Khấu Vấn Tiên Đạo - Vũ Đả Thanh Thạch/Chương 1135: Bạch MiêuC. 1135: Bạch Miêu
20px

Đường phố tĩnh mịch.

Một tia nắng chiếu vào, rơi trên quầy, hình thành quang ban.

Bạch Miêu nhắm mắt lại, nằm sấp dưới nắng ấm, lười biếng thích ý.

Cảm nhận được có người đi qua trước cửa, Bạch Miêu nhấc nhấc mí mắt, nhìn rõ bóng người đi vào, hai mắt đột nhiên trừng tròn, người đứng thẳng lên.

“Meo!”

“Tần công tử!”

Tần Tang ngẩn ra, tầm mắt bay nhanh quét qua cửa tiệm, phát hiện chỉ có Bạch Miêu.

“Ngươi quen ta?”

Hắn là theo sự chỉ điểm của Vân Du Tử, tìm được cửa tiệm này, nói là có thể tiếp xúc với cố cựu của Vân Du Tử, yêu thú đến từ Thiên Sơn Trúc Hải, không ngờ là một con mèo.

Đánh giá Bạch Miêu, trong đầu Tần Tang đột nhiên điện quang lóe lên, nhớ lại một chuyện cũ.

Đây lại là Bạch Miêu bán linh nhãn động phủ cho hắn ở Quỷ Phương Quốc lúc trước!

Ngày xưa, Ôn sư huynh của Thiếu Hoa Sơn phái hắn đi Quỷ Phương Quốc, xử lý đệ tử môn hạ tu luyện tà công, vi họa nhân gian, Tần Tang lần đầu tiên gặp được Bạch Miêu.

Từ trong miệng Bạch Miêu biết được, nàng được một vị Trúc Yêu tiền bối ban cho Đế Lưu Tương điểm hóa, sau khi khai hóa linh trí liền ở trong động phủ tu luyện.

Không ngờ, đợi trái đợi phải, Trúc Yêu tiền bối chậm chạp không về.

Nàng một mình tu hành, không có tiền bối chỉ điểm, không biết con đường phía sau nên đi như thế nào, quyết định đi Thiên Yêu Khâu cầu đạo, bèn dùng động phủ làm giao dịch, đổi lấy kham dư đồ và hộ thân pháp khí.

“Hả? Là ngươi! Trúc Yêu điểm hóa ngươi là Vân Du Tử tiền bối!”

Tần Tang bừng tỉnh đại ngộ.

Vân Du Tử lúc còn là Thanh Phúc Chính Trúc chi thân, du lịch đến Quỷ Phương Quốc, điểm hóa Bạch Miêu, vốn hẹn sau khi trở về sẽ mang Bạch Miêu về Thiên Sơn Trúc Hải của Thiên Yêu Khâu.

Nào ngờ, giữa đường xuất hiện ngoài ý muốn.

Thanh Phúc Chính Trúc độ kiếp thất bại, và thần hồn Vân Du Tử dung hợp, tu vi mất hết, ốc còn không mang nổi mình ốc, cũng liền không rảnh bận tâm Bạch Miêu nữa.

Nhìn thấy Tần Tang, Bạch Miêu cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hiển nhiên đã sớm biết quan hệ của hắn và Vân Du Tử.

Thế nhưng, nhìn thấy cố nhân, Bạch Miêu lại không có hỉ sắc.

“Tần công tử, Trúc Yêu tiền bối chẳng lẽ…”

Trong ánh mắt Bạch Miêu hiện lên sự chần chờ và khó có thể tin.

Trước đó, Vân Du Tử truyền tấn cho nàng, nếu mình xảy ra ngoài ý muốn, sẽ đem hậu sự phó thác cho Tần Tang.

Nàng ở Tiên Yêu Thành đợi rất nhiều năm, vẫn luôn không có tin tức của Vân Du Tử, hiện tại đợi được Tần Tang, lại không thấy Vân Du Tử, khiến Bạch Miêu có loại dự cảm bất tường.

