Khấu Vấn Tiên Đạo - Vũ Đả Thanh Thạch/Chương 2041: Hãn Quang SaC. 2041: Hãn Quang Sa
20px

Trong kế hoạch của Tần Tang, Tứ Tượng Kiếm Trận sẽ hóa thành tinh vực bốn phương để diễn hóa Tứ Linh.

Khi đại thành, kiếm trận bốn phương thực sự dung hợp làm một, linh cơ thông suốt, bổ trợ lẫn nhau, cùng diễn hóa Tứ Linh.

Kiếm che rợp hư thiên, Tứ Linh tru diệt kẻ địch, chính là tuyệt thế sát chiêu!

Nhưng trước khi đại thành, kiếm trận bày ra bốn phương, tuy mối liên hệ giữa chúng cũng vô cùng chặt chẽ, có sự tăng ích lẫn nhau, có thể vây khốn kẻ địch trong một tinh vực rộng lớn hơn, gia tăng vô số biến hóa, khiến độ khó phá trận tăng vọt, nhưng lại thừa sức vây khốn mà thiếu đi lực sát thương.

Tần Tang đồng thời bố trí Thất Tú Phân Dã Kiếm Trận và Nam Phương Chu Tước Kiếm Trận, ắt phải lấy một trận làm chủ trận, định lập căn cơ cho tinh không, sau đó mới điều động trận bên cạnh phụ trợ, đã phân ra chính phụ, liền có hiềm nghi tự tác chiến riêng lẻ. Cho dù song linh cùng xuất hiện, cũng giống như đang vây công kẻ địch hơn là một thể thống nhất.

Hắn từ trước đã phát hiện ra khuyết điểm này, khổ nỗi không có sách lược vẹn toàn, nay ngộ ra thuật điệp trận, tụ hợp uy năng của song trận, bùng nổ trong nháy mắt, coi như là mở ra một lối đi riêng.

Thời gian lưu lại trong Kiếm Kính có lẽ chỉ vỏn vẹn một hơi thở, nhưng đối với Tần Tang, hắn đã diễn hóa kiếm trận vô số lần trong lòng, giờ phút này lần đầu tiên dùng để đối địch, cũng không hề có cảm giác ngưng trệ.

Lăng Độ còn chưa biết kiếm trận lại có biến hóa bực này, rơi vào Nam Phương Chu Tước Kiếm Trận, nhận ra đây là Nam Phương Thất Tú, liền quyết đoán tiếp tục dùng cát mịn phá trận.

Bất quá, Lăng Độ vừa mới ra tay, liền nhận ra Nam Phương tinh vực và Tây Phương tinh vực có điểm khác biệt. Mạch lạc hai trận gần giống nhau, cùng là kiếm tinh, nhưng tinh quang của Nam Phương tinh vực lại tỏ ra hoạt bát hơn, mang đến cảm giác giống như một tòa hoạt trận.

Cảm giác này không phải vô cớ mà có, hai tòa kiếm trận đều do Tần Tang ngự sử, chuyển động theo tâm ý của hắn, đáng lý ra đều phải là hoạt trận mới đúng, nhưng Lăng Độ lại chân chính có cảm giác này, đồng thời có dự cảm, trận này e rằng không dễ phá.

Sự thật đúng như Lăng Độ dự đoán, cát mịn lơ lửng giữa không trung, thu nạp kiếm tinh vào trong quang hải, kiếm tinh lại có thể trôi theo dòng sóng, chìm nổi tự nhiên trong dòng ánh sáng, hoàn toàn không bị nhiễu loạn.

Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai trận, chính là Nam Phương Chu Tước Kiếm Trận có một đầu Chu Tước chân chính tọa trấn!

Lăng Độ thử nghiệm bước đầu, không thu được kết quả gì, tuy không biết đến sự tồn tại của Chu Tước, nhưng đã lờ mờ cảm nhận được trong kiếm tinh còn ẩn chứa huyền cơ khác. Nhưng gã sẽ không vì thế mà bỏ cuộc, bàn tay lật một cái, trong lòng bàn tay lấp lóe vài điểm ngân mang, hóa ra là vài hạt ngân sa.

