Chương 18: Thật tốt… vì được gặp lại em, Kurenai (3)
Trong căn phòng trọ nhỏ nhuộm ánh đèn dầu ấm áp, Kurenai chậm rãi mở mắt. Không biết từ lúc nào, nơi khóe mi đã ươn ướt. Hơi thở nàng vẫn còn run nhẹ, dư âm của những ký ức vừa chạm tới tim vẫn chưa tan.
Trên bàn tay đặt lên Thấu Tâm Thạch, nàng cảm nhận được một cái chạm rất khẽ. Bàn tay đeo chiếc nhẫn bạc, món quà sinh nhật tuổi mười lăm Vance tặng cho Kain đang đặt chồng lên tay nàng.
Kurenai ngẩng lên.
Kain đang mỉm cười nhìn nàng. Vẫn là nụ cười quen thuộc ấy, nhẹ nhàng, bình thản nhưng lần này khi ánh mắt họ chạm nhau, trái tim Kurenai bỗng đập mạnh đến mức tưởng như vang lên trong lồng ngực.
Nàng không kìm được nữa. Kurenai ôm chầm lấy Kain.
Hành động bất ngờ khiến chiếc giường gỗ khẽ rung, Thấu Tâm Thạch lăn khỏi mép giường và rơi xuống sàn trong một tiếng cạch rất nhẹ, như thể không muốn phá vỡ khoảnh khắc này.
Kurenai siết lấy vạt áo cậu, giọng run run, nhỏ đến mức gần như tan vào hơi thở.
“Em… em không biết nữa… trái tim em mách bảo em rằng…”
Nàng ngập ngừng, rồi khẽ thì thầm:
“... hãy ôm anh.”
Sau khi nhìn thấy tất cả những ký ức đau buồn, những năm tháng làm linh hồn cô độc, tình yêu dang dở mà họ từng trao nhau ở kiếp trước. Kurenai cuối cùng cũng hiểu: Trái tim của Kain chưa bao giờ cứng rắn như vẻ ngoài, nó chỉ là một trái tim đã chịu quá nhiều mất mát, quá nhiều chia lìa.
Phải đau đến thế nào… khi chịu đựng tất cả một mình như vậy chứ?
Cánh tay nàng siết chặt hơn.
Kain khẽ sững lại, rồi cũng vòng tay ôm lấy nàng. Bàn tay cậu run rất nhẹ, chỉ khi cảm nhận được hơi ấm thật sự của nàng thì mới đỡ hơn.
Một lúc sau, Kain mới cất tiếng, giọng nhỏ nhưng trầm ấm và chân thành:
“Thật tốt… vì được gặp lại em, Kurenai.”
Đêm đó, họ cùng nhau ngồi trên mái nhà trọ cao ngất. Hai người tựa vai vào nhau, lặng lẽ ngắm nhìn những ngọn đèn vàng cam lấp lánh của thành phố phía dưới. Ánh trăng xuyên qua làn mây mỏng, soi rõ hai bàn tay đang đan chặt vào nhau… giống hệt như kiếp trước, như thể thời gian chưa từng chia cắt họ.
“Anh đã vất vả nhiều rồi…” Kurenai khẽ nói, giọng dịu đi trong gió đêm.
“Không đâu.” Kain đáp ngay, không chút do dự. “Vì mọi thứ… đều vô cùng xứng đáng.”
“Vậy tiếp theo chúng ta sẽ làm gì đây?” Nàng nghiêng đầu nhìn cậu, vài sợi tóc đen khẽ đong đưa.
“Chúng ta về nhà anh nhé. Sắp đến sinh nhật tuổi mười sáu của em gái anh rồi.” Kain mỉm cười.
“Cũng lâu rồi… anh chưa về thăm nhà.”
“Để em đi chung thì có ổn không?” Kurenai hỏi, trong giọng có chút lo lắng rất nhỏ.
Kain kéo bàn tay đang nắm với tay nàng, đặt nhẹ lên đùi mình. Ánh mắt cậu ấm áp đến lạ.
“Sao lại không?” Cậu nói. “Gia đình anh… chắc chắn sẽ chào đón em.”
**********
Dưới ánh nắng buổi sáng dịu nhẹ, con đường đất dẫn về ngôi làng nhỏ quen thuộc trải dài trước mắt. Những vệt nắng xuyên qua tán cây ven đường, rơi lốm đốm lên hai bóng người đang sánh bước bên nhau. Kain và Kurenai nắm tay nhau bước đi chậm rãi.
