Chương 04 - A: Arjuna Nọ, Karna Kia! (1)
Phần 1
“Bị mua rồi?”
Tôi đã không thể nghĩ gì hơn ngoài thốt lên cái câu ấy. Nó là một phản ứng bình thường khi mà người ta nghe được mấy thứ kỳ lạ, thế nhưng, với Yoruko thì dường như có vẻ khác. Cô gái với đôi mắt xanh lục tựa vào lan can sắt, giọng có chút hơi ngân lên như thể đang ngâm một câu hát. “Phải.” Cô ta nói trong khi khoanh lơi đôi tay mình, khuôn mặt vẫn ánh lên một vẻ vô tư lự đầy tự tin. “Tôi được nghe từ chính đương sự mà.” Yoruko quả quyết.
Người con gái ấy nói chuyện như thể đây chỉ là một câu chuyện phiếm mà hội chị em sẽ tán dóc với nhau, hoặc có thể đúng là nó sẽ là như vậy, nhưng với tôi thì không. Không đời nào một chuyện động trời như vậy mà cô ta lại có thể biết được. Con nhỏ này là ai cơ chứ? Thế nhưng, có vẻ đọc được chữ trên mặt tôi, Yoruko lại nói tiếp.
“Cậu có vẻ chưa tin nhỉ? Được rồi, vậy để tôi kể câu chuyện của mình nhé.”
“...”
Đó là vào khoảng 20 giờ 35 phút tối tại công viên Amanogawa, lệch về phía Đông Bắc trung tâm thành phố Hoshiyomi một chút. Mặc cho là một nơi khá là rộn ràng vào ban sáng, đặc biệt vào những ngày cuối tuần, nơi đây lại như thể đã biến trở thành một lãnh địa hoàn toàn khác vào ban đêm. Ánh điện lập lòe, bóng cây rung lắc. Cái công viên này, tất nhiên, không là phải nơi dành cho con người sau khoảng thời gian mặt trời đã khuất núi. Người ta nói rằng đã từng thấy một hay một vài cái bóng ma nhờn nhợt thường hay lảng vảng quanh chỗ ấy vào ban đêm. Bọn chúng thường vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng những câu từ khó hiểu kiểu như “...nhà… ta muốn về nhà…” hay “Umizou, ngươi đâu mất rồi?” hay đại loại như vậy.
Con người thì vốn hay sợ những chuyện tâm linh, thế nhưng, cũng bởi vì là một nơi tồn tại như vậy nên nơi đây lại trở thành một lãnh địa quá hoàn hảo để người ta làm mấy thứ mà không muốn để người khác thấy. Những đôi bạn trẻ thường dắt nhau ra đây để trái qua một tuổi trẻ đáng nhớ, những tên biến thái thì lại thích không mặc gì và đi bộ chỗ này chỗ kia. Thế nhưng, đặc biệt nhất, đó là một cô tiểu thư gia đình quyền quý đang đào đất bằng chính đôi tay trần của mình.
“Đây rồi!”
Tsumaki reo lên sau khoảng thời gian đào đất vất vả. Khuôn mặt lấm lem của cô lúc này dễ làm người ta tưởng tượng tới khuôn mặt của những đứa trẻ sau khi đi nghịch đất về, bẩn thỉu nhưng ánh rõ lên sự hạnh phúc ngây thơ.
Mặc dù vậy, cô tiểu thư nhà Tokimo có vẻ không quan tâm đến cái vẻ ngoài lôi thôi của mình lúc này cho lắm. Cô đứng dậy, bôi luôn hai bàn tay đầy đất bẩn của mình vào hai bên vạt áo măng tô màu nâu, sau đó lại ngồi xổm xuống cạnh chiếc hố mà mình vừa đào. Tsumaki thò hai tay xuống, vận sức kéo lên một chiếc hộp tương đối lớn, bằng cỡ hai gang tay theo chiều dài và gang rưỡi theo chiều rộng.
Chiếc hộp vốn có màu xanh sẫm nhưng dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn công cộng gần đó thì chiếc hộp dường như có màu sậm hơn. Bên trên nó, ngoài ra, chẳng còn gì nổi bật cả. Thế nhưng Tsumaki vẫn có vẻ hạnh phúc khi đào được nó lên, cô lấy tay phủi đi những vụn đất thừa còn vướng lại trên nắp hộp, khuôn mặt vẫn hiện diện một nụ cười mỉm đầy duyên dáng.
