Thật khó để học viên bình thường sinh tồn ở học viện/Chapter 11: Đêm đầu tiênChapter 11: Đêm đầu tiên
20px

Sân khấu tan hàng.

Ánh sáng ma pháp dần tắt, để lại mặt sàn trống trải như một rạp hát vừa diễn xong vở kịch cuối cùng.

Mười thiên tài tản ra mỗi người một hướng. Lycan rời đi đầu tiên. Hắn nhét tay vào túi, bước thẳng một đường, không nhìn bất kỳ ai. Cái dáng đi ấy giống như lời tuyên bố rằng cả thế giới chẳng liên quan gì đến hắn.

Leonhart đi ngay sau. Hắn còn mỉm cười lịch thiệp với vài học viên trước khi rời đi. Iris thì… gần như chạy theo hắn. Nhưng không quên lườm tôi một cái sắc như dao trước khi đi.

Làm ơn hãy ngừng liếc tôi đi. Xin đấy…

Những người khác cũng rời đi nhanh đến mức tôi không kịp phân biệt ai với ai.

Vài giây trước sân khấu còn đông nghịt, toàn khí chất áp đảo. Vậy mà bây giờ chỉ còn lại tiếng gió lùa qua bậc thềm.

Tôi nhìn quanh, ai ai cũng bận rộn. Người thì đi tìm ký túc xá, người tụ tập tám chuyện, người chạy theo nhóm bạn đã quen từ trước.

Tôi thì đứng đó một mình lẻ loi đến tội nghiệp. Đúng lúc tôi đang định giả vờ hòa vào dòng người để đỡ nhục.

“Thiếu gia.”

Tôi giật bắn người.

Lyra đứng ngay bên cạnh, không biết xuất hiện từ lúc nào. Tôi thậm chí còn không nghe có tiếng bước chân, tiếng giày chạm mặt đất của cô ta.

Trời ạ nếu tim tôi còn sức, chắc nó đã rơi xuống đất lần thứ sáu trong ngày.

Chiếc váy hầu gái của cô khẽ lay trong gió. Mái tóc đen mềm rơi nhẹ trước vai. Ánh mắt cô vẫn bình lặng như mặt hồ, nhưng… không hiểu sao lại dịu hơn một chút khi nhìn tôi.

“T- Tưởng cô về trước rồi…” - tôi lắp bắp.

“Không có lý do gì để tôi về trước cả” - Cô đáp mà chẳng đổi sắc mặt.

“Vậy… đi thôi.”

Lyra khẽ gật đầu. Thế là cả hai chúng tôi rời sân khấu.

Chúng tôi băng qua con đường lát đá trắng, hai bên là vườn cây được cắt tỉa gọn gàng, đài phun nước và những tòa nhà cũ kỹ nhưng sang trọng của Velstein. 

Lyra đi cạnh tôi, dáng đi thẳng tắp, bình thản như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Còn tôi thì… cố lờ đi mấy ánh mắt đang chĩa vào hai chúng tôi như mũi tên.

“Ê, đó là tên thứ mười một á…”

“Thứ mười một kìa…”

“Trông bình thường ghê…”

“…mà sao lại đi cùng hầu gái vậy?”

Tôi cũng đang tự hỏi như vậy đấy…

Sau một hồi đi qua đủ loại khuôn viên. Khu học tập rộng như mê cungcủa thư viện, khu luyện ma pháp đầy ắp tiếng nổ đoàng đoàng, khu triển lãm treo toàn tượng anh hùng thì cuối cùng chúng tôi cũng dừng lại. 

Trước mặt tôi không phải một ký túc xá. Nó giống một biệt thự khổng lồ dành cho giới thượng lưu thì đúng hơn

Đá lát trắng tinh. Cửa lớn bằng gỗ đã mở sẵn, khắc họa tiết tinh xảo đến mức nhìn phát biết đắt hơn cả đời tôi. 

Ban công tầng hai chạy dài như lối tản bộ của vua chúa. Xung quanh là một khu vườn nhỏ được chăm đến độ từng cành hoa cũng mọc đúng tỉ lệ.

Trước cửa, đám học viên Thiên Tài đã đứng sẵn hoặc đúng hơn là đang từ tốn bước vào như thể đây là nhà riêng của họ.

Tôi nuốt nước bọt cái ực.

“Không phải chứ… tôi phải ở chung với đám này sao…”

Một đám toàn là mini boss, và phản diện chính. Còn tôi… thì chỉ là kẻ vừa bị Night Fang làm cho như thập tử nhất sinh cách đây vài tiếng.