Bạch Miêu vẫn luôn có lòng tin vô cùng đối với Trúc Yêu tiền bối, căn bản chưa từng nghĩ tới lão sẽ thất bại.

Tần Tang ánh mắt ảm đạm, gật gật đầu, khẽ thở dài: “Tiền bối độ kiếp thất bại rồi…”

Hai mắt Bạch Miêu nháy mắt đỏ lên, nước mắt tràn đầy hốc mắt, ngây ngốc nhìn ngoài cửa sổ, sau đó cuộn mình lại, vùi đầu, không nói một lời.

Vân Du Tử điểm hóa Bạch Miêu, mở ra linh trí, ân đồng tái tạo.

Lúc Tần Tang và Bạch Miêu phân biệt, Bạch Miêu chỉ là tiểu yêu Phàm Yêu Kỳ, hiện tại rõ ràng đã là Yêu Đan Kỳ.

Ngoại trừ những hậu duệ của thần thú tiên cầm huyết mạch kia, tốc độ tu hành của yêu thú là kém xa tu tiên giả.

Bạch Miêu có thể có ngày hôm nay, một là bản thân nàng thiên phú không tệ, hai là khẳng định có công lao Vân Du Tử dốc lòng chỉ điểm. Dù sao, Vân Du Tử trước kia là hóa hình Trúc Yêu, đối với yêu thú phi thường hiểu biết.

Đối với Bạch Miêu mà nói, Vân Du Tử như thầy như cha, tình cảm không thể bảo là không sâu.

Trầm mặc hồi lâu.

Bạch Miêu ngẩng đầu lên, đỏ hoe hốc mắt, thấp giọng nói: “Xin lỗi, Tần công tử, ta thất thố rồi.”

Tần Tang cảm đồng thân thụ, thấy cảm xúc của Bạch Miêu ổn định rồi, nói rõ ý đồ đến.

“Ta có thể hiểu được tâm tình của đạo hữu, Vân Du Tử tiền bối cũng là tri giao hảo hữu của ta, có đại ân với ta. Trước khi tiền bối tiên thệ, phó thác cho ta một số chuyện, trong đó bao gồm Thiên Sơn Trúc Hải và chư vị đạo hữu, hy vọng sau khi ta Kết Anh, có thể giúp đỡ một hai.

Đáng tiếc ta thiên tư không đủ, khổ tu nhiều năm cũng không thể đột phá bình cảnh. Lần này tới là muốn liên lạc với đạo hữu trước, nói cho các ngươi biết tin tức của tiền bối, cùng với xem xem có thể làm chút gì…”

“Nơi này không phải chỗ nói chuyện, công tử mời theo ta.”

Bạch Miêu nhấc vuốt, đóng cửa sổ lại, nhảy xuống quầy, đi về phía hậu đường.

Tiến vào động phủ của Bạch Miêu.

Tần Tang phát hiện, cách bài trí ở đây, phi thường giống với động phủ trước kia của Bạch Miêu, là một con miêu yêu niệm cựu.

“Năm xưa sau khi phân biệt với công tử, may nhờ kham dư đồ, pháp khí và "Độn Linh Quyết" công tử tặng ta, mới có thể xuyên qua địa giới Nhân tộc, hữu kinh vô hiểm đến Thiên Sơn Trúc Hải, gặp được Liễu gia gia…”

Bạch Miêu xốc lại tinh thần, nói chuyện cũ với Tần Tang.

“Liễu gia gia? Là vị Liễu Thụ Chi Linh kia?”

Tần Tang hỏi, trước đó nghe Vân Du Tử nhắc tới qua.

Lão liễu thụ là đại yêu Yêu Đan Hậu Kỳ duy nhất của Thiên Sơn Trúc Hải, chính là Liễu Thụ Chi Linh tu hành đắc đạo, ngoài ra còn có một đầu mã hầu Yêu Đan Trung Kỳ, là đáng giá tín nhiệm.