Kích cỡ và hình dáng của ngân sa không có gì khác biệt so với những hạt cát mịn khác, rải vào tinh không rộng lớn, nháy mắt liền chìm khuất trong quang hải, không thể bị người ta phát giác.

Khi ngân sa được tế xuất, quang hải do cát mịn tạo thành lại trở nên sền sệt, tựa như dịch nhầy, dính dấp, nặng nề, giữa những đợt sóng nhấp nhô tựa hồ ẩn chứa cự lực vạn quân, hung hăng vỗ mạnh về phía kiếm tinh!

Lúc này nếu có người nhìn thấy cảnh tượng này, nhất định sẽ cảm thấy hư không giống như một tấm màn che, quang hải là lớp hồ dán dính chặt trên tấm màn, bất kỳ động tác nào cũng sẽ khiến hư không vặn vẹo, kéo theo đó là làm rung chuyển kiếm tinh và kiếm trận.

Pháp này không thể không nói là huyền diệu, nhưng Tần Tang đã thay đổi sách lược.

Đúng lúc Lăng Độ cảm thấy có hy vọng phá trận, chợt nghe phía xa truyền đến âm thanh gầm rít ầm ầm, thần sắc hơi đổi, liền thấy chân trời đỏ rực một mảng, từng vì sao lớn kéo theo đuôi lửa dài ngoằng, xé gió lao tới.

Tây Phương tinh thần đều hóa thành lưu tinh, uy thế bức người, kết thành từng đàn từng lũ xông vào Nam Phương tinh vực!

Lăng Độ hơi kinh ngạc, quan sát tình cảnh này, ngược lại giống như hai tòa kiếm trận đang va chạm lẫn nhau, tự tàn sát, những lưu tinh kia xông vào, tốc độ không giảm mà còn tăng, một khi hai vì sao lớn va chạm, thế tất sẽ hủy thiên diệt địa, không cần gã ra tay, đối thủ cũng sẽ tự lộ ra sơ hở.

Trên thực tế, thuật điệp trận quả thực không dễ thi triển, linh cơ của hai tòa đại trận có sự khác biệt, chỉ riêng sự nhiễu loạn giữa các linh cơ đã khó lòng hóa giải, càng đừng nói đến việc khiến hai tòa đại trận hoàn toàn khế hợp, hợp lực công phạt.

Tần Tang có thể làm được, thứ nhất là do hắn đã có được Thất Tú Phân Dã Kiếm Trận từ thời Nguyên Anh kỳ, đắm chìm nhiều năm, Nam Phương Chu Tước Kiếm Trận càng là do hắn tự sáng tạo ra; thứ hai là hai trận đều là một phần của Tứ Tượng Kiếm Trận, linh cơ vốn đã tương hợp, lại có trận linh tương trợ; thứ ba là hắn từng ngộ đạo trong Kiếm Kính, rất nhiều nghi nan đã được giải đáp.

Lần đầu tiên thi triển liền nước chảy thành sông, tràng diện nhìn như hung hiểm, thực chất đều nằm trong sự tính toán của Tần Tang.

Phi hỏa lưu tinh xé toạc quang hải, đâm ngang húc dọc, cắm phập vào khoảng trống của kiếm tinh ban đầu, đột ngột dừng lơ lửng, mỗi cái yên vị ở vị trí của mình, một phen khống chế này có thể xưng là tinh diệu.

Tinh không lập tức trở nên chật chội đặc xịt, song trận lồng vào nhau, khí cơ móc nối, mức độ phức tạp không chỉ đơn giản là xếp chồng lên nhau.

Bất quá, trong mắt Lăng Độ, hiện tại ngược lại càng dễ dàng tìm ra sơ hở hơn.

Trận cấm chi đạo có một huyền lý được công nhận, thế gian không có tuyệt trận, phàm là trận ắt có sinh môn, cũng chính là cái gọi là sơ hở. Toàn bộ phụ thuộc vào việc người bố trận che giấu có đủ tốt hay không, chỉ cần khiến kẻ địch không nhìn thấu, thì chính là không có sơ hở.