“Mà nó rộng như thế này thì tìm phòng kiểu gì nhỉ…”

Lyra chạm nhẹ vào vai tôi, một động tác nhẹ thôi nhưng khiến tôi giật mình như bị bắt quả tang đang trốn học.

“Hãy bấm vào huy hiệu đi, thiếu gia.”

“Ờ nhỉ… tôi quên mất…”

Tôi nhìn xuống ngực mình, chạm đầu ngón tay vào huy hiệu. Huy hiệu lập tức sáng lên. Một ánh sáng xanh nhạt lướt qua căn nhà, rồi dừng ở một cánh cửa trên tầng hai.

Bước lên cầu thang.

Khi tôi đứng trước cánh cửa ấy, một luồng ma lực tỏa ra bao quanh người tôi. Rồi một giọng nói trung tính vang lên:

“Xác thực hoàn tất. Chào mừng Caelum Restan - Phòng 11 - Khu Thiên Tài.”

Cạch. Cánh cửa nặng nề bật mở, hé ra một khoảng sáng mờ… rồi cả thế giới phía sau nó đập thẳng vào mắt tôi.

Trước mắt tôi là một căn phòng rộng đến mức tôi tưởng mình vừa đi nhầm vào phòng hoàng tử.

Sàn gỗ sáng bóng như được dọn dẹp mỗi ngày. Phía trong là hai chiếc giường lớn, nệm dày đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng muốn gục xuống.

Bên phải là khu bếp gọn gàng, dụng cụ đầy đủ từ dao, chảo, nồi, cho đến bộ gia vị cao cấp xếp theo độ cao rất ngăn nắp. 

Bên cạnh là nhà tắm tách biệt với nhà vệ sinh, và đặc biệt là có cả bồn nước nóng. Một cái bồn chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta muốn nằm trong đó ba tiếng.

Phòng khách có ghế sofa da mềm, một cái lò sưởi xinh xắn đang tắt, và kệ sách đầy những cuốn trông… đắt tiền.

Và ban công… hướng thẳng ra khu vườn xanh mướt, còn có bàn trà và bốn chiếc ghế nhỏ dưới rèm cây.

Tôi há miệng. Khô luôn cổ họng.

“…Tôi… được ở đây sao?”

“Vâng, đây là phòng của thiếu gia.”

Tôi mở miệng. Không phát ra được âm nào. Đầu tôi chỉ có đúng một suy nghĩ:

Tôi sẽ ở đây sao? Nơi này ư!? Đẹp quá đi mất!!

Tôi bước vào phòng như một đứa trẻ vừa được đưa vào khu vui chơi. Mắt đảo khắp nơi: Phòng khách quá rộng. Bếp quá sạch. Giường quá êm. Ban công quá đẹp.

Tất cả… quá khác biệt. Quá xa lạ. Mới hôm trước, tôi còn ở một cái phòng trọ tồi tàn nơi chỉ đủ ánh sáng lọt vào. Ấy vậy mà giờ… 

Tôi chạm vào mọi thứ: sờ tủ xem có chắc không, gõ nhẹ vào mặt bàn như kiểm tra đồ thật hay đồ giả, thậm chí mở cả tủ bếp để xem có phải chỉ là vật trang trí hay không.

Tôi hành xử đúng như một đứa vừa thoát khỏi kiếp sống trong phòng trọ và đột nhiên bị ném vào biệt thự. 

Trong đầu tôi giờ chỉ có một nỗi lo ngớ ngẩn. Lỡ đâu chạm mạnh quá, cả căn phòng tan biến như ảo giác.

Tôi vẫn đang mở nắp một cái tủ thì.

“Thiếu gia…”

Tôi giật mình quay lại.

Lyra đứng sau lưng tôi, ánh mắt bình thản như thường. Nhưng khóe mắt hơi khựng lại khi nhìn thấy tôi dùng hai tay… gõ gõ lên nắp tủ như kiểm đồ giả.

“…ngài… không cần kiểm tra như vậy đâu ạ.”

Cách cô nói nghe giống như đang rất cố giữ mình không thốt ra:

“Ngài đang làm cái trò gì vậy thiếu gia…?”

Mà đúng… nhìn lại thì đúng là trông tôi y như thằng ngốc vậy.

Tôi đỏ mặt, nhanh chóng bỏ tay khỏi cái tủ ngay lập tức.

“À… à ờ… tôi chỉ… thử độ bền… thôi.”

Lyra im lặng nhìn tôi ba giây. Ba giây rất dài.

“Vâng… thiếu gia.” 

Và rồi, như thể chưa đủ nhục, tôi lại tiếp tục đi vòng vòng quanh phòng. Chạm hết cái này đến cái kia. Mở từng hộc tủ. Sờ cả cái ghế sofa. Như một đứa trẻ được thả vào tiệm đồ chơi.

