Chương 3: Nỗi Sợ
Cũng hơn một ngày sau khi chúng tôi vừa mới “sắm” cho mình con xế hộp mới, tối đó Hanna đã không bỏ phí lấy một giây nào mà ngay lập tức dọn đồ đi khỏi nhà trọ mà chúng tôi vừa mới chỉ ở được hai ngày hơn. Sau đó không lâu thì bọn tôi cũng đã tìm được một chỗ ở tạm thời mới, và giá cũng không hề rẻ nên tôi cũng đã chủ động chia tiền với Hanna vì cô định tự mình thanh toán hết. Sáng hôm sau, Hanna đã cho tôi biết chỗ ở của kẻ tiếp theo và muốn tôi đi tìm nó trong khi cô sẽ đi chuẩn bị thêm một số thứ khác.
Nhưng khi tôi tìm đến nơi rồi hỏi thì mới biết được rằng người mà tôi đang tìm vốn đã chuyển đi từ lâu và không ai biết nơi mà người đó đến là đâu cả. Chẳng thu được thông tin gì hữu ích cho cô, tôi thất vọng báo tin nhưng sau đó Hanna lại quyết định sẽ tự mình đến đây. Cô bảo tôi hãy chờ cô đến nên tôi đã giết thời gian bằng cách ghé bừa vào một quán cà phê nào đó và gọi cho mình vài ba cốc nước nhâm nhi.
Được khoảng tầm nửa giờ từ khi tôi gọi cho cô thì Hanna cũng đã đến nơi, cô đến đón tôi ở quán cà phê và hai đứa bọn tôi lại di chuyển lên căn hộ kia.
Tôi gõ cửa, người bên trong bước ra nhau mày tỏ vẻ khó chịu hỏi “Lại có chuyện gì thế?”.
Từ phía sau tôi, Hanna xông thẳng vào trong và giữ lấy người đàn ông nọ, nếu chỉ một mình thì chắn chắc cô sẽ không tài nào có thể đọ sức lại với một người đàn ông trưởng thành nên đã ra hiệu cho tôi. Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng tôi vẫn quyết định giúp cô.
Sau một lúc vật lộn thì bọn tôi cũng đã thành công trói anh ta vào ghế và Hanna cũng đã bắt đầu tiết mục tra khảo của mình.
Theo như những gì tôi được biết từ những gì anh ta vừa nói thì người bọn tôi cần tìm không phải là tên này mà là bạn gái của anh ta, đúng là hơn là bạn gái cũ vì họ mới chia tay gần đây và đã quyết định ra riêng. Và thứ mà Hanna muốn hiện giờ chính là thông tin về người bạn gái cũ của anh ta, nhưng cho dù có thế nào thì anh ta vẫn luôn mồm bảo không biết.
“Vậy thì gọi cho cô ta và hỏi đi?”. Hanna nói.
“Tôi không có lý do gì để làm thế cả”.
“Nhưng tao thì có?”.
Cô ném chiếc điện thoại vào người anh ta rồi khoanh tay đứng chờ.
Nhưng anh ta vẫn không có ý định hợp tác mà chỉ ngồi đó quay mặt đi để tránh ánh nhìn của cô.
Hanna thở dài, cô bỏ đi đâu đó và nhanh chóng quay lại sau đó không lâu.
“Cái này là do anh muốn đấy nhé”.
Thôi thì xin chia buồn, dù sao thì cũng như cô ấy nói, bọn tôi vốn đã không muốn làm hại anh từ đâu vì chẳng qua người này vô tính vướng vào vụ này do có quen biết với người mà bọn tôi cần tìm mà tôi.
Người đàn ông này chẳng hề liên quan gì đến quá khứ của Hanna cả.
Ánh mắt sợ hãi hiện rõ lên khuôn mặt kia nhưng Hanna vẫn không định dừng tay lại.
Cô đấm thật mạnh vào thân dưới của người đàn ông nọ khiến anh ta quằn quại trong đau đớn. Ngay lúc anh đang hét lên giữa cơn đau thì cô liền nhét một tấm vải vào miệng anh khiến cho không thể khép lại.
