Người Mai Mối Của Anh Hùng/Chapter 9: - C: Những Kẻ Bên Ngoài Câu Truyện NọChapter 9: - C: Những Kẻ Bên Ngoài Câu Truyện Nọ
20px

Chương 04 - C: Những Kẻ Bên Ngoài Câu Truyện Nọ

Phần 4

Tôi xỏ hai tay túi quần, bỏ qua tên nhóc tóc đỏ ở phía sau mà tiến về phía cuối hành lang. Ở đó có một người con gái với mái tóc đen dài đang đứng đợi bên cạnh một chiếc máy bán hàng tự động. Đôi mắt xanh lục kiều diễm lướt qua lướt lại trên màn hình điện tử một lúc thì cuối cùng cũng chọn được thứ phù hợp cho mình. Đó là lon nước nước ngọt có bao bì màu hồng của hãng Six, tôi nghe nói thứ đó ngọt đến kinh khủng nên chẳng ai có thể uống được. Trời, nhỏ này cũng có gu kỳ cục phết…

Mà thôi kệ đi! Bước tới gần, tôi cất lời trước: “Thấy sao? Tôi diễn cũng đạt đó chứ?”

Cô gái ấy thấy tôi, liền ném tới một ánh nhìn khen ngợi, đôi mắt híp lại thành hai vầng trăng khuyết trên khuôn mặt búp bê: “Không tệ! Có khi anh đi làm diễn viên lại hợp đấy chứ!” - Khuôn mặt ấy rạng như ánh trăng trong đêm, trái tim tôi mỗi khi thấy được nụ cười xinh đẹp ấy đều giống như được thánh thủy rửa sạch vậy.

Chà, quả nhiên giống thật đấy.

Tôi đứng sát cạnh gương mặt thân quen nhưng chưa từng gặp gỡ suốt lăm năm qua kia, một lần nữa lồng ngực cảm thấy áp lực khó giải thích. Tuy nhiên, không muốn bị nói là ủy mị nên tôi đã quay mình, sau đó hít một hơi thật sâu rồi mới quay mặt lại, nói tiếp.

“Thế! Giờ chúng ta làm gì tiếp?”

“À!” - Hình như nhỏ để ý hành động vừa nãy rồi thì phải. - “Hiện tại thì không cần làm gì cả.”

“Không cần?”

Yoruko vui vẻ bật nắp lon nước ngọt và uống nó. Cô ta trông có vô cùng thỏa mãn sau khi nốc xong ngụm đầu tiên. Chết tiệt, khuôn mặt đó hình như có chút không đứng đắn thì phải. Tôi đã phải hắng giọng mình để đánh động cho cô ta nhưng Yoruko có vẻ không để ý điều đó, thậm chí còn khỏi ngược lại: “Anh bị bệnh à?” - Thật chán chẳng buồn nói.

“Không có gì đâu.” - Tôi nói. - “Nhưng mà cô nói vậy là sao chứ? Chẳng nhẽ cứ để mặc cậu ta thế à?”

Người tôi nói đến là Shindo Hisaki, chính là tên nhóc tóc đỏ ban nãy. Đại loại thì tôi và nhỏ Yoruko đã làm một giao kèo với nhau, chính xác hơn là hợp tác. Cô ta sẽ giúp tôi hủy hôn ước với con bé nhà Tokimo vì bản thân cô ta cũng muốn điều đó.

Bởi theo những lời cô ta kể, Yoruko đã yêu tên nhóc kia nhưng đồng thời cũng biết rằng cậu ta sẽ không bao giờ đáp lại. Lý do đơn giản thì là vì Hisaki đã yêu con bé nhà Tokimo kia, thế nên cô ta muốn đưa hai người đó đến với nhau để bản thân có thể thực sự buông bỏ. Thật sự rất ngu ngốc.

Nhưng mặc kệ suy nghĩ đó của cô ta có ngu ngốc đến đâu, miễn điều đó có lợi cho tôi là được. Bởi, tôi phải thừa nhận, tôi không muốn đánh mất con nhỏ này một lần nào nữa.

Lăm năm qua, tôi đã không ngừng tìm kiếm cô bé của năm đó nhưng không có lấy một chút tung tích gì, cứ như thể con nhỏ ấy đã bốc hơi khỏi thế giới vậy. Nhưng bây giờ thì không sao nữa rồi, cô ta ở đây rồi, không những vậy còn đang cố giúp tôi hủy hôn với một con nhỏ mà tôi không hề thích, một mũi tên trúng hai con nhạn. Tôi nhất định không thể bỏ lỡ cơ hội này.

Trước câu hỏi của tôi, Yoruko đáp lại ngay tắp lự: “Phải.”

“Bây giờ chắc hẳn cậu ta đang điên lên và đi khắp nơi để tìm tôi.”