Bỗng…
“Cái gì vậy? Hộp thời gian à?”
“?!”
Đó là một sự hiện diện đột ngột. Chàng trai trẻ với mái tóc vàng gợn sóng chẳng biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng cô. Hachioga Hiromi, đó là cách người ta gọi tên cậu. Hiromi đứng tì tay vào cái cây bên cạnh, mắt nhìn xuống vị hôn thê đang lăn lê dưới đất.
“Một mình đi đến chỗ này, tôi còn tưởng cô định làm trò gì mờ ám chứ…” - Cậu ta nói trong khi quay lưng lại để tựa vào cái cây, giọng bỡn cợt đầy châm chọc. - “Thế! Trong đấy có gì vậy?”
Trước câu hỏi đường đột của vị hôn thê, Tsumaki chỉ im lặng. Cô ấy mím chặt môi mình, ánh mắt thì tránh sang nơi khác, không muốn nhìn cậu ấy. Thấy thế, Hiromi lại nói tiếp.
“Vẫn như mọi khi nhỉ? Hừm.”
“Mà thế cũng tốt!” - Cậu ta nói trong khi ưỡn người để rời khỏi thân cây. Hai cánh tay khoanh chặt lại. - “Cô cứ im im như thế là tốt nhất cho cả hai chúng ta. Dù sao cũng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, cứ mặc xác nhau là được, phải không?”
Hiromi lại bỡn cợt. Cậu nó trong khi xoay mình về phía Tsumaki. Thế nhưng, ngay sau đó.
“Chỉ là…” - Cậu nói - “... Cô thực sự chấp nhận chuyện này à?”
Khuôn mặt tưởng chừng chỉ luôn cười cợt của chàng trai bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ. Cậu ta bỗng dưng lại nói chuyện như thể sẽ bàn về chính trị vào ngày mai. Thế nhưng, đáp lại cho sự nghiêm túc ấy của Hiromi vẫn chỉ có sự im lặng của Tsumaki. Cô tiểu thư nhà Tokimo cứ mím chặt môi mình như thể muốn giấu kín tất cả mọi cảm xúc.
Hoặc, đó chỉ là những gì tôi nghĩ.
“Tôi đâu thể làm gì khác được.” - Cô nói.
Lần đầu tiên trong suốt cuộc đối thoại này, cuối cùng Tsumaki cũng đã lên tiếng, thế nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Cô gái nhà Tokimo lại cúi gằm đầu xuống, đôi mắt có vẻ là nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, để lại một không gian trống rỗng và đặc quánh âm thanh. Đối diện với sự im lặng ấy, công tử nhà Hachioga cũng chỉ biết thở dài.
“Là vì cha cô à?” - Cậu nói. Sau đó là một nụ cười không thành tiếng.
“Mỉa mai thật nhỉ? Nhà Tokimo một thời vậy mà bây giờ lại sinh ra kẻ dám dùng chất cấm… không những vậy còn bị nó kiểm soát rồi làm loạn cả một khu phố. Nếu không phải có ông già nhà tôi may mắn ở đấy lo liệu thì chắc cả nhà Tokimo đã bị hội Tam Phiên hành quyết lúc này rồi.”
Chàng trai với mái tóc vàng kênh kiệu bước vài bước, vòng lên phía trước mặt Tsumaki, liền thấy vị hôn thê của mình đã bị chọc giận tới nhăn cả mặt. Thấy vậy, cậu ta càng có vẻ thích thú hơn.
“Sao thế? Tôi nói sai chỗ nào à?”
Cậu ta ngồi xuống trước mặt cô gái, hai tay ôm quanh đầu gối, cố gắng ép cô ta phải nhìn vào mắt mình. Thế nhưng, Tsumaki vẫn không đáp lời, lại lẳng lặng lảng ánh mắt ấy đi. Thấy rằng có vẻ mình lại thất bại một lần nữa, chàng trai cũng chỉ biết cười trừ.