Không biết từ lúc nào, một câu nói bật ra khỏi miệng tôi:

“Không biết mình sẽ ở chung phòng với ai nhỉ…”

Vừa nói xong, tôi tự thấy hối hận liền. Bởi vì trong đầu tôi hiện lên ngay cảnh bị ở chung với một trong mười thiên tài kia. Iris thì chém tôi trong lúc ngủ. Leonhart mở mắt buổi sáng với cái nụ cười thiên thần khó ưa ngay trước mặt tôi.

Tôi đang run rẩy suy diễn thì.

“Là tôi.”

Giọng Lyra vang lên ngay sau lưng, bình thản đến mức tôi tưởng mình nghe nhầm.

Tôi xoay người cái rộp.

Lyra đang đứng ngay cửa phòng. Thẳng lưng, khuôn mặt không cảm xúc. Ánh mắt tĩnh lặng như thể vừa nói điều hiển nhiên nhất thế giới.

“Hả… ?”

Tôi giật nảy, đầu suýt đập vào cái tủ bếp.

“C-cô ở chung phòng với tôi á?”

Lyra chớp mắt một cái, đúng một cái nhưng cái chớp mắt đó như đang đánh giá xem não tôi có hoạt động bình thường không.

“Vâng. Có chuyện gì sao, thiếu gia?”

“T-thì… nam và nữ ở chung phòng… đâu có bình thường đâu!?” 

“Sao lại không?” 

Tôi đứng hình. Cô bước thêm một bước, ánh mắt không chút xao động.

“Việc nam và nữ ở chung sẽ hết sức bình thường. Miễn là ngài cứ bình thường thôi.”

Câu đó đáp lên mặt tôi như một cú tát nhẹ nhưng chí mạng.

“Tôi! Tôi hứa! Tôi không làm gì kỳ quái hết!”

Tôi vung tay loạn xạ như đứa bị oan tội ăn cắp. Còn Lyra nghiêng đầu, ánh mắt nhìn tôi một cách rất nghi ngờ.

“Tôi có nói là ngài sẽ làm gì đâu. Hay là… ngài đang có ý nghĩ xấu?”

“Tôi… tôi-”

Câu đó khiến tôi đứng hình và đơ toàn tập. Cảm giác quê muốn độn thổ.

Lyra thì nghiêng đầu một làn nữa, rất chậm.

“Thiếu gia đang đỏ mặt.”

“TÔI KHÔNG ĐỎ!! KHÔNG CÓ ĐỎ!!”

Tôi hét đến mức chắc mấy con chim ngoài ban công cũng giật mình bay mất. Nếu lúc đó có cái gối trong tay, tôi thề tôi sẽ úp mặt vào nó cho đến khi ngừng thở chỉ để trốn khỏi cái khoảnh khắc nhục nhã này.

Sau khi sống sót qua màn “tuyên bố không làm gì kỳ quái” thất bại thảm hại, tôi toan tìm chỗ ngồi để ổn định lại tinh thần.

Có hai chiếc giường trong phòng.

Một bên trái. Một bên phải. Cách nhau… khá gần. Không sát nhau, nhưng chắc chắn gần hơn mức an toàn.

Tôi chọn cái bên trái - cái giường gần tường nhất. Ngồi xuống một cái ụp, lò xo mềm đến mức làm tôi mất luôn mọi thứ.

Hô… được rồi. Bình tĩnh lại nào Caelum. Ổn hết. Ổn hết.

Ít nhất mình có giường riêng.

Tôi hít một hơi thật sâu, quay đầu sang định nhìn xung quanh để trấn an bản thân. Và đó chính là lúc tôi nhận ra… có gì đó không ổn.

“Khoan đã…”

Tôi bật dậy một nửa, nghển cổ qua chiếc giường còn lại.

Giường của Lyra sát ngay cạnh. Sát đến mức chỉ cần tôi với tay hơi xa một chút là đã chạm tới rồi.

Khoảng cách giữa hai giường… đủ để hai người bước qua nhau mà không đụng vai nhưng chỉ khi cả hai đều cố hết sức để không chạm nhau.

“Từ từ… cái này… gần quá không…?” - Tôi nuốt nước bọt, tim gõ thành nhịp trống.

Bởi vì nếu tôi nằm xuống, xoay đầu sang phải… Tôi sẽ nhìn thấy giường của Lyra.

“Này Lyra… cái này… là khoảng cách quy định của học viện thật à…” - giọng tôi run run.

Lyra đang xếp vali nghe vậy liền ngẩng lên. Cô chớp mắt một cái, bình thản như thể tôi vừa hỏi một câu cực kỳ vô nghĩa.

“Thiếu gia có phàn nàn gì về vị trí giường sao?”

“Tại… tại sao nó gần thế!?”

Lyra trả lời ngay lập tức như không cần phải suy nghĩ.

“Vì đây là phòng đôi, thiếu gia.”

“Tôi biết! Nhưng- nhưng gần quá thì- thì-”

Tôi vung tay loạn xạ như đang cố mô phỏng sự hoảng loạn của chính mình.

Lyra nhíu mày nhẹ:

“Thiếu gia sợ tôi sao?”

“Không! Tôi không sợ… ý tôi là-”

Tôi dừng lại vì chính tôi cũng không biết tôi đang nói cái gì nữa. Lyra đóng nắp vali cạch một cái, rồi bước lại gần đứng ngay trước mặt tôi.

“Nếu ngài muốn, tôi có thể kéo sát giường lại, để ngài cảm thấy an toàn hơn.”

“Miễn là ngài không làm hành vi… kỳ quái vào ban đêm.”

Tôi muốn gục xuống đất cảm giác như muốn chết cho rồi.

“KHÔNG!! KHÔNG BAO GIỜ!! TÔI SẼ NẰM IM NHƯ KHÚC GỖ!!”

Lyra chỉ khẽ gật đầu, vẻ mặt bình thản như thể tôi vừa tuyên bố điều hiển nhiên phải làm. Sau đó, cô quay về giường của mình. Ngồi lên sắp xếp lại chăn gối nhưng khoảng cách giữa hai giường thì vẫn y như cũ.

Vẫn gần. Trời ạ… mới ngày đầu tiên thôi mà tôi đã muốn chuyển trường rồi.

Rồi màn đêm buông xuống. Ánh sáng ma pháp ngoài hành lang dần hạ xuống theo giờ quy định của học viện.

Căn phòng chúng tôi cũng vậy, đèn ma pháp cũng tự động giảm xuống mức ấm áp để ngủ. Chỉ còn lại tiếng gió nhẹ từ cửa sổ và… tiếng tim tôi đập thành nhịp trống.

Tất cả… chỉ vì nếu tôi quay sang bên phải, tôi sẽ trông thấy Lyra ngay lập tức

Tôi kéo chăn lên mặt, thở ra một hơi dài, rồi tự nhủ:

“Ổn mà… ổn mà Caelum… bình tĩnh lại… đây chỉ là ngủ thôi… ngủ cạnh người hầu thôi… không vấn đề gì…”

Tôi tự trấn an bản thân. Nhưng giường của Lyra ở quá gần. Khoảng cách không lành mạnh cho một người bình thường chứ nói gì đến thằng tôi đang nhập vai có lý lịch cũng bất ổn chả kém.

Tôi thử xoay người sang phải. Nhưng hối hận ngay sau đó, Lyra chưa ngủ. Mắt cô ấy mở, nhìn thẳng sang phía tôi.

Hoảng quá tôi lại xoay sang tường. Nhưng xoay lâu quá thì lại giống né tránh. Mà quay sang phải thì… tôi lại gặp ánh mắt cô ấy.

Và thế là tôi cứ xoay qua xoay lại như con cá đang bị nướng quá tay.

Năm phút.

Mười phút.

Rồi mười lăm phút…

“Thiếu gia không ngủ được sao?”

Giọng Lyra vang lên trong bóng tối.

“Tôi ngủ được! Tôi ngủ ngon! Tôi sắp ngủ liền nè!!” - tôi đáp lại rất nhanh và to.

Lyra im lặng một chút. Rồi lên tiếng nhưng có chút khó chịu.

“Nếu ngài còn trằn trọc, tôi có thể pha thảo dược an thần.”

“Tôi ổn.”

“Nếu vậy… xin đừng xoay qua lại nữa. Ngài làm giường rung, tôi không ngủ được.”

“X-xin lỗi…”

Căn phòng rơi vào im lặng lần nữa. Tôi cố nằm yên như lời cô dặn, cứng đơ như khúc gỗ mà chính tôi vừa thề sẽ trở thành.

Vài phút sau… Nhịp tim tôi chậm lại. Hơi thở đều hơn. Mí mắt nặng dần.

Ngay trước khi thiếp hẳn, một suy nghĩ cuối cùng lướt qua đầu tôi:

“Ngày đầu tiên… mà đã thế này… thì mai sẽ còn tệ cỡ nào đây.”

