I Was Caught up in a Hero Summoning, but That World Is at Peace/Chapter 212: - Mạnh mẽ hơn một chútChapter 212: - Mạnh mẽ hơn một chút
20px

466 - Mạnh mẽ hơn một chút

Trans: Sereni

*****

Hỗn loạn do bác sĩ Vier và Neun-san gây ra đã kết thúc, tôi trở về phòng ngủ của mình.

Có vẻ cả hai chỉ đến tắm chung chứ không ở qua đêm. Tôi đoán hẳn họ thực sự chẳng thể ngủ lại khi có đến tận 3 trong số Lục Vương đang gần đây nhỉ?

Dù sao thì, sau khi bàn bạc thời gian và địa điểm gặp lại cho ngày mai, họ đã về lại phòng trọ của mình rồi.

Ầy, hôm nay mệt thật đấy, buồn ngủ kinh khủng luôn. Mà, phần nhiều là do mấy nay tôi có ngủ được mấy đâu, các nàng đại mỹ nhân cứ muốn ngủ cùng làm tôi ngượng khiếp, ngủ sao nổi.

Chắc hôm nay cuối cùng cũng được đánh một giấc thật ngon rồi… hoặc là không.

Trong khi đang mải suy tư chuyện đi ngủ tối nay, tôi mở cửa và bước vào phòng.

Isis-san, Alice hay Ein-san đều không có trong phòng, nhưng lại có Kuro đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một chiếc bánh castella để măm măm.

[A, Kaito-kun, em về rồi nè~~]

[... Mừng em về, họp xong rồi hả?]

[Unnn. Chỉ là đi kiểm tra nhanh vài thứ thôi.]

[Ra vậy… Thế, mọi người đâu?]

Sau khi chào đón Kuro, tôi liền thắc mắc về sự vắng mặt của Isis-san và mấy cô nàng còn lại.

[À~~ Em đã nhờ mọi người “để em một mình với Kaito-kun” tối nay.]

[Ế? Thật á?]

[Unnn. Mọi chuyện là vậy đó… Ehe.]

Nói xong, Kuro đến giường rồi ngồi xuống. Tiếp theo, em ấy nhìn tôi, nhẹ mỉm cười và giang tay ra.

[Đến đây đi nè, Kaito-kun~~]

[Ế? Y-Ý em là sao?]

Tôi hỏi lại Kuro.

[... Anh thấy đó, ngày hôm nay anh đã trải qua rất nhiều chuyện mà, phải không?]

[U-Unnn.]

[Không sao đâu, chỉ có mình em ở đây thôi. Em cũng đã giăng kết giới xung quanh rồi, đến cả Shiro cũng không thấy được chúng ta ở đây đâu… thế nên là… được không?] (Từ từ, cái xì tu ây sần này… quen lắm…)

[...Kuro.]

Chẳng biết có nên nói không hổ là Kuro không nữa… cơ mà em ấy thực sự có thể nhìn thấu mọi thứ ha… A, bảo sao em ấy nói chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Tôi tiến lại gần em ấy như bị lực hấp dẫn từ cái ôm ấy hút lấy, lấy mặt mình vùi vào nơi hơi nhấp nhô kia. (Chắc là vẫn có mà, đúng không? Không thể nào là cỡ Suzuka yên lãng được đâu, đúng không??)

Kuro ôm chầm lấy tôi, không nói một lời nào.

…Ấm thật đó. Chẳng có lấy một thanh âm nào khác, chỉ độc hơi ấm của Kuro. Được em ấy ôm thế này cảm giác thật thoải mái đến mức không diễn tả thành lời được, như thể nơi sâu thẳm nhất trong trái tim tôi cũng được sưởi ấm vậy.

[... Anh tưởng chuyện đó đã quá rõ ràng với anh rồi.]

[Unnn.]

[Dù khả năng rất cao cô ấy là một người khác, làm sao là mẹ của mình cơ chứ… Nhưng khi đã chắc chắn rằng cô ấy không phải Mẹ… anh vẫn cảm thấy thất vọng và buồn bã.]

[...Vậy sao.]

Những lời bộc lộ yếu đuối ấy… cứ thế tuôn ra từ miêng.

[... Nhưng cùng lúc đó, anh thấy nhẹ nhõm vì phán đoán của mình đã sai.]

[...Nhưng rồi anh cảm thấy lạc lối?]

[Unnn… Sau tất cả thì, anh thực sự muốn gì? Anh muốn cô ấy chính là Mẹ, hay là không phải?... Cảm giác lúc ấy rất lạc lõng, bởi vì chính anh còn chẳng biết anh muốn gì cơ mà.]

Tôi không thể đưa ra một kết luận đường hoàng nào cả. Chính vì vậy, tôi quyết định nói thật lòng rằng bản thân đang thấy vô cùng rối bời.