Cô nói trong khi tựa lưng vào bức tường bên cạnh, tay vẫn lắc lư lon nước ngọt. Anh mắt Yoruko lúc này thể hiện rõ sự quyết đoán và lạnh lùng của một tên trùm tội phạm biết rõ bản thân đang làm gì để qua mắt cảnh sát và thám tử. Thế rồi, sau khi nhấp thêm một ngụm nước ngọt từ lon, cô ta mới mỉm cười nói tiếp.

“Chắc anh cũng biết rồi, tên nhóc đó là một đứa vô cùng nhát gan. Nếu không có một tác động bên ngoài đủ mạnh thì không bao giờ có thể thúc đẩy cậu ta.”

“Thế? Cô định làm như nào?”

Tôi tiến tới bên cạnh, tựa lưng vào tường đứng cạnh cô ta. Yoruko do thấp hơn tôi hẳn một cái đầu nên phải nghiêng đầu nhìn lên, môi nở một nụ cười chéo đầy mưu mẹo: “Anh đoán xem.” - Cô ta nói bằng một giọng vui vẻ đến mức cảm tưởng chỉ đang bỡn cợt. Mặc dù không biết cô ta đang nghĩ gì nhưng tôi khá chắc cu cậu kia sắp gặp đại nạn rồi.

“Thôi!” - Yoruko bất chợt. - “Tôi phải về lớp đây, hẹn gặp anh sau nhé.”

Nói rồi Yoruko nhướn người đứng dậy, chào tạm biệt mà chẳng thèm nhìn lại đằng sau, cứ thế bỏ đi mất y hệt những gì đã xảy ra vào ngày hôm đó vậy. Khi nhớ lại chuyện ấy và nhìn cái bóng lưng nhỏ nhắn kia rời đi, quả thật tôi có thấy chút chạnh lòng. Cô ấy đã thay đổi rất nhiều sau lăm năm qua, thậm chí còn chẳng nhớ Hachioga Hiromi là tên khốn nào nữa. Nhưng lần này tôi sẽ không để mọi chuyện lặp lại nữa, tất nhiên cũng sẽ không cho cô ta được phép chạy đi đâu hết.

Siết chặt chiếc hộp đồ chơi trong tay, ấy là một chiếc hộp hình chữ nhật và dẹt, trên màn hình có hình vẽ và một số cơ cấu đặc biệt để nếu nó được vặn cót thì có thể di chuyển. Nếu để mô tả chính xác hơn thì nó là một cái hộp nhạc và nếu được vặn bởi chiếc chìa khóa mà cô gái kia cầm thì sẽ di chuyển.

Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cô ấy phải nhớ ra.

Phần 5

“Vậy… cô đã để thua gã đó à?”

Người phụ nữ ấy ngồi trên chiếc ghế xoay, mắt hướng xuống thành phố bên dưới qua chiếc cửa sổ sát đất bằng thủy tinh. Cô ta đã trầm ngâm như vậy được một lúc kể từ khi báo cáo được bắt đầu, thế nhưng giờ đây khi tôi nhắc tới thất bại của mình, người phụ nữ tên Kurosawa Yoruko ấy lại đột nhiên cất tiếng. Cô ta xoay chiếc ghế lại, để lộ gương mặt trải xoan đang được tựa trên nắm đấm của tay phải. Đôi mắt lục bảo ấy nhìn thẳng về phía tôi mà không có lấy một chút cảm xúc, để phải nói thì nó giống như ống ngắm camera vậy.

“Hiểu rồi!” Yoruko nói rồi đứng dậy, cô ta đi về phía mép bàn rồi ngồi lên chốc nó. Đôi tay lúc này khoanh vào nhau trong khi đó đôi mắt vô hồn thì nhìn vào cái cây  môn cảnh được đặt ở góc phòng. “Một con bé giống y hệt chúng ta và được một gã siêu mạnh bảo vệ à?”

Phải vậy. Tối qua khi đang theo dõi con bé nhà Tokimo, tôi đã vô tình nghe được cuộc nói chuyện nho nhỏ giữa đôi vợ chồng ép cưới đó. Thế nhưng nội dung của cuộc nói chuyện ấy chẳng có cái gì quan trọng, có chăng chỉ là việc hai đứa nói bất mãn với nhau thế nào thôi. Thứ thực sự làm tôi quan ngại chính là con bé xuất hiện đằng sau đó.

Mặc dù không biết con bé đó là ai nhưng ngoại hình của nó cực kỳ đáng quan ngại. Đó là vẻ ngoài đó là của một Yoru Unit, những nữ chiến binh nhân tạo được tạo ra nhằm phục vụ cho mục đích riêng của nhà Kurosawa - những kẻ đáng lẽ đã phải biến mất gần hết nếu như không thuộc sự quản lý của người phụ nữ trước mặt tôi.