“Cô cũng giỏi cam thật chịu nhỉ?”
Cậu nói. Giọng có chút mệt mỏi nhưng miệng thì vẫn hơi con lên thành một nụ cười.
Thế rồi, Hiromi chống đùi đứng dậy, thuận miệng nói tiếp:
“Thôi được rồi! Tôi sẽ ra kia chờ, cứ tiếp tục đi.”
Nói rồi chàng trai quay lưng bỏ đi, còn chẳng thèm để ý vị hôn thê đã khẽ gật đầu.
Sau đó, phải đợi đến lúc đã chắc chắn tên hôn phu đã không thể nghe ngóng được gì, cô ta mới thở một hơi dài, kế đó mở nắp chiếc hộp xanh mà mình ôm khư khư nãy giờ ra, lấy ra một con dao nhỏ không có điều gì đặc biệt… Không, nên mô tả nó là một món đồ chơi có dạng con dao không có điểm gì đặc biệt thì đúng hơn.
Và rồi, sau khi cô ta cẩn thận nhét con dao ấy vào trong túi áo khoác và đóng nắp chiếc hộp lại, cô con gái nhà Tokimo lại vun vén đất hai bên để lấp đầy cái hố mà mình vừa bỏ chiếc hộp vào. Sau vài lần thì cô lại chuyển sang nhấn nó xuống, dường như muốn nén cho nó phải ghì chặt và không bao giờ có thể được đào lên. Xong việc, cô ta mới đứng dậy và phủi tay mình.
Dường như sự chân thành đến đáng tò mò dành cái thứ vừa được chôn ấy thực sự đã làm cậu công tử nhà Hachioga cảm động. Khi cô con gái nhà Tokimo tiến về phía vị hôn phu của cô đang đứng, Hiromi lại hỏi lại câu hỏi ban đầu. Lần này giọng điệu thực sự đã chân thành hơn rất nhiều.
Trầm ngâm một vài chút, Tsumaki bỗng nở một nụ cười thật tươi nhưng cũng thật đau khổ, nói thật đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ta trông trân thành đến vậy.
“Quá khứ của tôi.” - Cô nói. Đôi mắt lại ngước lên nhìn vị hôn thê của mình.
“Còn anh? Thứ gì làm anh chấp nhận chuyện này?”
Chàng trai bất chợt bị khỏi liền cứng họng. Trong cả cuộc nói chuyện này rõ ràng cậu mới là người nắm thế chủ động, thế nhưng giờ đây chỉ với một lời mà cô ta đã có thể khiến cậu phải cạn lời.
“Hì, cô trông vậy mà gớm nhỉ?”
“Không hề. Tôi thực sự thắc mắc mà.” - Cô nói. Khuôn mặt có chút đắc thắng.
“Vậy cơ à?” - Giọng chàng trai có vẻ trầm xuống như đang suy nghĩ. Bỗng…
“...”
“...”
“...”
“Được rồi, vậy cậu nghĩ sao về câu chuyện ấy.”
Yoruko vắt chéo chân trên chiếc ghế dài dưới tán cây, một tay cầm lon nước ngọt mà người ta đồn là kinh khủng, tay còn lại để tự do trên mép lưng tựa ghế. Dáng ngồi này dễ làm người ta liên tưởng đến mấy ông anh có phần phóng khoáng mà có thể rủ bạn đi chơi mấy nơi mà người ta nói là ồn ào. Nhưng kể cả vậy, cái vẻ đẹp của mỹ nhân số một ngôi trường vẫn là không thể bàn cãi, chỉ là trông cô ta giờ có hơi bê tha mà thôi.
Còn tôi thì thả mình ngồi xuống bồn cây bên cạnh Yoruko, trong đầu giờ ngập tràn những suy nghĩ hỗn độn, phải mất đến vài giây mới có thể nặn ra từ để đáp lại cô ta: “Có chút… hơi khó tin…”
Buôn lậu, tội phạm, hôn nhân chính trị… Những thứ cứ như phim được lấy ra và cắt ghép lại với nhau, tôi không tài nào có thể chấp nhận chúng như những điều hiển nhiên.
“Vậy? Cậu định làm gì đây? Cô bạn của cậu sắp bị bán sang nhà Hachioga rồi đấy.”
