Thanh âm rất là quen thuộc!
Tần Tang trong lòng khẽ động, ngưng mục nhìn lại.
Linh trận mở ra, sương mù hướng hai bên tách ra, một vị nữ tử áo đỏ đạp sương mù mà đến.
Mày tụ như phong, ô hắc tiễn đồng.
Nữ tử đầu đội phượng quan, tuyệt mỹ nhược yêu.
Nàng thân mặc trường quần màu đỏ, phong hoa tuyệt đại, nghi thái vạn thiên.
Tầm mắt rơi vào trên người Tần Tang, trong mắt nữ tử lóe lên một tia nhã sắc.
“Cảnh bà bà?”
Tần Tang cũng là phi thường ngoài ý muốn.
Cảnh bà bà, con gái của Thanh Trúc tiền bối, chân danh Thanh Quân.
Phường thị sơ kiến Thanh Quân, nàng ẩn tàng tu vi, hóa danh Cảnh bà bà, bề ngoài là lão phụ nhân thùy thùy lão hĩ.
Trước khi tiến vào Chỉ Thiên Phong, Tần Tang mới biết thân phận của Cảnh bà bà chỉ là ngụy trang, chân dung của Thanh Quân cực mỹ, so với Thần Yên cũng không hề thua kém.
Nhưng lần nữa nhìn thấy Thanh Quân, nàng lại thay đổi rồi.
Còn nhớ rõ năm đó, Thanh Quân hiển xuất chân dung, thân mặc bạch y, không nhiễm trần ai, giống như nguyệt cung tiên tử, không dính khói lửa nhân gian, phiêu nhiên nhược tiên.
Bây giờ ngoại mạo và trăm năm trước đồng dạng tuyệt mỹ, tuế nguyệt không có lưu lại chút dấu vết nào trên mặt nàng, nhưng cảm giác mang đến cho Tần Tang lại hoàn toàn khác biệt rồi.
Một bộ váy đỏ như lửa, xán lạn như triều hà, cực kỳ trùng kích.
Khí chất của nữ tử này bách biến, Tần Tang cũng có chút hồ đồ rồi, không biết cái nào mới là nàng chân chính.
“Có ý tứ! Năm đó ta vốn định tìm ngươi hỏi một chút, có tìm được thi cốt của người kia hay không, lại phát hiện ngươi vô cớ biến mất. Về sau mới biết, ngươi ở Tử Vi Cung chọc giận Đông Dương Bá và Thần Yên. Ta nhớ rõ ngươi lúc đó ngay cả Kim Đan còn không phải, chỉ có Giả Đan cảnh chứ? Bị ngươi đào sinh xuất thiên, tiêu thanh nặc tích nhiều năm, lúc lộ diện lần nữa lại có thân tu vi này rồi?”
Khóe miệng Thanh Quân hơi nhếch, cao thấp đánh giá Tần Tang, lộ ra biểu tình cảm thấy hứng thú.
Cảm giác của mình không sai, nữ tử này quả nhiên thay đổi rồi, thần thái và khí chất hoàn toàn không giống với trong trí nhớ.
Tần Tang trong lòng phỉ báng.
Xác nhận nữ tử này xác thực là Thanh Quân, Tần Tang đem những ý niệm này đè ở trong lòng, chắp tay hành lễ, cung duy nói: “Nhiều năm không gặp, tiền bối phong thái y cựu. Vãn bối mạo muội quấy rầy tiền bối thanh tu, còn mong tiền bối chớ trách.”
Thanh Quân chính là con gái của Thanh Trúc.
Đào Hoa Cốc đã là cố hương, ở chỗ này gặp được nàng cũng không kỳ quái.
Thế nhưng, lúc ban đầu nghe ngữ khí trong lời nói của Thanh Quân, tựa hồ đối với Thanh Trúc tiền bối không có bao nhiêu cảm tình, hơn nữa Đào Hoa Cốc cũng không phải động thiên phúc địa gì, Tần Tang không ngờ nhanh như vậy trùng phùng với Cảnh bà bà.