Bạch Miêu gật đầu, tiếp tục nói: “Sau khi Trúc Yêu tiền bối mất tích, Liễu gia gia và Mã Hầu gia gia khổ khổ chống đỡ. Sau đó Trúc Yêu tiền bối rốt cuộc trở về, chúng ta mới biết Trúc Yêu tiền bối đã biến thành Nhân tộc. Lúc đó, Trúc Yêu tiền bối chỉ có Kết Đan Kỳ, trước khi Kết Anh không thể bại lộ. Cho nên toàn bộ Thiên Sơn Trúc Hải, chỉ có ta và Liễu gia gia biết thân phận chân chính của Trúc Yêu tiền bối… Ta được tiền bối chỉ điểm, mới có ngày hôm nay, đã sớm từ trong miệng tiền bối biết Tần công tử rồi. Tiền bối đối với Tần công tử cực kỳ coi trọng, mỗi lần nhắc tới công tử mất tích đều tiếc hận không thôi, may mà công tử bình an vô sự…”

Nghe Bạch Miêu nói xong chi tiết.

Tần Tang đại khái hiểu được tao ngộ trước kia của Vân Du Tử.

Vân Du Tử vốn định đợi sau khi Kết Anh, mới hội diện với cố cựu. Dù sao lão quá đặc thù rồi, là dị loại của tu tiên giới, tùy tiện bại lộ thân phận, cho dù quan hệ thân mật đến đâu, đều có thể xuất hiện ngoài ý muốn.

Chỉ là, lão không ngờ Tội Uyên sẽ nhanh như vậy ngóc đầu trở lại.

Thiên Yêu Khâu và Nhân tộc từng có minh ước.

Lúc chiến tranh kịch liệt, Yêu tộc không thể khoanh tay đứng nhìn, cũng sẽ điều phái yêu thú đại quân chi viện, một bộ phận do Yêu Vương suất lĩnh, một bộ phận tạm thời nhận nhân loại tu sĩ làm chủ.

Về phần nội bộ Yêu tộc điều phái như thế nào, sẽ do các đại Yêu Vương thương nghị.

Chi chủ Thiên Sơn Trúc Hải vẫn luôn không lộ diện, Yêu Vương khác đã ẩn ẩn có chút hoài nghi, nếu không có Yêu Vương hộ trì, chỉ sợ toàn viên đều phải bị kéo đi làm pháo hôi.

Sau khi từ Tử Vi Cung trở về, Vân Du Tử tiến cảnh phi tốc, liên tiếp đột phá. Lúc đó lão đã có lực tự bảo vệ mình, kịp thời trở lại Thiên Sơn Trúc Hải, lượng minh thân phận với Liễu Thụ Yêu.

Một phen thương nghị sau đó, bọn họ bố hạ linh trận làm ngụy trang ở động phủ ngày xưa.

Bởi vì liên minh hai vực chưa rơi xuống hạ phong, chiến sự chưa đến lúc kịch liệt nhất, mặc dù chi chủ Thiên Sơn Trúc Hải không trực tiếp hiện thân, cuối cùng lại cũng giấu giếm được tai mắt người khác.

“Mỗi một vị Yêu Vương, đều khống chế một tòa yêu thành sao?”

Tần Tang tò mò hỏi.

Hắn tới gặp Bạch Miêu, một mục đích trong đó, cũng là muốn nghe ngóng phong thổ của Thiên Yêu Khâu.

Bạch Miêu liên tục lắc đầu, “Sao có thể. Đế Lưu Tương trân quý vô cùng, Yêu Vương chỉ nỡ lấy ra một bộ phận, điểm hóa hậu đại hoặc là tiểu yêu có tiềm lực, làm tâm phúc, giúp bọn họ quản lý lĩnh địa. Yêu thú thực sự khai hóa linh trí, kỳ thực rất ít rất ít, đại bộ phận dã tính chưa trừ, không thể thành thành thật thật ngốc trong yêu thành. Không tính tòa Tiên Yêu Thành này, trong Thiên Yêu Khâu kỳ thực chỉ có một tòa yêu thành, cực bắc Thiên Yêu Khâu, Vạn Yêu Thành ở lối vào Cổ Tiên Chiến Trường. Thành chủ là Vũ Yêu Vương đại nhân, nghe nói cư dân trong thành đa số là Nhân tộc…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...