Trên lưng Đơn Cước Thần Điểu, nằm sấp 1 con tiểu hồ ly.
Huyết khí trên người Đơn Cước Thần Điểu không cách nào ô nhiễm tiểu hồ ly.
Tiểu hồ ly da lông trắng muốt, nhỏ nhắn đáng yêu, vô cùng đẹp đẽ.
Khí tức của nó lại không giống vẻ bề ngoài đáng yêu và yếu ớt như vậy, rõ ràng cũng là một vị Hóa Hình đại yêu!
Bất quá, 1 cái chân sau của tiểu hồ ly lại đầm đìa máu tươi, rủ xuống ở đó, trong huyết nhục nứt toác, có từng luồng khí tức màu đen, vặn vẹo uốn éo, như giòi trong xương, khó mà thanh trừ.
Tiểu thú hình như hồ ly, thể hình lại chỉ cỡ con chuột, vươn 2 vuốt trước ra, gắt gao bám lấy lông vũ của Đơn Cước Thần Điểu, đồng dạng chằm chằm nhìn thanh quang, trong đôi mắt tròn xoe tràn đầy sự tức giận.
Một đạo hắc sắc độn quang khác rơi ở phía sau chúng.
Dáng vẻ của nó so với Đơn Cước Thần Điểu còn cổ quái và xấu xí hơn.
Nửa thân trên là đầu cá, thân cá, mọc đầy vảy đen, nửa thân dưới lại mọc 2 cái chân ếch, lúc phi hành thân thể hướng về phía trước nhảy chồm chồm, lộ ra vẻ hơi buồn cười.
Tốc độ của Oa Ngư không chậm, nhưng so với thanh quang và Đơn Cước Thần Điểu thì kém cỏi hơn nhiều, rất nhanh đã rớt lại phía sau.
Nó há cái miệng đầy nanh vuốt, thét chói tai một tiếng, tung người nhảy xuống biển.
‘Ào!’
Bọt nước văng khắp nơi.
Oa Ngư như cá gặp nước.
Chỉ thấy dưới mặt biển xuất hiện 1 đạo hắc ảnh, giữa lúc nhấp nhô, tốc độ bạo trướng, gấp gáp đuổi theo.
Cho đến khi 3 đạo độn quang biến mất ở phương xa.
Từ phương bắc bay tới huyết sắc nhàn nhạt.
Huyết sắc càng lúc càng đậm, máu tươi theo nước biển lưu động, nơi đó không biết đã chết bao nhiêu người. Dần dần, lại có mảnh vỡ của thuyền lớn trôi dạt tới.
Bắt mắt nhất là 1 cái đầu rồng màu vàng được điêu khắc sống động như thật.
Vốn dĩ hẳn là 1 chiếc long thuyền, nay đã vỡ nát tươm!
Hóa thành thanh quang chạy trốn chính là Tần Tang.
Cảm nhận được kinh thiên yêu khí phía sau.
Tần Tang quay đầu nhìn thoáng qua kẻ địch đuổi sát không buông, trong lòng thầm kêu khổ.
Lúc này, hắn đã xuyên qua phong bạo đái, đến Bắc Hải tam cảnh.
Quá trình còn tính là thuận lợi, hữu kinh vô hiểm.
Cảm ứng của Vọng Nguyệt Tê vẫn luôn không có dấu hiệu suy yếu.
Bất quá, phong bạo đái so với hắn dự tưởng còn rộng lớn hơn, tiêu hao trên đường vượt xa dự kiến, lấy tu vi hiện tại của Tần Tang đều có chút ăn không tiêu.
Bởi vì trên đường vẫn luôn không phát hiện chỗ đặt chân an toàn, mỗi lần chỉ có thể nhân lúc phong bạo không mãnh liệt như vậy, gọi ra Nguyên Anh phù khôi giúp hắn ngăn cản một trận, tranh thủ từng giây từng phút khôi phục.
Cho dù Tần Tang chuẩn bị sung túc, lúc xông ra khỏi phong bạo đái, một thân chân nguyên cũng tiêu hao thất thất bát bát rồi.
