Chương 1: Trò nhập vai hư hỏng
Trong khu vườn nơi ánh nắng hè chói chang chiếu xuống.
Charlotte nuốt khan, vẻ mặt đầy nghiêm túc. Dù trên người cô là chiếc áo cánh ngắn tay cùng chiếc váy khá thoáng mát nhưng bầu không khí quanh cô lại vô cùng căng thẳng.
"Vậy thì... Lou, bắt đầu nhé."
"Gâu!"
Đáp lại giọng nói có phần căng thẳng của cô là một chú Fenrir con. Đôi mắt đỏ thẫm của nó long lanh sáng rực, bộ lông trắng bạc lấp lánh tuyệt đẹp dưới ánh mặt trời.
Con ma thú quý hiếm tình cờ kết thân với Charlotte vài hôm trước giờ đây đang ngoan ngoãn ngồi trước mặt cô, chờ đợi hiệu lệnh đưa ra.
Charlotte hít một hơi thật sâu rồi hô lên
"Đầu tiên là... bắt tay!"
"Gâu!"
Fenrir khẽ đặt chân trước lên bàn tay Charlotte chìa ra.
"Đổi tay nào!"
"Gâu."
"Ngồi xuống!"
"Gâu gâu."
"Nằm xuống!"
"Gâu!"
Fenrir ngoan ngoãn thực hiện tất cả các mệnh lệnh.
Sau khi thử xong một lượt, với gương mặt rang rỡ, Charlotte xoa đầu nó
"Tuyệt quá! Lou, em làm tốt lắm!"
"Gâu gâu, gâu!"
"Nhanh thật đấy..."
Allen đứng quan sát cũng chỉ biết thán phục trước cảnh tượng này.
Anh lật nhẹ cuốn "Nhập môn Huấn luyện Ma thú" đang cầm trên tay. Đó là cuốn sách anh đã mua ở thị trấn ngay ngày hôm sau khi mang Fenrir về từ chuyến du lịch. Chương cuối cùng có nội dung: "Hãy khiến ma thú đã kết giao nghe theo mệnh lệnh".
Charlotte đã đọc cuốn sách này và thành thạo chỉ trong một tuần.
“Mà ngay lần đầu gặp cô đã hiểu được nó rồi. Như vậy thì làm được như thế cũng chẳng lạ."
"Không phải tôi, là Lou giỏi đấy chứ. Nào, Lou. Phần thưởng của em này."
"Gâu ♪"
Nói rồi Charlotte đưa cho Lou một khúc xương làm phần thưởng.
Tên đã đặt, mối quan hệ tin tưởng cũng đã được xây dựng vững chắc. Đây quả là một khởi đầu không thể chê vào đâu được đối với khiển ma sư.
Lou gặm khúc xương, lăn qua lăn lại ra chiều thỏa mãn. Ban đầu nó có vẻ buồn khi phải xa mẹ và anh chị em, nhưng qua thời gian, có vẻ nó đã dần quen với ngôi nhà này.
"Ngoan lắm, từ nay về sau hãy chăm sóc Charlotte nhé."
"Rừ rừ~"
Lou nheo mắt lại, khẽ rên lên khi được Allen xoa đầu.
Dù đã cho anh chạm vào, nó vẫn tỏ thái độ hờ hững với anh. Nó phân biệt đối xử rất rõ ràng. "Có mắt nhìn người đấy chứ" , Allen nghĩ vậy, cảm thấy tâm trạng càng tốt hơn.
Giữa lúc đó, Charlotte khẽ cúi đầu mỉm cười
"Anh Allen, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm vì đã dạy tôi nhiều thứ như vậy."
"Có gì đâu, chuyện này chẳng đáng để ta phải bận tâm. Mà đây cũng là đề tài thú vị đối với ta mà."
Allen ung dung đáp lại.
Trong chuyến du lịch hôm trước, nhóm Allen đã bị cuốn vào một vụ lùm xùm nho nhỏ. Tại đó, tài năng tiềm tàng của Charlotte đã được hé lộ. Đó là tố chất của một khiển ma sư, người có thể thấu hiểu lòng dạ của bất kì loài ma thú nào. Đứng trước cô, không chỉ Fenrir mà ngay cả Chuột lang Địa ngục mang trong mình sức mạnh hung bạo cũng phải cung kính cúi đầu.
``Mong cô lần tới lại đến chơi nhé. Anh em chúng tôi luôn hoan nghênh cô Charlotte bất cứ lúc nào.``
“Vâng! Bác Chuột lang Địa ngục cũng giữ gìn sức khỏe nhé!”
``Uohhhh...``
Chuột lang Địa ngục tuy tính tình ôn hòa nhưng nổi tiếng hiếm khi mở lòng với con người. Chính vì hiểu rõ tập tính đó nên Allen đã rất ngạc nhiên khi thấy chúng bịn rịn chia tay Charlotte một cách trịnh trọng như vậy. Và rồi khi anh giải thích chuyện đó trên đường về... Charlotte như thể đã hạ quyết tâm và mở lời
"Sức mạnh của tôi... là khả năng kết thân với các loài ma thú đúng không ạ. Rốt cuộc nó là thứ như thế nào vậy? Tôi muốn được học hành bài bản về nó."
"Hừm, vậy thì ta sẽ dạy cô từ những điều cơ bản nhất. Về Ma thú học thì ta cũng có kha khá kiến thức đấy."
"Thật ạ? Nhờ anh giúp đỡ ạ!"
Thế là Allen đã đứng ra nhận vai trò chỉ dạy cho cô, từ những kĩ năng đặc thù của khiển ma sư cho đến các chủng loại ma thú tồn tại trên thế giới này, vân vân.
Vì ngay từ đầu đã gò ép thì không tốt nên mỗi ngày anh chỉ dạy chừng một tiếng đồng hồ, mỗi buổi học dần một chút. Dù vậy, ngày nào Charlotte cũng chuẩn bị và ôn bài đầy đủ và tiến bộ với tốc độ đáng kinh ngạc. Những chỗ đã sai, cô đều ôn lại kĩ càng để lần sau có thể trả lời hoàn hảo, lại còn tự giác đọc thêm sách về ma thú nữa.
Cô học trò ham học ấy khiến Allen cảm thấy đáng công sức mình bỏ ra.
(Tìm ra lĩnh vực mình hứng thú đúng là chuyện tốt...)
Hồi mới được Allen đưa về, Charlotte chẳng có lấy một sở thích nào. Vậy mà giờ đây, cô đã tìm được việc mình muốn làm và đã có thể nở nụ cười vì nó. Một sự thay đổi không thể tưởng tượng nổi khi so với lúc ban đầu. Allen mỉm cười rồi đề nghị
"Khi nào Lou quen hẳn rồi thì tham gia thử Đại hội Khiển ma sư cũng được đấy."
"Đại hội... ạ?"
"Ừ, là cuộc thi trình diễn những ma thú đã được thuần hóa. Nếu là hai người thì chắc chắn sẽ vô địch cho xem."
"V-Vô địch thì tôi không chắc đâu... nhưng tôi cũng hơi tò mò thật."
"Gâu?"
Charlotte xoa đầu Lou, trầm ngâm suy nghĩ.
Hiện tại cô vẫn còn đang bị truy nã. Dù số lượng tờ lệnh thấy trên phố đã giảm bớt, nhưng khoản tiền thưởng treo trên đầu cô vẫn còn đó.
Đáng lẽ ra phải tránh những hành động gây chú ý... nhưng Allen muốn cô có một mục tiêu lớn để phấn đấu. Dù sao thì người quyết định vẫn là Charlotte. Allen chỉ là người dọn đường và hỗ trợ hết mình tùy theo hoàn cảnh mà thôi.
"Mà chuyện đó cứ để từ từ tính sau. Trước mắt phải ăn mừng vì đã làm được trò 'bắt tay' cái đã."
"Gâu~?"
"Hả? Ăn mừng ạ...?"
Allen nắm lấy tay Charlotte còn đang ngơ ngác, dẫn ra một góc vườn. Lou cũng bước từng bước nhẹ nhàng theo sau.
Và ở đó... một chiếc bể bơi nhỏ vuông vắn đã được dựng lên.
Dù nước chỉ đến tầm đầu gối người lớn, nhưng dòng nước trong vắt cứ tuôn trào, trông thôi đã thấy mát mẻ.
"Trời sắp nóng lên rồi. Ta nghĩ Lou nên có một chỗ tắm riêng thì tốt hơn. Thế nên ta thử làm cái này."
Cơ chế này không chỉ bơm nước từ mạch ngầm lên mà còn lọc sạch kĩ càng nữa. Nước sạch đến mức uống được nên cứ yên tâm mà chơi.
Nghe giải thích xong, mắt Charlotte sáng rực lên
"T-Tuyệt quá! Lou này, thích nhé!"
