước khi Phi Thiên Dạ Xoa bị cướp đi, thi khí trong cơ thể là luyện hóa địa sát chi khí mà đến, so với quỷ vụ càng lộ ra vẻ u ám hơn.

Tiếng ‘bành bành’ liên tục không dứt, quỷ trảo chi ảnh liên tiếp bị hai thanh phi kiếm đánh tan, bình chướng trở nên càng phát ra mỏng manh.

Đúng lúc này, Bạch đột nhiên quát khẽ một tiếng, thi khí trong cơ thể không hề có điềm báo bạo phát, hóa thành từng sợi xiềng xích màu trắng bệch, tiêu xạ tiến vào sâu trong quỷ vụ xung quanh, trên xiềng xích hiển hiện ra phù văn quỷ dị.

Sát na gian, quỷ vụ phong khởi vân dũng.

Thiên địa biến sắc.

Những quỷ vụ này lại bị thi khí dẫn động, điên cuồng dũng hướng chỗ của Bạch, cuối cùng hình thành quỷ vụ cự phong, ở chỗ Bạch đứng phi tốc thành hình.

Quỷ vụ cự phong lan đến bốn phía, cốt sơn sụp đổ, hài cốt vỡ vụn.

Oán hồn bị kinh động bạo nộ, nhưng cảm nhận được khí tức đáng sợ bày ra lúc hai bên giao thủ, bản năng cảm thấy e ngại, chỉ dám ở ngoại vi bồi hồi, không dám tiến vào.

Lúc đại chiến vừa rồi, bên ngoài cũng đã vây đầy oán hồn, tiếng quỷ khiếu thử khởi bỉ phục phảng phất như đang hò hét trợ uy cho hai bên.

Dưới mắt, những oán hồn này và những con mới tới cùng nhau, đều bị xiềng xích trói buộc, cuốn vào trong quỷ vụ cự phong.

Quỷ vụ điên cuồng chuyển động, bên trong truyền ra từng trận tiếng rống khiến người ta rợn tóc gáy, thanh thế hãi nhân, giống như thất luyện màu trắng, che trời lấp đất.

Bạch mặc niệm vài câu, trong hai mắt tinh quang đại tác, bỗng nhiên vung tay lên.

Trong một trận tiếng oanh minh đinh tai nhức óc, quỷ vụ cự phong mãnh liệt áp xuống, hung hăng đâm sầm về phía Tần Tang và hóa thân. Cự phong duệ bất khả đương, có khí thế nghiền nát hết thảy.

Tần Tang âm thầm kinh hãi, Bạch không biết sử dụng loại thần thông nào, lại có thể thao túng quỷ vụ, tụ tập lực lượng oán hồn.

Áp lực do quỷ vụ cự phong mang đến khiến trong lòng hắn căng thẳng, không chút do dự đảo phi trở về, đồng thời ra lệnh cho thân ngoại hóa thân cùng nhau triệt thoái, tạm lánh phong mang.

Cự phong ập tới, kiếm luân và huyết sắc kiếm khí bị cắn nuốt.

Kiếm luân bị ép cố thủ, Huyết Kiếm liên tục run rẩy, lại đều bị áp chế.

Một khắc sau, nhãn cầu Bạch chuyển động một cái, thân ảnh bỗng nhiên nguyên địa biến mất, dung nhập quỷ vụ. Không để ý tới hóa thân, mà là sau mấy cái chớp lóe, lấy thẳng bản thể Tần Tang.

Ngay sau đó mãnh liệt vung chưởng, mang theo uy của quỷ vụ, hóa thành một cái cự chưởng màu trắng bệch, ầm ầm ập tới.

Tần Tang hừ lạnh một tiếng, thân ảnh phi thoái, đồng thời dùng sức hất cổ tay, Hỗn Nguyên Đồng Tâm Hoàn xuyên qua cự chưởng, đi tới không trung trên đỉnh đầu Bạch.

Tiếp đó, pháp bảo quang mang lóe lên, Song Đầu Hống nhảy vọt ra, nhoáng một cái phân ra mấy đạo huyễn ảnh, tề tề lượng ra nanh vuốt, vồ thẳng vào mặt Bạch.

‘Bành!’

Phân ảnh của Song Đầu Hống vỡ nát toàn bộ, bản thể lộn một vòng giữa không trung, lui về bên cạnh Tần Tang.

Bạch đột nhiên lọt vào tập kích, bị ép ngăn cản, thế công vì thế mà chậm lại. Tần Tang và hóa thân thừa cơ thoát khỏi quỷ vụ cự phong, thu hồi phi kiếm, bứt ra phi thoái.

“Ngươi còn có một đầu linh thú?”

Bạch càng kinh ngạc hơn, hiển nhiên không ngờ Tần Tang lại là nhân sắc khó chơi như vậy.

Ánh mắt hắn lóe lên, đắc thế bất nhiêu nhân, không chút do dự thôi động quỷ vụ lần nữa công kích.

Nhất thời, hai bên chiến thành một đoàn.

Chiến trường qua lại di động.

Quỷ vụ cự phong cắn nuốt oán hồn tàn phá bừa bãi khắp nơi, bên trong có thể thấy rõ ràng huyết quang, thanh quang đan xen.

Bạch đại phát thần uy, tàng thân ở sâu trong quỷ vụ, khiến người ta không thể hạ thủ.

Tần Tang cũng là càng đánh càng kinh hãi, hắn và hóa thân, Song Đầu Hống liên thủ, tương đương với ba cao thủ Kết Đan hậu kỳ, vậy mà không thể chiếm được chút tiện nghi nào.

“Ta đã sớm nói qua, chỉ cần ở phiến không gian này, ngươi vĩnh viễn không có khả năng làm gì được ta.”

Trong quỷ vụ truyền ra thân ảnh của Bạch, hơi lộ vẻ mờ mịt.

Tần Tang phát ra một tiếng hừ lạnh khinh thường, “Đừng có ở đó cố lộng huyền hư! Thao túng quỷ vụ và tinh hồn, đối với ngươi tất nhiên là gánh nặng cực lớn, với thực lực của ngươi định nhiên không cách nào kiên trì quá lâu! Huống hồ, ngươi căn bản không có hoàn toàn chiếm cứ cỗ nhục thân này!”

Lúc đại chiến, Bạch không cách nào hoàn mỹ yểm sức, nhất thời sơ sẩy bị Tần Tang phát giác ra manh mối, nguyên thần của Phi Thiên Dạ Xoa, cùng với thần hồn ấn ký hắn lưu lại trong nguyên thần dường như không bị Bạch triệt để luyện hóa.

Điều này khiến Tần Tang có chút ngoài ý muốn, không biết là tác dụng của Thiên Thi Phù, hay là bởi vì trong thần hồn ấn ký của mình có khí tức Ngọc Phật.

Lần trước tới Thất Sát Điện, Bạch khẳng định rất suy yếu, thậm chí không dám chạm mặt với mình.

Nay Bạch năng lực chiến ba cường địch, nhưng thời gian ở giữa bất quá chỉ khu khu mấy chục năm, không kịp hoàn toàn luyện hóa Phi Thiên Dạ Xoa, cũng là rất có khả năng.

Nếu nguyên thần của Phi Thiên Dạ Xoa vẫn còn, đợi Bạch suy yếu, mình có thể thử đoạt lại quyền khống chế Phi Thiên Dạ Xoa.

Dường như bị nói trúng tử huyệt, Bạch trầm mặc một lát mới nói, “Ngươi xác thực rất mẫn duệ, nhưng ngươi có thể đợi đến lúc ta lực kiệt sao? Mặc dù ta không rõ bên ngoài là cảnh tượng gì, nhưng mỗi lần cách nhau rất nhiều năm mới có người hiện thân, sau đó vội vã rời đi. Tưởng chừng, ngươi cũng không cách nào lưu lại quá lâu chứ? Trừ phi ngươi dự định cùng ta, khốn thủ nơi này.”

Tần Tang mặc nhiên.

Đại chiến vẫn không ngừng, Tần Tang dưới sự trợ giúp của hóa thân và Song Đầu Hống, kiên nhẫn không bỏ đánh vào sâu trong quỷ vụ, tìm kiếm chân thân của Bạch.

Bạch thấy Tần Tang dường như ngầm thừa nhận rồi, tinh thần chấn động, “Đã ai cũng không cách nào làm gì được đối phương, chúng ta không ngại bãi thủ, bàn một vụ giao dịch, đối với ngươi và ta đều có lợi.”

Tần Tang không đáp, trong lòng cười lạnh, âm thầm bấm niệm quyết, trong cơ thể ẩn có tiếng phong lôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...