“...”
Tôi không thể trả lời câu hỏi của cô ta. Mà chính xác là không có đáp án nào khả dụng để có thể đưa ra. Bởi theo lời của con nhỏ đó nói, nhà Tokimo dường như có dính líu gì đó với một vài hoạt động phi pháp và đã bị ông Hachioga Ryo - cha của Hiromi phát hiện ra. Để có thể bảo vệ bản thân và gia đình, chủ nhân của gia đình đó, ông Tokimo Isaburo không thể không trở thành một phần của một liên minh xã hội đen nào đó của nhà Hachioga. Một vụ việc với mức độ như đó, thằng như tôi thì có thể làm được gì cơ chứ.
“Thật sự… nhà Hachioga đó, công ty dược phẩm Yggdrasil, họ thật sự cần phải nhờ nhà Tokimo để nhập lậu nguyên liệu sao?”
Quả nhiên tôi không thể tin những chuyện đó là thực tế. Thế nhưng Yoruko dường như cũng đã chuẩn bị trước cho chuyện này. Cô nở một nụ cười khinh bỉ với cái tên chẳng biết gì là tôi, rồi ngửa cổ lên uống lấy uống để những giọt nước ngọt còn lại.
“Hà… Chà, cậu quả nhiên là một tên ngốc nhỉ?”
“Tôi…”
“Cậu chưa từng thắc mắc tại sao nhà Tokimo và Hachioga lại phải vội vã tổ chức đám cưới thế à?”
Yoruko nói, tiện tay đứng dậy ném lon nước cạn vào chiếc thùng rác cạnh bức tường nhà kho. Nó trúng phóc! Sau đó mới quay lại nói tiếp.
“Khoảng cuối tháng sau, trước ngày tổ chức đám cưới một tuần, đấy là sinh nhật thứ 18 của Hiromi.
Cậu hiểu điều đó có nghĩa là gì không?” - Cô ta cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi. - “Cậu ta vừa đủ tuổi kết hôn trước khi làm đám cưới chỉ một tuần. Không phải là quá vội vã sao?”
Nói rồi Yoruko tay vê cằm, tay đỡ lấy, bước đi vài bước tựa như đang suy nghĩ.
“Nếu chẳng phải đang cần một điều gì đấy, chắc chắn họ không nên vội như vậy.”
“Nhưng… tôi vẫn không thể tin được.” - Tôi vô tình hít một hơi sâu, đứng bật dậy.
“Họ cần gì cơ chứ?”
Nhìn về phía Yoruko, cô ta vẫn đang trưng lên một khuôn mặt khoái chí, cứ như thể tất cả mọi sự đều đã hợp lý và nằm hết trong suy nghĩ của cô ta rồi vậy. Chẳng hiểu tại sao nhưng cứ nhìn cô ta như vậy lại làm tôi cảm thấy có chút chán ghét chẳng buồn nhìn.
“Có Chúa mới biết.”
Yoruko đáp lời tôi ngay, giọng thì vẫn tỏ ra vô tư lự. Điều đó quả thật kỳ lạ.
“Mà cứ cho nó là thật đi! Sao cô vẫn có thể vui vẻ như vậy?”
Tôi lại quay mặt về phía cô ta, vốn định thẳng mặt chất vấn nhưng Yoruko đã nhảy lên chiếc ghế dài lúc nào không hay, lưng thì lại quay về phía tôi. Thế rồi, cô ta vui vẻ đáp.
“À, tại tôi có đối sách rồi.” Cô ta nói, tinh nghịch nhảy lò cò trên chiếc ghế dài. Sau vài bước, cô ta xoay mình trở lại. “Chỉ là nếu được cậu vui vẻ hợp tác thì sẽ dễ dàng hơn thôi.”
“Cô, muốn tôi?”
“Đúng rồi.” Cô ta lại quay mình. “Tôi cần cậu… “tấn công”… Tsumaki… Chỉ thế thôi!”
Với mỗi bước nhảy, cô ta lại nói thêm một chút, và đến cuối cùng Yoruko lại quay về phía tôi. Gương mặt cô ta lúc này lộ rõ một vẻ vui vẻ khó hiểu, có lẽ cô ta chắc chắn rằng tôi sẽ tham gia vào cái kế hoạch điên rồ ấy vậy.