Lúc này khả năng vây khốn của kiếm trận ngược lại không bằng lúc nãy, sơ hở đã trở nên rõ ràng.

Tần Tang đối với chuyện này biết rõ trong lòng, theo đuổi công phạt sát phạt, ắt phải có sự đánh đổi, không thể vẹn cả đôi đường. Hơn nữa hắn mới lĩnh ngộ thuật điệp trận, chưa từng tỉ mỉ mài giũa, bị đối thủ nhìn ra sơ hở cũng là lẽ đương nhiên.

Lăng Độ biết rõ Tần Tang không thể nào làm chuyện tốn công vô ích, chưa kịp suy nghĩ, chợt thấy tinh không có dị biến, thầm kêu không ổn, vươn tay chộp vào không trung, liền muốn thu hồi cát mịn.

Cùng lúc đó, song trận cùng chuyển động, kiếm tinh tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lại lấn át cả quang hải do cát mịn tạo thành, tinh quang hội tụ, bộc phát ra kiếm ý cường đại chưa từng có, tại nơi tinh quang nồng đậm nhất, lờ mờ hiển hóa ra hình dáng Thánh thú.

Thánh thú hình mạo kỳ quái, có cánh chim vuốt thú, thế gian không có sinh linh bực này, chính là sự kết hợp giữa Bạch Hổ hung sát và Chu Tước hung sát.

Bên tai vang lên tiếng gầm thét kinh thiên, tựa phượng hót lại tựa hổ gầm, chấn thiên động địa, Thánh thú chồm người vồ xuống!

Thần sắc Lăng Độ lập tức biến đổi, trong mắt gã, đây không phải là một đầu Thánh thú, mà là một đạo tuyệt thế kiếm quang!

‘Oanh!’

Lấy Thánh thú làm trung tâm, tựa như ném đá xuống hồ, quang hải cát mịn dấy lên từng tầng gợn sóng, nhanh chóng khuếch tán, cát mịn lập tức bị kiếm ý phá vỡ, từng mảng từng mảng trở nên xám xịt.

Vốn là pháp khí phá trận, lại không chịu nổi gánh nặng, ngược lại bị phá hủy.

Cho dù Lăng Độ thân gia không nhỏ, cũng khó tránh khỏi đau xót, không thể trơ mắt nhìn toàn bộ cát mịn bị hủy ở đây.

Loại cát này tên là Hãn Quang Sa, luyện chế không dễ, từ khi gã học được pháp môn, mỗi khi rảnh rỗi đều sẽ tế luyện, mới có được chút tích lũy này. Đặc biệt là mấy hạt ngân sa kia, đều hao phí tâm huyết luyện thành, một khi bị đánh nát liền phải làm lại từ đầu.

Lăng Độ nhận ra kiếm ý không phải nhắm vào bản thân mình, hơi né tránh, trong lòng bàn tay hiện ra một chiếc tịnh bình cổ ngỗng, hóa ra Hãn Quang Sa đều được cất giữ trong tịnh bình. Miệng bình hướng lên trên, tinh hải bắn xuống từng đạo quang hoa bay vút, chui vào trong bình, tịnh bình khẽ rung rẩy, bên trong truyền ra tiếng xào xạc, cứu vớt được một phần Hãn Quang Sa.

Đúng lúc này, Lăng Độ gầm lên giận dữ, chỉ nghe ‘bốp’ một tiếng, thân bình chợt nứt nẻ, từ trong vết nứt vọt ra một đạo kiếm ý.

Chính là Tần Tang vận dụng thuật kiếm khởi tâm hải, khóa chặt Hãn Quang Sa, theo đó chém vào bên trong tịnh bình.

‘Bốp!’

Kim chùy kịp thời đánh tan kiếm ý.

Nhưng tịnh bình đã vỡ, Hãn Quang Sa mất hết uy năng, biến thành một vốc bụi cát xám xịt, từ kẽ tay Lăng Độ chảy tuột xuống, cuốn theo chiều gió.