Bay ra khỏi phong bạo, Tần Tang thở phào một hơi dài, thầm kêu một tiếng thật hiểm. Hắn vừa đột phá Nguyên Anh trung kỳ liền qua đây, vẫn là quá miễn cưỡng rồi.
Mới đến dị địa.
Tần Tang nghĩ trước tiên tìm 1 chỗ khôi phục, không ngờ nơi này và đối diện giống nhau, hắn cẩn thận tìm kiếm nửa ngày, không tìm được chỗ an ổn.
Trong quá trình tìm kiếm, Tần Tang gặp được 1 chiếc long thuyền.
Long thuyền vô cùng to lớn.
Cho dù ở Thương Lãng Hải, thuyền lớn như vậy cũng vô cùng hiếm thấy.
Càng khiến người ta kinh ngạc là, trên long thuyền cấm chế trùng trùng, có linh trận phòng hộ, hơn nữa trên thuyền lại có Kim Đan kỳ tu sĩ.
Tần Tang che giấu tu vi chân chính, ngụy trang thành tán tu, hiện thân hỏi thăm mới biết, vùng biển này vô cùng hỗn loạn, liên tục có đại yêu xuất một, rất không an toàn, cho dù Kim Đan kỳ tu sĩ cũng phải kết bạn mà đi.
Ngôn ngữ những người này sử dụng cùng Bắc Thần Cảnh nhất mạch tương thừa, Tần Tang đã thấy nhiều nên không trách.
Đã biết nơi này không nên ở lâu, Tần Tang cũng không muốn tiếp tục lưu lại, liền trả linh thạch, thuê 1 gian tĩnh thất, chuẩn bị ở trên thuyền tĩnh tu, nắm chặt thời gian khôi phục.
Không ngờ, ngay lúc Tần Tang nhập định, long thuyền đột nhiên lọt vào tập kích!
Trước đó hoàn toàn không có điềm báo.
Phòng hộ linh trận của long thuyền lại không khởi được chút tác dụng nào, liền bị công phá, tại chỗ đứt gãy ngang hông!
Người trên thuyền lúc này mới kinh khủng phát hiện, giữa không trung hư không xuất hiện 3 đạo nhân ảnh, không chút che giấu yêu khí trên người, lại đều là Hóa Hình kỳ Yêu Vương!
Nguyên Anh phù khôi phụng mệnh bảo vệ Tần Tang, lập tức xuất thủ phản kích, đợi Tần Tang bị bừng tỉnh, đã bại lộ rồi.
Lúc này lại muốn giở trò cũ, ngụy trang thành Yêu Vương, đã không kịp nữa rồi. Bất quá, cho dù Nguyên Anh phù khôi không xuất thủ, e rằng cũng khó mà lừa gạt qua ải.
Trước đó mấy lần thành công lừa gạt Yêu Vương, đều là có nguyên nhân khác phối hợp, đối phương tiên nhập vi chủ, sẽ không nghi ngờ hắn.
Mà Tần Tang chân ướt chân ráo mới đến, đối với Bắc Hải tam cảnh cùng với yêu tộc nơi này hoàn toàn không hiểu rõ, rất dễ dàng lộ ra sơ hở, bị đối thủ nhìn thấu.
Huống hồ, Yêu Vương chưa chắc sẽ đối với đồng tộc xa lạ lẻ loi một mình thủ hạ lưu tình.
Trạng thái suy yếu của Tần Tang là không che giấu được, không gạt được con mắt của đối phương.
3 vị Yêu Vương kia tựa như đi ngang qua, nhìn thấy long thuyền nhân tộc, tùy ý xuất thủ tồi hủy, không ngờ bắt được 1 con cá lớn, ánh mắt sáng rực, không thèm để ý những đê giai tu sĩ kia, nhao nhao nhắm vào Tần Tang.
Lúc này, chân nguyên của Tần Tang chỉ khôi phục 3 thành, không dám cùng bọn chúng triền đấu.
