Khấu Vấn Tiên Đạo - Vũ Đả Thanh Thạch/Chương 1680: Tâm Tướng Hóa Âm Độn PhùC. 1680: Tâm Tướng Hóa Âm Độn Phù
20px

“Bịch!”

Quần yêu ngã văng khỏi pháp kiếm sát trận, đập mạnh xuống mặt đất, chấn động đến mức núi non bên dưới rung chuyển.

Không có Thánh Vương hộ trì, bọn chúng không dám thời thời khắc khắc đối kháng với pháp kiếm sát trận.

Sự việc xảy ra quá vội vàng, nhiều Yêu Vương như vậy đột nhiên hiện thân, trong chớp mắt yêu khí ngút trời, tu tiên giả quanh đó đều bị kinh động, ánh mắt từ Đế Thụ sơn chuyển dời sang, lập tức ồ lên một trận.

“Vút! Vút! Vút!”

Quần tu như lâm đại địch, tế khởi từng kiện pháp bảo hình thái khác nhau, chỉ thẳng về phía quần yêu.

Quần yêu cũng không cam lòng yếu thế, vẻ mặt hung thần ác sát, tranh phong tương đối cùng tu tiên giả, có kẻ tính tình bạo táo thậm chí trực tiếp hiển lộ ra yêu thân, nhe nanh múa vuốt.

Những kẻ được Bạch Hiêu mang tới Trung Châu đều là Hóa Hình Yêu Vương, thực lực cường hoành, nhưng phơi bày trước mặt nhiều tu tiên giả như vậy, trong lòng thực chất cũng đang đánh trống ngực, không hề hung hãn như vẻ bề ngoài.

Bọn chúng cảm nhận được, ánh mắt của một số tu tiên giả bắt đầu trở nên tham lam.

Tu tiên giả chiếm cứ lục địa, Yêu tộc xa cư Đông Hải, những năm qua cũng coi như nước giếng không phạm nước sông, huyết cừu vãng lai giữa hai tộc dần bị tuế nguyệt làm phai nhạt, nhưng nếu có cơ hội săn giết đối phương, tuyệt đối không ai nương tay.

Lúc này.

Một đạo bạch ảnh từ trên trời giáng xuống.

Khí thế Hóa Hình hậu kỳ triển lộ không sót một phân.

Những tu tiên giả mang lòng dạ rắp tâm nhao nhao thu liễm ánh mắt, sinh lòng kiêng kị, cho dù bọn họ có thể vây sát những Yêu Vương này, cũng phải tự lượng sức mình, xem có mấy kẻ cản nổi sự phản phệ của Yêu tộc Đại Thánh.

Bạch Hiêu hừ lạnh một tiếng, đảo mắt nhìn quanh quần sơn, tư thái cường ngạnh, cuối cùng nhìn về hướng Đế Thụ sơn, chân mày nhíu chặt.

Hắn tịnh không lo lắng cho tình cảnh của phe mình, Thánh Vương mang bọn chúng tiến vào, khẳng định không phải để bọn chúng đi chịu chết, xem ra Thánh Vương là kết bạn cùng Phật môn Thánh Giả mà đến, hẳn đã sớm có ăn ý.

Vị Đạo môn chân nhân kia độ kiếp thất bại rồi.

Thánh Vương lại ngược lại làm ra hành động kỳ quái, trên núi lẽ nào lại xảy ra biến cố gì?

“Theo sát!”

Thanh âm của Thanh Hồ Thánh Vương truyền đến, ngữ khí nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Trong lòng Bạch Hiêu lẫm liệt, không dám chậm trễ, vẫy gọi bộ hạ, phi lược lao đi.

Đám tu tiên giả nhìn thấy Bạch Hiêu, tâm tư vốn đã nhạt đi, nghe được tiếng quát gần như ra lệnh đối với Yêu tộc Đại Thánh này, đồng thời cảm ứng được một đạo khí thế cường đại thoáng qua rồi biến mất, chợt ý thức được điều gì.

Trên không trung cao vút, tựa hồ có một đạo thanh ảnh lóe lên, coi pháp kiếm sát trận như không tồn tại.

“Hình như là... Yêu tộc Thánh Vương!”

Tiếng kinh hô vừa dứt.