Sắc mặt Lăng Độ lập tức trở nên vô cùng âm trầm, lạnh lùng nhìn kiếm ý do Thánh thú hóa thành chìm vào hư không, một kích này không thể làm gã bị thương, nhưng lại hủy đi một kiện bảo vật của gã.

‘Oanh!’

Trên không trung Quỳnh Hồ, người ngoài không nhìn thấy biến hóa của kiếm trận, chỉ cảm thấy sắc trời có chút u ám.

Đột nhiên, giữa không trung xuất hiện một đạo kiếm quang, kiếm ý kinh thiên, dễ dàng xé toạc mặt nước, để lại dưới đáy hồ một rãnh sâu không thấy đáy.

Kiếm ý hồi lâu không tan, rất lâu sau, nước hồ mới từ từ khép lại. Nếu không phải Quỳnh Hồ đủ rộng lớn, một kiếm này đã có thể chẻ đôi Quỳnh Hồ.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người giao thủ tạo ra thanh thế lớn như vậy, các thế lực ven hồ đều bị kinh động.

……

Lăng Độ đã rất lâu rồi không gặp phải cục diện bị động như thế này, vừa mới giao thủ đã chịu một cái thiệt thòi lớn, nhưng nếu đối thủ cho rằng như vậy là có thể khuất phục được gã, thì đã mười phần sai lầm!

Vứt bỏ mảnh vỡ tịnh bình, Lăng Độ lập tức quên đi được mất, chân nguyên trong cơ thể cuồn cuộn, truyền ra tiếng sấm trầm đục, ngay sau đó phun ra một ngụm nguyên khí tinh thuần.

Đồng thời trước người gã hiện ra một vật, chính là chiếc ngọc hoàn vừa dùng để phá trận lúc nãy, nguyên khí chạm vào ngọc hoàn, lập tức bị hấp thu sạch sẽ.

Ngay sau đó, trên bề mặt ngọc hoàn nổi lên những đường vân nhỏ màu đen, cuối cùng toàn bộ biến thành màu đen.

‘Vút!’

Ngọc hoàn bắn ra từng vòng hắc khí, hóa thành một chiếc hắc hoàn giống y hệt, hắc hoàn tựa như vật hư vô, trong chớp mắt bành trướng vô số lần, gần như thu nạp toàn bộ tinh không vào trong vòng.

Chu Tước ẩn mình trong tinh không có một loại cảm giác, trong cõi u minh, dường như có thứ gì đó quét qua người mình, đang định vỗ cánh độn tẩu, chợt thấy xung quanh tối sầm, hắc hoàn lại nhìn thấu sương mù tinh hải, ngưng tụ thành một đạo hắc ảnh phía trên nó, phủ đầu chụp xuống.

Lúc nãy kiếm trận diễn hóa hung sát, phá đi Hãn Quang Sa, đồng thời cũng bị Lăng Độ phát hiện ra sự tồn tại của Chu Tước. Bất luận là trận linh hay là thứ gì khác, không nghi ngờ gì nữa đều cực kỳ quan trọng đối với Tần Tang, Tần Tang hủy Hãn Quang Sa của gã, gã liền bắt lấy vật này!

Tần Tang thầm nghĩ kẻ này thật bá đạo, rõ ràng là thời cơ thoát thân tốt nhất, kẻ này lại lựa chọn phản kích, hơn nữa thời cơ nắm bắt cực kỳ chuẩn xác.

Chu Tước bị hắc hoàn làm cho hoảng sợ, tiếng kêu cứu vô cùng thê lương, Tần Tang làm như không nghe thấy, chỉ ra lệnh cho Chu Tước mau trốn.

Trong tinh hải xuất hiện một đạo hắc quang, khóa chặt xích mang do Chu Tước hóa thành, không ngừng truy đuổi.

Tần Tang sẽ không mặc kệ Chu Tước bị bắt đi, âm thầm vận chuyển kiếm trận, phối hợp với Chu Tước chống đỡ hắc hoàn, mặc dù vô cùng hung hiểm, nhưng kiếm trận rõ ràng ngày càng hoàn thiện.