“Đây là ngôi làng nơi anh sống.” Kain lên tiếng, giọng có chút hoài niệm khi cổng làng hiện ra trước mắt.
“Em biết.” Kurenai đáp, ánh mắt bình thản. “Nó giống hệt trong ký ức của anh… không thiếu một chút nào.”
Kain hơi sững lại, rồi bật cười khẽ.
“À… phải rồi.”
“Ơ, kia không phải là Kain đó sao? Lâu rồi không thấy cháu.” Một bác nông dân lớn tuổi từ bên đường gọi với theo, ánh mắt hiền hậu.
“Vâng ạ, cháu chào bác.” Kain cúi đầu lễ phép.
Ánh nhìn của bác chuyển sang Kurenai đang đi cạnh cậu, đôi mắt ánh lên chút tò mò.
“Cô gái này là ai thế?”
Kurenai vừa định mở miệng thì Kain đã lên tiếng trước, giọng tự nhiên đến mức chính cậu cũng hơi ngạc nhiên.
“Là bạn gái cháu ạ.”
Kurenai khựng lại một nhịp, tai khẽ đỏ lên, nhưng không phản bác.
“Ồ, khá quá đấy.” Bác nông dân bật cười sảng khoái, vỗ mạnh vào vai Kain.
“Đi xa mà cũng mang được người về là giỏi rồi.” Nói xong, bác khoát tay chào rồi rời đi.
Khi chỉ còn lại hai người, Kurenai liếc nhìn Kain:
“Anh nói nhanh thật đấy.”
“Anh chỉ nói sự thật thôi.” Kain cười, nắm tay nàng chặt hơn một chút.
Họ dừng lại trước căn nhà gỗ quen thuộc. Kain hít sâu, rồi gõ nhẹ cửa.
Cốc Cốc!
“Mẹ, Lyssa, con về rồi đây.”
Cánh cửa bật mở gần như ngay lập tức. Evelyn lao ra, ôm chầm lấy Kain.
“Cuối cùng con cũng về rồi… Con trai của mẹ lớn thật rồi.” Bà giữ lấy vai cậu, nhìn từ đầu đến chân như sợ bỏ sót điều gì.
Rồi ánh mắt bà chuyển sang Kurenai.
“A… cháu là Kurenai, đúng không?”
“Dạ vâng ạ.” Kurenai khoanh tay cúi đầu rất mực lễ phép. “Rất vui được gặp cô.”
“Khách sáo làm gì.” Evelyn cười hiền, nắm tay Kurenai kéo vào nhà. “Mau vào đi, chắc cháu mệt lắm rồi.”
“Ơ… không phải mẹ nên quan tâm con trai mình hơn sao?” Kain lẩm bẩm, rồi bước theo vào nhà, nụ cười không giấu được trên môi.
“Lyssa, mau ra đây xem chị dâu của con này!” Evelyn cất giọng đầy phấn khởi, vừa nói vừa kéo ghế cho Kurenai ngồi xuống.
“Chị… chị dâu ạ?!” Kurenai giật mình, mặt đỏ bừng, theo phản xạ cúi đầu xuống một chút, hai tay khẽ đặt lên đùi. Trái tim nàng đập nhanh hơn hẳn, cảm giác vừa xấu hổ vừa… không hề ghét bỏ.
Tiếng bước chân lộp cộp vang lên từ phía bếp. Lyssa chạy ra với chiếc tạp dề còn dính bột mì, rõ ràng đang làm dở chiếc bánh kem. Cô bé khựng lại một thoáng khi nhìn thấy Kurenai, đôi mắt nâu mở to vì kinh ngạc, rồi lập tức sáng rực lên.
“Chào em.” Kurenai mỉm cười, khẽ gật đầu.
“Waaa!” Lyssa lao tới, nắm lấy tay Kurenai với vẻ phấn khích không che giấu.
“Chị còn xinh hơn em tưởng tượng nữa! Chị dâu Kurenai… chị thật sự có sừng trên trán giống như lời anh hai kể này!” Cô nghiêng đầu nhìn thật kỹ, giọng líu ríu không ngừng.
“Kain thường kể cho em nghe về chị sao?” Kurenai hỏi, giọng dịu lại.
“Dạ đúng ạ! Anh hai kể rất nhiều…” Lyssa gật đầu lia lịa, rồi đột nhiên nói tiếp, không chút do dự.
“Ngày nào anh ấy cũng kể…”
Đúng lúc đó, Kain bước tới, còn chưa kịp lên tiếng chào thì Lyssa đã hồn nhiên bổ sung:
“... mỗi ngày anh ấy kể về một chị dâu khác nhau!”
Căn phòng im lặng đúng một nhịp.
“Mỗi ngày một cô nhỉ?” Kurenai quay sang nhìn Kain, đôi mắt cong lại, nụ cười hiền đến mức… nguy hiểm.
“À… cái đó thì…” Kain cười trừ, vội vàng vỗ nhẹ lên đầu Lyssa.
“Con bé này, anh hai về mà không chào hỏi đàng hoàng gì cả.”
Lyssa ôm đầu, quay sang Kain, cười tươi rói.
“Chào anh hai. Anh có mang quà sinh nhật cho em không đó?”
“Có chứ.” Kain gật đầu chắc nịch. “Lát nữa anh đưa.”
“Thật hả?” Lyssa reo lên, rồi chạy biến vào bếp, để lại căn phòng đầy ắp tiếng cười. Không khí trong căn nhà gỗ nhỏ dần trở nên rộn ràng, ấm áp đến lạ.
Ánh nắng trưa chiếu nghiêng qua khung cửa sổ khi Vance bước vào nhà. Ông dừng lại một chút khi thấy Kain đang bày biện bàn ăn.
“Cũng hai năm rồi nhỉ?” Giọng ông trầm ổn, không nhiều cảm xúc.
“Vâng… đúng là lâu thật, cha.” Kain đáp ngắn gọn. Giữa hai người đàn ông, không cần thêm lời nào chỉ cần biết đối phương vẫn khỏe mạnh là đủ.
Từ trong bếp, Lyssa và Kurenai cùng bước ra, trên tay là chiếc bánh kem đã hoàn thiện. Vance nhìn thiếu nữ với mái tóc đen dài ấy thêm một lần nữa, ánh mắt sâu lại.
Khí chất kiếm sĩ của gia tộc Shiranui… quả nhiên không thể nhầm lẫn.
“Chào chú ạ, cháu là Kurenai.” Kurenai cúi đầu chào một cách trang trọng.
“Rất vui được gặp cháu.” Vance mỉm cười, trong ánh mắt thấp thoáng sự hài lòng và tự hào.
Bữa ăn nhanh chóng được dọn ra. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, năm người quây quần bên nhau, món ăn giản dị nhưng đầy đủ.
Chiếc bánh kem đặt ở giữa bàn.
“Chúc mừng sinh nhật tuổi mười sáu, Lyssa.” Kain lên tiếng.
“Chúc mừng sinh nhật em.” Kurenai cũng mỉm cười nói theo.
“Em cảm ơn anh chị!” Lyssa vui vẻ đáp, cẩn thận cắt bánh chia cho mọi người.
Tiếng cười nói vang lên không dứt. Căn nhà nhỏ lại một lần nữa được lấp đầy bởi hơi ấm của gia đình… thứ mà cả Kain và Kurenai, dù đã đi qua bao nhiêu mất mát, đều vô cùng trân trọng.
Đêm hôm đó, trong căn phòng nhỏ quen thuộc của Kain, ánh đèn dầu đã tắt từ lâu. Chỉ còn ánh trăng nhàn nhạt hắt qua khung cửa sổ, phủ lên chiếc giường gỗ một màu bạc dịu dàng. Kain và Kurenai nằm cạnh nhau, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận rõ hơi thở của đối phương.
Bất chợt, Kurenai ngồi dậy. Nàng im lặng vài giây, ánh mắt hướng về phía khoảng tối trước mặt. Kain cũng ngồi theo, hơi nghiêng đầu nhìn nàng.
“Có chuyện gì thế?” cậu hỏi khẽ.
Kurenai quay sang, khóe môi cong lên thành một nụ cười híp mắt rất quen.
“Cậu Kain đây… coi bộ có rất nhiều mối lương duyên trong kiếp trước nhỉ?”
Kain sững lại trong thoáng chốc trước đòn đánh bất ngờ ấy, rồi bật cười nhẹ. Giọng cậu bình thản nhưng không giấu được chiều sâu cảm xúc.
“Quả thật là vậy… như em đã thấy trong ký ức của anh rồi.” Cậu dừng lại một nhịp.
“Dù chẳng có cái kết nào trọn vẹn cả.”
Nụ cười vẫn trên môi, nhưng trong lòng Kain lại nặng trĩu. Ngay lúc đó, Kurenai bỗng nghiêng người, trèo lên và ấn cậu ngã xuống giường. Đôi mắt nàng không còn nét đùa cợt thường ngày.
“Đừng nói những lời như vậy nữa,” Nàng nói chậm rãi. “Không phải… em đang ở đây rồi sao?”
Kurenai cúi thấp người hơn, ánh nhìn khóa chặt lấy Kain.
“Lúc nãy em chỉ trêu anh thôi. Em biết trái tim anh từng mang theo rất nhiều điều… và rất nhiều người.”
Nàng khẽ đặt tay lên ngực cậu.
“Nhưng ngay lúc này,” Giọng nàng trầm xuống “Anh là của em.”
Nụ hôn nàng trao không hề vội vã, chỉ là sự chạm môi đầy ấm áp và chân thành. Kain khẽ đưa tay lên sau gáy nàng, đáp lại bằng tất cả những gì cậu đang có.
Ngoài kia, cả ngôi làng yên giấc trong màn đêm bình yên. Còn trong căn phòng nhỏ ấy, hai con người tìm thấy nhau, không cần lời hứa, không cần tương lai chỉ có khoảnh khắc này được sẻ chia trọn vẹn…
Sáng hôm sau, Lyssa dậy sớm để phụ mẹ chuẩn bị bữa sáng. Khi vừa bước ra phòng khách, cô bé liền trông thấy Kain và Kurenai cùng lúc đi ra từ phòng ngủ.
Kain trông có phần hốc hác, sống mũi cao hơn thường ngày vì thiếu ngủ, dưới mắt còn hằn hai quầng thâm mờ khó che giấu.
Trái lại, Kurenai lại tươi tỉnh lạ thường, thần sắc rạng rỡ hiếm thấy. Nàng khẽ đưa tay chỉnh lại cổ áo, vô tình che đi một vết hôn bầm còn mờ trên làn da trắng.
Lyssa nheo mắt quan sát một lúc rồi nghiêm túc hỏi:
“Đêm qua anh không ngủ được à?”
Kain khựng lại nửa nhịp, ho nhẹ một tiếng rồi cố giữ giọng bình thản.
“Không có đâu, anh ngủ rất ngon.”
Phía sau cậu, gò má Kurenai hơi ửng đỏ, ánh mắt khẽ lảng sang chỗ khác.
**********
Buổi trưa, Kain và Vance lại đứng đối diện nhau trên bãi cỏ trước hiên nhà. Ánh nắng rơi xuống vừa đủ để lưỡi kiếm củ trong tay Vance ánh lên sắc thép quen thuộc, còn thanh đoản kiếm đen tuyền của Kain thì như nuốt lấy ánh sáng xung quanh.
“Vậy đây là Hắc Ảnh Kiếm mà con nói nhỉ?” Vance trầm giọng, ánh mắt không rời thanh kiếm.
“Dạ đúng. Nhưng con vẫn chưa thể dùng được sức mạnh thật sự của nó,” Kain đáp.
“Hiện tại… nó cũng chỉ như một thanh kiếm thường.”
Vance gật đầu.
“Được rồi… Cũng khá lâu rồi ta mới lại cầm kiếm, hãy để người cha này xem con đã đi được bao xa.”
Không cần hiệu lệnh, cả hai cùng lao lên.
Keng!
Hai lưỡi kiếm va chạm, âm thanh kim loại dội vang. Vance tiến công dồn dập, từng nhát chém ngắn gọn, chắc nịch, mang theo kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng.
Kain lùi nửa bước, cổ tay xoay linh hoạt đỡ, gạt, trượt để mũi kiếm của cha sượt qua trong gang tấc.
Vút!
Vance đổi nhịp, chém chéo từ trên xuống. Kain nghiêng người, mũi kiếm đen lướt sát thắt lưng, phản công bằng một nhát đâm thẳng. Vance chặn lại ngay trước ngực, hai lưỡi kiếm khóa chặt, sức ép truyền qua cánh tay khiến cỏ dưới chân họ bẹp xuống.
“Khá lắm.” Vance nói nhỏ, rồi bất ngờ xoay chuôi, đánh bật kiếm Kain sang bên.
Ông tiến lên một bước, mũi kiếm nhằm thẳng cổ họng. Kain lăn người, rẹt lưỡi kiếm xé gió sượt qua tóc, cậu bật dậy, chém ngược một vòng cung thấp.
Choang!
Đòn chạm đòn, tia lửa lóe lên. Vance lùi vài bước, còn Kain thở gấp, mồ hôi lăn trên trán. Hai người xoay vòng, đổi thế liên tục, tốc độ của Kain đối đầu sự điềm tĩnh và vững chắc của Vance… đây là trận so tài của những người từng chinh chiến trong tổ đội Anh hùng.
Sau một lúc lâu, cuối cùng cả hai cùng dừng lại, mũi kiếm chạm nhau, khoảng cách chỉ còn một hơi thở.
“Hòa nhỉ?” Vance bật cười khẽ.
Kain hạ kiếm, cúi đầu.
“Con vẫn còn nhiều thiếu sót.”
“Nhưng con đã mạnh hơn rất nhiều.” Vance đáp, ánh mắt hài lòng.
Kurenai lặng lẽ ngồi ở một bên quan sát cuộc so tài, đôi mắt đỏ thẫm không rời lấy bất kỳ chuyển động nào trên bãi cỏ, từ nhịp thở, bước chân cho đến khoảnh khắc hai lưỡi kiếm va chạm.
Khi trận đấu kết thúc nàng tự nhủ, ánh mắt thoáng dao động:
“Không biết… nếu là bác ấy khi còn trẻ thì sẽ mạnh đến mức nào nhỉ…” Nhưng ngay sau đó, một ý niệm khác hiện lên rõ ràng trong tâm trí nàng.
Nếu là Kain trước khi qua đời trong kiếp trước… dựa theo những ký ức mình đã thấy…
Khóe môi Kurenai khẽ cong lên, một sự chắc chắn tuyệt đối xen lẫn chút tự hào khó tả.
Thì anh ấy hẳn đã có thể dễ dàng đánh bại bác Vance rồi.
**********
Một tháng sau đó trôi qua trong những chuỗi ngày yên bình. Không còn máu đổ, không còn nhiệm vụ. Chỉ có bữa cơm ấm nóng, tiếng cười vang lên trong căn nhà gỗ nhỏ, và cảm giác được trở về, thứ mà Kain đã đánh mất trong kiếp trước.
Kain tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên ấy, bởi cậu hiểu rõ rằng đây không phải phép màu hay sự ban ơn của số phận, mà là thành quả của những lựa chọn, nỗ lực và đau đớn mà cậu đã đánh đổi trong kiếp sống này.
Còn Kurenai… nụ cười chưa từng rời khỏi khóe môi nàng. Sự lạnh lùng năm nào đã lùi xa, thay vào đó là một sự dịu dàng rất khẽ, rất thật. Giờ đây, nàng không còn đơn độc nữa. Nàng đã có một gia đình mới, một nơi để trở về…
“Hai đứa đi đường nhớ cẩn thận nhé.” Evelyn dặn dò, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng khóe mắt đã ươn ướt.
“Bác không cần lo đâu ạ.” Kurenai mỉm cười đáp, cúi đầu thật khẽ.
“Lần này cũng cố gắng nhé, con trai.” Vance vỗ nhẹ lên vai Kain, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự tin tưởng.
“Con biết ạ. Cảm ơn cha.” Kain gật đầu, giọng chắc nịch.
“Tạm biệt anh chị nhé!” Lyssa vẫy tay thật cao, nụ cười rạng rỡ cho đến khi hai người khuất dần.
Khi đến ngã ba con đường làng, Kurenai bất chợt nhón chân, hôn nhẹ lên má Kain.
“Đừng có quá sức đấy, biết chưa? Em sẽ đến Bạch Ma Pháp Viện gặp anh sớm thôi.”
“Anh biết mà.” Kain bật cười, ánh mắt dõi theo Kurenai khi nàng quay về phương Đông vì chút chuyện riêng cần giải quyết.
Khi bóng lưng Kurenai dần khuất sau con đường đất, Kain cũng quay người bước tiếp.
Lần này, nơi cậu hướng đến là Bạch Ma Pháp Viện, tọa lạc tại vương quốc Zephyrus ở phía tây.
“Cũng lâu rồi nhỉ?” Kain khẽ lẩm bẩm, nụ cười nhàn nhạt hiện lên nơi khóe môi. “Kể từ lần cuối ta bị nàng gọi là ‘gã phiền phức’ đấy, Erika à.”
Một cái tên khác, một sợi nhân duyên khác… và cũng là một chương mới đang chờ được mở ra.
(Hết tập 2)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)