Lại có người chỉ về phía Đế Thụ sơn kêu to.

“Nhìn chỗ kia kìa!”

Trên đỉnh Đế Thụ sơn, không biết từ lúc nào đã nổi lên một đạo nhân ảnh, thân khoác cà sa, tay cầm Phật châu, rõ ràng là một vị lão tăng từ mi thiện mục.

Người nhận ra lão tăng kinh hô liên tục.

“Là Phật môn Thánh Tăng!”

“Tuệ Quang Thánh Giả!”

“Hóa Thần tu sĩ xuất thế rồi! Không có mất tích!”

“Đã như vậy, Tử Lôi chân nhân vì sao lại vội vàng độ kiếp?”

“Tuệ Quang Thánh Giả và Yêu tộc Thánh Vương đều hiện thân rồi, Đan Vũ chân quân đang ở đâu?”

Tạm không bàn đến tu sĩ trong di phủ có phản ứng gì.

Ma linh chiếm cứ ma khu, một kích kinh thối Phàn lão ma, ép Độc Vương phải động dụng thần thông thánh vật để tự bảo vệ mình, ma ý ngút trời bộc phát ra đã kinh động Tuệ Quang Thánh Giả.

Đến lúc này, Tuệ Quang Thánh Giả mới biết dưới Đế Thụ sơn lại phong ấn Cổ Ma, tồn tại đến tận bây giờ, rốt cuộc cũng hiểu vì sao Tử Lôi chân nhân lại cưỡng ép độ thiên kiếp tại Vô Tướng Tiên Môn.

Giờ này khắc này, mưu tính muốn tóm gọn tàn nghiệt Vô Tướng Tiên Môn của Tuệ Quang Thánh Giả đã không thể hoàn thành, tiếp tục ẩn tàng cũng chẳng còn ý nghĩa.

Bất luận thế nào, bắt buộc phải giải quyết Cổ Ma trước, những chuyện khác đều phải gác lại một bên.

Mặc dù Tuệ Quang Thánh Giả chưa từng trải qua trận ma kiếp kia, nhưng lão hiểu rõ ma kiếp khủng bố đến nhường nào. Vô Tướng Tiên Môn từ thịnh chuyển suy, Nam Man nhị châu đến nay chướng khí độc hại ngập tràn, không khôi phục được cảnh quan xưa cũ, chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Một khi thả Cổ Ma ra, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi!

Tuệ Quang Thánh Giả từ trên trời giáng xuống.

Đúng lúc Phàn lão ma đang tìm đường tháo chạy, suýt chút nữa đâm sầm vào Tuệ Quang Thánh Giả, định thần nhìn rõ người tới, sắc mặt thoắt biến, âm tình bất định, trong lòng ngũ vị tạp trần, vô cùng phức tạp.

So sánh mà nói, cảm giác thở phào nhẹ nhõm lại nhiều hơn.

Không biết trong phong ấn rốt cuộc đã xảy ra biến số gì, đột nhiên thực lực Cổ Ma bạo trăng, có thể khống chế Ngũ Hành Miện, tuy chỉ là một kích, nhưng thực sự khiến Phàn lão ma toát mồ hôi lạnh.

Đầu Huyễn Ma kia là thần thông bảo mệnh mà hắn hao phí tâm huyết cực lớn mới luyện chế ra, cứ như vậy mà gãy gục tại đây.

Tuệ Quang Thánh Giả chạy tới vào thời khắc mấu chốt, ít nhất phiền toái của Cổ Ma cũng có người giải quyết rồi.

Điều Phàn lão ma lo lắng là Tuệ Quang Thánh Giả dự định xử trí mình như thế nào, dẫu sao hắn cũng là một trong những kẻ đầu sỏ.

“Bái kiến Thánh Tăng!”

Phàn lão ma bình phục khí tức, tránh sang một bên, khom người hành lễ.

Tuệ Quang Thánh Giả ngưng thị sâu trong lòng núi, không thèm để ý.

Phàn lão ma cũng không dám nổi giận, ngẩng đầu nhìn trời, nhìn thấy dưới kiếp vân sắp tiêu tán, Hạc Cao chân nhân hai tay đỡ lấy di thuế của Tử Lôi chân nhân, che đi dáng vẻ xấu xí do tâm ma kiếp gây ra, giữ lại chút thể diện cuối cùng.

