Chương 34: Bình minh sau cùng
Ngày mười tháng mười năm 998 Theo Thần Lịch, tiết trời giá rét quét ngang Sesior đổ nát vẫn đang trong giai đoạn phục hồi. Hôm nay trời mờ mịt ảm đạm, mây đen giăng kín tứ phương. Fenix trong bộ vest đen với đôi mắt chất chứa muôn vàn tâm sự ôm chặt bó hoa trong tay. Từng bia mộ đá đơn sơ nằm thẳng hàng trước mặt cậu, trên đó ghi: Celia, Grogan, Jignas, Reena … Họ đều là những đồng đội mà cậu đã từng đồng hành và thân thiết, ngã xuống trong một nhiệm vụ nào đó.
Thế rồi đôi mắt đen láy của vị bác sĩ dừng lại ở hai cái tên, Sekt và Jereff. Trái tim vốn đang nặng nè của Fenix càng bị bóp nghẹt, nỗi đau không thể che giấu thấm vào từng tất tâm trí cậu. Từng khung cảnh nhẹ nhàng lướt qua khi vị bác sĩ không thể kìm chế mà tuôn lệ.
Nhiệm vụ đầu tiên khi chính cậu còn thiếu kinh nghiệm trầm trọng, Celia và Grogan cùng cậu bước qua hành lang tăm tối, ân cần dặn dò từng câu từng chữ…
Cơ thể đau điếng ê ẩm sau mỗi buổi tập với Jignas nhưng cũng từ đó mà kĩ thuật cận chiến lại tăng vọt, thỉnh thoảng trả thù trẻ con bằng cách âm thầm mỉa mai mối tình đơn phương anh ta dành cho nữ Apothecary…
Jereff với nụ cười ngây thơ và hành động nghịch ngợm khiến người ta cảm thấy khó ưa nhưng trong tình thế sinh tử lại gánh cả thế cục trên vai, mang đến cảm giác an toàn khó tả. Đồng thời anh ta cũng chính là người đã đưa cậu đến với thế giới tri thức nguy hiểm nhưng cũng đầy màu sắc…
Sekt với một bàn đầy đồ ăn tối nóng hổi luôn chờ mỗi khi bản thân trở về vào tối muộn… Đứa em nhút nhát chạy nát khắp nhà chỉ vì một con gián nhỏ… Ánh mắt chất chứa bao điều tâm sự vào những giây phút cuối cùng…
Thế rồi một dòng suy nghĩ chợt đi ngang qua giữa dòng hồi tưởng của Fenix.
Nếu ngày ấy, mình lựa chọn không trở thành Mind Scholar thì có lẽ…
Bất chợt, một bàn tay đặt lên vai khiến vị bác sĩ không khỏi giật mình quay đầu lại. Mái tóc trắng tựa ánh trăng và đôi mắt vàng rực rỡ lọt vào tầm mắt cậu. Đó dĩ nhiên là Cynthia… không, tên thật của cô ấy là Selene de Lunae. Giọng nói nhẹ nhàng, du dương của cô xoa dịu tâm trí đang chìm trong vực sâu của cậu:
“Tớ biết cậu đang nghĩ gì đấy. Đừng nếu, vì giả sử lúc ấy cậu chọn khác đi thì bây giờ cậu còn chẳng được biết sự thật về câu chuyện của Sekt đâu.”
Với cả cậu cũng sẽ chẳng gặp lại được tớ và tất cả mọi người…
Đó là những gì Selene nghĩ nhưng lại chọn không nói ra. Có những điều tự nghĩ tới sẽ mang lại hiệu quả hơn rất nhiều so với khi được nghe từ người khác rồi:”Ờ ha, ra vậy.”. Fenix thoáng khựng lại rồi đưa tay lau đi những giọt nước mắt đã làm nhòe đi tầm nhìn của bản thân. Xong cậu lại di mắt quét ngang mọi người, nhận ra tất cả nếu không phải khóe mắt lóng lánh thì cũng đã như cậu để cho bản thân được giải tỏa bởi lệ thủy. Christina, Selene, Sanchez, Quiwet, tất cả họ đều ít nhất vô cùng thân thiết với một trong số những KIA đã ngã xuống. Dù sao thì tình đồng đội được trui rèn từ cửa tử vốn chân thật và gắn bó hơn rất nhiều.
