Từ khi tiêm Thần dịch đến nay, hắn chưa từng phải chịu vết thương nghiêm trọng đến vậy.
Cảm nhận được cơn đau nhức truyền đến từ xương sườn, tiểu đội trưởng chống thân thể chậm rãi đứng dậy từ trên mặt đất.
Hai tên đội viên liền nhanh chóng chạy đến bên cạnh hắn vào lúc này, rồi cùng đỡ hắn đứng dậy.
“Đội trưởng, ngươi sao rồi, có sao không vậy...?" Từng tiếng xương cốt đứt gãy vừa rồi, bọn hắn đều đã nghe thấy cả rồi.
Tiểu đội trưởng vẫy vẫy tay, đáp: “Ta không sao cả...”
Nói đoạn, hắn lại ho khan, máu tươi liền tràn ra từ khóe miệng.
Nhưng hai người rõ ràng không tin lời hắn nói, ánh mắt đều dồn về phía ngực hắn. Lúc này, trên ngực đội trưởng có một vết lõm rõ ràng, áo khoác hắn mặc còn in hằn dấu giày.
Những người còn lại vào lúc này cũng đưa mắt nhìn tiểu đội trưởng. Trong lòng bọn hắn, thực lực của tiểu đội trưởng chắc chắn phải mạnh hơn nữ nhân này.
Dù vừa rồi tiểu đội trưởng bị đá bay, nhưng hắn nhất định sẽ không sao.
Tiểu đội trưởng A Thành trong lòng cũng hiểu rõ suy nghĩ của đồng đội. Vào lúc này, hắn không dám tỏ ra rụt rè, bởi một khi hắn rụt rè thì những đội viên kia cũng sẽ lập tức đánh mất quyết tâm chiến đấu.
Hướng Du trường đao quanh người vung một cái, rồi liền thu về. Nàng đứng hiên ngang tại chỗ, hơi thở không chút nào hỗn loạn.
Sau khi xuất toàn lực vừa rồi, những người này căn bản không thể đến gần nàng. Chóp mũi nàng lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, có chút cảm giác nóng người.
Hướng Du đứng một bên nhìn bọn hắn bày ra điệu bộ, dần dà nàng cũng có chút không kiên nhẫn. Sau khi một tầng mồ hôi mỏng toát ra trên người, gió lạnh thổi đến nàng liền cảm thấy có chút lạnh căm căm. Chỉ một lúc công phu như vậy, mồ hôi trên người nàng đã khô rồi.
Tiểu đội trưởng nhíu mày, vươn tay đẩy hai người bên cạnh ra, nói: “Không cần lo cho ta, mọi người cùng nhau xông lên! Nếu có thể bắt được nàng ta sẽ xung phong đi đầu sau...”
Một phỏng đoán dâng lên trong lòng tiểu đội trưởng, nhưng vào giờ phút này, hắn vẫn không thể tin được rằng trên thế giới này thật sự có người như vậy tồn tại ư?
Một kiến thức mà tất cả nơi ẩn náu đều biết rõ, đó là: cơ thể con người chỉ có thể tiêm hai liều Thần dịch, đây đã là cực hạn.
Không ai có thể thành công tiêm liều thứ ba, ngay cả những người được cải tạo gen kia cũng không làm được.
Trước đây, bọn hắn đã làm thực nghiệm trên những người được cải tạo gen kia; cơ thể của họ rất mạnh.
Thế nhưng ngay cả bọn hắn cũng chỉ có thể tiêm hai liều, không ai có thể làm được điều đó. Hắn chắc là đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Lúc này, tiểu đội trưởng trong lòng thà tin rằng, nữ nhân trước mắt đã khắc khổ huấn luyện một khoảng thời gian dài khi tiêm liều Thần dịch thứ hai.
Bằng không thì làm sao có được thực lực như vậy? Hôm nay kỹ năng không bằng người, chỉ trách lúc trước huấn luyện, hắn đã không nghiêm túc.
Tiểu đội trưởng ra hiệu cho mấy người, ý bảo tiếp theo phải thay đổi lối đánh. Tất cả bọn họ đều đã hiểu rõ thủ thế của hắn.
Đó là xa luân chiến.
“Vẫn chưa thương lượng xong sao, tiếp theo ai lên đây vậy…?” Hướng Du nắm trường đao trong tay, ánh mắt lướt qua gương mặt từng người bọn hắn.
Tiểu đội trưởng nén chịu cơn đau ở ngực, rồi dẫn đầu ra tay tấn công Hướng Du.
Hướng Du đương nhiên sẽ không vì hắn đang mang thương tích mà nương tay. Nàng phì cười, nói: “Ta thấy các ngươi đúng là không ai chịu ra mặt luôn nha…”
Phì cười xong, Hướng Du liền nghiêng người sang một bên để né tránh công kích của tiểu đội trưởng. Giữa lúc chuôi trường đao nàng đang xoay tròn, đỉnh chuôi đao liền hung hăng nện thẳng vào miệng vết thương cũ của tiểu đội trưởng.
Tiểu đội trưởng vì vừa rồi đã bị thương, nên khi tiếp cận nàng vào lúc này, hắn mới nhận ra tốc độ của Hướng Du rốt cuộc nhanh đến nhường nào.
Nhưng hắn đã không còn thuốc hối hận nào để uống nữa rồi. Vết thương ở ngực rất nhanh lại đón nhận tổn thương lần thứ hai, mấy chiếc xương sườn bên phải vốn lành lặn cũng gãy lìa ngay lập tức.
Chỉ là lần này, vết thương còn nghiêm trọng hơn lần trước rất nhiều, xương sườn đã găm sâu vào nội tạng.
Cơn đau tê tâm liệt phế truyền đến khiến tiểu đội trưởng không nhịn được mà kêu rên thành tiếng. Tiếng kêu rên của hắn, tất cả mọi người ở đây đều đã nghe thấy.
Những đội viên còn lại vào lúc này cũng đều thay đổi sắc mặt.
Nếu nói lần đầu tiểu đội trưởng bị đánh trúng là một sai lầm, thì lần này trước mắt phải nói sao đây?
Hai lần đối mặt, tiểu đội trưởng ngay cả góc áo Hướng Du còn chưa chạm tới, mà đã bị phế bỏ. Lúc này, hắn hoàn toàn không còn chút sức chiến đấu nào.
Sau khi tiểu đội trưởng bị đánh bay, công kích của người thứ hai cũng liền đến ngay sau đó. Trường đao trong tay Hướng Du vung lên, chém thẳng vào nắm đấm đang giáng xuống của người nam nhân kia.
Máu tươi bắn tung tóe, cánh tay nam nhân bị chém đứt lìa. Vị trí hắn vừa tấn công, bóng dáng Hướng Du đã không còn ở đó.
Cánh tay đứt lìa của nam nhân rơi xuống mặt đất, cảnh tượng đó đủ để dọa lùi người đội viên thứ ba đang chuẩn bị xông lên tấn công.
Thân thể tên đội viên kia thậm chí lùi lại hai bước. Với một người như vậy, xa luân chiến thật sự có thể bắt được đối phương ư?
Dựa theo tình hình hiện tại mà xem, ai giải quyết ai còn chưa chắc đã rõ.
Hướng Du trên mặt lộ vẻ bất mãn, nói: “Không đánh ư...”
Chaporia
Bình Luận (0)