Và giờ đây thì mọi thứ mới bắt đầu.
Hanna lấy ra một chiếc kềm bấm từ trong túi của mình rồi từ từ tiến lại gần, cô đạp lên người anh ta giữ cố định lại và bắt đầu nhổ từng chiếc răng một. Máu từ miệng chảy ra không ngừng cùng nước mắt đang chảy ra từ khóe mi của anh ta mà thấm ướt cả tấm vải kia.
Trước khung cảnh đó, tôi không còn đủ can đảm để nhìn nữa mà tìm lấy chiếc điện thoại của mình ra mở nó lên rồi bấm vào mục gọi điện và giơ nó qua lại trước mặt anh ta với hy vọng rằng anh sẽ hiểu được ý tôi mà có thể tự mình kết thúc việc này.
Và sau khi nhổ đi khoảng gần chục cái răng thì Hanna cũng đã dừng lại, cô lấy tấm vải ra kia khỏi miệng làm máu tuôn ra như suối và chảy xuống cả sàn nhà cùng với những chiếc răng trắng tinh kia. Giờ thì nơi đây đã trở thành mớ hỗn độn không hơn không kém giữa máu và nước do tôi phải tạt nước liên tục vào anh ta để giữ cho anh ta tỉnh táo mà không ngất đi vì đau.
“Tiêu chuẩn hàm răng bình thường của con người có tận 32 cái đấy”.
“Nếu như chưa thấy đủ thì tôi sẽ tiếp tục”.
“Sao nào?”.
“Đ-Được rồi.... T-Tôi sẽ làm như cô đã bảo”.
Anh ta bắt đầu đọc số điện thoại của người yêu cũ mình, tôi nhập vào và bấm gọi.
Sau khoảng vài chục giây chờ đợi thì đầu bên kia cũng đã bắt máy”.
“Alo ai vậy”.
“Là anh, Andy đây”.
“Anh gọi tôi có chuyện gì thế?”.
“Em còn bỏ quên hành lí ở đây, có thể cho anh địa chỉ mới để gọi chuyển phát mang đến không?”.
“Chiếc vali màu xanh ấy”.
“Đúng thật là tôi đã bỏ lại nó, không phải là vì tôi quên mà là vì tôi không cần đến chúng nữa nhưng nếu như anh không muốn dính liếu gì đến tôi và muốn vứt bỏ hết thì được thôi”.
Anh ta có nói gì về việc muốn vứt bỏ hết tất cả mọi thứ đâu nhỉ? Chỉ đơn giản là muốn trả lại hành lí bị quên thôi mà sao mọi chuyện lại đi xa thế?
Nhưng đều đó không quan trọng nữa vì không lâu sau đó thì bọn tôi đã có được thứ mà mình muốn.
Hanna nhặt lấy một trong những chiếc răng kia rồi bỏ vào túi của mình. “Rất hân hạnh được làm việc với anh”.
Bọn tôi rời đi và đóng cửa lại, để lại Andy một mình đang thở dốc trong căn hộ của mình với một cái mồm đầy máu.
Tôi không biết nên nói gì vào lúc này mà chỉ lẳng lặng đi theo cô xuống đến xe. Cô lấy tay áo lau vết máu trên mặt mình rồi vươn vai một cái kéo căng từng thớ cơ trông như cứ vừa làm một việc gì đó rất nặng nhọc, và chỉ khi lấy lại được sự tỉnh táo cho mình thì cô mới bắt đầu nổ máy xe đi một vòng một lượt khu phố để tìm kiếm thứ gì đó nhưng rồi lại thôi.
Cô quyết định dừng lại ở một xe cà phê nhỏ và mua lấy 2 ly cho cả bọn tôi.
Với ly cà phê nóng trên tay mình, tôi nhâm nhi từng ngụm một mà nhìn vào những hàng cây chết khô đã trơ trụi lá đối diện bên kia đường.