Hơn nữa, mặc dù mạch ma thuật trong cơ thể chạy rất loạn nhưng con bé đó thậm chí còn có thể qua mắt được cả Chánh Kiến của tên nhóc nhà Hachioga, thứ mà đã xuyên qua phép ẩn thân của tôi ngay lập tức. Nếu không phải là một bậc thầy ma thuật thì thật khó mà hiểu được làm sao con bé ấy có thể làm được như vậy.

Con bé đó rõ ràng là… “Một vết chàm lớn.”

Tôi vội vàng che lấy miệng sau khi nhận ra mình vừa phát tiếng. Chết tiệt, chẳng nhẽ hiệu lực phép tên khốn đó yểm lên tôi vẫn còn ư?

Khi ngẩng mặt lên chỉ thấy chị Yoruko đang che miệng cười, có lẽ chị ấy đã được nghe kể về việc tôi bị tên khốn đó đùa cợt như nào rồi. Tên khốn bốn mắt đó sau khi trói tôi lại bằng dây thì đã dùng một phép thuật nào đó để vô hiệu hóa khả năng định tâm của tôi. Sau đó thì hắn lại chẳng khai thác gì mà chỉ lấy lông chim chọc lét. Tôi biết thừa lúc đấy mấy chị em khác cũng ở quanh nhưng chỉ đứng nhìn, chẳng khác nào làm nhục công khai cả.

“Cô… Hự.”

Thôi được rồi, tôi biết thừa chị định nói cái gì rồi, mông tôi vẫn còn đỏ, vậy được chưa?

Thế là sau một lúc cố nuốt việc tôi bị tên khốn kia tét mông đến đỏ chót vào họng, lúc này chị Yoruko mới quay lại nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc nhất có thể. Chị ấy hỏi: “Vậy, cô nghĩ tên đó là ai?” Lúc này tôi cũng phải ngay lập tức quay lại trạng thái làm việc ủa mình, đáp:

“Ma thuật phương tây! Nhưng là một loại nào đấy khá cổ chứ không phải loại hiện đại mà Hội Pháp Sư hay CIA đang dùng. Em nghĩ hắn có thể là hậu duệ của một nhà quý tộc châu Âu cũ, nhưng lại không thể nghĩ ra là nhà nào. Nhưng điều đáng quan tâm hơn là…”

“Tại sao hắn lại bảo vệ con bé kia? Có phải không.”

“Vâng!”

Nói đến đây, chị Yoruko bỗng trầm ngâm đôi chút, thế rồi như thể đã suy nghĩ kỹ lưỡng, chị ấy bỗng lại hỏi:

“Cô có nghĩ, thần linh có tồn tại không?”

Đôi mắt lục bảo ấy hướng về phía tôi một cách chăm chú và tò mò, như thể chị ấy đang vô cùng nghiêm túc với câu hỏi đang làm tôi bối rối vô cùng ấy vậy. Thế rồi, cũng sau vài giây ngẫm nghĩ, tôi đáp lại.

“Chắc là… không ạ.”

Phải thú thật đôi khi chị Yoruko rất thích khỏi mấy câu hỏi kỳ lạ, và những lần như vậy thì thường là hỏi mãi chẳng thôi.

“Sao cô lại nghĩ thế?”

Câu khỏi đột ngột làm tôi không biết phải trả lời làm sao, chỉ đành nghiêng đầu nhận lỗi.

“Em cũng… không biết nữa.”

Thế nhưng có vẻ khác với kẻ chỉ biết nghe lệnh và làm như tôi, vị trưởng tộc Kurosawa kia có vẻ đã nhìn ra được điều gì đấy. Chị ta chỉ nở một nụ cười nhẹ nhàng trong khi lại liếc nhìn thành phố Hoshiyomi thông qua chiếc cửa sổ sát đất. Đôi mắt lục bảo đại diện cho khả năng đặc biệt nhất của các Yoru Unit được tạo ra bởi tộc trưởng nhà Kurosawa tiền nhiệm tạo ra có vẻ lại phát sáng để tìm kiếm tương lai.

“Ichigo!” - Chị ấy đột nhiên gọi tên tôi. - “Tôi muốn cô theo dõi con bé kia thay vì Tsumaki.”

Người phụ nữ ấy vừa ra lệnh vừa vội vàng bước ra hỏi phòng, thậm chí còn chẳng định nói gì cho tôi rõ.

“Chị định đi đâu vậy?” - Tôi chỉ kịp hỏi vội một câu như thế.

Lúc này chị ấy mới quay mặt lại, tay đã mở sẵn cánh cửa ra rồi.

“Đi kiếm thêm đồng minh.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...