“Vớ vẩn thật.” Tôi quay mình, định rời đi. Thế nhưng cũng như lần trước, Yoruko chỉ cần một câu nói là đã có thể làm tôi phải dừng lại và lắng nghe.
“Vậy cậu định bỏ rơi cô ấy à?”
Đơn giản, nhưng đúng trọng tâm. Nếu mô tả miệng cô ta là cái nỏ, thì trái tim của vô hình của kẻ khác chính là mục tiêu. Yoruko là một tay thợ săn lão luyện có thể ngắm bắn và khiến con tim của bất kỳ ai phải lắng nghe lời nói của cô. Cứ như thể một con quỷ đáng sợ vậy.
“Mà thôi cũng được!” - Cô nói. - “Mai mối một tên như cậu với cô ấy thì cũng độc ác quá.”
Yoruko nhảy xuống khỏi cái ghế như mũi tên bắn, mái tóc đen dài và đôi mắt lục bảo lướt qua mắt tôi như thể một ngôi sao băng. Hoặc, tôi sẽ thích gọi nó là sao chổi cho hợp với cảm xúc của mình hơn. Thế nhưng cô ta dường như chưa muốn rời đi ngay. Yoruko xoay mình lại về phía tôi, miệng cười mỉm.
“Chà, nhưng ít nhất thì cũng nên viết thư tình hay gì chứ nhỉ? Nặc danh là tốt nhất. Như thế thì cậu vẫn có thể bày tỏ được tình cảm mà không sợ chết nhục ha?”
Và rồi với cú xoay người cuối cùng, con nhỏ ấy cong tớn người mà nhảy chân sáo bước đi, bỏ lại sau đó là một chiến thắng mỹ mãn và một kẻ thất bại ê chề. Phải nói, Yoruko lại giống như một loại phê bình đáng ghét mà chẳng ai muốn gặp trong đời học sinh vậy. Song, cũng vì những gì con nhỏ ấy nói là đúng thật nên tôi cũng chẳng có thể làm gì hơn ngoài ngậm ngùi nuốt gọn những cơn sóng nhiệt trong lồng ngực xuống dạ dày mình.
“Mẹ kiếp!” Tôi gằn lên. Cơn đau từ nắm đấm truyền lên cánh tay rồi lan ra khắp người. Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối tôi cảm thấy có cái gì đấy chảy trong cơ thể mình như thế này… cái cảm giác rờn rợn nhưng phải làm cho cả tâm trí người ta tỉnh ra để xử lý những thông tin quan trọng. À phải rồi, có lẽ là từ lúc anh Tsubasa tự sát thì phải.
Phần 2
“Này, Kyoya, mày có tin vào định mệnh không?”
Giữa cái không khí chẳng ồn ào nhưng cũng chẳng tĩnh lặng của giờ tự học của lớp 3A, tên bạn cùng lớp của tôi đột nhiên lại khỏi một câu kỳ lạ. Hắn tên là Hachioga Hiromi, con trai độc nhất của chủ tịch công ty dược phẩm Yggdrasil - ông Hachioga Ryo và là một thiên tài. Tại sao tôi lại phải nhắc tới thông tin ấy thì do đi cùng với cái sự thiên tài chó gặm ấy là một nhân cách lãnh đạm đến vô cùng.
Tôi vẫn nhớ như in cái năm lớp tám khi tôi lần đầu gặp hắn ở lớp Judo, tên khốn ấy đã quật ngã ông thầy và chê ông ta yếu vào cuối buổi học mặc dù lúc đầu buổi ông ấy đã tỏ ra rất vui vẻ và thân thiện khi phát hiện ra một ứng viên tài năng. Chà, và lại còn là… “ Loại yếu như ông cũng đòi đi dạy” à? Hà! Không đời nào tên khốn này có thể nói ra mấy câu yếu đuối như tôi vừa nghe đâu.
“Gì thế? Mày bệnh à?”
