I Was Caught up in a Hero Summoning, but That World Is at Peace/Chapter 187: - Ngoại Truyện: ~~ Tanabata: Mong ước nhỏ bé và đáng yêu ~~Chapter 187: - Ngoại Truyện: ~~ Tanabata: Mong ước nhỏ bé và đáng yêu ~~
20px

Trans: Neph

Edit: Sereni

S: Mị khá phân vân xưng hô giữa Razelia và Kaito chap này. Ai có ý kiến gì thì comment nha, mị sẽ tổng hợp lại rồi điều chỉnh

*****

Đây là một phụ chương đặc biệt theo mùa.

Dòng thời gian của câu chuyện diễn ra sau khi kết thúc phần chính.

Ngày thứ bảy của Hỏa Nguyệt thứ hai. Sau khi tôi hoàn thành thói quen hằng ngày là chải lông cho Bell và đang suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo, thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.

[Kaitokun-saaaaan! Kaitokun-saaaaaan!!!]

[……Raz-san? Chào Raz-san.]

[Chào Kaitokun-san! N- N- Nghe nè! Nghe nè!!!]

[T- Tôi đang nghe đây. Có chuyện gì vậy? Nhìn Raz-san hớt hải thế này……]

Nhìn cơ thể nhỏ xíu của Raz-san đang khua khoắng để thể hiện mức độ nghiêm trọng của vấn đề, tôi chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu.

Rồi Raz-san cảnh giác nhìn quanh, sau đó áp sát lại gần tai tôi và thì thầm.

[……Raz…… R- Raz vừa phát hiện ra một chuyện động trời lắm.]

[……Chuyện lớn à?]

[……Đúng vậy. Raz chỉ nói chuyện này cho người mà Raz yêu quý nhất, Kaitokun-san thôi đó.]

[T- Thế à, cảm ơn Raz-san nha?]

Tôi vẫn chưa hiểu cô ấy định nói gì, nhưng nhìn thái độ nghiêm túc của Raz-san, tôi biết chắc đó là chuyện quan trọng lắm.

Có chút hồi hộp, tôi chờ cô ấy nói tiếp.

[……R- Raz lúc nghe cũng bất ngờ lắm đó…… nhưng hình như hôm nay…… là “ngày mà mọi điều ước đều thành hiện thực”!]

[……Hả?]

[Giống như Raz nói đó! Hôm nay là ngày điều ước thành hiện thực!]

[……T- Thế à……]

Cô ấy đang nói cái gì vậy? Với cả, Raz-san ơi, cô đang thì thầm mà giọng càng lúc càng to đó, cô có biết không?

À mà thôi, Raz-san nói những chuyện kiểu này đột ngột cũng đâu phải hiếm……

[……Nghe nói người ta gọi ngày này là “Tanabota”!]

[……Ý cô là Tanabata hả?]

[Ơ!? Kaitokun-san biết hả!?]

[C- Có chứ…… đó là một lễ hội ở thế giới của tôi……]

À, Tanabata à…… Giờ mới để ý, sau Quang Nguyệt là đã sang nửa năm rồi. Hỏa Nguyệt thứ hai…… nếu quy ra lịch Trái Đất thì đúng là tháng Bảy thật.

Giờ thì, nên làm gì đây nhỉ…… Tôi đoán cô ấy đang nói đến mấy mảnh giấy điều ước tanzaku, nhưng làm gì có bằng chứng nào cho thấy điều ước đó thật sự thành hiện thực đâu.

[Ra vậy…… Vậy là “nghi lễ” ở thế giới của Kaitokun-san hả. Như vậy thì đáng tin gấp trămmm lần luôn á!]

[………………….]

Không, cái này nghe ra lại ít đáng tin hơn thì đúng hơn đó Raz-san…… Vì thế giới của tôi đâu có những người mạnh đến mức phi lý như ở đây đâu…… À, trừ Eden-san ra, nhưng cô ấy đâu có can thiệp vào chuyện của con người……

[Kaitokun-san! Nói Raz biết đi, làm sao để Raz khiến điều ước thành hiện thực!?]

[Ơ…… Thì, viết điều ước của mình lên tanzaku, là một tờ giấy dài hẹp, rồi treo nó lên cành tre…… đại loại vậy.]

Giờ tôi phải làm sao đây? Tôi không muốn phá hỏng niềm tin ngây thơ của Raz-san, nhưng cũng không thể vô trách nhiệm mà khẳng định điều đó sẽ khiến ước nguyện thành sự thật.

Cảm giác này…… chắc giống với tâm trạng của cha mẹ khi phải giải thích với con rằng ông già Noel không có thật vậy.

[Tanzaku? Tre? Hai thứ đó là gì thế!?]

[Ờ thì…… tanzaku là một tờ giấy dài và mảnh…… còn tre là một loại cây.]

[Đây là lần đầu Raz nghe thấy hai cái đó luôn đó…… Nếu không treo lên Cây Tre-san đó thì điều ước của Raz sẽ không thành hả!?]

[T- Tôi đoán là vậy…… À, tôi cũng không chắc lắm đâu…… có thể nếu không phải tre thì sẽ không hiệu nghiệm bằng……]

Nghĩ lại thì, hình như trong thế giới này chưa từng thấy cây tre nào cả.