Có vẻ như đã thưởng thức xong ly cà phê của mình, Hanna tiện tay ném nó luôn xuống đường mà chẳng màng quan tâm đến ánh mắt của bao con người đang nhìn về phía cô. Bỗng từ trong túi mình, cô lấy ra một đồng xu rồi búng nó lên. Đồng xu kia nhờ vào lực tác động từ tay cô mà bay lên không trung, nó xoay đều rồi bắt đầu rơi xuống đất. Khoảnh khắc khi đồng xu ấy chạm vào mặt đất, cô liền giẫm lên nó.
“Mặt hình hay chữ”.
“Chữ”. Tôi nói.
“Nếu là mặt hình thì sao?”.
“Chả sao cả, tôi chẳng mất gì và cô cũng chẳng được gì”.
“Vậy nếu như mặt chữ”. Tôi hỏi lại cô.
Hanna không trả lời ngay, cô đứng đó bỏ hai tay vào túi rồi đăm chiêu nhìn về đâu đó mà tôi không biết được.
“Tôi.... không biết nữa”.
Sau một khoảng lặng khá lâu, cô từ từ nhấc chân mình lên nhưng bất ngờ thay là chẳng có mặt nào hướng lên cả bởi đồng xu đã mắc vào vết nứt nọ ở dưới đường và đang nằm theo chiều dọc. Hanna đang cố làm gì vậy? Tôi tự hỏi, nhưng rồi cũng không thể tìm thấy câu trả lời cho mình.
“Natthan, xin lỗi vì đã kéo anh vào vụ này nhé”. Cô quay người lại rồi nở một nụ cười gượng gạo với tôi nhưng chỉ vài giây sau cô bỗng mất thăng bằng rồi ngã nhào xuống đất mà bất tỉnh nằm đấy.
“Hanna!?!?”.
Thuận tay vứt phăng đi cốc cà phê đang còn dang dở của mình trên tay, tôi chạy đến đỡ cô và chỉ khiến ánh mắt của người đi đường lại một lần nữa hướng về phía này. Tôi lay người cô, gọi cô hết lần này đến lần khác nhưng cô chẳng hề có phản ứng gì mà chỉ đáp lại tôi bằng hơi thở yếu ớt và khuôn mặt tái mét của mình.
Này đừng có mà chết như thế nhé? Chẳng phải là cô vừa bảo phải bên cạnh cô đến lúc hết thời gian sao?
Nếu như cô chết thì ai sẽ trả công cho tôi đây?
Ai sẽ chịu trách nhiệm cho Davis và Andy đây?
Tôi không một mình gánh hết được đâu.
Đỡ Hanna dậy và cõng trên lưng mình, tôi nhanh chóng đặt cô lại vào trong xe, cẩn thận thắt dây an toàn cho cô rồi nổ máy mà phi thẳng đến bệnh viện theo chỉ dẫn trên bản đồ.
......
Đùa đấy à? Hanna ngất vì do quá căng thẳng ư?
Đó là những gì mà vị bác sĩ kia vừa bảo tôi.
Nghe nực cười nhỉ?
Bị ngất do quá căng thẳng? Sau tất cả những thứ này ấy hả?
Tôi nghĩ là tôi nên bình tĩnh lại thì hơn nếu không thì chắc bản thân mình cũng sẽ bị căng thẳng mất.
Có rất nhiều lý do để khiến cho một người rơi vào trạng thái tinh thần bị căng thẳng đến nổi phải ngất xỉu chẳng hặn như lo lắng, hoảng sợ hoặc kích động quá mức có thể dẫn đến giảm huyết áp mà dẫn đến ngất xỉu.
Nhưng ngẫm lại thì mấy ngày gần đây thì trông Hanna vẫn rất bình thường, vẫn là cái vẻ điềm tĩnh đó và không hề có sự do dự nào trong cô khi trực tiếp xuống tay với Davis.
Hoặc đó chỉ là những gì cô muốn cho tôi thấy.
Tôi chẳng biết gì về cô cả, bọn tôi gặp nhau được bao lâu rồi nhỉ?
Một tuần? Chả biết nữa.