Kuro lấy một tay giữ đầu tôi, tay còn lại thì dịu dàng xoa.

[Đừng lo mà, Kaito-kun… Những suy nghĩ đó của anh thực ra rất bình thường.]

[Ế?]

[Người mẹ yêu quý qua đời, và anh đang cố gắng sắp xếp lại những ký ức của anh về cô ấy, đúng chứ? Và rồi bất thình lình, một người trông giống hệt người mẹ quá cố lại xuất hiện trước mặt… làm sao có thể không kỳ vọng được?]

[...Kuro.]

[Cái chết của người mình trân quý sẽ chẳng thể phai mờ dù cố thế nào đi nữa. Nếu anh không quên được, vậy thì đừng quên nữa. Nếu anh không tìm được câu trả lời, vậy thì không cần phải đưa ra nó nữa.]

Lời khẳng định ấy thật quá đỗi dịu dàng cho trái tim tôi. Giọng nói của em ấy vang vọng, như cái đêm mà em đã cứu lấy tôi vậy.

[Sau cùng thì, em nghĩ sự do dự đó của Kaito-kun… bắt nguồn từ sự thật rằng anh vẫn còn quan tâm đến mẹ mình. Em chắc chắn anh của bây giờ vẫn sẽ ổn thôi.]

[.....]

[A, nhưng mà đừng gồng gánh một mình nhé? Nếu anh thấy bối rối, không sao cả. Nếu anh không tìm được đáp án, cũng không sao cả. Cơ mà nè, có chuyện gì thì nói với em, đừng gánh vác một mình đó nha? Lúc đó, em sẽ cố gắng hết sức để ở bên cạnh anh mà…]

[...Unnn.]

Tôi chưa từng kể với ai, về một nỗi hối tiếc vẫn luôn bám rễ trong tâm trí. Đó là… “tôi vẫn chưa thể nói lời tạm biệt một cách đàng hoàng” với Bố và Mẹ…

Trong khi bản thân vẫn còn run rẩy trong xe vì nỗi sợ cái chết sau tai nạn đó, tôi cảm nhận được bàn tay của Mẹ đang chạm lên má mình. Tôi nghĩ rằng, Bố và Mẹ khi đó vẫn còn sống.

Tất nhiên, làm sao tôi có thể tạm biệt họ trong tình trạng đó được chứ?

Dẫu vậy, việc không thể nói ra lời “Cảm ơn” và “Tạm biệt” với họ, những người mình yêu thương, vẫn luôn là niềm hối hận khôn xiết với tôi.

Hẳn là vì vậy nên tôi mới hy vọng rằng Luce-san là Mẹ, và tôi sẽ có được cơ hội để nói những lời đã từng không thể nói ra…

[... Nee, Kaito-kun? Tối nay chúng ta ngủ như thế này luôn nhé?]

[...Unnn.]

[Em sẽ ôm lấy anh để anh không còn phải cô đơn nữa, kể cả trong giấc mộng đêm dài…]

[...Cảm ơn em.]

Tôi nghĩ mình đã thực sự ổn rồi. Nhưng mà, chắc tôi sẽ không thể nào tách rời những ký ức về họ khỏi tâm trí được đâu. Nếu như có ai đó trông giống hệt Bố và Mẹ xuất hiện lần nữa, hẳn tôi sẽ lại mong chờ, để rồi lại thất vọng và đau buồn.

Dù vậy, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi… Ít nhất thì, tôi không còn phải lo lắng việc quên mất họ nữa.

Bởi vì, tôi đã có mọi người ở kề bên, sẵn sàng nâng đỡ cho trái tim yếu đuối này… Vì vậy nên tôi mới có thể bước tiếp, dẫu đang mang bên mình những nỗi buồn bã, cô đơn… dẫu đang mang trên vai sự ra đi của Bố Mẹ. Đúng vậy, đây là điều mà tôi hoàn toàn tin tưởng.

Thưa Bố, Mẹ—Con đã chật vật với nhiều thứ, nhưng mà nhờ sự giúp đỡ của mọi người, con sẽ lại làm hết sức mình vào ngày mai. Con chẳng có bằng chứng nào để chứng minh, thế nhưng, tai nạn ngày hôm nay—đã làm cho trái tim con mạnh mẽ hơn một chút rồi.

*****

Bản sketch của Isis, người sẽ debut ở vol 2 tiểu thuyết ánh sáng, đã lên Báo cáo Hoạt động rồi nha bà con.

***

Serious-senpai: [G-Gununu… Ngọt… Nhưng mà mị vẫn cảm nhận được hương vị của sự nghiêm túc ở đây… Mumumu, oái oăm thật đó… Hmmm. Mị sẽ liệt chap này vào vùng xám! Không biết chap tiếp theo sẽ thế nào đây!!!]

Serious-senpai: [Cái đ*t!!!]

Lệch mịe cổ tay rồi, đôn vãi làu ;-;

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...