"Gâu!"
Có vẻ Lou cũng rất ưng ý. Nó nhúng chân trước xuống nước, bì bõm kiểm tra nhiệt độ rồi ùm một cái nhảy tót vào trong.
"Tuyệt quá!"
"Nào, cô cũng vào thử đi."
Charlotte cũng cởi giày và theo sau Lou. Ban đầu cả người và thú còn e dè nghịch nước... nhưng Lou quen ngay lập tức. Nó lăn lộn tắm táp cả người, rồi rùng mình giũ nước bắn tung tóe.
"Ahihi, Lou này. Lạnh đấy nhé."
"Gâu~"
Nhìn Charlotte và Lou nô đùa vui vẻ Allen đứng dưới bóng cây buột miệng lẩm bẩm
"Bình yên thật..."
Anh chẳng thể tìm được từ nào khác để miêu tả khoảnh khắc này. Anh biết suy nghĩ như vậy chẳng giống mình chút nào.
Giá mà những tháng ngày êm đềm này cứ kéo dài mãi. Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ như thế thì---
"Anh Allen!"
"Hửm?"
Nghe gọi, anh ngẩng đầu lên, thấy Charlotte đang nở nụ cười rạng rỡ về phía mình
"Thật lòng cảm ơn anh nhiều lắm."
"Giờ còn khách sáo gì nữa. Ta đã bảo rồi, ta sẽ dạy cô đủ mọi thú vui trên đời. Nghịch nước chỉ là chuyện cỏn con thôi."
"Hihi. Không chỉ là chuyện bể bơi đâu ạ."
Charlotte khúc khích cười, đan ngón tay vào nhau.
"Dạo này tôi rất mong chờ trời sáng để xem hôm nay anh Allen sẽ dạy cho tôi điều thú vị gì. Chứ trước kia... dù là sáng hay tối, tất cả đối với tôi chỉ toàn là sợ hãi."
Một thoáng u tối hiện lên trên gương mặt ấy. Nhưng rồi như muốn xua tan bóng tối đó, Charlotte lại nở nụ cười rạng ngời
"Cảm ơn anh Allen. Tôi thật may mắn khi được gặp anh."
"…………"
Nhìn cô như thế, Allen chỉ biết lặng người. Anh chăm chăm nhìn nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng ấy, như muốn khắc sâu nó vào tận tâm can. Nhưng rồi anh sực tỉnh, nở một nụ cười gượng gạo và lắc đầu
"Cảm ơn thì được rồi... nhưng Lou đang gọi kìa. Đừng bận tâm đến ta, ra chơi với nó đi."
"A, Lou này, đợi chị với chứ."
"Gâu gâu."
Charlotte bị Lou kéo tay áo lôi đi, tiến về phía sâu hơn của bể bơi.
Allen chỉ còn biết thở dài
"May mắn khi được găp mình sao..."
Anh đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đang nhanh hơn một chút... rồi thở dài.
Dạo gần đây, Allen thấy mình rất lạ.
Mỗi khi trò chuyện với Charlotte, tim anh lại bỗng nhiên đập mạnh, tay ngừng làm việc, tư duy đình trệ. Anh chẳng thể nghĩ được gì khác, tâm trí cứ bồn chồn không yên.
Thấy cô cười thì vui, nhìn cô buồn thì lồng ngực như muốn vỡ tung. Nhất cử nhất động của cô đều khiến tâm trí Allen rối bời.
Từ trước đến nay, anh sống mà chẳng hề dính dáng đến những chuyện tình cảm nam nữ. Anh từng cười vào mặt những đồng nghiệp vì mải mê theo đuổi người mình yêu mà lơ là việc trau dồi bản thân, tự hỏi tại sao họ lại phung phí năng lượng và thời gian quý báu vào những việc vô bổ như vậy.
Nhưng khi những hiện tượng khó hiểu này cứ liên tục tiếp diễn, đến cả Allen cũng bắt đầu lờ mờ nhận ra.
(Quả nhiên là mình... đã thích Charlotte rồi sao?)
Nghĩ lại thì ngay từ đầu đã lạ rồi.
Dù bản thân có tốt bụng đến đâu đi nữa, anh cũng chẳng có lí do gì để chăm sóc một cô gái xa lạ tận tụy đến mức này. Chỉ cần một cụm từ sến súa "tình yêu sét đánh" là đủ để giải thích cho tất cả.
Thế nhưng… anh không thể thừa nhận điều đó.
(...Nếu mình nhận thức rõ thứ tình cảm này, nó sẽ trở thành gánh nặng cho cô ấy mất.)
Charlotte chỉ vừa mới bắt đầu thay đổi.
Vào giai đoạn quan trọng này, điều duy nhất Allen có thể làm là ở bên cạnh và dõi theo cô. Một khi nhận thức rõ được tình cảm này, chắc chắn Allen sẽ không thể kìm nén được nữa. Có lẽ anh sẽ nắm lấy tay cô và hét lên "Anh thích em" ngay lập tức mất.
Nếu chuyện đó xảy ra, với tính cách dịu dàng của mình, Charlotte chắc chắn, dù không có tình cảm đó, vẫn sẽ cố gắng đáp lại tấm lòng của Allen. Điều đó đồng nghĩa với việc cô gái vừa mới bắt đầu tự bước đi trên đôi chân của mình sẽ lại quay về làm một con búp bê vô tri vô giác.
(Thật sự… không thể chấp nhận được.)
Điều Allen quyết định dạy cho Charlotte chỉ là những niềm vui ngập tràn trên thế giới này. Anh tuyệt đối không muốn làm bất cứ điều gì cản trở con đường riêng của cô. Vì vậy, Allen quyết định phong ấn cảm xúc của chính mình lại.
Anh quấn tầng tầng lớp lớp xích, khóa chặt lại rồi giấu kín vào tận đáy lòng.
"Rồi, mình là người bảo hộ của Charlotte. Dù có tình cảm thì cũng chỉ ở vị trí như cha hoặc anh trai thôi. Động tay động chân là chuyện không thể dung thứ. Nếu làm thế thì thà tự kết liễu đời mình dứt khoát còn hơn. Rồi, được rồi, thế là được."
Sau khi lẩm bẩm tự ám thị bản thân, anh quay sang nhìn Charlotte một lần nữa.
Và rồi... vội vã quay mặt đi ngay.
Do bị ướt nước, bộ đồ của Charlotte đã trở nên khá xuyên thấu, nhìn rõ mồn một cả màu đồ lót bên trong, khổ nỗi đương sự lại chẳng hề hay biết hay có vẻ gì là bận tâm.
Thứ tình cảm lẽ ra đã bị phong ấn suýt chút nữa lại trỗi dậy. Nhưng Allen lập tức dùng sự kiềm chế sắt đá thổi bay nó đi rồi cất giọng run run
"...Charlotte, có lẽ cô nên ra đi thôi. Dù là đầu hè nhưng vẫn lạnh đấy."
"Dạ? Oái."
Allen búng tay, một chiếc khăn tắm từ hư không rơi xuống. Charlotte trùm khăn lên đầu và nở nụ cười tươi tắn.
"Vậy tôi sẽ lên ạ. Lou có muốn chơi thêm chút nữa không?"
"Gâu~"
"Hihi. Vậy chị lên trước nhé. Em cứ chơi thong thả."
Charlotte ngồi xuống mép hồ bơi và bắt đầu lau tóc.
Allen cũng ngồi xuống bên cạnh. Ngâm chân vào làn nước mát lạnh, những tà niệm trong lòng anh liền tan biến.
Khi đã bình tâm trở lại, Charlotte nghiêng đầu hỏi anh
"Cơ mà khu vườn này rộng thật đấy nhỉ. Anh không định dùng vào việc khác nữa sao?"
"Hừm... Mà mở rộng vườn ra cũng không tệ."
Khu vườn rộng đến mức thừa thãi, đủ để xây thêm một căn dinh thự nữa. Nhưng hiện tại chỉ có một góc nơi Allen trồng các loại thảo dược làm nguyên liệu ma dược là được sử dụng đàng hoàng. Vì gia đình đã đông hơn nên trồng thêm rau củ cũng là ý hay.
"Nhưng mà nếu thế thì cần phải cải tạo quy mô lớn đấy."
Allen nhìn bao quát khu vườn rồi lẩm bẩm.
Anh mua nơi này ba năm trước. So với hồi đó, vương quốc cỏ dại đã bành trướng thế lực hơn nhiều.
Nào là cắt cỏ, san lấp, nhặt sỏi đá, vân vân... có vẻ nhiều việc phải làm lắm đây.
"Thôi, chuyện đó cứ để từ từ tính sau. Chủ trước cũng hầu như chẳng đụng gì đến khu vườn cả."
"Dinh thự này có người ở trước anh sao?"
"Ừ. Dù ta chưa gặp bao giờ."