Cốc nước trong tay tôi đã cạn lúc nào không hay và tôi chỉ để ý đến nó khi đưa lên miệng mình để cố uống lấy. Rời khỏi hàng ghế mà mình đang ngồi, tôi đi rót lấy hai ly nước rồi mới quay trở lại phòng bệnh nơi Hanna đang nằm đó.
Hanna đang ngồi trên giường bệnh và xem chừng như cô đã hoàn toàn tỉnh táo lại sau cơn ngất xỉu của mình.
Tôi thấy khung cảnh này lần thứ hai rồi.
Đặt cốc nước vừa rót khi nãy lên bàn cho cô, tôi với lấy một chiếc ghế ở gần đó và ngồi xuống cạnh chiếc giường.
“Muốn uống ít nước không?”.
“Tôi không thấy khát lắm nhưng có lẽ sẽ uống sau”.
“Cảm ơn anh nhé”.
“Um”.
Bầu không khí xung quanh bọn tôi bỗng nhiên trở nên căng thẳng lạ thường, chẳng ai nói gì thêm trong một khoảng lâu mà chỉ còn lại tiếng uống nước từ tôi. Và Hanna đã quyết định lên tiếng để phá vỡ nó.
“Xin lỗi nhé, đã làm anh lo một phen rồi”.
“Cô vẫn khỏe là tốt rồi”.
“Nếu có gì thì cứ nói với ra đi, tôi sẽ giúp cô”.
“Đừng cứ ôm mãi trong lòng mà dẫn đến ngã lăn ra đường như thế”.
Tôi chả biết vì sao mình lại nói như này nữa. Giúp ư? Tôi đang cố biến mình thành người tốt à?
“Ummm. Thực ra thì...... tôi sợ”.
“Tôi rất sợ”.
“Về những thứ mình đã làm. Tôi biết rằng một ngày nào đó chính tôi cũng sẽ trả giá cho những gì mình làm và khi nghĩ về điều đó luôn khiến tôi lo lắng không thôi”.
“Liệu tôi làm như vậy là có đúng không? Khi tôi chỉ muốn tìm lại công lý cho chính mình”.
Đời chỉ thay đổi khi ta thay đổi.
Và Hanna đang cố thay đổi nó.
Mặc dù bây giờ có lẽ đã quá trễ rồi hoặc ý định ban đầu của cô không phải là thế...
Cô đã bước đầu thay đổi “nó” bằng những điều mà cô chưa bao giờ làm trước đây. Bằng những thứ mà cô cho là “công lý” đối với những kẻ bắt nạt kia ở quá khứ của cô, thứ mà đáng lẽ phải đứng về phía cô trong lúc tuyệt vọng nhất. Nhưng với con người của cô hiện tại thì tôi đoán chắc là điều đó không xảy ra rồi. Cô đã thực thi “công lý” của chính mình, hay đúng hơn là cô tự gọi nó là như thế. Nhưng liệu đấy có phải là điều tốt không? Hay thứ gọi là “công lý” kia chỉ đơn giản là cái cớ lấp liếm cho tội ác của cô.
“Và hơn hết tôi sợ rằng tôi sẽ làm đảo lộn cuộc sống của ai đó chỉ vì sự ích kỉ của mình”.
Thật ra thì cô đã làm rồi đấy nên không cần lo về việc này nữa đâu.
Tôi cũng không giận gì đâu, đằng nào thì cũng là tự tôi đâm đầu vào.
Nhưng sự thật là Hanna đã cảm thấy sợ hãi bấy lâu nay? Và thứ tôi được thấy chỉ là vỏ bọc bên ngoài, cô đã luôn cảm thấy lo lắng và sợ rằng những thứ làm là không đúng?
“Tôi sợ chính bản thân mình..... Tôi đã vốn không muốn giết Davis, tôi chỉ muốn cho cậu ta một bài học, cho cậu ta nếm trải thứ mà tôi đã từng trải qua...”.
“Nhưng cơn giận trong mình đã nuốt chửng tôi, tôi đã không thể ngăn bản thân mình xuống tay với cậu ta”.
“Kể từ ngày hôm đó tôi đã luôn sợ”.