Hạc Cao chân nhân lặng ngôn nhìn sư huynh, biểu tình cứng đờ, không nhìn ra sự bi thương rõ rệt.

Bất quá, Phàn lão ma có thể đoán được Hạc Cao chân nhân lúc này đang mang tâm tình gì.

Ai cũng không ngờ tới, Tử Lôi chân nhân liên tục vượt qua tam tai, lại vì tâm ma kiếp mà vẫn lạc.

Phàn lão ma thầm than, kỳ quái vì sao Đan Vũ chân quân không xuất hiện, nghĩ đến Bát Cảnh Quan mới là ngọn nguồn của trận đại loạn lần này, trong lòng an định không ít.

Chính gọi là pháp bất trách chúng, hơn nữa sau lưng hắn có Thiên Hạo Lâu, lão trọc phú này kiểu gì cũng phải nể vài phần tình mọn.

Trong lúc Phàn lão ma đang suy nghĩ miên man, ánh mắt của Tuệ Quang Thánh Giả xuyên qua muôn vàn loạn tượng, nhìn thấy cảnh tượng bên trong lòng núi.

Ma khu tâm sinh cảm ứng, mãnh liệt ngẩng đầu.

“Oanh!”

Bốn mắt nhìn nhau, tâm thần song phương đều chấn động.

Tuệ Quang Thánh Giả kinh hãi trước sự điên cuồng trong ánh mắt của ma khu, lão và Thanh Hồ Thánh Vương khi thảo luận về Thiên Đạo Ma Âm từng suy tính ra, có một ngày nếu bị Thiên Đạo Ma Âm đồng hóa, bọn họ cũng sẽ dần dần đọa lạc vào trong sự điên cuồng này.

Bất quá, khí tức bên trong ma khu quá mức hỗn loạn, khiến lão nhất thời nhìn không rõ ràng.

Ma linh thì bị Hóa Thần tu sĩ đột nhiên xuất hiện làm cho hoảng sợ, cảm nhận được uy hiếp.

Nàng ta tịnh không có hứng thú gì với việc ma nhiễm một giới, chỉ vì muốn đắp nặn linh trí cho bản thân, nếu không có Hóa Thần tu sĩ, nàng ta hoàn toàn có thể đại sát tứ phương tại Vô Tướng Tiên Môn, cắn nuốt đủ lượng tu tiên giả, tìm một nơi bế quan, chống lại Thiên Đạo Ma Âm và cắn nuốt ma tử, bổ toàn chân tính, đại đạo tương lai có thể kỳ vọng.

Ngờ đâu lại xảy ra cớ sự!

Ngũ sắc quang trụ đang truy kích Phàn lão ma đột nhiên bị ma linh thu hồi, quang trụ bắn ngược trở lại, tựa như năm sợi dây thừng, xếp chồng lên cự kén, hung hăng kéo Độc Vương xuống.

“Nhĩ cảm!”

Tuệ Quang Thánh Giả nặng nề quát lớn.

Phàn lão ma nhặt lấy trọng điểm truyền âm qua, Tuệ Quang Thánh Giả biết được trong cự kén là Độc Vương, cũng nhìn thấu ý đồ của ma khu. Nếu để ma khu cắn nuốt Độc Vương, phe mình tổn thất một chiến lực không nói, thực lực ma khu thế tất sẽ tăng mạnh.

“Xoát!”

Ngũ Hành Miện cấm cố cự kén, kéo đến trước mặt ma khu.

Trong lúc lôi kéo, ngũ sắc linh quang không ngừng trùng kích cự kén, có thể thấy bề mặt cự kén lồi lõm nhấp nhô, đã biến dạng.

Cùng lúc đó, thân ảnh ma khu cấp tốc rơi xuống, muốn rụt về phong ấn.

Đúng lúc này, một đạo Phật quang thoát khỏi lòng bàn tay Tuệ Quang Thánh Giả, chính là một tấm pháp thiếp ẩn chứa Phật môn chân ngôn, từ trên trời phiêu lạc, tưởng chậm mà cực nhanh.

Có một đạo ngũ sắc quang trụ phóng lên tận trời, trực tiếp va chạm vào chân ngôn pháp thiếp.

“Ba!”

Chân ngôn pháp thiếp lại yếu ớt đến mức ngoài dự liệu, ứng thanh vỡ vụn.

Chưa đợi ma linh sinh ra vẻ vui mừng, mảnh vỡ đột nhiên bộc phát ra Phật quang hạo đại, chiếu rọi toàn bộ lòng núi, đợi ma linh phát hiện không ổn thì đã muộn.

Chân ngôn pháp thiếp căn bản không phải nhắm vào ma linh, mục tiêu là phong ấn!

Phật quang chiếu đến đâu, quang mang ngũ sắc của phong ấn ngưng cố đến đó, tựa như bị đúc bằng sắt, một chữ ‘Vạn’ hơi lộ vẻ hư huyễn không biết từ lúc nào đã in lên phía trên phong ấn.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tuệ Quang Thánh Giả đã nhìn ra điểm mấu chốt nhất, khí tức của ma khu không biết vì sao lại có mối liên hệ mật thiết với phong ấn chi lực, hoàn toàn có thể ẩn độn vào bên trong phong ấn, đào tẩu khỏi nơi này.

Muốn trấn áp ma khu, bắt buộc phải chặt đứt đường lui của nó trước, tốt nhất là ngăn cách mối liên hệ giữa ma khu và phong ấn, bắt rùa trong hũ.

Phong ấn chi lực bị chân ngôn pháp thiếp trấn trụ.

Thân ảnh ma khu cứng đờ, chợt cảm thấy dưới thân hình như có thêm một tầng bình chướng kiên ngạnh, trong miệng phát ra tiếng rít gào chói tai, Ngũ Hành Miện quang hoa đại phóng, ngũ sắc linh quang cắm thẳng xuống.

“Oanh!”

Chân ngôn pháp thiếp vỡ nát.

Bất quá, Tuệ Quang Thánh Giả tịnh không dự định chỉ dùng một đạo chân ngôn pháp thiếp để giải quyết phiền toái, lúc chân ngôn pháp thiếp vỡ nát, bên trong lòng núi đồng thời sáng lên tám đoàn ngân quang.

Ngân quang như bánh xe, cực kỳ huyền diệu, chính là Phật bảo Pháp Hoa Chân Luân.

“Vút! Vút! Vút!”

Pháp Hoa Chân Luân đồng thời khóa chặt ma khu, chỉ thấy bên cạnh ma khu nổi lên từng đạo ngân quang, hình như vòng bạc, tròng lên ma khu, đột nhiên siết chặt.

Thanh Hồ Thánh Vương rốt cuộc cũng chạy tới.

Một đạo hoàng quang bắn vào lòng núi, chính là một khối cổ phác linh ngọc, tựa như thiên thành, không thấy dấu vết mài giũa của con người.

Linh ngọc và Pháp Hoa Chân Luân phối hợp thiên y vô phùng, đồng dạng không phải công kích ma khu, chỉ nghe tiếng sóng vỗ ào ào, linh thủy vô cùng vô tận từ linh ngọc phun trào ra, tựa thật lại tựa ảo, rõ ràng là dòng nước nhu hòa vô cùng, lại có thể sánh ngang với đao kiếm sắc bén nhất, nhanh chóng trảm đứt mối liên hệ giữa ma khu và phong ấn.

Nhưng tất cả chỉ là tạm thời.

Hai gã Hóa Thần tu sĩ!

Ma khu ngẩng đầu, trong ma đồng nổi lên gợn sóng kịch liệt, cùng với sự quyết tuyệt!

Bên trong ma khu, ma linh bất chấp sự tồn tại của Thiên Đạo Ma Âm, trực tiếp dung hợp chân tính!

Cùng lúc tiếng sóng vỗ vang lên còn có tiếng chất vấn của Thanh Hồ Thánh Vương.

“Lão hòa thượng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”

Tuệ Quang Thánh Giả không có thời gian giải thích với nàng ta, trong lúc hiện thân, hầu cốt chấn động, tiếng rít gào như rồng ngâm hổ gầm, truyền khắp di phủ, đằng đằng sát khí.

“Kẻ nào tới gần Đế Thụ sơn, giết không tha!”

Còn chưa rõ Cổ Ma trước đó rốt cuộc đã làm gì, bất kỳ tu sĩ nào tiếp cận Cổ Ma đều có khả năng bị ma nhiễm, tuyệt đối không thể để ma nhiễm khuếch tán, tái khởi ma kiếp.

Tiếng rít như sấm, người người kinh hãi.

Giờ khắc này.

Hóa thân Tần Tang chuyên chú quan sát thiên kiếp, đang đứng trên núi.

Nhạc Lăng Thiên đặt chân đến chân núi Đế Thụ sơn, vì Tử Lôi chân nhân độ kiếp thất bại mà khiếp sợ.

Tô Tử Nam và Mạc Hành Đạo đang triền đấu, Mạc Hành Đạo lấy hai địch ba, rốt cuộc không phải đối thủ của Tô Tử Nam, rơi vào thế hạ phong, ỷ vào siêu tuyệt độn thuật của khôi lỗi, mới có thể liên tục vãn hồi cục diện.

Mạc Hành Đạo đoạt được Linh Tây Tiên Quả, đã tâm mãn ý túc, muốn rời khỏi di phủ, nhưng trừ phi hắn vứt bỏ nhục thân, lợi dụng âm dương độn thuật của khôi lỗi để thoát thân, bằng không không dễ dàng cắt đuôi Tô Tử Nam như vậy.

Đột nhiên nhìn thấy Tuệ Quang Thánh Giả, mọi người đều là kinh hãi.

Sự tình đến nước này, bọn họ đã hiểu rõ ngọn nguồn.

Bát Cảnh Quan dung túng tàn nghiệt Vô Tướng Tiên Môn, mượn đường di phủ tiến vào tiên điện, không ngờ đường vào tiên điện bị đứt đoạn, cộng thêm Tử Lôi chân nhân vội vàng độ kiếp, đủ loại biểu hiện, cơ bản có thể chứng thực lời đồn đãi trước đó.

Chắc chắn là tiên điện xảy ra biến cố, Đạo Phật Hóa Thần lún sâu trong đó!

Tinh lực của bọn họ đều đặt lên người đối phương, chưa từng ngờ tới, Hóa Thần tu sĩ lại quay về.

Hóa thân Tần Tang lao vào một sơn động gần nhất, dốc hết toàn lực truyền lại tâm niệm cho bản tôn.

Lúc Tử Lôi chân nhân độ kiếp, bản tôn Tần Tang đang chuyên tâm phá giải cấm chế của thạch ốc, ở đạo cuối cùng lại gặp phải phiền toái. Cấm chế Vu tộc và Nhân tộc là hai lộ số khác nhau, tốc độ phá cấm chậm hơn dự tính rất nhiều.

May mà có Thiên Mục Điệp tương trợ, vả lại trong quá trình phong ấn chấn đãng vẫn luôn trùng kích cấm chế, Tần Tang dần dần mò mẫm ra mạch lạc.

Hắn tranh thủ từng giây từng phút phá cấm, lại không ngờ Tử Lôi chân nhân lại độ kiếp thất bại, uy hiếp lớn nhất tan thành mây khói, trong lòng hơi buông lỏng, nhưng ngay lập tức lại vui quá hóa buồn.

Với sự cường thế của Đạo Phật lưỡng tông, một khi bị nhốt, kết cục tốt nhất cũng là phải nôn ra toàn bộ thu hoạch!

“Xoát!”

Ma hỏa trong chớp mắt trải kín toàn bộ cánh cửa đá.

Cấm chế một trận ảm đạm, Tần Tang dốc hết dư lực, rốt cuộc đẩy cửa đá ra một khe hở, cưỡng ép lách vào.

“Ba!”

Cửa đá lại đóng sập lại.

Khí tức của hắn bị tàn cấm của thạch ốc và phong ấn song trọng cách tuyệt, tạm thời hẳn sẽ không tiết lộ, nhưng hắn không thể một mực bị nhốt ở đây, chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.

Tần Tang lại không biết, Tuệ Quang Thánh Giả và Thanh Hồ Thánh Vương xuất thủ, đã giúp hắn thoát được một kiếp. Ma linh cảm nhận được có người xông vào phong ấn, lúc đào tẩu cũng muốn tiện tay mang hắn theo.

Trên núi.

Phản ứng của những người khác cũng không chậm.

Nhạc Lăng Thiên xoay người liền đi.

Mạc Hành Đạo và Tô Tử Nam đình thủ.

Tô Tử Nam lạnh lùng nhìn Mạc Hành Đạo, mặc dù rất không cam lòng, nhưng cũng hiểu rõ, không thể nào cướp đi Linh Tây Tiên Quả từ trong tay Mạc Hành Đạo.

“Xem ngươi có thể giữ được bảo bối hay không!”

Tô Tử Nam cười lạnh, trong lòng bàn tay chợt hiện ra một tấm hoàng phù.

Năm xưa, Lộc lão ma thành tựu Hóa Thần, nhận lời mời tiến về Trung Châu.

Đạo Phật lấy đạo tiêu, tư cách tiến vào tiên điện thám hiểm cùng đủ loại điều kiện, lập hạ thệ ước với Lộc lão ma, không được tùy ý xuất thủ tại giới này, khuấy gió nổi mưa.

Lộc lão ma đối xử với đứa con nuôi Tô Tử Nam này cũng coi như không tệ, đã thêm một điều khoản vào thệ ước, bất luận Tô Tử Nam làm ra chuyện gì, cũng phải giữ lại cho hắn một cái mạng.

Tô Tử Nam tự biết, chuyện ma phiên thu hồn bại lộ, có di trạch của nghĩa phụ, Tuệ Quang Thánh Giả không thể giết hắn, nhưng không có nghĩa là không có thủ đoạn khác để bào chế hắn.

Ít nhất Tam Thi Một Thần Phiên không thể giữ được nữa, toàn bộ tâm huyết hủy hoại chỉ trong một ngày.

Đạo phù này chính là do nghĩa phụ lưu lại, tên gọi Tâm Tướng Hóa Âm Độn Phù, nếu ứng dụng thỏa đáng, có thể qua mặt được cảm tri của Hóa Thần. Linh phù chỉ có một tấm này, Tô Tử Nam mặc dù đau lòng, nhưng không thể không dùng.

“Ba!”

Linh phù vỡ nát.

Thân ảnh Tô Tử Nam mơ hồ, biến mất giữa không trung, khí tức hóa thành hư vô.

Mạc Hành Đạo tự nhiên cũng biết lợi hại, triệu hồi khôi lỗi muốn đi.

Không ngờ chợt có một đạo hư ảnh tăng nhân chắn trước người, hai tay chắp lại.

“Thí chủ xin dừng bước.”

Cùng một thời gian.

Hóa thân Tần Tang, Nhạc Lăng Thiên, thậm chí Hạc Cao chân nhân đều bị tăng nhân cản đường.

Ngữ khí bình thản, lại mang theo áp bách lực không thể nghi ngờ.

Trong lòng Nhạc Lăng Thiên thầm hận.

Tần Tang đối với chuyện này đã sớm có chuẩn bị, biết hóa thân không thể bình an rời đi, không làm ra bất kỳ giãy giụa nào, bình thản gật đầu một cái, chậm rãi lui ra khỏi sơn động.

Mạc Hành Đạo phản ứng cực nhanh, nhưng chỉ kịp để khôi lỗi độn tẩu, may mà Linh Tây Tiên Quả vẫn luôn ở trên người khôi lỗi. Chỉ là bản thể không kịp triệt thoái, vứt bỏ nhục thân, rốt cuộc không dễ dàng hạ quyết đoán như vậy.

Trên thực tế, hắn căn bản không có cơ hội để Nguyên Anh đào tẩu, ý niệm của Thanh Hồ Thánh Vương đã khóa chặt hắn.

“Khôi lỗi của ngươi có chút môn đạo, bất quá bổn tôn tốt nhất nên thành thật một chút.”

Trong tiếng cười vũ mị, mang theo hàn ý khiến đáy lòng Mạc Hành Đạo phát lạnh.

Cùng lúc đó, thanh âm của Tuệ Quang Thánh Giả vang lên bên tai mọi người.

“Trợ giúp ta trấn áp Cổ Ma, những việc làm của các ngươi có thể chuyện cũ bỏ qua.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...