5 giờ sáng bật bếp, 6 giờ bắt đầu nấu nướng, 7 giờ mở cửa, sau 8 giờ, chuyện bàn giao ca sáng ca tối cơ bản kết thúc.
Việc kinh doanh khách sạn rất có quy luật, ở khách sạn Khánh Thần, cuộc sống của Lão Mộc còn có quy tắc hơn, đúng bảy giờ ba mươi phút ông đến khách sạn, đi một vòng kiểm tra, xử lý một số công việc hàng ngày, đặc biệt là những món rau củ được giao trong ngày. Ông vẫn giữ thói quen tốt là tự mình xem xét, có tươi không, có dập nát không, hay còn thuốc trừ sâu dư không, nếu không đạt tiêu chuẩn, hết thảy đều bị loại bỏ, để sang bên và nhà cung cấp đó không bao giờ được quay lại nơi này nữa.
Nói ra thì cũng lạ, ở thành phố hiện đại hóa Thượng Hải này, ngay cả việc kinh doanh trên phố cũng thay đổi như đèn kéo quân, món ăn mới xuất hiện rồi biến mất liên tục, số lượng khách sạn mỗi năm đóng cửa và mở cửa nhiều ngang nhau, nhưng cách làm của Lão Mộc, luôn tự tay làm mọi việc, nhìn có vẻ lạc hậu, lại đứng vững suốt mười năm trên đường Hải Phòng, hơn nữa còn ngày càng phát đạt.
Có người quy kết là do vị trí địa lý tốt, nằm ở gân khu du lịch, có người lại bảo rằng ông chủ Mộc có một người vợ hiền đảm đang sau lưng nên không phải lo nghĩ gì, cũng có người khẳng định là do tay nghề của ông chủ Mộc. Phải công nhận rằng món ăn ở đây thực sự rất ngon, trên những diễn đàn ẩm thực, cái nhà hàng lâu năm thiếu không khí hiện đại này rất nổi tiếng vê món ăn Dương Châu, là điểm đến được nhiều thực khách ưa chuộng.
Điểm nổi bật nhất ở cái khách sạn này chính là nhà bếp, đầu bếp. Bởi vì từ bếp trưởng tới phụ việc rửa rau, rửa bát đều là do đích thân ông chủ Mộc tuyển chọng. Khi đông khách bận rộn, ông chủ Mộc còn tự mình buộc tạp dề, sắn tay áo vào bếp nấu nướng.
Có ông chủ tự mình làm gương như thế, đầu bếp sao có thể qua loa lấy lệ cho được, nhờ thế mà trình độ của đầu bếp khách sạn ngày một cao, thanh danh vang xa. Nghe nói có nhà hàng mới mở đưa ra mức lương gần gấp rưỡi để khoét người, vậy mà còn không toại nguyện.
Vì vậy, trong sự thành công của khách sạn Khánh Thần, yếu tố con người vẫn quan trọng hơn, khách sạn từ trên xuống dưới, có rất nhiều người là bạn bè đồng hương của ông chủ Mộc đã theo ông hơn mười năm. Người làm lâu nhất là một gia đình hai đời đều làm ở khách sạn Khánh Thần, cha thì làm giúp việc trong bếp, còn con trai thì được ông chủ Mộc hỗ trợ để học đại học. Cậu con trai tốt nghiệp đại học nhưng không tìm được chỗ đứng trong xã hội, vì vậy cũng được ông chủ Mộc nhận vào làm, cuối cùng trở thành một trong những người mà ông Mộc tin tưởng nhất.
Hắn tên là Nghiêm Luật, trợ lý của ông chủ Mộc.
Hôm nay vừa mới đi làm, trợ lý Nghiêm đã vội vã từ trên lâu chạy xuống, hỏi thăm nhân viên phục vụ trong sảnh, thẳng tiến vào bếp tìm ông chủ Mộc. Đến chỗ truyền đồ ăn, nhìn một cái, ôi thôi, ông chủ đang hăng say, dạy một đám đầu bếp cách cắt rau kiểu Hoài Dương, dao chém lên thớt cạch cạch liên hồi, mọi người đứng vòng quanh xem.
Khi mọi thứ xong xuôi, ông chủ Mộc chỉ cần một cái nhấc dao một cái, các sợi rau được thái xếp ngay ngắn thành hình quạt, không chạm vào nhau chút nào, khiến đám đầu bếp than phục không ngừng.
Nhìn thấy trợ lý Nghiêm tới, ông chủ Mộc đặt dao xuống, bảo đám đầu bếp luyện tập, ông ta rửa tay lau khô rồi mới thong thả đi ra, thuận miệng hỏi:" Tiểu Nghiêm, có chuyện gì thế?"
" Giám đốc Mộc, điện thoại của bác ..." Nghiệm Luật chỉ túi Mộc Khánh Thần hỏi:
Mộc Khánh Thần móc túi ra, à một tiếng, vì tránh bị làm phiên cho nên tắt tiếng rồi, chẳng bận tâm lắm:" Dù sao không phải bình thường có việc gì cũng đều gọi cho cậu sao?"
Có mấy cuộc điện thoại lỡ, Lão Mộc vừa lướt qua danh sách liền nhíu mày, mấy cuộc gọi của trợ lý Nghiêm, số còn lại đều là của Mộc Lâm Thâm. Nhìn thấy tên thằng con là Lão Mộc muốn phát bệnh, tâm trạng đang tốt bị phá hỏng hết, cất di động đi chẳng thèm gọi lại, vừa đi vừa nói:" Có chuyện gì thế, thằng đó lại tìm cậu à? Tôi nói cho cậu biết, cậu mà dám cho nó tiền, tôi sẽ đuổi việc cậu."
" Không phải đâu ... Bác Mộc, chuyện này..."
" Rốt cuộc có chuyện gì mà ấp a ấp úng như thế? Nếu nó lại bị đồn công an bắt thì mặc xác nó, lớn bằng chừng đó rồi, gây ra chuyện không tự gánh vác được, tôi còn phải nuôi nó tới bao giờ nữa?"
" Không phải thế đâu bác Mộc." " Rốt cuộc là có chuyện gì?" Mộc Khánh Thần cuối cùng cũng dừng lại, quay đầu thấy trợ lý hình như có điều khó nói, ông không khỏi lấy làm lạ, chuyện không hay trong nhà ông, hắn biết cả rồi, có gì mà không nói được:
Nghiêm Luật ấp úng nửa ngày trời rốt cuộc cũng phải nói, vừa nói một cái là cho ông ta một gậy vào đầu:" Bác Mộc, cậu ấy hẹn bác tới văn phòng luật sư, muốn cùng bác đàm phán, cậu ấy nói nếu như bác không đi thì tự chịu hậu quả."
Lão Mộc mới nghe thì ngẩn người, sau đó ợ một tiếng, thiếu chút nữa phun cả bữa sáng ra ngoài, tiếp đó tức giận muốn đập đồ, đi qua đi lại vung tay mất kiểm soát:" Cậu nghe đi, nghe đi, có đứa con nào uy hiếp cha mình như thế không? Cho dù tôi có nuôi một con chó, cho nó ăn nó sẽ không nhe răng ra với mình ... Không đi, nó thích làm gì thì làm, tôi rất muốn xem xem sẽ có hậu quả gì đây."
Nghiêm Luật cuống lên, chạy theo bước chân ông chủ, Lão Mộc tuy có tuổi nhưng khỏe lắm, bước chân phăm phăm:" Bác Mộc, cháu nghe giọng cậu ấy trong điện thoại khác lắm, không giống bình thường
đâu ... Hơn nữa nói ra trong hơn nửa năm qua, Mộc thiếu gia rất nỗ lực, hết đi học nấu ăn lại đi xin việc, hay là nên gặp xem sao?”
" Không gặp, học nấu ăn thì đánh đầu bếp, đi làm việc thì đánh ông chủ, nếu cứ chiều theo ý nó thì đến ngày nó dám trèo lên đầu tôi, đánh tôi. Cậu không cần phải thương hại nó, nó lắm thủ đoạn lắm, nói không chừng đang bày trò gì đó để moi tiền của tôi thôi." Mộc Khánh Thần không đổi ý, lại chắp tay sau lưng, đùng đùng nổi giận đi mất:
Chaporia
Bình Luận (0)