Nếu như chỉ có 1 Yêu Vương, Tần Tang phối hợp Nguyên Anh phù khôi, không chỉ không sợ, thậm chí có cơ hội phản sát đối thủ.
Kẻ địch lại có tới 3 vị, nhất là đầu Đơn Cước Thần Điểu kia, tu vi so với Xà Vương còn muốn thắng một bậc.
Đầu Oa Ngư kia tu vi cũng có Hóa Hình sơ kỳ đỉnh phong, hơn nữa thần thông của nó vô cùng kỳ đặc, Tần Tang phỏng chừng trừ phi ở cự ly gần tế ra kiếm trận hoặc là ma phiên, xuất kỳ bất ý, bằng không không dễ dàng đánh chết đối phương.
Sau khi tỉnh lại, nhìn thấy cục diện này, Tần Tang không nói hai lời, không chút do dự thi triển "Dịch Lôi Thuật".
Thiên lôi tề phát, Nguyên Anh phù khôi thừa cơ xuất thủ, quả nhiên đả thương tiểu hồ ly.
Nhưng ngay sau đó Nguyên Anh phù khôi liền bị bức lui.
May mà Tần Tang căn bản không nghĩ tới giết chết đối phương, chỉ vì tranh thủ thời gian.
3 vị Yêu Vương xem ra đối với lẫn nhau vô cùng quen thuộc, phối hợp dị thường ăn ý.
"Dịch Lôi Thuật" vừa xuất thủ.
Đơn Cước Thần Điểu trực tiếp hiển hóa yêu thân, xích huyết chi khí trùng thiên, không đi công kích Tần Tang, mà là xoay người nhào về phía đồng bạn, há miệng phun ra 1 đạo huyết quang, xông về phía thiên lôi.
Chỉ là nó không ngờ Dịch Lôi Thuật uy lực mạnh như vậy, huyết quang và thiên lôi va chạm, bị thiên lôi đánh tan.
Dư ba Dịch Lôi Thuật hung hăng xông về phía tiểu hồ ly có tu vi yếu nhất.
Oa Ngư cũng giống như Đơn Cước Thần Điểu, lựa chọn đầu tiên là cứu đồng bạn, cái miệng phồng lên, phun ra 1 đoàn quang đoàn màu xanh lục. Đoàn lục quang này giống như chất lỏng sền sệt, trong nháy mắt trải rộng hư không.
Nguyên Anh phù khôi không có phòng bị, bị lục quang dính vào, động tác lập tức trở nên ngưng trệ, chậm đi rất nhiều, nếu không phải Tần Tang kịp thời lệnh Nguyên Anh phù khôi lui về, giãy thoát lục quang, e rằng đã lâm vào vòng vây của kẻ địch.
“Quả nhiên, không phải nơi nào cũng giống như Bắc Thần Cảnh, nhân tộc và yêu tộc chung sống hòa bình. Cho dù Bắc Thần Cảnh, giữa dị tộc cũng khó tránh khỏi tồn tại khúc mắc, đề phòng lẫn nhau.”
Tần Tang thầm cười khổ, “Không biết yêu tộc Bắc Hải tam cảnh xương cuồng đến mức độ nào, một lần liền gặp được nhiều Yêu Vương như vậy! Chưa từng nghe nói nơi này là thiên hạ của yêu tộc a…”
Hắn có chút hối hận rồi, sau khi lên thuyền vội vàng khôi phục, không hướng tu sĩ đồng hành cẩn thận tìm hiểu thế cục Bắc Hải tam cảnh.
Bất quá bọn họ tối đa bất quá Kim Đan kỳ tu vi, phỏng chừng cũng nói không rõ.
May mà hắn hướng thuyền chủ mua 1 tấm hải đồ, biết tiếp tục đi tới phía trước có thể đến đại lục, nơi đó là thiên hạ của nhân tộc, cho dù 3 đầu Yêu Vương cùng nhau, cũng không dám truy sát hắn đến trên đại lục.
Chaporia
Bình Luận (0)