Allen thản nhiên nói.
"Nghe đâu người chủ trước đã đột nhiên mất tích khoảng ba mươi năm trước."
"………………………………Hả?"
Câu từ đáng sợ đó khiến Charlotte cứng đơ người. Nhưng Allen không hề nhận ra. Anh vừa nhìn Lou đang thỏa thích tắm táp, vừa chậm rãi kể tiếp.
Nghe nói ba mươi năm trước, có một Elf lập dị sống trong dinh thự này. Cô ta không xuống phố, cũng chẳng giao du với ai, chỉ cắm cúi bên bàn làm việc để nghiên cứu cái gì đó, sống bầu bạn với giấy và bút.
Rồi một ngày nọ, cô ta đột nhiên biến mất khỏi dinh thự.
Có người bảo cô ta bị ma vật do chính mình tạo ra ăn thịt, hay đã sáng tạo ra ma thuật xuyên không và rời khỏi thế giới này, hoặc cũng có thể đã phải lòng một chàng trai loài người trong một mối tình cấm kị, rồi chọn cách tự vẫn cùng nhau.
"Nhờ mấy tin đồn đó mà dinh thự này rẻ đến không ngờ... Ơ kìa, này. Cô sao thế?"
Mãi đến lúc đó, anh mới nhận ra mặt Charlotte đang tái mét.
Cô nuốt nước bọt một cái rồi mới mở miệng
"H-Hôm nọ, tôi có đọc trong sách..."
"Đọc cái gì cơ?"
"Cái gì là cái gì... tất nhiên là chuyện ma rồi ạ!"
"Hả......?"
Nhưng Charlotte vẫn cứ xa sả nói với khuôn mặt xanh mét ấy.
Allen chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu.
"Người chết mà còn vương vấn điều gì đó sẽ biến thành ma rồi ám vào dinh thự ấy ạ! Rồi họ sẽ gieo rắc tai ương cho những ai ghé đến! Đ-Đó là một câu chuyện cực kì đáng sợ..."
"Nhắc mới nhớ, dạo này cô cũng hay đọc mấy loại tiểu thuyết đại chúng nhỉ."
Gần đây, Charlotte không chỉ đọc sách học tập mà còn tìm đọc cả tiểu thuyết và sách kiến thức phổ thông. Allen cũng khuyến khích điều đó vì cho rằng mở mang tầm mắt là chuyện tốt... nhưng anh không biết rõ cô đang đọc những loại sách nào.
"V-Vâng. Trong nhà kho có rất nhiều sách... không phải là của anh Allen sao ạ?"
"Chắc là đồ của cái cô Elf mất tích đó để lại đấy."
"Hảảả!?!?? L-Làm sao bây giờ hả anh Allen... Tôi lỡ tự tiện chạm vào đồ của cô Elf đó rồi... Liệu cô ấy có biến thành ma rồi nổi giận không ạ??"
"Vớ vẩn nào. Ta sống ở đây được chừng ba năm rồi nhưng chưa từng chạm trán với bất kì loại hồn ma nào đâu."
Nhìn Charlotte run lẩy bẩy, Allen chỉ biết cười khổ. Dù ban đêm có tiếng động lạ thì hầu hết cũng chỉ là do gió hoặc thú hoang, cũng chưa bao giờ chứng kiến hiện tượng siêu nhiên kì quái nào cả.
"Với lại đừng lo. Nhỡ mà có hồn ma xuất hiện thật thì cứ để ta xử chúng.”
"Hả!?!? Anh Allen, anh tiêu diệt được cả ma sao ạ!?!??!"
"Tất nhiên rồi. Mấy thứ đó chỉ là tư niệm tàn dư của người chết thôi, làm sao mà địch lại được người đang sống chứ."
Tuy hiếm lắm mới xác nhận được vài trường hợp hồn ma mang oán niệm khủng khiếp đến mức làm hại được người sống, nhưng trong dinh thự này hoàn toàn không cảm thấy khí tức đó. Nếu mà thật sự có ma đi nữa thì chắc cũng chỉ là loại vất vưởng vô hại.
"Nếu cô nhìn thấy thì cứ bảo ta. Ta sẽ cho nó hồn xiêu phách lạc ngay lập tức."
"N-Như thế thì cũng hơi tội nghiệp cho nó đấy ạ..."
Charlotte ấp úng, thoáng chút lưỡng lự. Đến ma quỷ đáng sợ mà cũng thấy đồng cảm, đúng là tính cách của cô.
Allen bật cười
"Mà nói đi cũng phải nói lại, chưa chắc cô ta đã chết đâu. Những chủng tộc trường thọ như Elf thường rất tùy hứng, chuyện đột nhiên biến mất cũng xảy ra nhiều lắm. Có khi chỉ là cô ta chán sống ở đây rồi thôi."
"Vậy ạ... thế thì bình yên hơn, tốt quá rồi."
"Đúng không? Cho nên là――――"
Đúng lúc đó, Lou cất tiếng kêu kì lạ. Nhìn sang thì thấy nó đang ngoạm vật gì đó trong bể bơi, hai hàng lông mày…
"Gâu?"
…nhíu chặt, vẻ mặt thoáng có chút bối rối.
"Sao thế Lou?"
"Gâu~"
"Oái...cái gì thế này."
Đón lấy thứ mà Lou ném qua, Allen nghiêng đầu thắc mắc. Đó là một cây nấm trắng toát. Nó to bằng lòng bàn tay, phần mũ nấm tròn vo như quả bóng. Nhìn kĩ thì trên mặt nước còn lềnh bềnh vài cây nấm tương tự, một cảnh tượng khá kì dị.
"Là do bơm nước lên cuốn theo đám nấm mọc dưới lòng đất sao...? À, Lou này. Dù có gì thì cũng―"
"Đừng có ăn nhé" , anh vừa định bảo vậy... thì đúng lúc đó.
Rầm!
"Nàyyyyy!"
"Hả...?"
Tiếng hét giận dữ của một người phụ nữ đột ngột vang vọng khắp khu vườn. Allen lập tức che cho Charlotte rồi quay lại... nhưng rồi anh trố mắt đứng hình.
Bởi lẽ, có một cô gái đang lù lù thò đầu lên từ dưới mặt đất. Cứ tưởng cô ta bị chôn sống, nhưng hóa ra ở đó có một cánh cửa bí mật dẫn xuống lòng đất.
Làn da hơi ngăm cùng mái tóc bạc trắng. Gương mặt kiều diễm đến mức gọi là tuyệt thế giai nhân cũng chẳng ngoa, nhưng cô ta lại đeo cặp kính dày cộp, trên người chỉ mặc độc một chiếc áo thun nhàu nát. Tóc tai thì bù xù, có vẻ là loại người chẳng thèm bận tâm chút nào đến vẻ bề ngoài.
Vậy mà chẳng hiểu sao cô ta lại đang lườm nhóm Allen đến cháy cả mắt.
Cô ta chỉ thẳng ngón trỏ về phía này.
"Kẻ dám trộm nguồn lương thực quý giá của tui là mấy người đúng không hả!?!?!"
"Lương... thực...?"
Allen tay vẫn cầm cây nấm, chỉ biết lặp lại như một con vẹt.
***
***"Ây dà, ban nãy làm mọi người hết hồn nhỉ. Xin lỗi nha."
"À vâng..."
"Ờ, thì...?"
Allen và Charlotte nhìn nhau, chỉ biết ậm ừ đáp lại.
Hai người đang ở trong căn phòng ngầm nằm ngay dưới khu vườn.
Leo xuống chiếc thang dây là một căn phòng nhỏ hiện ra trước mắt. Có giá sách, giường ngủ và một chiếc bàn viết nhỏ. Ở góc phòng chất đống những dụng cụ nấu ăn đơn giản, còn phía trong cùng dường như là phòng trồng nấm. Ánh đèn ma thuật thắp sáng trưng, tạo nên một không gian tuy chật hẹp nhưng vẫn khá thoải mái.
Cô gái vừa dẫn hai người vào đang tươi cười mời nước. Chiếc áo thun dão nát chảy dài đến tận mông. Ngoài cái đó ra thì cô ta không mặc thêm thứ gì bên dưới cả. Chẳng thấy quyến rũ đâu, chỉ đơn giản là luộm thuộm.
"Thử đi, súp nấm đặc chế của tui đấy. Khá là ngon đó nha?"
"Không, tôi xin kiếu..."
Thứ chứa đầy trong cốc là một chất lỏng bí ẩn đổi màu tím hoặc nâu đỏ tùy theo ánh sáng, lại còn bốc lên cái mùi chua ngọt đắng ngắt như trái cây bị vứt dưới nắng gắt mấy ngày liền.
Từ mấy cây nấm trắng không mùi kia sao lại nấu ra được thứ nước này nhỉ. Tuy hơi tò mò nhưng anh không đủ can đảm để thử độc. Charlotte cũng im lặng lảng tránh ánh mắt.
Tiện thể thì Lou đang ở trên mặt đất cạnh nhà. Có vẻ căn hầm này bốc ra mùi gì đó ghê gớm lắm nên nó lắc đầu quầy quậy từ chối với vẻ mặt cực kì nghiêm túc. Allen cũng chẳng muốn xuống đây, nhưng đành chịu thôi.
Cô gái kia cất cốc đi rồi nhún vai.
"Thế cậu là Allen... hả? Tại mấy người xây cái hồ bơi trên kia nên nấm của tui mới bị hút lên đấy chứ. Tui biết là mấy người không trộm, nhưng mà... phiền phức thật đấy."
"Về chuyện đó thì trước mắt tôi xin lỗi, nhưng mà..."
Allen hơi cúi đầu.
Việc anh làm hỏng lương thực của cô ta là sự thật.
Thế nhưng... vấn đề vẫn còn đó. Allen nhìn thẳng vào cô gái bằng ánh mắt sắc bén
"...Cô là ai?”
"Hử? Nhắc mới nhớ, tui chưa tự giới thiệu nhỉ."
Cô gái ưỡn ngực xưng danh.
"Tui là Dorothea Grimm Wallenstein. Cứ gọi thân mật là chị Dorothea nhé!"
"Không, ý tôi không phải vậy... Tôi đang hỏi là cô đã sống dưới cái hầm này từ bao giờ rồi—"
Nhìn tình trạng căn phòng thì chắc chắn không phải mới ở đây một hai ngày. Nếu có kẻ khả nghi ra vào khu vườn, Allen sẽ nhận ra khí tức của hắn ngay. Giờ còn có cả Charlotte ở đây, anh không hề có ý định lơ là cảnh giác.
Vậy mà lại xuất hiện kẻ đáng ngờ này. Bảo đừng nghi ngờ thì đúng là chuyện không thể.
"Không lẽ cô là... hồn ma ám dinh thự thật sao?"
"Hic...! Q-Quả nhiên là có thật rồi..."
Charlotte sợ hãi bám chặt lấy tay Allen. Sự tiếp xúc bất ngờ khiến tim Allen suýt chút nữa thì ngừng đập, nhưng anh liền dùng ý chí sắt đá để giữ bình tĩnh.
"Ma cỏ gì cơ? Đang nói chuyện gì thế?"
Mặt khác, cô gái, Dorothea, nghiêng đầu khó hiểu. Rồi cô ta cứ thế khoanh tay trầm ngâm.
"Cơ mà, từ bao giờ... ấy hả. Thật ra tui cũng chả biết nữa."
"Không biết nghĩa là sao?"
"Tại tui có việc cần trốn người ta chút nên cứ ru rú trong này suốt thôi. Mà người phải hỏi là tui mới đúng."
Dorothea nheo mắt nhìn chằm chằm Allen
"Còn hai người là ai đấy? Sao lại ở đây?"
"Hỏi ai á, ta là người đang sống ở dinh thự bên trên kìa..."
"Hảả?? Đây là nhà tui mà! Sao tự tiện vào ở thế!"
"Cô đang nói cái gì vớ vẩn... khoan đã."
Allen chợt giật mình.
Nhìn kĩ mái tóc rối bù của Dorothea... vào đôi tai ẩn sau đó, nó dài và nhọn như lá tre. Rõ ràng không phải con người. Đôi tai đó chắc chắn là―
"Chẳng lẽ cô... là Elf đã biến mất ba mươi năm trước sao!?!?"
"Hảảả!?!?"
"Ba… mươi... năm?"
Dorothea ngơ ngác tròn mắt. Nhưng ngay lập tức cô ta xoa cằm, gật gù cảm thán
"Hê, đã lâu thế rồi cơ à. Thảo nào cảnh vật bên ngoài có chút thay đổi."
"B-Ba mươi năm á...! Chị Dorothea nhìn thế nào cũng chỉ trạc tuổi anh Allen thôi mà!?"
"Tại tốc độ lão hóa của Elf cực kì chậm mà..."
Chính vì thế nên cảm giác về thời gian của Elf khác xa so với con người. Đối với cô ta, ba mươi năm có lẽ chỉ tựa như một cái chớp mắt.
"Ta biết hỏi thế này hơi lạ, nhưng không lẽ suốt ba mươi năm ròng... cô sống ở đây chỉ bằng cách ăn nấm thôi sao?"
"Đúng rồi đấy. Tộc Elf bọn tui có khả năng 'tiết kiệm nhiên liệu' siêu khủng luôn."
Dorothea thản nhiên đáp.
"Hơn nữa tui là Dark Elf, thuộc hàng tinh anh trong giới Elf đấy nhé. Chỉ cần hấp thụ ma lực trong không khí thì không ăn không uống cả trăm năm cũng dư sức."
"Một trăm năm á! Elf ghê gớm thật đấy."
"Ừ, đúng là ta có nghe nói có người làm được..."
Trái ngược với Charlotte đang trầm trồ thán phục, Allen lại chau mày.
Elf là chủng tộc sống nương tựa vào thiên nhiên. Họ chủ yếu sống trong các ngôi làng sâu trong rừng và đôi khi chia sẻ sinh khí với cỏ cây.
Tuy nhiên họ cũng là sinh vật sống. Dù có ăn chay đi nữa thì vẫn phải ăn uống đàng hoàng. Khả năng không ăn không uống suốt trăm năm... thì chỉ những Elf cao cấp sở hữu sức mạnh đáng nể mới làm được. Hơn nữa, nhắc đến Dark Elf là nhắc đến chủng loài hiếm có bậc nhất trong tộc Elf. Ngay cả Allen cũng mới gặp lần này là lần đầu tiên.
(Một người như vậy mà lại bị dồn vào thế phải ẩn mình suốt ba mươi năm... rốt cuộc là có uẩn khúc gì đây?)
Nghe có vẻ rất mờ ám.
Mặc cho Allen đang nghi ngờ, Dorothea lại nghiêng đầu thắc mắc.
"Mà này, đã ba mươi năm trôi qua nghĩa là... không khéo trên mặt đất người ta coi tui là người mất tích rồi cũng nên?"
"Ư... ừm... chắc thế…"
Allen đành lảng tránh ánh mắt.
(Ra là vậy...! Nếu chủ cũ vẫn còn sống ở đây thì gay go to rồi...!)
Chắc chắn sẽ xảy ra tranh chấp pháp lí, thậm chí có khả năng phải ra tòa. Trường hợp xấu nhất, nhóm Allen sẽ buộc phải rời khỏi dinh thự này. Có lẽ sẽ nhận được chút tiền bồi thường từ bên bất động sản... nhưng vấn đề không nằm ở tiền bạc.
Dinh thự này là nơi quá lí tưởng để Charlotte - đang bị truy nã - sinh sống. Nó nằm xa thị trấn, lại ít người lui tới. Khó khăn lắm cô mới quen với cuộc sống ở đây, giờ mà phải chuyển đi nơi khác quả là tội nghiệp.
Tuy nhiên, việc xây một dinh thự khác trong rừng cũng chẳng phải ý kiến hay ho gì. Chắc chắn Charlotte sẽ lại lo lắng về khoản chi phí khổng lồ cho mà xem.
Chuyển nhà không được, xây mới cũng chẳng xong. Thế nên con đường duy nhất còn lại cho Allen là đàm phán.
"Này, Dorothea. Ta có chuyện muốn thương lượng..."
"Ừ?"
Allen ngắn gọn đề cập đến việc liệu cô có thể nhượng lại dinh thự này không.
Thấy vậy, Dorothea ngẫm nghĩ "hừm hừm" một chút, rồi gật đầu cái rụp.
"Cũng chả sao đâu. Tui thấy mình hợp với cái tầng hầm này hơn. Dinh thự thì mấy người cứ tự nhiên mà dùng."
"T-Thế thì tốt quá. Vậy thì, về giá cả chúng ta sẽ bàn lại sau..."
"Không, tui không cần tiền."
Allen tròn mắt ngạc nhiên, còn Charlotte thì nghiêng đầu thắc mắc.
"Hả?"
Dorothea nhìn kĩ hai người một lượt rồi xoa cằm
"Hừm hừm, một thanh niên kiểu 'ta đây là nhất' và một thiếu nữ đáng yêu... Sự kết hợp thú vị phết đấy chứ. Linh cảm của tui đang réo inh ỏi đây này."
"Rốt cuộc cô đang nói cái gì thế...?"
"Có gì đâu, tui chỉ định đưa ra một điều kiện trao đổi nho nhỏ thôi."
Nói rồi vẻ mặt Dorothea bỗng trở nên nghiêm trọng.
"Thực ra tui đang gặp chút rắc rối. Cũng tại nó mà tui ru rú ở đây suốt ba mươi năm qua. Nếu anh Allen giải quyết êm đẹp vụ này thì cái dinh thự này tui biếu không cho luôn. Thấy sao?"
"...Trả tiền cho nhanh gọn có phải đỡ hơn không?"
Allen nheo mắt, tỏ vẻ miễn cưỡng.
Nguồn cơn khiến một Elf phải ở ẩn suốt ba mươi năm chắc chắn phải là chuyện vô cùng rắc rối. Thế nhưng Charlotte rụt rè kéo tay áo Allen
"Ưm, anh Allen. Chị Dorothea có vẻ đang gặp khó khăn... mình giúp chị ấy được không ạ?"
"Nói thế chứ... chắc chắn là việc phiền toái đấy?"
"T-Tôi cũng sẽ giúp một tay ạ! Dù tôi chưa biết mình làm được gì..."
Charlotte nắm chặt tay đầy quyết tâm. Có vẻ cô không thể bỏ mặc người đang gặp khó khăn.
Bị ánh mắt nghiêm túc ấy nhìn chằm chằm, anh lại mềm lòng.
Allen chần chừ một lúc rồi lắc đầu thở dài.
"Được rồi, được rồi... Trước mắt cứ nói ta nghe xem nào."
"Thật á? Cảm ơn nha~ Có cả em Charlotte đồng ý nữa thì chuyện này dễ nói rồi!"
"Em cũng có thể làm được gì đó sao ạ?"
"Ngược lại ấy chứ, không có em thì chẳng bắt đầu được đâu."
Dorothea cười tủm tỉm với vẻ mặt rạng rỡ.
Cảm thấy bất an khó tả, Allen nhìn cô ta bằng ánh mắt sặc mùi nghi vấn
"Vậy rốt cuộc bọn ta phải làm gì đây?"
"Hư hư hư... Chuyện đó thì quá rõ rồi."
Lấy ra một cuốn sổ tay và cây bút từ hư không, Dorothea chĩa ngòi bút về phía hai người và tuyên bố đầy hào hứng
"Nào, xin mời hai người hãy tán tỉnh nhau hết mình ngay trước mặt tui đi! Vì tác phẩm mới của tiểu thuyết gia đại tài Dorothea này nhé!"
"Hảả?!?!?!"
"Dạ!?!??!"
Không chỉ Allen, mà nghe nói cả Charlotte cũng thốt lên đầy kinh ngạc.
*
**
***"..............À ừm."
"..............Ừm."
Tại phòng khách quen thuộc, vẫn trên chiếc sofa ấy, Allen và Charlotte ngồi cạnh nhau như mọi ngày. Nhưng hai người chẳng uống trà, cũng chẳng cười đùa. Chỉ ngồi đó.
Định nói gì đó, nhưng lại chẳng nghĩ ra từ nào nên lại im lặng. Đến nhìn mặt đối phương cũng không dám. Kết quả của việc cả hai cứ tiếp diễn tình trạng đó là những màn đối đáp vô nghĩa như ban nãy cứ kéo dài trong vô vọng.
Giữa bầu không khí im lặng như tra tấn…
"Cắt cắt cắttttttttttttt!"
Một giọng nói đầy khí thế vang lên.
Dorothea xông vào cùng tiếng dậm chân bình bịch. Cô ta chẳng tiếc thương cho cái mặt sàn và liến thoắng
"Tui bảo là tán tỉnh nhau đi cơ mà! Thế mà saoooo lại cứ ngồi im thin thít thế kia hả!?!? Trai gái mới gặp lần đầu nói chuyện còn cởi mở hơn hai người đấy!"
"Cô nói thế nhưng mà..."
"V-Vâng..."
Hai người chỉ biết nhìn nhau đầy gượng gạo. Ngay chỗ có ánh nắng bên cạnh, Lou đang ngủ trưa trên tấm chăn yêu thích. Nó liếc nhìn về phía này một cái với vẻ phiền phức, nhưng rồi nhắm mắt lại ngay và quay về cõi mộng. Allen nhìn nó, thầm ghen tị.
Dorothea khoanh tay lại, rên rỉ
"Hai người đừng có để ý thái quá, cứ tự nhiên như bình thường là được mà. Tui có bắt hai người phải hôn hít gì ngay trước mặt tui đâu."
"H-Hôn... hôn á?"
Charlotte sững người. Tim Allen cũng đánh thót một cái, nhưng anh vẫn cố gắng giữ được sự tỉnh táo.
"Không, cái đó... Dorothea này. Ta nghĩ là cô đang hiểu lầm tai hại rồi..."
Anh rụt rè giơ tay lên, rồi lắp bắp từng từ ngắt quãng.
"Bọn ta... đâu có phải là... cái kiểu quan hệ... đó đâu..."
"Hảảảả?"
Dorothea nhăn mặt lộ rõ vẻ thất vọng. Cô nhìn chằm chằm hai người một lúc... rồi vỗ tay
"Ra thế, là cái mô típ đó sao. Kiểu 'tình trong như đã mặt ngoài còn e' gây ức chế, tiến triển chậm như rùa bò ấy hả."
"Ứ-Ức chế...?"
"Đừng bận tâm. Thuật ngữ chuyên ngành của bọn tui thôi. Mà thế thì cũng có cái hay riêng của nó đấy."
Dorothea vừa cười tủm tỉm vừa ghi chép gì đó vào sổ tay. Trông cô ta có vẻ vui đấy, nhưng cảm giác chẳng có gì tốt lành cả.
Nhìn thấy cô ấy như vậy, Charlotte bỗng vỗ tay một cái như vừa nhận ra điều gì
"Không lẽ mấy cuốn sách trong kho... là do chị Dorothea viết sao!?!?!"
"A, bị lộ rồi sao. Đúng rồi đấy, từ kinh dị, trinh thám cho đến lịch sử. Tui là một tác giả đa năng, nhạc nào cũng nhảy được hết."
Dorothea nheo mắt lại, ánh nhìn hướng về miền xa xăm. Cô kể về chuyện bản thân cảm kích trước văn học của loài người nên đã đơn thương độc mã rời khỏi làng Elf, về bản thảo đầu tiên may mắn lọt vào mắt xanh của nhà xuất bản và tác phẩm đầu tay được ra mắt, về vô số tác phẩm cô đã cho ra đời kể từ đó.
Sau khi kể lể về nửa đời người như thế... cô ta bỗng lảng tránh ánh mắt.
"Cơ mà, lúc định viết tiểu thuyết tình cảm mới thì tui lại rơi vào tình trạng bế tắc ý tưởng trầm trọng. Hạn chót thì đến gần mà chẳng viết nổi chữ nào... thế là tui quyết định cố thủ dưới căn hầm đó luôn. Ây dà, đúng là chuyện xưa đáng nhớ thật."
"Đừng bảo với ta là... cô chui rúc trong đó suốt ba mươi năm trời chỉ để trốn nộp bản thảo đấy nhé!?!?!?"
Nói nhẹ thì đúng là đồ cặn bã.
Dù bị Allen nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ nhưng Dorothea chẳng thèm bận tâm
"Tại biên tập viên của tui đáng sợ lắm cơ. Cho ổng xem giấy trắng thì kiểu gì tui cũng bị dìm xuống đáy biển cho coi!"
"Thà cô cứ thế làm mồi cho cá luôn đi thì ta lại càng đỡ khổ..."
"Ahaha, anh Allen hài hước thật đấy. Mặt đáng sợ thế kia mà cũng biết đùa cơ á!"
Dorothea cười khanh khách. Allen bực mình hết chỗ nói, nhưng vì chuyện căn dinh thự vẫn còn lù lù ra đó nên anh đành nuốt giận, kìm nén ý định tống cổ cô ta ra ngoài.
"Nhưng mà, cơn khát ý tưởng kéo dài suốt ba mươi năm của tui đến đây là chấm dứt!"
Dorothea chĩa thẳng ngón trỏ vào hai người, giọng gằn lên. Đôi mắt cô ta sáng rực, tỏa ra áp lực như một kẻ săn mồi
"Nhìn hai người là tui thấy ‘chốt’ liền! Sự kết hợp này chắc chắn sẽ là tư liệu quý giá cho tác phẩm tới! Thế nên là mau mau tán tỉnh nhau đi nào!"
"Đã bảo là bọn ta không phải quan hệ kiểu đó rồi mà..."
"Thế thì diễn cũng được! Tui van hai người đấy, đi mà!"
"Cô nói thế thì..."
Allen nghẹn lời.
Bảo tán tỉnh nhau nhưng anh cũng chẳng biết phải làm thế nào. Huống hồ Allen vừa mới quyết định phong ấn tình cảm dành cho Charlotte. Nếu lỡ kích động, tình cảm ấy sẽ lộ ra ngoài mất. Khi đó... e rằng sẽ không thể cứu vãn được nữa.
Bỗng anh chợt tìm ra một lối thoát.
Anh vỗ nhẹ vào vai Charlotte.
"Không, ta kiên quyết từ chối! Charlotte chắc chắn cũng không thích chuyện này đâu!"
"Dạ? T-tôi ạ?"
"Ừ. Phải giả vờ làm người yêu với người mình không thích... chuyện đó quá sức với cô đúng không?"
Là phụ nữ bình thường thì chắc chắn sẽ ghét chuyện này. Nếu đổi lại là cô em gái Eluca của anh thì chắc cô sẽ tỉnh bơ phán: "Hả? Có chồng đống vàng bạc châu báu trước mặt thì cũng mơ đi nhé".
Thế nhưng, Charlotte ngơ ngác một lúc... rồi khẽ cúi đầu.
Và, bằng giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, cô nói
"Ưm... T-Tôi không ghét đâu ạ."
"Đấy, Charlotte cũng nói thế... hả?"
Anh không thể hiểu ngay được lời cô vừa nói. Như một con rối cơ khí bị rỉ sét, anh từ từ quay đầu lại nhìn Charlotte. Với đôi má thoáng ửng hồng, Charlotte chậm rãi ngẩng mặt lên, ngước mắt nhìn Allen…
"N-Nếu là với anh Allen thì tôi hoàn toàn không ghét... Ơ, anh Allen!?!?"
Rầm!!!!!!
Một âm thanh nặng trịch vang vọng khắp phòng khách.
Là do Allen đã đập đầu vào bức tường gần nhất. Một cú dứt khoát, toàn lực, hại cho Lou đang ngủ phải bật dậy và sủa "Gâu!" một tiếng đầy ức chế.
Charlotte hốt hoảng chạy lại chỗ Allen đang ngồi sụp xuống sàn.
"Anh sao thế anh Allen! Anh có sao không!?!?!?"
"À... xin lỗi. Ta suýt chút nữa thì mất kiểm soát, nên phải sơ cứu khẩn cấp ấy mà."
"Rốt cuộc là có chuyện gì... Trán anh đỏ lừ rồi kìa!"
"A, à, ừ. Không vấn đề gì. Ta ổn."
Nhờ cú đập đầu mà anh đã bình tĩnh lại đôi chút, nhưng khi Charlotte lo lắng ghé sát mặt vào nhìn, trái tim anh lại đập thình thịch liên hồi, cả người nóng ran như lửa đốt, hơi thở cũng bắt đầu rối loạn.
Thứ tình cảm ngỡ đã được phong ấn chặt chẽ, giờ đây như muốn chực trào.
(Chết dở... đến cả biện pháp sơ cứu tạm thời cũng chẳng ăn thua...!)
Kiểu này thì có ngừng tim cũng vô ích.
Mặc kệ Allen đang đau khổ đứng ngồi không yên, Dorothea lại reo hò thích thú.
"Yah hô~ Quả nhiên linh tính lãng mạn của tui không sai mà! Một màn hài lãng mạn 'tươi sống' và ngây ngô thế này, có chồng tiền núi cũng chẳng xem được đâu nhé!"
Cô ta cứ thế vừa phấn khích hú hét, vừa viết lia lịa vào cuốn sổ tay với tốc độ kinh hoàng. Allen cảm thấy như ý định giết người sắp trồi lên đến nơi, nhưng ý chí thép của anh đã kịp giữ chặt nó lại.
Sau khi viết ngoáy một hồi vào sổ, Dorothea nhìn Allen cười nham hiểm
"Thế em Charlotte có vẻ không thành vấn đề rồi. Còn cậu Allen thì sao đây?"
"Sao là sao..."
"Giả vờ tình tứ ấy. Cậu ghét hả?"
Câu hỏi được tung ra cùng nụ cười nham hiểm khiến Allen cứng họng. Một câu hỏi quá đê tiện. Anh thừa biết nếu trả lời "ghét", Charlotte sẽ bị tổn thương ngay tức khắc.
Nhưng anh cũng e ngại việc khẳng định rằng mình "muốn giả làm người yêu". Khoảnh khắc anh nói ra câu đó, một điều gì đó sẽ chấm dứt.
Allen trăn trở, do dự chồng chất do dự...
"Hừ, nếu đã vậy..."
Với sự quyết tâm, anh nở nụ cười sảng khoái với Charlotte.
"Chơi đóng vai kiểu quay về tuổi thơ thế này... cũng nằm trong phạm vi những ‘chuyện hư hỏng' nhỉ!"
"L-Là vậy sao ạ?"
"Đúng thế chứ lị! Cho nên trước mắt cứ chơi thử xem sao! Vì là chơi nên không có ý đồ gì khác đâu, cứ thoải mái đi! Nhỉ!"
"...Chẳng hiểu mô tê gì sất, nhưng cảm giác như cậu vừa đánh bài chuồn ấy nhỉ."
Dorothea chặc lưỡi một cái rõ to.
Dù sao cũng đã tạm thời sống được một mạng. Allen thở phào nhẹ nhõm.
(Giờ cứ làm cho có lệ thôi... Chứ bảo bọn mình giả làm người yêu thì đúng là chuyện không tưởng...)
Charlotte có vẻ không ghét trò đóng vai này, nhưng cái cách cô đờ người ra ban nãy thì cũng y hệt Allen. Dù có định giả vờ tình tứ đi nữa, chắc chắn cả hai sẽ chẳng làm được hành động gì ra hồn. Ngộ nhỡ cô chủ động tiếp cận... Allen hoàn toàn không đoán được bản thân sẽ trở nên như thế nào.
Tóm lại là phải cố gắng giữ thái độ như mọi khi.
Vừa mới quyết tâm như thế xong, Dorothea đã nói bằng giọng nhẹ tênh.
"Thế là chốt rồi nhé. Từ giờ trở đi, xin mời hai người hãy tán tỉnh nhau theo đúng chỉ đạo của tui nha."
"Hả??"
Đúng là sét đánh giữa trời quang. Nhưng Dorothea thì cứ tỉnh bơ mà phán.
"Thì đương nhiên rồi còn gì. Chờ hai người tự giác tán tỉnh nhau thì đến Elf như tui cũng chết vì già yếu mất thôi."
"Đến mức đấy cơ á!?! Đến nỗi một Elf đại diện cho giống loài trường thọ phải thốt lên như thế sao!?!?!"
Allen muốn tin rằng nếu có thời gian, mọi chuyện ít nhiều cũng sẽ tiến triển...
Nhưng diễn biến này thực sự rất nguy cấp. Anh yên tâm là bởi nghĩ rằng nếu để tự giác thì cả hai sẽ chẳng làm được gì. Vậy mà giờ lại có người thứ ba, đã thế còn phải làm theo chỉ thị của cái cô Dorothea này nữa thì chắc chắn chẳng có chuyện gì nên hồn.
(Nhưng mà nếu không nghe theo thì sẽ bị đuổi khỏi dinh thự mất...)
Đúng là bụng chẳng thể đổi đằng lưng. Allen đau khổ lắc đầu
"Được thôi... ta sẽ làm theo lời cô. Tuy nhiên!"
Anh đứng chắn trước Dorothea như để bảo vệ Charlotte, chỉ thẳng ngón tay vào mặt cô ta
"Ta kiên quyết từ chối những hành vi vi phạm thuần phong mỹ tục đấy nhé! Ta thề sẽ bảo vệ phẩm giá của Charlotte đến cùng...!"
"Chủ đề tác phẩm nhắm tới là tình yêu thuần khiết mà. Tui không có yêu cầu mấy chuyện thô thiển đâu."
Dorothea cười cợt nhả. Độ uy tín của cô ta đúng là âm vô cực. Cô ta phớt lờ ánh mắt nghi hoặc của Allen và tiếp tục nói
"Trước tiên hãy chốt thiết lập bối cảnh đã. Hừm, tiện thể thì hai người có quan hệ thế nào?"
"À thì tạm thời là chủ nhân và người làm..."
Anh lược bỏ những chi tiết nhỏ, kể sơ lược về cuộc gặp gỡ và những chuyện trong hai tháng qua. Trong lúc đó, mấy câu lầm bầm vớ vẩn kiểu như: "Sống chung dưới một mái nhà á...? Sao thế mà chẳng có chuyện gì xảy ra... Con người thời nay lạ thật..." bay đến tới tấp, nhưng anh lờ đi coi như không nghe thấy.
Dorothea khoanh tay suy nghĩ một lúc rồi vỗ tay
"Được rồi, thế thì chốt thế này nhé. Trải qua bao sóng gió, hai người đã bắt đầu hẹn hò từ ba ngày trước."
"Hả..."
"Từ ba ngày trước...?"
"Thôi nào, cứ ngồi xuống đi đã."
Bị Dorothea thúc giục, hai người ngồi xuống ghế sofa cạnh nhau. Vậy là vị trí lại trở về như cũ.
Từ phía sau hai người đang bối rối nhìn nhau, Dorothea cất giọng thánh thót như thể đang ngâm thơ
"Nào, thiết lập quan trọng đây. Hai người đã thầm thương trộm nhớ nhau từ lâu rồi. Nhưng vì không đủ dũng khí tiến tới nên chưa dám thổ lộ tình cảm."
"Dũng khí..."
Những lời Dorothea nói như đâm thẳng vào tai Allen đã phong ấn tình cảm dành cho Charlotte.
Quyết định đó là vì anh nghĩ cho cô... nhưng liệu có thật sự chỉ là vậy không? Hay đơn giản là do anh quá hèn nhát, không dám đối mặt? Chính bản thân anh cũng chẳng thể đọc thấu tận đáy lòng mình.
Dù biết rõ đây chỉ là thiết lập của trò chơi đóng vai, Allen vẫn vô thức bị cuốn vào câu chuyện của Dorothea.
"Và rồi một ngày nọ, em Charlotte bị cuốn vào một vụ án và bị kẻ xấu bắt đi ngay trước mắt cậu Allen."
"Cái gì...!?"
"E-Em, em sẽ ra sao đây ạ...?"
"Tất nhiên là sẽ được cậu Allen cứu ra rồi. Nhưng để làm được điều đó, có vô số chướng ngại ngáng đường―"
Bị thúc giục bởi một Charlotte đang lo sốt vó, Dorothea bắt đầu kể lể một câu chuyện phiêu lưu sóng gió trập trùng đến mức khó tin là đang được ứng khẩu, khiến Allen cũng bất giác nghe đến say sưa. Và rồi cuối cùng, câu chuyện cũng đi đến hồi kết êm đẹp.
"Vì lẽ đó, Allen đã nhận ra rõ ràng tình cảm dành cho Charlotte. Sau khi cứu em ra và thổ lộ hết nỗi lòng, hai người chính thức thành đôi. Đầu đuôi là như thế đấy!"
"Chính thức..."
"T-Thành đôi..."
Quả không hổ danh là tiểu thuyết gia. Trong lúc nghe chuyện của Dorothea, Allen có cảm giác như mình thực sự đã bị cuốn vào vụ án và tỏ tình thành công vậy.
Cả Charlotte cũng đỏ bừng mặt bất động.
"Và hôm nay là ba ngày sau sự kiện đó! Vụ lùm xùm đã lắng xuống, cuối cùng hai người cũng có thể tận hưởng khoảng thời gian yên bình chỉ có hai người bên nhau."
"Cô tranh thủ nhồi nhét thiết lập ghê nhỉ..."
Hơn nữa, đây là tình huống mà chỉ nghe qua thôi cũng đủ khiến mặt người ta phải đỏ bừng.
(Với cái thiết lập đáng sợ như thế, rốt cuộc cô ta định bắt mình làm cái gì đây...?)
Nếu bị bắt phải thì thầm lời yêu thương hay tỏ tình lại, chắc chắn tim anh sẽ vỡ tung mất. Allen mở miệng với tâm thế của kẻ sắp bước vào cửa tử.
"Vậy thì... bọn ta phải làm gì đây?"
"Rõ ràng rồi còn gì. Dựa trên cái thiết lập ban nãy..."
Dorothea mỉm cười tươi rói rồi phán một câu xanh rờn
"Nắm tay và nhìn vào mắt nhau đi."
"...Hả?"
"Nắm tay á... Thật sự chỉ cần thế thôi sao?"
"Đúng vậy! Trước tiên cứ làm thế đi đã!"
Trước câu hỏi của Allen, Dorothea gật đầu dứt khoát.
"Hả, hả...... Hảảảảả!?!?!"
Chẳng hiểu sao Charlotte lại hốt hoảng đến thế, nhưng Allen thì thở phào nhẹ nhõm. Nắm tay hay nhìn vào mắt nhau nói chuyện, những việc đó trước đây hai người đã làm bao nhiêu lần rồi.
(Gì chứ. Dạo đầu ghê gớm thế mà yêu cầu lại đơn giản bất ngờ nhỉ.)
Chính vì nghĩ vậy nên Allen chẳng chút do dự mà bắt đầu hành động.
"Vậy thì làm nhanh cho xong nhé."
"Á...!"
Anh khẽ nắm lấy bàn tay Charlotte đang ở ngay bên cạnh. Những ngón tay thon dài ấm áp nằm gọn trong lòng bàn tay Allen. Tuy có chút xấu hổ, nhưng chừng này thì vẫn chịu được. Chiếc hộp cấm kị được giấu kín nơi đáy lòng chắc cũng sẽ không nổi loạn đâu.
Phải, anh đã chủ quan nghĩ thế, nhưng―――
"Nào, quay sang đây đi. Charlo..."
Khoảnh khắc nhìn vào khuôn mặt Charlotte, Allen cứng đờ người.
"Hơ, ư ư..."
Charlotte đang nhìn chằm chằm Allen với khuôn mặt đỏ bừng. Đôi mắt mở to rơm rớm nước, phản chiếu ánh sáng hắt vào từ cửa sổ, lấp lánh hơn ngày thường. Từ đôi môi mềm mại ấy tràn ra hơi thở ngọt ngào đến lạ. Khoảnh khắc hơi thở đó lướt qua má, trái tim Allen đập mạnh liên hồi.
Nhiệt độ toàn thân dồn hết lên đầu khiến mặt anh đỏ lựng còn hơn cả Charlotte. Bàn tay anh đang nắm lấy khẽ run lên, có lẽ vì căng thẳng, điều đó càng khiến tâm trí Allen thêm trống rỗng.
"Đấy, đã bảo là thiết lập hai người đã thấu hiểu lòng nhau rồi mà... Chỉ nắm tay thôi cũng thấy khác hẳn đúng không?"
Đứng trấn giữ trước ghế sofa, con quỷ dữ thì thầm với nụ cười nham hiểm.
"Sao nào Allen. Cảm tưởng thế nào?"
"À, ừ..."
Nắm tay và nhìn nhau.
Chỉ đơn giản vậy thôi mà cảm giác hạnh phúc cứ trào dâng lên tầng tầng lớp lớp như muốn cuốn bay mọi suy nghĩ trong đầu anh.
"...Cũng không tệ."
"Chààà! Phản ứng tốt đấy! Thế còn em Charlotte thấy sao nào!?!?!?"
"Dạ, dạ... ơ, cái đó..."
Bị Dorothea dồn hỏi, Charlotte đỏ bừng mặt, lúng túng. Cô ngước đôi mắt hãy còn rưng rưng lên nhìn Allen, rồi cố bật ra từng lời bằng giọng nói mỏng manh
"T-Tim em... đập nhanh lắm ạ."
"Ư..."
Khoảnh khắc ấy như thể một sét đánh xuyên thẳng qua đỉnh đầu Allen.
Đáng yêu quá.
Thương quá đi.
Muốn ôm ngay luôn quá.
Những cảm xúc chẳng giống anh bình thường chút nào cứ thế trào dâng không dứt.
(Mấy cái này... làm sao mà chống cự nổi chứ!!)
Cuối cùng Allen đành buông xuôi và gào thét trong lòng. Đồng thời, chiếc hộp cấm kị tưởng chừng đã được phong ấn nghiêm ngặt bỗng bung ra mạnh mẽ. Nắp hộp bật mở dễ dàng, những thứ dồn nén bên trong trào ra xối xả tựa như trận đại hồng thủy cuốn trôi mọi thứ trên thế gian vậy.
Cuối cùng Allen cũng nhận thức rõ và thừa nhận tình cảm của chính mình.
Rằng anh... yêu Charlotte.
Trong khi bị dòng cảm xúc mãnh liệt cuốn đi, Allen thẫn thờ nhìn Charlotte.
"Hú hú! Tim đập nhanh thì cụ thể là cảm giác thế nào?"
"À, ừm... em cũng không biết phải diễn tả sao nữa..."
Bị Dorothea thúc giục, Charlotte ngoan ngoãn tìm từ ngữ để trả lời.
"Trước giờ em chỉ biết kiểu tim đập nhanh vì sợ hãi thôi... nhưng cái này là kiểu tim đập nhanh ấm áp và hạnh phúc... chăng?"
"Tuyệt cú mèo! Câu đó ăn tiền nhất luôn! Duyệt nhé! Thế này thì tác phẩm mới chắc chắn sẽ hoàn thành trong một nốt nhạc!"
"V-Vậy ạ? Em cũng không hiểu lắm... nhưng nếu giúp được cho chị thì tốt quá."
Nói rồi Charlotte nở một nụ cười dịu dàng.
Nụ cười ấy như xuyên thẳng vào trái tim Allen. Dù nửa đời người đã qua chẳng hề may mắn, nhưng cô vẫn có thể mỉm cười thật lòng vì người khác. Anh bị cuốn hút mãnh liệt bởi sự mạnh mẽ ấy.
Một khi đã thừa nhận, tình cảm ấy chẳng thể nào kìm nén được nữa.
Anh yêu giọng nói ấy.
Yêu nụ cười ấy.
Yêu đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy.
Thời gian bên nhau, những lời nói chuyện bâng quơ, hay những khoảng lặng bất chợt... tất cả mọi thứ đều đáng yêu vô ngần.
Charlotte nói rằng nắm tay Allen khiến tim cô rung động, Allen cũng hoàn toàn y hệt như vậy. Trái tim anh đang đập mạnh như thể sắp vỡ tung.
Nếu vậy thì chẳng lẽ Charlotte cũng... đang ấp ủ tình cảm y hệt như Allen sao?
(Nếu là tình cảm từ hai phía thì không cần phải khách khí nữa... Thế thì, chỉ còn cách triển luôn thôi chứ sao!?!)
Sở dĩ Allen quyết định phong ấn tình cảm dành cho Charlotte là vì anh không muốn nó trở thành gánh nặng cho cô. Nhưng nếu cô cũng có cùng suy nghĩ, nếu cô cũng có tình cảm Allen, thì chẳng còn trở ngại nào nữa.
Những từ như "kiềm chế" hay "chờ xem sao" không hề tồn tại trong từ điển của anh. Quyết đoán dứt khoát. Một khi đã quyết làm là sẽ làm đến cùng.
Đó chính là con người mang tên Allen Crawford.
"Charlotte!"
"Oái!??"
Allen đột nhiên to tiếng khiến Charlotte giật nảy người. Nhưng nhận ra ngay vẻ mặt nghiêm túc của Allen, cô khẽ nghiêng đầu
"D-Dạ... có chuyện gì thế ạ, anh Allen?"
"Anh có chuyện quan trọng muốn nói. Hãy nghe anh. Charlotte, anh…”
Ngay khoảnh khắc anh định chơi bài ngửa để quyết định thắng thua thì...
RẦM RẦM RẦM!
Một tiếng nổ lớn cùng bụi cuốn mù mịt bất ngờ ập vào phòng khách, cắt ngang lời tỏ tình quan trọng nhất đời người.
"Khụ khụ...! C-Cái quái gì thế...!?!?!"
"Hic, á á......??"
Allen vừa ôm Charlotte vào lòng che chắn, vừa hướng mắt về phía phát ra tiếng động.
Đứng ngay trước bức tường vừa bị đục thủng một lỗ lớn là một người lạ mặt.
Một thanh niên mặc âu phục đen, mái tóc đen chải chuốt gọn gàng cùng gương mặt lạnh như tiền. Anh ta lịch sự cúi đầu chào trước sự ngơ ngác của nhóm Allen.
"Tôi cảm nhận được khí tức nên đã tìm đến. Xin thứ lỗi vì chuyến viếng thăm đường đột này."
"Hả......?"
Cả Allen lẫn Charlotte chỉ biết chớp mắt nhìn nhau.
Thế nhưng phản ứng của Dorothea lại hoàn toàn khác biệt.
"X-Xuất... Xuất hiện rồi áááááááááá!!??"
Vừa hét lên thất thanh, cô ta định ba chân bốn cẳng bỏ chạy, nhưng…
"Đừng hòng."
"Hự!?? "
Lãnh trọn cú chặt tay của gã thanh niên đã nhanh chóng vòng ra chặn đầu, Dorothea ngã bịch xuống đất. Cứ thế, cậu ta lôi sợi dây thừng từ hư không ra và trói gô cô ả lại một cách nhanh gọn, thành thục đến mức đáng sợ.
Rõ ràng là một vụ bắt cóc giữa ban ngày, nhưng Allen chẳng hề có ý định giải cứu mà chỉ đứng nhìn.
Trông xuống Dorothea đang nằm lăn lóc như con sâu đo, gã thanh niên cất giọng đều đều
"Lâu rồi không gặp thưa tác giả Dorothea. Đã ba mươi năm, bốn tháng và mười ngày rồi nhỉ."
"A, à... Vâng... Cậu Yoru, lâu quá không gặp..."
"Chà chà, không ngờ cô lại biến mất ngay ngày hôm sau khi bị tôi giục bản thảo. Đó quả là sai lầm để đời của một biên tập viên phụ trách như tôi đấy."
Cậu ta nhún vai cường điệu vẻ "bó tay", nhưng cơ mặt thì chẳng hề mảy may cử động
"Tôi đã lục tung khắp các làng Elf. Không ngờ cô lại ở ngay tại nhà mình, đúng là điểm mù tôi chẳng thể ngờ đến."
"Ahaha... Để không bị cậu Yoru phát hiện, tui đã phong ấn căn hầm trú ẩn kĩ lắm mà lị. Cao thủ cỡ nào cũng không thể cảm nhận được khí tức của tui đâu! Ghê chưa!"
"Giá mà cô dành công sức đó để viết bản thảo thì có phải tôi đã đỡ tốn ba mươi năm vô ích rồi không?"
"Híiiiiii! Xin lỗi! Tui xin lỗi mààà!"
Cuối cùng Dorothea òa khóc nức nở. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng là tự làm tự chịu nên Allen chẳng mảy may thấy thương cảm chút nào.
"Xin lỗi vì đã làm phiền. Đây là tiền sửa tường. Xin hãy nhận cho."
"À ừ..."
Gã thanh niên đưa cho Allen một phong bì dày cộp, rồi nhấc bổng Dorothea lên vai. Trông y hệt tội phạm bị bắt quả tang, Dorothea cất giọng bi thảm cầu cứu
"Á á á á á! Cứu tui với cậu Allen! Cứ đà này là tui bị dìm xuống biển thật đấy."
"Cô nói gì lạ vậy. Sao tôi nỡ làm thế với tác giả quan trọng mà mình đang phụ trách chứ."
"Hả, thật á...?!?!?! Hóa ra cậu Yoru cũng đã hiền đi nhiều sau ba mươi năm rồi…"
"Biển thì nhẹ nhàng quá. Trước mắt chúng ta đến miệng núi lửa chơi đã nhé."
"Chết đấy! Elf như tui gặp dung nham cũng 'thăng' đấy!"
"Hahaha. Đã là nhà văn thì cái gì cũng phải trải nghiệm mới được chứ nhỉ?"
"Trải nghiệm cận tử ở miệng núi lửa thì áp dụng vào tiểu thuyết tình cảm kiểu quái gì được!??"
Vác theo Dorothea đang la hét om sòm, gã thanh niên chui qua cái lỗ lớn trên tường và nhẹ nhàng rời đi. Vài giây sau, từ cửa sổ có thể thấy một con hắc long khổng lồ cắp theo bóng người bay vút lên.
Lou vẫn đang ngủ say sưa. Có vẻ nó đã quen với mấy vụ ồn ào vô bổ này. Nhờ vậy mà phòng khách bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Allen vẫn còn đang ngơ ngác, bỗng một giọng nói mỏng manh vang lên bên tai
"A, ừm... Anh Allen... cái đó..."
"Hả... A, ừ. Xin lỗi."
Anh nhận ra mình vẫn đang ôm chặt lấy Charlotte.
Gượng gạo tách người ra, anh buông bàn tay khỏi cô. Charlotte vẫn đỏ mặt thẫn thờ, nhưng rồi như chợt nhận ra điều gì, cô khẽ nghiêng đầu
"À... chuyện anh định nói ban nãy là gì thế ạ?"
"Không... không có gì."
Dù là Allen đi nữa, trong bầu không khí này cũng chẳng thể nào nói ra được. Anh thở dài thườn thượt rồi ôm mặt. Cảm giác mệt mỏi bao trùm, nhưng tuyệt nhiên không có chút thất vọng nào.
Dù tỏ tình thất bại... nhưng cơ hội vẫn còn nhiều.
(Ngược lại bị phá đám thế mà hay. Thay vì phó mặc cho tình huống đưa đẩy thế này... mình phải chuẩn bị đàng hoàng hơn.)
Khung cảnh lãng mạn.
Món quà chứa chan tình cảm.
Những lời nói khiến trái tim rung động.
Phải chuẩn bị đầy đủ những thứ đó để lời tỏ tình thành công mĩ mãn.
Allen quyết tâm như vậy.
"Này, Charlotte."
"Dạ?"
"Ta sẽ làm được. Cho nên... hãy đợi ta nhé."
"D-Dạ... vâng ạ?"
Trước vẻ mặt đầy nghiêm túc của Allen, Charlotte chỉ biết ngơ ngác tròn xoe đôi mắt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)