“Tôi sợ cái cảm giác kích thích khi tự tay hạ sát ai đó, sợ rằng cảnh sát sẽ tìm ra tôi vào một ngày không xa, tôi đã sợ rằng nếu Andy thoát ra được thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo và nếu như tôi không giết anh ta thì liệu rằng sau này anh ta có tìm tôi để trả thù không?”.
Cốc nước trên bàn đã biến mất từ lúc nào, nó giờ đây đã nằm trong tay của Hanna và trở nên trống rỗng. Đôi tay cô khẽ run mà hướng ánh mắt mình về tôi để tìm kiếm sự giúp đỡ.
Tôi không thể cứ thế mà bảo cô hãy từ bỏ hết đi vì điều đó có lẽ còn tệ hơn những thứ mà cô đang làm.
Chỉ một câu nói thôi cũng có thể giết chết cả một con người đấy.
Hanna mở điện thoại của mình lên cho tôi xem.
Trên màn hình điện thoại cô đang phát tin mới ngày hôm nay với nội dung nôm na là: Một cậu thanh niên đã được phát hiện bị sát hại tại nhà riêng, cảnh sát đã tìm thấy rất dấu vết của hung thủ.
Xem ra chẳng còn đường lui nhỉ?
“Cảnh sát đã bắt đầu điều tra rồi”.
‘Ting’. Có tiếng thông báo từ điện thoại.
“Hãy dùng số tiền này và đi khỏi đây”.
“Đây là điều duy nhất tôi có thể làm”.
Tôi kiểm tra điện thoại của mình và đúng thật là cô đã chuyển tiền cho tôi.
Với số tiền này thì tôi có thể cao chạy xa bay đến một nơi mà không ai biết đến mình và bắt đầu lại một cuộc sống mới ở đó mà không cần lo nghĩ gì về ngày mai. Nhưng để thực hiện điều đó thì cũng đồng nghĩa với việc tôi sẽ bỏ Hanna lại đây, bỏ lại cô một mình trong chính cái hố sâu tăm tối của đời mình, bỏ lại cô gái nhỏ đáng thương này ở lại đây với cái hiện thực tàn khốc mà cô phải tự mình đối mặt với nó và mặc cho sự cô đơn từng ngày gặm nhấm cô. Tôi sẽ rời đi vào lúc cô cần ai đó cạnh bên nhất, dù cho khi nãy vừa nói rằng tôi sẽ giúp cô.
“Xin lỗi Hanna.... Tôi sẽ không làm thế”.
Đúng vậy, tôi sẽ trả lại số tiền này và chỉ nhận tiền khi đã hoàn thành yêu cầu “thật sự” của cô. Vì dù cho chạy trốn thì bây giờ cũng chưa chắc gì sẽ trót lọt, có thể tôi đã bị camera ghi lại rồi nên việc bị tóm chắc chỉ là vấn đề thời gian và cả Hanna cũng vậy.
“Tôi sẽ không đi đâu cả, chẳng phải cô nói rằng tôi không được phép rời đi trước khi hoàn thành xong thỏa thuận của chúng ta sao?”.
“Và cả lời đe dọa đó nữa, tôi không muốn nằm chung mâm với Davis hay Andy ngoài kia đâu”.
Thật sự thì tôi nghĩ là đời mình cũng đã chẳng còn ra gì từ lâu rồi và vô tình gặp Hanna chỉ củng cố thêm cho sự thật này nên giờ trốn đi chắc cũng chẳng có nghĩa lý gì. Tôi vẫn là tôi, vẫn là Natthan ngày hôm đó, không phải ai khác cả.
“Tôi vẫn sẽ “vị cứu tinh” của cô”.
“Nhưng tôi muốn hỏi cô lại một lần nữa”.
“Cô thật sự vẫn muốn tiếp tục việc này chứ?”.
“Tôi sẽ không quay trở lại làm cô bé của ngày hôm đó”.
“Nỗi sợ vẫn còn đấy nhưng tôi biết mình phải vượt qua nó để có thể thay đổi số phận”.
“Tôi không thể để những kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình sống một cách thảnh thơi được”.