Tôi đoán câu trả lời mơ hồ như vậy chắc đủ rồi. Dù sao, nói không chắc có khi lại khiến cô yên tâm hơn, vì ít nhất vẫn còn hi vọng.

Còn nếu điều ước của cô ấy là chuyện nhỏ, có khi tôi có thể giúp thực hiện được cũng nên.

[Nếu là tre thì tui có— Fugyaaahhh!? Sao tự dưng bị đánh vậy—— Migyaaaahhh!?]

Đúng là đời không như mơ. Một kẻ không biết đọc tâm trạng xuất hiện đúng lúc…… chủ cửa hàng tạp hóa có thể cung cấp mọi thứ, đang thong thả bước tới với một bó cành tre trên tay.

[Yaayyy! Tạ ơn Huyễn Vương-sama!!! Với cái này, tụi mình có thể làm Tanabata rồi đó~~~!!!]

[………………….]

Xong đời tôi rồi. Giờ thì chẳng còn cách nào trốn khỏi vụ Tanabata này được nữa.

Tôi ném cho Alice một cái nhìn đầy oán trách khi cô ấy để lại bó tre rồi biến mất, thở dài não nề trước khi quay lại nhìn Raz-san.

[……Vậy ta cùng làm Tanabata nha?]

[Ừm!!!]

Ahh, nụ cười tươi như nắng đó, khiến tôi chỉ muốn trốn đi cho rồi…… Làm ơn đi, thần linh ơi, xin hãy để điều ước Raz-san viết ra là thứ gì đó mà con có thể làm được……

Sau khi dựng cây tre lên, việc chuẩn bị tanzaku cũng nhanh thôi.

Raz-san hăng hái viết điều ước của mình lên mảnh giấy rồi buộc nó vào cành tre, y như tôi hướng dẫn.

[Vậy là điều ước của Raz sẽ thành hiện thực rồi! Raz vui quá đi!!!]

[……R- Raz-san này.]

[Gì thế?]

[Tôi có bánh của Theta làm nè, cô có muốn ăn cùng không?]

[Bánh ngọt!? Raz muốn!!!]

[T- Thế thì vào trong nhé…… Tôi sẽ chỉnh lại cây tre cho chắc đã.]

[Okieee~]

Nhìn Raz-san vui vẻ giơ tay chào rồi tung tăng bước vào nhà mà chẳng chút nghi ngờ, tôi lập tức hành động.

Nhanh chóng vươn tay lấy mảnh tanzaku treo trên cành tre, tôi kiểm tra nội dung bên trong. Làm ơn đi, xin hãy là một điều ước đơn giản……

Chữ nhỏ quá! À mà cũng phải thôi, với kích thước của Raz-san thì chữ vậy là bình thường nhỉ? Nếu ghé sát lại thì chắc tôi đọc được……

“Raz ước rằng Raz và Kaitokun-san sẽ mãi là bạn thân nhất!”

……Eh? Arehh!? Cái gì đây? Đòn bất ngờ từ đâu ra vậy…… Eh? Đây là điều ước của Raz-san thật sao?

Nhìn dòng chữ nhỏ nhắn ấy, tôi đứng chết trân tại chỗ…… Đúng lúc đó, Raz-san từ trong nhà bước ra, có vẻ thắc mắc vì sao tôi vẫn chưa vào.

[Kaitokun-san? Sao cậu chưa vô vậy?]

[……Raz-san…… Errr, cô có thể trở lại kích thước người bình thường một chút được không?]

[Eh? Được thôi.]

Cô nghiêng đầu thắc mắc, rồi cơ thể nhỏ bé ấy bừng sáng, hóa thành kích cỡ của một đứa trẻ con.

[Raz-san! Xin lỗi, cho tôi ôm cô một cái nhé!]

[Wahwah!? K- Kaitokun-san!? G- Gì vậy!? R- Raz vui lắm, nhưng…… trời còn sáng đó nha!?]

Raz-san dễ thương đến mức tôi chẳng kìm được mà ôm chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô.

Cô có vẻ bối rối vì hành động đột ngột ấy…… nhưng không hề kháng cự.

Tôi cứ thế đắm mình trong hơi ấm và mùi hương dịu nhẹ như hoa của Raz-san một lúc lâu trước khi buông ra.

[……Kaitokun-san?]

[Ah, errr, xin lỗi…… Tôi lỡ mất kiểm soát một chút. Làm cô bất ngờ rồi phải không.]

[Có chứ. Raz bất ngờ lắm…… Nhưng Raz rất vui vì được Kaitokun-san ôm chặt như vậy!]

[……………….]

[Wawawawa!? Ôm nữa hả!? H- Hôm nay Kaitokun-san tấn công dữ quá đó nha……]

Cái sinh vật đáng yêu này là gì thế trời……

Tôi chắc chắn, cảm giác tim đập loạn nhịp này là vì tôi vừa thấy điều ước của cô ấy.

Một điều ước mà cô không cần cầu lên trời, vì đó là thứ tôi có thể tự mình biến thành hiện thực.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...