Tôi tạm gấp cuốn sách đang đọc dở và quay người lại. Trước mắt, cái tên trông như hoàng tử xé sách bước ra vẫn đang mải mê ngắm nhìn bầu trời, tôi tự hỏi không biết có gì mà hắn lại nhìn say mê như thế. Nhưng thế rồi, khi phát hiện tên bạn thân của mình lờ đờ kéo đôi mắt xanh cũng như bầu trời ấy xuống khỏi vũ trụ, tôi mới thấy được một cái sự mơ màng là lạ mà cực hiếm lần tôi được chứng kiến lại tái diễn.
“Chuyện gì xảy ra à?” - Tôi nghiêm giọng mình hỏi. Tuy nhiên chỉ nhận lại được sự lơ đễnh và hành động ngước nhìn bầu trời. Phải mãi vài phút sau, tên khốn ấy mới chầm chậm đáp: “Tao nghĩ… Tao gặp lại cô gái định mệnh rồi.”
Bộp!
Cuốn sách trong tay tôi tuột xuống lúc nào không hay. Tuy nhiên cái chấn động khi cái quyển sách ấy vang lên giữa lớp học trầm lắng vẫn không chấn động bằng cái tin tôi vừa bị thần sấm gửi đến bên tai.
“Mày…” - Tôi khẽ miệng, người nhướn về phía trước rồi tay đặt lên trán tên khốn ấy để kiểm tra. Thế nhưng chẳng nóng gì cả, rõ ràng chẳng nóng gì cả vậy mà sao mọi chuyện lại thành sự như thế này. Lẽ nào sáng nay có ai dùng gậy đập vào đỉnh đầu nó chăng?
“Này, đừng có chống cằm như ông bố mày nữa, tao đâu có bệnh.”
“Chắc là nó bị mất trí nhớ tạm thời rồi, không nhớ sáng nay bị gì đâu.”
“Lầm bầm thì nói bé hoặc đi ra chỗ khác dùm tao.”
Hiromi thở một hơi dài thườn thượt rồi lại chống cằm, mắt hướng ra bên ngoài. Lúc này hắn trông như một con mèo lười ngắm nhìn trời mưa vậy. Thấy vậy, tôi cũng chỉ đành dừng trò đùa của mình lại và trầm ngâm theo.
“Lỗi tao! Mà, cô ấy trông như nào?”
“Mắt xanh lục, tóc đen dài.”
“Hừm… hơi ít thông tin nhỉ?”
“Váy thủy thủ đen ngắn, áo blazer đen với viền trắng.”
“À…”
“...”
“Đấy là đồng phục trường mình mà?”
Lúc này tên khốn ấy mới thực sự đưa hồn về nhìn mặt tôi, còn tôi thì không còn lời nào để nói với hắn thêm nữa, hai đứa cứ nhìn nhau thế thôi. Phải mãi một lúc sau khi tôi chán việc phải đọ mắt với tên đần này thì cái im lặng mới bị phá vỡ.
“Mày thích người ta à?”
“À… không hẳn…”
Hắn trả lời tôi bằng cái giọng điệu lơ đễnh, bất cần và thậm chí có chất gì đấy say say của kẻ uống rượu. Chưa bao giờ tôi thấy tên này thành ra như thế, kể cả lúc đấy là cái lúc mà mẹ hắn mất thì cũng chỉ tới mức thờ ơ với mọi thứ như vừa nãy thôi. Tên này có cái gì đó mà nó có vẻ không đúng mà nó có vẻ mới lạ.
Hắn yêu chắc rồi.
“Nói!” - Tôi đập mạnh xuống bàn hắn. - “Nhỏ đấy là hôn thê của mày?”
“Không, là người khác.”
Tên khốn ấy hững hờ đáp lại lời tôi, hắn cứ tự nhiên như thể đây là chuyện thường tình.
“Trời mẹ!” - Tôi rú lên. - “Mày có biết mày đang làm gì không?”
“Một tháng nữa là đám cưới mày diễn ra rồi… Và giờ mày bảo tao là mày thích người khác á? Mày có còn bình thường không Hiromi?”
Thế nhưng, trước sự điên tiết lên của tôi, tên khốn ấy lại cười xuề xòa, tất nhiên cũng là lần đầu tiên tôi thấy hắn cười như thế, và rồi bằng một giọng điệu rõ ràng là chẳng để tâm, hắn nói: “Ôi dào! Chỉ là bạn bè thôi mà! Tao chỉ muốn chào nhỏ một câu thôi.”