Chỉ riêng Forwell, người đứng cách năm thành viên một khoảng mà chậm rãi thở ra làn khói trắng xóa từ điếu xì gà trên tay ông là không có dấu hiệu sẽ lệ nhòe mi cay. Tuy nhiên Fenix để ý từ ngày hôm đó… con người ấy bắt đầu uống rượu nhiều hơn và hút thuốc, xì gà, điều mà trước đây vị bác sĩ chưa từng thấy ở ông. Những kẻ điên đang đứng ở đây… ai cũng có cách của riêng mình để giải tỏa nỗi lòng.
“Tôi… tớ cảm ơn. Xin lỗi, tớ vẫn chưa quen trở về cách xưng hô như khi ấy.”
Dù đôi mắt vẫn đuộm buồn nhưng một nụ cười nhẹ nhõm đã hé nở trên môi vị bác sĩ. Selene cũng khẽ cười dịu dàng mà nói:
“Không sao cả, tại tớ giấu kĩ quá mà thôi.”
Cuộc nói chuyện nhẹ nhàng của họ như một chiếc phao, cứu vớt tất cả khỏi cơn đau không nguôi mà nhẹ nhõm đi nhiều phần. Hóa ra giữa cảnh tang thương còn có thể ẩn chứa tình người ấm áp đến vậy. Đưa mắt nhìn về Sesior đang tràn đầy sức sống, công trường xây dựng mọc lên như nấm sau mưa, cố gắng lần nữa đưa thành phố trở về dáng vẻ phồn vinh khi xưa, Fenix thoáng thở dài.
Cũng đã hai tuần trôi qua, nhiều chuyện xảy ra thật đấy.
Sau khi tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, Fenix ngay lập tức bị Selene kéo vào một cuộc trị liệu tâm lí dài. Cô xóa đi lớp màn Dối Trá che đậy tâm trí vị bác sĩ, cho phép cậu nhớ lại gương mặt của người bạn thời thơ ấu. Cũng chính là người đã kéo cậu trở lại từ vực thẳm vào cái ngày như chính hôm nay, khi Fenix mất đi đấng sinh thành trong một vụ sập hầm. Cynthia thật ra là Selene… điều đó quá sốc với vị bác sĩ, nhưng sẽ không tạo ra sự điên loạn. Rồi một lần nữa, câu nói đó lại vang lên bên tai cậu:
“Dù ngày có rạng rỡ đến đâu, bóng tối sẽ lại bao trùm tất cả. Tuy nhiên sau cùng, bình minh rồi sẽ xua tan đêm trường.”
Đúng, đêm ấy đã lấy đi của cậu rất nhiều. Những người đồng đội vào sinh ra tử, một người thầy mẫu mực cũng là ân nhân cứu Fenix khỏi tay tử thần ba lần. Và cả chính máu mủ duy nhất còn lại của cậu trên cõi đời. Những khoảnh khắc niềm vui vốn ngắn ngủi trong bài ca bi tráng của tri thức đã mãi không thể trở lại.
Đổi lại, họ đã cứu sống cả một Sesior rộng lớn, giữ lại tương lai cho vô số phàm nhân ngoài kia. Nhưng cái kết này… Fenix không chấp nhận. Cậu chưa bao giờ anh hùng đến thế, nếu chọn hy sinh Sesior để cứu Sekt, vị bác sĩ chắc hẳn sẽ không do dự mà đồng ý. Fenix dĩ nhiên không bị thuyết phục, nhưng rồi cậu chợt nhận ra mình vẫn chưa trắng tay. Vị bác sĩ vẫn còn đó Selene, người bạn vốn lớn lên cùng cậu từ khi chính bản thân Fenix còn chưa tự nhận thức. Đồng thời cậu cũng mang trên mình món nợ tính mạng của Jereff và Sekt, cậu không được phép để di sản của họ mất đi như thế. Nhưng quan trọng nhất… cậu phải kế thừa ý chí của họ và trả thù kẻ đã gây ra tất cả.
Quyết tâm tồn tại này là bước đầu trong cuộc trị liệu đằng đẵng được lên kế hoạch bởi chính Selene. Bằng mọi giá cô phải khiến chính cậu mong muốn tiếp tục tồn tại, sau đó chỉ cần vận dụng cả biện pháp siêu năng lẫn đời thường để khuếch đại ý chí đó, khiến nó áp chế cơn điên vô cảm trong cậu. Đến hôm nay, mọi thứ đã tạm thời ổn định. Miễn là không có sự dao động cảm xúc quá lớn, vị bác sĩ sẽ dùng khả năng tâm lí phi thường của Surgeon cùng tinh thần của chính bản thân để chống lại sự điên loạn, phong ấn nó sâu trong tâm trí.
Tuy nhiên cũng sẽ có lúc Tinh Thần Lực của vị bác sĩ mất kiểm soát hay tụt không phanh, đó sẽ là cơ hội hoàn hảo để cơn điên bộc phát. Vì thế từ bây giờ, khi giao thủ với Mind Scholar, cậu phải tránh tuyệt đối để cho bản thân mệt mỏi trong một trận chiến kéo dài hoặc bị tấn công tinh thần. Sau mỗi lần mất khống chế, “nó” sẽ càng cường đại và khó để kìm nén hơn, cuối cùng hoàn toàn vượt tầm kiểm soát và cậu trở thành một kẻ điên toàn phần.
Ngoài ra, về sau khi tinh thần Fenix ổn định Selene cũng đã thú thật lí do mình phải ngụy trang trước mặt cậu. Thật ra từ khi rời Srenznaria đến đây, cô đã quyết định thay tên đổi họ. Lunae vốn là một gia đình quý tộc Bá tước cao quý chuyên kinh doanh khoáng thạch và quặng, dĩ nhiên để được cùng vòng xã hội với cô thì nhà Sereign cũng là các chuyên gia địa chất hàng đầu Faragon.
Một thời gian trước, cô vô tình tiếp xúc với thế giới tri thức huyền bí rồi nhanh chóng trở thành Mind Scholar. Tỏ rõ sự nguy hiểm trong đó, để nó không ảnh hưởng đến gia đình cô nén đau đớn mà cùng KIA dàn dựng một cái chết giả rồi thay tên đổi họ rời xa cố hương. Đồng thời vì đa số nhiệm vụ của KIA tương đối bí mật nên Selene cũng không cần phải lộ diện trước công chúng, tránh bị nhận ra.
Đồng đội ở Sesior có thể cũng có người đoán được phần nào, dù sao mái tóc và đôi mắt đó quá mức nổi bật. Nhưng gắn bó với nhau bằng sợi dây ràng buộc sinh mệnh, chẳng ai lại đi rêu rao về câu chuyện đó cả.
Đến lúc gặp Fenix, cô hoàn toàn bất ngờ và đã không biết làm gì. Trong một phản xạ vô thức, Selene đã dùng Dối Trá để phong cấm kí ức của cậu về cô. Chính vì biết rõ đa phần các mảnh kí ức ấy nên dù chỉ Hạng 7 cô vẫn có thể làm được điều đó. Về sau, vì không biết đối mặt với cậu thế nào khi vị bác sĩ biết sự thật nên cô đã chọn để nó ở đó đến tận ngày gần đây. Để cứu cậu, cô chỉ có một cách này.
Về việc cả hai thay đổi cách xưng hô trở nên gần gũi một cách kì lạ, các đồng đội xung quanh cũng không lấy làm lạ. Quấn quých chỉ hai người trong phòng nhiều ngày liền như thế, cũng không ai biết cô bằng thần dược hay tiên pháp nào mà có thể kéo được cậu từ cõi điên đó trở về nên việc họ thân thiết đến vậy chẳng có gì lạ. Nếu ngay cả cỡ đó mà còn không đến thì mới là bất thường.
Sau khi trải qua sự kiện này, tất cả thành viên đều trở thành đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của hoàng gia Faragon với quyền hạn cao hơn và được biết nhiều hơn. Theo Forwell, sở dĩ gọi Hạng 4 và Hạng 3 là Thần Thoại vì để bước chân lên đẳng cấp này, Mind Scholar phải thực sự trở thành thần thoại. Họ cần tạo ra một sự kiện và để lại dấu ấn truyền đời quy mô thị trấn trở lên. Tùy theo Học Thuật mà sự kiện là khác nhau và phạm vi của sự kiện sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn tại của họ sau khi thăng hoa thành Thần Thoại.
Tương tự với Thần Vị, đại họa rơi xuống Sesior vừa rồi có lẽ chính là Ceres tạo ra để tấn thăng Hạng 2, tiếc là thất bại và phải rút lui.
Nói cách khác, Fenix và đồng đội đã thành công ngăn chặn sự ra đời của một vị thần. Chính họ khi nghe được điều đó cũng đã sốc vô cùng, tám thành viên cuối cùng của KIA, lấy sức phàm nhân mà tạo ra thần tích, thật khó tin. Cũng chính vì vậy Dehia, công chúa đương nhiệm đồng thời cũng là vị tổng phụ trách thần bí của KIA đã ban xuống cho họ tư cách bồi dưỡng trọng điểm.
Ngoài ra họ còn được biết rằng Ceres chính là hôn phu của Dehia hai trăm năm trước, phải bỏ trốn do ám sát thái tử đương thời. Cuối cùng nhưng quan trọng không kém, cả đám còn nắm được bí mật hoàng tộc. Tất cả thành viên hoàng gia bao gồm vua, hoàng hậu và công chúa chưa bao giờ chết đi. Do đó mọi thế hệ gia tộc Faragon luôn chỉ mang cùng một cái tên, đó là điểm neo thần thoại chứ không phải truyền thống đơn thuần.
Đồng thời bấy giờ đám người mới ngộ ra một đời, các thế hệ Faragon hơn hai trăm năm trước ngoài ba người đó còn có thêm một thái tử nhưng từ đó trở đi, không xuất hiện thêm một nam nhân nào nữa. Hóa ra đó là chiến tích của Ceres, bản thân các KIA đã tham gia vào một sự kiện được tạo ra bởi các cá nhân có thể vang vọng đến hàng trăm năm sau.
Trở lại hiện tại, sau chuyến viếng thăm tất cả đã trở về ngôi nhà nhỏ quen thuộc trong không gian của Forwell. Một bàn ăn thơm nức ở trước mặt nhưng họ lại chỉ ăn như cho có lệ. Chính tâm trạng nặng nề đã khiến vị giác của các KIA không thể cảm nhận mỹ vị trên đầu lưỡi. Fenix cũng không ngoại lệ, cậu đang đờ đẫn gấp một miếng thịt cho vào miệng thì bên tai chợt nghe giọng Forwell:
“Fenix, theo tôi.”
Dù tò mò nhưng vị bác sĩ không hỏi nhiều, cũng chẳng có tâm trạng để mà đoán mò. Cậu chậm rãi tụt xuống khỏi ghế rồi bước xuống hầm theo chân người đội trưởng. Chào đón cậu lại là quầy bar ấm cúng quen thuộc, một trong những nơi đầu tiên mà vị bác sĩ đặt chân đến sau khi chọn bước lên con đường đến tri thức.
Ngồi vào quầy cùng Fowell, cậu đưa mắt nhìn Theras vẫn bình thản như ngày nào. Bấy giờ, vị bác sĩ mới nhận ra người đàn ông nhìn tầm thường này đã chứng kiến từng thế hệ KIA đến rồi đi, để lại không biết bao nhiêu là cô tịch. Đến mức chính ông đã vô cảm hoặc ít nhất có thể hoàn hảo trong việc kiểm soát nỗi buồn trước cái chết của người những đồng nghiệp.
“Như cũ nhé, thưa ngài.”
“Như cũ.”
Fenix và Forwell đồng thanh. Vẫn là khung cảnh ấy, con người ấy, nhưng Fenix đã khác xa ngày đó. Trong lúc Theras đang bận bịu với absinthe và Whiskey Sour, Forwell dập tắt điếu xì gà trong tay chậm rãi nói:
“Trước khi chết, Jereff đã để lại di chúc trong một con dơi. Để tránh xung đột ngoài ý muốn, tôi sẽ chỉ nói đến những thứ mà tên nhóc đó dành cho cậu thôi. Nguyên liệu của Hạng 8 Zoologist từ cơ thể Jereff, cũng như công thức và Nghi lễ tương ứng được quy đổi từ chính điểm đóng góp còn dư lại.”
Fenix lúc này hoàn toàn bất ngờ, cậu không thể tin là Jereff ngay trong lúc gồng mình đấu tranh với một Thần Thoại vẫn nghĩ cho KIA, kể cả khi người đàn ông đó đã chết. Một giọt nước mặt không thể kiểm soát lần nữa lăn dài trên gương mặt vị bác sĩ. Rồi hai, ba giọt… Nghiến răng, cậu khẽ mở miệng nhưng cuối cùng chẳng có lời nào thoát ra. Tuy nhiên, lúc này Forwell lại hỏi:
“Cậu biết năng lực của Zoologist là gì chứ?”
Fenix khẽ gật đầu nói:
“Thưa ngài, tôi có đọc qua hồ sơ. Bằng cách thông qua nghi lễ, họ có thể hấp thụ huyết mạch của các sinh vật mang tri thức từ đó khu sử Quyền năng hoặc biến hóa thành chúng. Tuy nhiên do Hạng còn thấp chỉ có thể dùng một Quyền năng hoặc duy trì một hình dạng cùng lúc.”
Khẽ gật đầu, ông lại hỏi:
“Cậu biết Vạn Hóa Biên Phúc không?”
Vị bác sĩ lúc này đã ngờ ngợ, nhưng nó quá vô lí nên cậu vội phủ nhận rồi trả lời:
“Vâng, đó là một sinh vật cấp Thần Thoại có thể phân chia thành vô hạn cơ thể. Có dạng là một con dơi nhỏ màu đen với đôi mắt đỏ rực.”
Đây là thông tin có trong Bách Khoa Toàn Thư Sinh Vật (Cấm Bản), vốn thuộc cấp bảo mật cao hơn của KIA. Fenix cũng chỉ mới xem được nó gần đây mà thôi nhưng do cái tên làm gợi nhớ đến người đồng đội quá cố nên cậu đã tìm hiểu nó đầu tiên sau khi lật ra mục lục.
“Ừm… Jereff quyết định để lại nó cho cậu.”
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Fenix không tin vào những gì mình nghe. Sự thật đôi khi còn khó tin hơn cả lời nói dối. Cậu kế thừa một huyết mạch Thần Thoại, trò đùa gì vậy? Nhưng là Surgeon, cậu rất nhanh tự trấn tĩnh mà cất tiếng hỏi:
“Tại sao lại là tôi ạ? Quiwet không phải đã tiến xa hơn sao?”
Đưa tay cầm lấy ly Whiskey Sour tươi mát, Forwell nhấp một ngụm từ tốn rồi nghiêng mắt nhìn Fenix giải thích:
“Ta cũng không biết, trong di chúc tên nhóc đó chỉ nói rằng hắn nhìn thấy ở cậu thứ tiềm năng hiếm có. Tiềm năng về một nhân cách có thể đi xa hơn bất cứ ai trên con đường Học Thuật Sinh học.”
Hả…
Vị bác sĩ lần nữa không thể hiểu được đầu óc kẻ điên trong lớp vỏ trẻ con đó đang nghĩ gì. Nhân cách của cậu ư? Cậu thì có gì chứ, ngoài liều lĩnh và quyết đoán… Nhưng đó không phải là biển chỉ dẫn đi thẳng tới cái chết sao? Nghĩ một hồi cũng chẳng ra cậu chỉ đành nuốt ừng ực từng ngụm absinthe, điều mà Fenix chưa bao giờ làm trước đây.
Absinthe, thứ rượu vốn có độ cồn xếp hàng đầu trong số các loại rượu, thường chỉ thưởng thức bằng cách nhấp từng ngụm rồi cảm nhận vị cay nơi đầu lưỡi. Ấy vậy mà lần này vị bác sĩ lại uống như nước lã khiến cổ họng cậu tựa bốc lửa. Cái cảm giác cay nóng từ trong ra ngoài ấy phần nào xua đi sự lạnh lẽo trong lòng cậu. Lúc này Forwell lại nói:
“Không chỉ có di chúc của Jereff, ta còn muốn thông báo một điều nữa. Ceres quá nguy hiểm để ta có thể bảo vệ các cậu khỏi sự trả thù của hắn. Dù sao cô cậu cũng đã phá vỡ ván cờ mà hắn tốn công sắp đặt trăm năm. Thế nên KIA đã sắp xếp mỗi người một nơi, để tránh bại lộ hành tung lẫn nhau nên điểm đến của cậu sẽ chỉ được biết bởi ngài Dehia, ta và cậu. Tương tự với các thành viên khác. Chúng ta cũng sẽ làm giả các chết cho các cậu và tạo một thân phận mới, ngăn các biện pháp truy tìm thông thường. Tất nhiên tài sản cũng không thể mang theo nhưng KIA sẽ cung cấp mỗi người đủ tiền để sinh hoạt trong nửa năm đầu.”
Một hơi nốc cạn ly rượu xanh ngọc trong tay, Fenix không hề bất ngờ với thông báo đó. Mind Scholar chẳng ai ngốc cả, phương án này là một trong những kịch bản đã được cậu dự đoán từ lâu. Sau khi ra hiệu Theras cho thêm một li nữa, vị bác sĩ khẽ hỏi:
“Thưa ngài, vậy tôi sẽ đến đâu ạ?”
“Vương quốc Edden, thiên đường y học. Cũng là nơi Học Thuật Sinh học tụ tập và phát triển rực rỡ nhất.”
…
Rạng đông ngày hai mốt tháng mười, Fenix trong bộ đồ da đơn giản bước lên những bậc thang gỗ của chiếc tàu khí cầu. Sesior vẫn như thế, tựa những ngày đầu cậu đặt chân đến đây với nỗi niềm ném lại quá khứ mà hướng tới tương lai. Giờ này khắc này, khi tiễn biệt thành phố đã chứa chấp vị bác sĩ ngần ấy năm, cậu lại mang tâm trạng ấy. Chỉ là tương lai mà vị bác sĩ mong cầu không phải bình yên ấm no, lần này thứ cậu hướng đến là đi sâu hơn vào điên loạn để một ngày nhuộm đỏ vận mệnh.
Bất chợt, giữa con phố vắng vẻ khi mặt trời vẫn chỉ ló nửa mình sau đường chân trời, hình bóng quen thuộc đập vào mắt vị bác sĩ. Dù cô ấy đã nhuộm tóc thành màu hạt dẻ nhưng gương mặt ấy sao mà cậu quên được chứ. Một Học Thuật Văn học vốn giỏi thao túng cảm xúc vậy mà lúc này lại rơi nước mắt, từ xa vẫy tay tiễn biệt. Bước chân Fenix khựng lại một lúc, thế nhưng cậu không lao xuống mà ôm lấy cô ấy như trái tim đang mách bảo.
Cậu sợ, sợ một khi quay đầu thì cậu sẽ lại chẳng có đủ dũng khí mà rời xa người con gái ấy lần nữa. Lần này, họ có thể thật sự sẽ không gặp lại… Nghiến răng, Fenix hít vào một hơi thật sâu mà hét lên:
“Chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại, nhất định!”
Đưa tay lau đi hàng lệ lăn dài, Selene cất tiếng đáp:
“Chắc chắn! Nhớ sống cho tốt, làm những gì tâm cảnh cậu thấy thoải mái là được! Đừng gò bó bản thân.”
Chiếc cầu thang dần nâng lên, cắt đi đường lui của Fenix. Cậu vẫn còn nợ một lời thật lòng với cô ấy, nhưng như thế mới có thêm một lí do để cậu tiếp tục sống, thêm ý chí để chống lại sự điên loạn sâu trong tâm trí.
Lúc vị bác sĩ bước lên nhiều tầng thang mà chạm tới boong tàu, chiếc khí cầu đã ở rất cao, từng tòa nhà trở nên nhỏ bé, bằng đôi mắt được tăng cường của Surgeon cũng không thể nhìn rõ từng con người nữa. Khẽ mỉm cười, cậu hướng về phía bình minh đang dần chiếu sáng Sesior tràn đầy sức sống và ngâm nga:
“Sau cùng, bình minh rồi sẽ xua tan đêm trường.”
Hết Volume 1
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cảm ơn tất cả mọi người đã đồng hành cùng mình trong năm qua, để lại cho chuyến hành trình này những cảm xúc đáng nhớ. Hy vọng các bạn vẫn sẽ gắn bó với chặng đường sắp tới của Fenix ở nơi đất khách quê người trong năm 2026 sắp tới!
Chương này là lời cảm ơn cũng như món quà đầu năm mình gửi đến mọi người, mong các bạn có một cái tết ấm áp bên gia đình va người thân!!!
Chaporia
Bình Luận (0)