Điều khiến Tần Tang kinh ngạc nhất là, khí tức của Thanh Quân hối hối, mình không cách nào nhìn thấu tu vi chân chính của nàng.
Chỉ có một khả năng, Thanh Quân đã đột phá Nguyên Anh cảnh giới!
Bất quá, Tần Tang chuyển niệm suy nghĩ, cũng thuộc bình thường.
Bọn hắn phân biệt đã vượt qua trăm năm, trăm năm trước Thanh Quân liền dám lẻn vào Thiếu Hoa Sơn, mưu đồ kiếp sát Lãnh Vân Thiên.
“Ta chưa từng đối với người khác nhắc tới Đào Hoa Cốc, ngươi làm sao biết ta ở chỗ này? Ngươi tới Đào Hoa Cốc, là có mục đích khác chứ?”
Thanh Quân liếc mắt nhìn thấu ý đồ của Tần Tang, “Vào nói chuyện.”
Thanh Quân quay người đi vào linh trận.
Tần Tang nói tiếng cám ơn, vội vàng đuổi theo.
Xuyên qua linh trận, trong cốc quả nhiên là một mảnh phương phỉ, nhuộm đỏ sơn cốc.
Những cây đào này đều được cắt tỉa cẩn thận, có chút hoa đào đang nở rộ, trên một chút cây thì treo đầy tiên đào đỏ rực, hinh hương xông vào mũi.
Nước suối róc rách, uốn lượn xuyên qua rừng đào, cuối cùng hội nhập vào một phương thanh đường.
Nơi này không có lầu các hoa quý, chỉ có một tòa tiểu viện tinh xảo, mấy gian mộc ốc, kề sát thanh đường mà xây, y sơn bàng thủy, giấu ở giữa cây đào.
Những di ngôn mà Thanh Trúc tiền bối lưu lại trên vách núi, chẳng qua là đang miêu tả cảnh tượng khắc cốt minh tâm nhất ở sâu trong trí nhớ của hắn.
Ý niệm Tần Tang chuyển một cái, đang muốn mở miệng, chợt cảm thấy linh khí tinh thuần đến cực điểm đập vào mặt, dồi dào hơn so với động phủ của Vân Du Tử và Lý Ngọc Phủ.
Đào Hoa Cốc không phải chỉ có một cái tiểu linh mạch sao?
“Ta từ Nguyên Thận Môn dời tới một cái linh mạch, có thể kham nhất dụng.”
Thanh Quân chú ý tới sự dị dạng của Tần Tang, nhàn nhạt nói.
“Nguyên Thận Môn, Lãnh Vân Thiên chẳng lẽ là...”
Nghe được lời này, Tần Tang khẽ hô một tiếng, mặt mũi tràn đầy khiếp sợ.
Lúc hắn ở Âm Sơn Quan, cố ý nghe ngóng tin tức của Nguyên Thận Môn. Biết được Nguyên Thận Môn y nhiên nằm trong hàng ngũ đỉnh tiêm tông môn, cũng không có suy tàn, hơn nữa Lãnh Vân Thiên sống đến bây giờ.
Hắn còn tưởng rằng Thanh Quân ở Tử Vi Cung thất thủ rồi, không thể giết chết Lãnh Vân Thiên.
Nghe được Thanh Quân lại có thể từ trong Nguyên Thận Môn dời tới linh mạch, trong đầu Tần Tang điện quang lóe lên, bỗng nhiên ý thức được cái gì, có chút khó có thể tin.
Một nhà Thanh Trúc và Nguyên Thận Môn huyết hải thâm cừu, Thanh Quân khẳng định sẽ không thỏa hiệp với Lãnh Vân Thiên.
Chỉ có một khả năng...
“Không sai, Ngũ Phương Tháp của Lãnh Vân Thiên lọt vào Huyết Uế Thần Quang ô uế, ở Tử Vi Cung bị ta giết rồi, cơ nghiệp lớn như vậy của Nguyên Thận Môn, luôn không thể khiển tán, hoặc là chắp tay nhường cho người khác, ta liền ngụy trang Lãnh Vân Thiên làm tông chủ. Đệ tử Nguyên Thận Môn nhìn không thấu chân thân của ta, đám người Xích Phát lão tổ ngược lại là phát hiện mánh khóe. Bất quá một là lúc đó chiến sự đang kịch liệt, ta chủ động gia nhập chiến trường, khuynh lực kháng địch. Hai là sự tình đã thành định cục, ta chưa từng ở Nguyên Thận Môn lạm sát kẻ vô tội, hơn nữa đám người Đông Dương Bá biết ân oán giữa chúng ta, cảnh cáo ta vài câu, cũng liền mặc nhận rồi...”
Thanh Quân hời hợt nói đến nguyên do.
Tần Tang hiểu được, sự tình khẳng định không có đơn giản như Thanh Quân nói.
Lãnh Vân Thiên bỏ mình, cơ nghiệp to lớn của Nguyên Thận Môn bị người cưu chiêm thước sào.
Nguyên Anh tổ sư các phái nhìn thấy cảnh này, sao có thể không có cảm giác thỏ tử hồ bi?
Cho dù có đủ loại lý do, bọn hắn cũng sẽ không cho phép có người tứ ý vọng vi như vậy.
Trừ phi, thực lực đạt tới trình độ có thể khiến tất cả mọi người thỏa hiệp!
Tần Tang vụng trộm quan sát Thanh Quân.
Không biết có phải là ảo giác hay không, hắn lờ mờ cảm nhận được, khí tức trên người Thanh Quân, tựa hồ so với những tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ nhìn thấy ở Thất Sát Điện kia, càng thêm hối hối!
Tần Tang bị ý niệm này làm cho hoảng sợ.
Trăm năm trước, Thanh Quân đối phó một cái Lãnh Vân Thiên miễn cưỡng Kết Anh, còn cần nhiều phương mưu đồ, gọi hắn trợ quyền.
Ngắn ngủi hơn trăm năm, chẳng lẽ nàng liên tiếp đột phá, đã là Nguyên Anh trung kỳ?
Cái này chưa khỏi quá kinh thế hãi tục rồi.
Cho dù Thiên Linh Căn, cũng rất khó nhanh như vậy đột phá chứ?
Hay là trước kia có ẩn tình gì?
Tần Tang lâm vào trầm tư.
Cảm giác Thanh Quân mang đến cho hắn rất mâu thuẫn.
Năm đó, Thanh Quân ngụy trang thành lão ẩu, tàng thân Vấn Nguyệt phường thị. Mà nàng lại dám lẻn vào Thiếu Hoa Sơn, tiếp cận động phủ Đông Dương Bá, không chút lo lắng bị Đông Dương Bá nhìn thấu hành tung.
Tu vi của nàng một mực rất thần bí, lúc cao lúc thấp, khiến người ta nắm lấy không thấu.
Ngay lúc Tần Tang suy nghĩ miên man, hai người xuyên qua rừng đào, đi tới bên cạnh mộc ốc.
“Nói đi, ngươi đến đây vì chuyện gì.”
Thanh Quân chợt đứng vững, nhìn Tần Tang hỏi.
Tần Tang nhìn thấy, ở sau mộc ốc, có hai ngôi mộ, trên bia khắc tên của hai vị nữ tử, chữ viết quyên tú.
Quả nhiên, hai vị hồng nhan đều đã cố đi.
Tần Tang biết thân phận của chủ nhân mộ bia, vì đó mà ta thán.
Nguyện Thanh Trúc tiền bối có thể cùng các nàng tương phùng dưới cửu tuyền!
Tần Tang thu hồi tạp niệm, yên lặng chúc phúc, hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Vãn bối là thụ Thanh Trúc tiền bối ủy thác mà đến, đem thi cốt của hắn mang về, táng ở Đào Hoa Cốc.”
Nói xong, đầu ngón tay Tần Tang quang mang lóe lên, lấy ra quan tài băng trang liễm di thể Thanh Trúc.
Thanh Quân tựa hồ sớm có dự cảm, định định nhìn quan tài băng, ánh mắt phức tạp.
Chaporia
Bình Luận (0)