“Không, chắc chắn là mày sẽ cưới nhỏ luôn chứa đùa.”
Tôi đã định nói như vậy nhưng rồi lại nuốt vào trong.
“Hầy… Nghe tao nói này Hiromi. Mày là trưởng nam nhà Hachioga, nhớ cho kỹ điều ấy. Mày không được phép làm bất cứ điều gì sai lầm trong suốt cái cuộc đời mày, hiểu chưa? Nên là lắng nghe lời tao nói và cứ nghĩ cho kỹ vào, đừng có làm cái gì ngu ngốc.”
“Hà… đến cả mày nữa à? Mày nói chuyện y như cô Sumiko vậy.”
“Đấy là mẹ tao!”
“Thôi biết rồi, tao biết rồi!” - Hắn khua tay đuổi tôi đi. - “Mối quan hệ giữa bọn tao sẽ không vượt quá giới hạn đâu. Tao chỉ muốn gặp lại người lâu ngày chưa gặp thôi mà.”
“Học cùng trường mà lâu rồi chưa gặp thì cũng tài thật.”
“Tao cũng không biết nữa, cứ như bị cả thế giới che mắt vậy.” - Hắn nói. Tay lại chống cằm.
“Hôm qua, lúc tao vô tình gặp con nhỏ nhà Tokimo, tao vẫn có thể nhìn thấu phép ẩn thân của con ả theo dõi cô ta. Thế nhưng cô gái kia thì lại khác, tao không thể nhận ra khí tức của nhỏ cho tới lúc nhỏ đấy hét lên. Kỳ lạ thật.”
Trong phút giây, tôi đã bị khựng lại đôi chút. Bởi như đã nói, tên này là một thiên tài và cái thứ tâm pháp truyền đời nhà Hachioga - Bát Chánh Đạo không phải là trò đùa. Với tư cách là người thành thục môn võ ấy trẻ nhất trong lịch sử gia tộc, chưa từng có ai có thể qua mắt được hắn.
“Cô ta, không phải thuộc gia tộc pháp sư nào chứ?”
“Không!” - Hắn quả quyết. - “Ma lực hỗn loạn lắm, chắc chắn chưa dùng ma thuật bao giờ.”
“Mà sao tự nhiên hỏi lắm thế? Mày là mẹ tao à?” - Hiromi đột nhiên gắt lên. Với tình hình ấy tôi cũng chỉ có thể thở dài mà thôi.
“Thôi được rồi! Chỉ cần thề với tao là mày sẽ không làm gì ngu ngốc với con nhỏ ấy.”
“Rồi rồi…”
Hời hợt thật.
“À mà, cái cô gái định mệnh ấy? Rốt cuộc là thế nào vậy?”
“À! Tao nên kể từ đâu nhờ…” - Hắn đột nhiên hào hứng tới lạ. Thế nhưng thời thế không cho phép rồi.
“Nguy rồi! Nguy to rồi!”
Ngay từ khi ở ngoài hành lang, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng của thằng yêu tinh to mồm Tooru vọng vào trong. Và cũng chẳng mất bao lâu cho đến khi cái thân hình nhỏ thó với mái tóc cam của nó kéo mở cái cửa lớp xoành xoạch. Tên ngốc ấy cao có ba mét bẻ đôi nhưng chân thì thoăn thoắt, chỉ mất có mấy giây đã chạy từ cửa lớp đến chỗ của bọn tôi.
“Sao vậy cu? Ai đòi đánh mày à?”
“Không, không phải!” - Hắn thở hồng hộc, có vẻ vừa phải chạy rất vất vả.
“Đây!” - Nói rồi Tooru đưa cho Hiromi một lá thư. Nếu tôi không nhìn nhầm thì dòng chữ bên ngoài đề là “Thư thách đấu”. Ngay lập tức sau khi đọc được dòng chữ bên trên, Hiromi xé nó ra và đọc. Ý đại khái như sau:
“Tôi muốn thách đấu kiếm đạo với tiền bối Hachioga sau giờ học, người gửi Shindo Hisaki.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)