Dù vậy cơ thể mệt mỏi nhanh chóng kéo tôi vào giấc ngủ. Căn phòng chìm vào bóng tối trọn vẹn. Và đêm đầu tiên trôi đi trong im lặng đó.

***

Lyra mở mắt.

Cô ngồi dậy, động tác nhẹ đến mức giường không phát ra tiếng động nào. Rồi ánh mắt đen lặng lẽ lia sang giường bên cạnh.

Quan sát từng hơi thở. Từng chuyển động nhỏ nhất của Caelum. Sau vài giây kiểm tra, khi chắc chắn cậu đã ngủ thật sự, Lyra mới đứng lên.

Âm thầm. Gọn gàng. Không để lại một tiếng động thừa.

Cô cúi xuống, lôi chiếc vali giấu dưới gầm giường ra. Chốt khóa bật lên tách một tiếng nhỏ… nhưng đủ để khiến tim người bình thường thót lại.

Vali mở nắp. Bên trong không phải quần áo. Mà là một thiết bị liên lạc ma thuật hình chữ nhật, màu đen.

Lyra cầm nó lên, bước ra ban công. Cửa mở ra nhẹ như đang trượt trên không khí. Gió đêm lùa vào, thổi tung mái tóc đen của cô dưới ánh trăng.

Cô áp thiết bị lên tai.

“Nhà Restan nghe máy.” - Một giọng nam trầm, có vẻ là quản gia, vang lên:

“Đây là Lyra. Xin hãy chuyển máy đến cho Bá tước.”

“Xin chờ một chút.”

Khoảnh khắc im lặng kéo dài vài giây.

“Mọi chuyện thế nào rồi?”

Giọng Bá tước Restan cất lên. Nhưng nó vẻ trầm và mệt mỏi như thể đôi vai ấy đang chứa đầy áp lực của một đời sống trong tầng lớp quá cao.

“Thưa Bá tước, kế hoạch thất bại rồi.”

“Báo cáo đi.”

Lyra hít nhẹ một hơi, mắt vẫn hướng ra khu vườn tối phía dưới.

“Tôi đã giao thanh kiếm sắt cùn mà ngài yêu cầu cho thiếu gia. Để khiến ngài ấy nản lòng cũng như để chắc chắn rằng thiếu gia không thể vượt qua bài kiểm tra.”

Gió thổi tung vài lọn tóc đen của cô, nhưng Lyra vẫn đứng thẳng. Giọng Bá tước thấp xuống:

“Và?”

“Thiếu gia Caelum… đã nhập học thành công.”

Lyra dừng lại một nhịp.

“Không chỉ vậy… thiếu gia còn được nhận vào Lớp Thiên Tài.”

Từ đầu dây bên kia.

Im lặng. Im đến mức nghe rõ tiếng gió quét qua lá cây.

“…Thiên tài?” - Giọng Bá tước nghẹn lại nửa giây.

“Cô không nói đùa chứ?”

“Đó là sự thật, thưa ngài.”

Một hơi thở nặng nề vang lên. Không rõ đó là thất vọng, lo sợ… hay là đau đớn.

“Ta hiểu rồi…” - Giọng ông trầm xuống hẳn.

“Ngày mai ta sẽ gửi đến các nhu yếu phẩm và vật dụng cần thiết.”

Ông dừng lại rất lâu.

“Hãy tiếp tục hỗ trợ nó.”

“Vâng… thưa Bá tước.”

Cạch. Cuộc gọi kết thúc.

Lyra hạ tay xuống. Đứng im giữa luồng gió lạnh, đôi mắt chìm trong một nỗi suy nghĩ khó đoán.

Cô khép cửa ban công lại. Bước vào phòng. Tới cạnh giường Caelum. Nhìn xuống cậu ta - người vẫn đang ngủ say như một đứa trẻ chẳng biết gì về thứ hiểm họa đang chờ ngoài kia.

Lyra giơ tay lên… và khẽ xoa đầu cậu.

Một hành động mềm mại, hiếm hoi, trái ngược hoàn toàn với bộ dáng cứng rắn thường ngày của cô.

Giọng Lyra nhỏ đến mức như thì thầm:

“Tại sao… ngài lại làm vậy chứ, Bá tước?”

Tay cô siết nhẹ tấm chăn trên người tôi.

“Tại sao phải cản trở thiếu gia đến nơi này? Lẽ nào… ngài sợ thiếu gia sẽ bước theo vết xe đổ khi xưa của ngài ư?”

Trong bóng tối, vẻ mặt Lyra không còn vô cảm. Ánh mắt cô dịu xuống nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi lo lắng chứa thứ cảm xúc mà cô cố chôn giấu sau từng lời nói, từng hành động của mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...