Hanna đưa lại cái cốc rỗng lại cho tôi. Rót cho cô thêm một ly nữa nhưng nước trong cốc chẳng mấy chốc mà bị Hanna uống sạch một lần nữa.
“Cảm ơn anh”.
Có lẽ tôi thật sự là một kẻ ngốc.
Tôi đã có cơ hội để tự mình chấm dứt mọi thứ với Hanna nhưng tôi lại chọn vứt đi nó. Tôi đang thương hại cô? Hay chỉ đơn giản là do tôi cảm thấy mình vẫn có ích, cảm giác như thể rằng mình vẫn có thể làm gì đó cho cuộc đời này, có cảm giác như rằng tôi chẳng còn là một kẻ vô dụng nữa.
Tôi không biết nữa.....
“Um, nhưng bây giờ ta có thứ cần phải làm tiếp đấy”.
“Ahaha, tôi biết mà”.
“Đi thôi”.
Hanna bước xuống giường cùng tôi rời khỏi phòng bệnh mà tiến đến thang thoát hiểm rồi nhanh chóng di chuyển xuống các lầu dưới, trên đường đi bọn tôi đã gặp mặt vài vị bác sĩ cùng với y tá và chỉ có một hai người biết chúng tôi, họ nói rằng vẫn chưa được xuất viện nhưng bọn tôi cứ thế phớt lờ mà đi tiếp.
Tôi không biết được bên phía cảnh sát đã có được bao nhiêu thông tin về bọn tôi nên điều cần làm lúc này là rời khỏi đây ngay lập tức. Ở lại một chỗ quá lâu lúc này không phải là ý hay cho lắm, hơn nữa ở đây lại là còn là một cái bệnh viện nơi mà mỗi bước chân của tôi đi đâu hay làm gì đó đều đã bị camera ghi hình lại.
Xuống đến nhà xe, tôi nhanh chóng tìm kiếm xung quanh nơi mình đã đậu chiếc xế hộp của mình rồi mau mau mà chuồn đi mất. Khá chắc là biển số xe đã được ghi lại ở đâu đó rồi nên sớm muộn gì tôi và Hanna cũng phải bỏ nó mà tìm cách khác để di chuyển thôi.
Nhưng đó không phải là thứ đáng để tâm đến bây giờ, vì thứ tôi cần được biết ngay lúc này đây là điểm đến tiếp theo của chuyến đi này.
“Thế bây giờ ta đi đâu tiếp?”.
Hanna mở bản đồ trên điện thoại của mình ra và cho tôi xem địa chỉ mà cô mới moi được từ tên Andy. Nó cách chỗ hiện tại bọn tôi đang đứng khá xa nhưng trước khi đến đó thì bọn tôi phải tạm dừng chân lại để “mua” thêm đồ cái đã.
Sau khi chạy xe được tầm gần ba mươi phút thì bọn tôi đã quyết định dừng lại ở một cửa tiệm nọ.
Tôi thì đang ngồi ở trong xe mà nhâm nhi nốt cái bánh Crepe mà khi nãy vừa ghé bên đường để mua để đợi Hanna và chiếc bánh cũng khá là ngon đó chứ, chỉ tiếc là có khi tôi sẽ không bao giờ quay trở lại đó để mua thêm lần nào nữa.
Đã có tín hiệu từ Hanna, xem ra cô đã có được những thứ cần thiết cho mình rồi. Nuốt vội cái bánh trên tay mình, tôi lái chiếc xe vào một góc khuất rồi cứ để mặc nó ở đó và quay lại chỗ ban nãy. Mở cửa bước vào bên trong cửa tiệm, thứ đập vào mắt tôi đầu tiên chính là chủ tiệm đang nằm dưới sàn và đã bị trói lại, còn trên tay Hanna là cái gậy bóng chày với một chùm chìa khoá.
Nhận lấy chìa khoá từ tay cô, tôi nhanh chóng mở cửa ga ra, leo vào bên trong cái xe mới toanh kia và lái nó ra ngoài.
Mà cũng không hẳn là mới lắm, chỉ là nhìn nó mới hơn chiếc kia thôi. Và tôi cũng không biết nó là mