Chương 02
Khương Mộng Dao lúc này thầm than trong lòng: “Chăm trẻ khó thật. Ai bảo ngươi là người duy nhất của gia tộc trong thế hệ này có thiên tư chứ?”
Nàng trừng mắt nhìn Khương Tử Nhạc: “Học ai không học lại học Lạc chó điên, ngươi muốn chết sớm hay gì. Cha hắn chính là một ví dụ của thiên tài không biết ẩn nhẫn đấy.”
“Còn Dịch Vô Song, ngươi nên quên đi, tài không bằng người, lại còn không biết cố gắng. Suốt ngày cứ so sánh, làm như ngươi giỏi hơn hắn không bằng. Ngươi có cha là thành chủ không?”
Khương Tử Nhạc run rẩy nói: “Không phải ta vẫn còn người sao?”
Nghe vậy, Khương Mộng Dao càng tức giận hơn: “Ngươi nghĩ mình có lão tổ Linh Đạo cảnh là oách lắm hả? Giỏi lắm sao? Hơn nữa, đây vốn dĩ là thực lực của ta. Ta còn bận trăm công nghìn việc, làm gì rảnh rỗi mà làm hộ đạo giả cho ngươi!?”
Hộ đạo giả là người bảo vệ một đối tượng. Để kẻ đó có không gian trưởng thành, tránh chết yểu trên con đường tu đạo dài đằng đẵng.
“Các ngươi đúng là chỉ biết cái trước mắt, mà không biết cái xa hơn.”
“Thời của ta, tu luyện một lưu phái đến đại sư phải mất đến cả chục năm trời mới có thành quả.”
“Nay các ngươi có lưu mộng thạch, được thiên đạo ủng hộ, tu luyện nhanh hơn bọn ta gấp mấy lần. Lại còn chẳng có chí tiến thủ, chịu khó tu thêm mấy môn nữa. Nghĩ tu được một cái đến đại sư là giỏi rồi à!!?”
Quát một hồi, Khương Mộng Dao thở dài: “Được rồi, ngồi vào bàn ăn đi. Ta xem có gì để nấu cho ngươi ăn không?”
Sau bữa sáng, Khương Tử Nhạc vừa bước ra khỏi cửa thì một giọng nam vang lên bên tai:” Nhạc Nhạc, ta đợi ngươi lâu lắm rồi!”
Thiếu niên mười bốn tuổi đứng chờ sẵn, tay ôm bó hoa, hoa này là tử dinh hương, một chân quỳ đất, mắt long lanh như đang gói cả nỗi nhớ vào đó. Hắn là thiên tài của Vân gia, Vân Duệ Kha.
“Một ngày không gặp… mà ta cứ ngỡ đã cách ba thu.”
Khương Tử Nhạc sững người, lùi lại một bước. Mí mắt khẽ giật. Biểu cảm duy nhất trên mặt nàng lúc này, ghê tởm.
“Ta đã bảo rồi, đừng xuất hiện trước mặt ta nữa!”
Nàng quát lớn, mặt đầy chán ghét. Nhưng tên này… "liếm" rất kỹ.
“Ta nhớ nàng là thật… Tình cảm này là thật… Nàng nói vậy có biết là tổn thương ta lắm không?”
Hắn cúi gằm mặt, một tay ôm bó hoa, tay kia siết chặt ngực, như thể trái tim vừa vỡ thành từng mảnh.
Hắn cắn môi, giọng run rẩy như muốn khóc nhưng không khóc được.
“Dù nàng có chửi ta, có đánh ta, chỉ cần còn được gặp nàng mỗi ngày… ta… ta cũng mãn nguyện rồi…”
Khương Tử Nhạc nuốt không trôi bữa sáng, giọng gắt: “Cút đi, đồ biến thái!”
Hắn đưa tay lên ngực, biểu cảm như vừa bị bóp nghẹt tim.
“Nàng càng hung dữ, ta lại càng thấy nàng chân thật… Mỗi lời nàng mắng ta… đều như từng nét chữ nàng khắc vào lòng ta vậy…”
Hắn thở dài một hơi đầy bi ai, đứng dậy, phủi lớp bụi không tồn tại trên đầu gối: “Đi thôi, Nhạc Nhạc, hôm nay ta lại dẫn nàng đến học đường. Ta đã dò trước lộ trình ngắn nhất, tránh được ba điểm chốt của mấy trưởng lão, qua cổng tây rồi rẽ trái là tới ngay lớp Phù lục nhập môn.”
Khương Tử Nhạc chớp mắt: “…Ngươi còn dò cả đường trong Khương gia?”
Hắn vội cười, nụ cười sáng rỡ hơn cả sương mai: “Đương nhiên! Ta còn xin được bản đồ nội môn bản mới nhất từ một vị trưởng bối ở hậu viện nữa đấy! Vì nàng, chuyện gì ta cũng làm được!”
Hắn vừa nói vừa xoay người chỉ đường như dẫn khách tham quan, bước chân nhẹ tênh, áo bào lay động theo gió.
Khương Tử Nhạc lùi thêm một bước, giọng lạnh như băng: “Ngươi bị bệnh thật rồi.”
Hắn vẫn quay lại, mắt long lanh: “Nếu là bệnh tương tư, ta nguyện cả đời không khỏi.”
Trong một quán ăn nhỏ, hương trà bay nhè nhẹ.
Giọng Lạc Vô Thường thản nhiên vang lên: "Tên Vân Duệ Kha kia sáng nay lại cầm bó hoa, hiên ngang đứng trước cửa Khương gia chờ Khương Tử Nhạc, nói mấy lời sến súa nha.”
Thiên Thu bật cười khẽ, chậm rãi nâng ly: “Ha, đúng là liếm cẩu.”
“Ngươi nói xem, tương lai Lạc gia có thể vượt mặt ba thế lực còn lại, trở thành thế lực đứng đầu Dư Tiên Thành không?”
Lạc Vô Thường cau mày: “Sao huynh lại nghĩ thế?”
Thiên Thu đặt ly xuống, ánh mắt có chút xa xăm: “Sau sự kiện mười bốn năm trước, tất cả thiếu niên dưới năm tuổi trong thành đều không thể tu luyện theo lối cũ. Mỗi lần tiếp thu những loại kiến thức kỳ lạ kia, hoặc cố ý nâng cao cảnh giới tu vi, y như rằng người đó sẽ rơi vào trạng thái thập tử nhất sinh do năng lượng lưu động mãnh liệt bên trong cơ thể.”
“Sau nhiều năm nghiên cứu, thử nghiệm trên các khoá học, không ít mầm non chết trẻ họ đã tìm ra con đường mới, đánh vững cơ sở rồi mới tu luyện.”
“Thời điểm thích hợp để tu luyện nhất là năm chúng ta mười bốn tuổi.”
“Mặc dù không thể tu hành trong những năm đó, tiếp thu các kiến thức cơ sở kia. Nhưng vẫn có thể tu luyện cảnh giới lưu phái trong mộng cảnh.”
“Hơn nữa tốc độ cảm ngộ lưu phái trong thế hệ không thể tu hành nhanh hơn thế hệ khác không biết bao nhiêu lần. Có lẽ là trời cao ưu ái chúng ta không thể tu luyện.”
“Còn có cả chước linh cụ, chước linh đan,... Nói chung là tu chân bách nghệ nở rộn muôn màu sắc, tạo ra vô số điều kiện để thiên tài sinh ra.”
“Vân gia lại có điểm tài nguyên là Lưu Mộng Khoáng, hàng năm sinh ra vô số lưu mộng thạch. Rất nhanh, Vân gia này nhanh chóng trở thành thế lực có nội tình hùng hậu nhất, chỉ đứng sau Dịch gia hay gọi là thế lực thành chủ.”
“Thiên tài Vân gia, Vân Duệ Kha đứng thứ sáu trên bảng thiên tài. Suốt ngày chỉ biết làm cái đuôi theo sau Khương Tử Nhạc. Trong mắt ba thế lực khác chỉ biết nhắm một mắt mở một mắt, hắn là người duy nhất trong thế hệ của Vân gia có thiên tư. Thiên tài là nền tảng của một gia tộc, chuyện hắn đang làm chính là tự hủy hoại bản thân.
Với gia tộc lại càng không tốt.”
“Dịch gia thì sao? Ngoài Dịch Cơ Vũ đầu óc lanh lẹ, đứng thứ tư. Còn lại là Dịch Vô Song, thiên tư cao tuyệt, võ đạo xuất chúng, đứng đầu bảng, nhưng tính khí nóng nảy, không giỏi gì ngoài đánh nhau. Một đấm có thể phá núi, nhưng chẳng biết dùng não khi cần.”
“Khương gia có Khương Tử Nhạc, đứng thứ năm, tâm tính đơn thuần. Với một thế lực coi trọng đầu óc không kém thực lực, thì người như nàng tạm thời chưa vào được bàn cờ lớn.”
“Lạc gia có Lạc Vân Ca, thiên tài có thể vượt mặt Dịch Vô Song, đứng thứ hai.”
“Ta, Lạc Thiên Thu đứng thứ ba trên bảng thiên tài. Ngươi nói xem, ta có phải rất giỏi khi có thể đứng thứ ba không?”
Lạc Vô Thường không cảm thấy cái gì không đúng, đối phương kiêu ngạo là chuyện của đối phương.
Nếu đã xưng đối phương một tiếng Thu ca, thì bỏ ra một chút lời khen cũng đâu mất miếng thịt nào.
“Huynh là giỏi nhất.”
“Khách quan, hai vị dùng gì?”
Tiểu nhị bước đến, cười niềm nở. Thiên Thu chỉ một món trên thực đơn: “Vậy lấy cho ta một đĩa bánh chưng chiên.”
Lạc Vô Thường nghiêng đầu, nhíu mày: “Tết này, huynh ăn bánh chưng chưa đủ ngán hả?”
“Vậy lấy thêm một đĩa cơm chiên, một ly hồng trà.”
Chẳng mấy chốc, đồ ăn được dọn lên. Lạc Vô Thường rót trà, uống chậm. Thiên Thu thì một muỗng bánh, một muỗng cơm, ăn vô cùng nghiêm túc.
Món ăn: bánh chưng chiên.
Phân loại: Việt Nam.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào thực đơn, ánh mắt mông lung. Miệng lẩm bẩm: “Rốt cuộc thế giới này đã xảy ra chuyện gì… Và ta đang ở đâu?”
Phủ thành chủ.
Mái cong lợp gỗ đen tuyền, hành lang khảm đồng, cửa sổ mở rộng đón gió.
Lầu ba ẩn sau tán cây, lá xanh rung rinh, vài chiếc lặng lẽ rụng xuống hiên.
Xa xa, tiếng thác nước vọng lại mơ hồ, từng cơn gió lật tà áo, đưa hương trà lan tỏa.
Một nam nhân tuấn tú mặc áo lục thẫm đang đánh cờ vây với người đối diện. Người đó mặc áo xanh đậm, ánh mắt trầm lặng như nước.
Cả hai giao đấu mấy chục hiệp mà vẫn chưa phân thắng bại. Đen trắng giao nhau như ranh giới giữa lý trí và cảm xúc, nhìn thì rất rõ ràng, nhưng lại mờ mịt để hiểu sâu.
Bên cạnh bàn cờ, ấm trà nóng vẫn còn tỏa hơi, hai tách trà đặt cạnh, đã vơi đi một nửa từ bao giờ.
Người áo lục bỗng lên tiếng, giọng ôn hoà như làn mưa xuân: “Dịch huynh vẫn còn canh cánh chuyện bảo vật mười năm trước sao?”
Người này là Hứa Cẩn Ngôn, tông sư trận đạo nổi danh một phương. Nay đến thăm bạn cũ, ôn lại chuyện xưa.
Mười bốn năm trước, hai cột ánh sáng vàng phóng lên trời, xuyên qua tầng mây, dựng thẳng giữa trời đất, chiếu khắp Tiên Sơn. Thu hút ánh nhìn của bao kẻ thèm khát truyền thừa.
Dư Tiên thành xuất hiện truyền thừa của tiên nhân. Truyền thừa xuất thế, quy tắc hỗn loạn, bất kỳ đứa trẻ nào trong thành dưới mười lăm tuổi đều không thể tu luyện, kể cả mới ở trong bụng mẹ.
Nhưng mỗi đứa đều rất xuất trúng. Giống như trời cao đã lấy đi cơ hội này của bọn chúng, nhưng lại trao tới một cơ hội khác.
Bốn năm sau đó, trận chiến tranh đoạt truyền thừa đang dần đi đến hồi kết. Thành chủ là người có khả năng nắm chắc được bảo vật trong tay nhất.
Thế nhưng nó lại biến mất một cách bí ẩn trong đêm đó.
Những người sống sót sau truyền thừa đều há hốc cả mồm, cảnh tượng đêm hôm ấy đã khắc sâu vào trong tâm can của mỗi người.
Tất cả tin chắc rằng, dù bảo vật này đã bị lấy đi, nhưng vẫn còn lại một bảo vật khác đang ngủ yên. Và nó còn bá đạo hơn cái trước đó, tương lai không xa sẽ xuất hiện trở lại.
Bằng chứng lớn nhất là hai cột sáng màu vàng kim. Tại sao chỉ có một bảo vật xuất thế, vậy cái còn lại đang ở nơi nào.
Dịch thành chủ trầm mặc một lúc, đặt quân trắng xuống bàn, chậm rãi nói: “Bảo vật rơi vào tay ai, ta không còn quan tâm nữa. Thứ ta lo... là hai đứa nó.”
“Ý ngươi là…”
Hứa Cẩn Ngôn chưa nói hết lời thì hai bước chân vang lên từ cầu thang gỗ.
Một giọng hoạt bát cắt ngang bầu không khí yên tĩnh:
“Phụ thân, người vẫn còn đánh cờ sao?”
“Người này là ai vậy cha?” Dịch Vô Song chỉ tay thẳng về phía Hứa Cẩn Ngôn, chẳng chút kiêng nể gì.
Theo sau là một thiếu niên bước lên, cúi đầu, thái độ nghiêm cẩn: “Vị này là?”
“Là bằng hữu của ta, ngươi cứ gọi Hứa tiền bối. Hắn là tông sư trận đạo, sẽ lưu lại đây một thời gian. Có điều gì không hiểu, cứ việc hỏi hắn.”
Hứa Cẩn Ngôn mỉm cười, nâng tách trà, ánh mắt như có như không rơi lên người Dịch Cơ Vũ:
“Ngươi là Dịch Cơ Vũ đúng không? Trên đời này, ta thích nhất là kẻ thông minh. Có muốn cùng ta đánh một ván cờ không?”
“Ta còn phải đến học đường. Vậy đợi khi khác hai ta sẽ giao đấu. Không giấu gì Hứa tiền bối, ta có một chút tâm đắc trên phương diện kỳ đạo, được luận bàn với ngài một phen đã là rất vinh hạnh rồi.”
Dịch Vô Song bĩu môi: “Ca, đánh cờ có gì hay? Chi bằng sau giờ học, chúng ta đánh nhau một trận! Vừa khoẻ vừa vui, tiện cả đôi đường. Còn đánh cờ, đau lưng lắm. Huynh không thấy cha hay than đau lưng, để huynh đệ mình đấm lưng sao? Chúng ta còn trẻ, tương lai còn dài. Đừng như ông ấy, sau này hối hận.”
Hứa Cẩn Ngôn cười nhẹ, quay sang Dịch Tâm Nhàn: “Đứa nhỏ này hoạt bát thật. Chỉ tiếc là chẳng có tâm phòng người. Nếu không có ca ca ở bên, sao nó có thể trưởng thành đây?”
Dịch Cơ Vũ liền đáp: “Hứa tiền bối quá lời rồi. Đệ đệ của ta trời sinh thiên tư hơn người, không có ta nó vẫn sống được. Hơn nữa… ta sao có thể rời xa nó được chứ.” Vừa đáp hắn vừa ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt mờ mịt của Hứa Cẩn Ngôn chẳng chút nao núng. Như thể đây là một lời hứa tự chôn trong lòng, vĩnh viễn không đổi thay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)