Hắn rất muốn cứ tiếp tục như vậy, đáng tiếc đối thủ sẽ không để hắn toại nguyện, nhận thấy dao động của hắc hoàn có điểm bất thường, biết hỏa hầu đã hòm hòm, nếu còn kéo dài thêm nữa, Chu Tước thực sự sẽ rơi vào tay giặc.

Tâm niệm Tần Tang khẽ động, lần nữa chém ra một đạo kiếm ý.

‘Phanh!’

Kiếm ý chém trúng phóc hắc hoàn.

Lăng Độ bấm niệm pháp quyết, đang định cầm nã Chu Tước, ngọc hoàn trước ngực phát ra một tiếng giòn vang, ánh sáng ảm đạm, rơi vào trong ngực.

Sự chấn động cực lớn truyền đến từ ngọc hoàn, Lăng Độ phát ra một tiếng rên rỉ, mặt lộ vẻ kinh dung, hoắc mắt nhìn lên không trung.

Tinh quang xán lạn.

Gã không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được hắc hoàn đã vỡ vụn hoàn toàn, bảo vật này không phải Hãn Quang Sa có thể sánh bằng, đối mặt với một kiếm lúc nãy cũng có thể tranh phong, lại bị một kiếm chém vỡ!

Nào ai biết, một kiếm này đã dung nhập sự thấu hiểu của Tần Tang đối với Kiếm Vực.

Khi đối trận với Minh Cốt lão tổ, Tần Tang chỉ có thể ngụy trang khí tức Kiếm Vực, cáo mượn oai hùm, trải qua việc ngộ đạo ở Kiếm Kính, đã có thể làm được việc dung nhập một tia thấu hiểu về Kiếm Vực vào kiếm thuật.

Chuyến đi Kiếm Kính lần này, sở dĩ có thu hoạch phong phú dị thường, cũng liên quan đến sự tích lũy thâm hậu của bản thân Tần Tang.

Tử Vi Kiếm Kinh và kiếm quang của Thiên Việt thượng nhân đã mở mang tầm mắt của Tần Tang cực lớn, độ cao mà hắn đứng là điều mà các đồng đạo khó lòng với tới. Mà hắn tham ngộ Tử Vi Kiếm Kinh và kiếm quang nhiều năm, rất nhiều lúc có lẽ chỉ cách một lớp giấy mỏng, khổ nỗi không có danh sư chỉ điểm, mãi không chọc thủng được, cuối cùng đã dung hội quán thông tại Kiếm Kính.

Đổi lại là kiếm tu khác, cho dù thiên phú vượt qua Tần Tang, xông vào Kiếm Kính một lần, cũng không thể có sự lột xác lớn như vậy.

Tần Tang lúc này làm như vậy, khí tức Kiếm Vực cực nhạt, không đủ dọa người, đối thủ không tưởng tượng ra, cũng không dám nghĩ đến Kiếm Vực.

Nhưng uy lực của kiếm chiêu đã thực sự được nâng cao.

Lăng Độ sợ hãi không thôi, may mà gã không lơ là cảnh giác, kim chùy luôn treo lơ lửng trên đỉnh đầu, nếu không một kiếm này chém về phía gã, rất có thể sẽ phải chịu trọng thương!

Không ngờ Tần Tang trước đó vẫn còn giữ lại thực lực, Lăng Độ biết mình trước đó có chút lỗ mãng, đã coi thường người này. Lúc này nếu lại đi phá trận, không nghi ngờ gì nữa lại chậm một bước, từng bước lạc hậu, chỉ có thể chịu đòn.

Lăng Độ cũng không muốn chọi gay gắt, lập tức không chút do dự, há miệng phun thêm huyền khí.

Ngọc hoàn lóe lên trên pháp bào, chớp mắt dung nhập vào pháp bào.

Tiếp đó pháp bào rời khỏi cơ thể, mây khói tản ra, hình thành một hình tròn ngay ngắn, xung quanh có một vòng đen, siết chặt lấy mây khói.

Lăng Độ tung người nhảy vào vòng đen, thân ảnh biến mất bên trong mây khói.

Hư không chỉ còn lại vòng đen này, mây khói bên trong vòng đen chỉ có một lớp mỏng manh, căn bản không thể giấu được một người, nhưng Tần Tang không hề cảm nhận được chút khí tức nào của Lăng Độ.

Vòng đen tựa như hố đen trong hư không, tự thành không gian, Lăng Độ độn thân vào trong đó, liền có thể không bị ngoại giới quấy nhiễu.

Thấy cảnh này, Tần Tang lập tức thôi động kiếm trận mãnh công, kiếm quang liên tiếp chém về phía vòng đen, chỉ thấy mây khói cuồn cuộn, vòng đen rung lắc không ngừng, nhưng lại kiên dai dị thường, bắt buộc phải phá trừ nó mới có thể ép Lăng Độ ra ngoài.

Tần Tang thầm nghĩ, Lăng Độ không thể nào ngồi chờ chết ở bên trong, chắc chắn đang mưu tính điều gì đó. Nhưng hắn vẫn không hoang mang vội vã, Lăng Độ che giấu sát chiêu, hắn cũng chưa dốc toàn lực.

Hắn còn có Tiểu Ngũ, còn có Nhật Luân Ấn, còn có lôi pháp Thanh Loan Chân Lôi, bất luận cục diện tiếp theo ra sao, hắn tự nhận đều có thể ứng phó, bèn ung dung chờ đợi, tham ngộ những gì vừa thu được, thậm chí còn mong đợi Lăng Độ mang đến cho mình áp lực lớn hơn.

Đúng như Tần Tang dự đoán, Lăng Độ lúc này đang ở trong một vùng tăm tối, từ đan điền bay ra hai luồng ánh sáng tròn, không nhìn rõ bên trong là loại bảo vật gì.

Ngón tay khẽ vuốt ve luồng sáng tròn, thần sắc Lăng Độ trấn định, dường như có niềm tin cực lớn vào bảo vật này.

Đang định thi pháp thôi động nó, Lăng Độ đột nhiên nhíu mày.

Ngay vừa rồi, gã chợt có linh cảm, dường như cho dù mình tế xuất bảo vật này, cũng không thể xoay chuyển chiến cục, phía trước vẫn là một mảng xám xịt.

Cảm giác này thoáng qua rồi biến mất, không thể nắm bắt.

Lăng Độ biết rõ đây không phải là hư vọng, mà là do công pháp gã tu luyện, loại linh cảm này không phải lần nguy cơ nào cũng xuất hiện, không thể coi là chỗ dựa, nhưng một khi xuất hiện, kết quả đều cực kỳ chuẩn xác.

"Kẻ này rốt cuộc có lai lịch gì!"

Tâm thần Lăng Độ thực sự bị dao động.

Lực đạo tu vi không tầm thường, kiếm thuật phi phàm, kẻ này vậy mà vẫn chưa dốc toàn lực?

Mặt Lăng Độ lộ vẻ ngưng trọng, hôm nay nếu muốn khuất phục kẻ này, lẽ nào bắt buộc phải đi đến bước đó!

Lời đồn không sai, gã quả thực bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá, vì để mài giũa công hạnh, cố ý dừng lại ở Luyện Hư sơ kỳ.

Nay vẫn chưa mài giũa hoàn mỹ, thật sự phải vì kẻ này mà phá cấm sao?

Đúng lúc Lăng Độ đang chần chừ, bờ đông Quỳnh Hồ, trong một vùng tiên sơn cung khuyết, kể từ khi Tần Tang chém ra một kiếm kia, một ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn về phía Quỳnh Hồ.

Chợt bay ra một đạo lưu quang, hóa thành một đạo hư ảnh.

Trong Bích Thủy Trại, Tố Nữ tâm có sở cảm, phóng tầm mắt về phía đông, đang định hiện thân trợ trận, nhận ra chỉ là một đạo hư ảnh bình thường, không phải pháp thân, liền án binh bất động.

Người này chốc lát đã bước vào Quỳnh Hồ, cất cao giọng nói: "Hai vị đạo hữu hãy dừng tay!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...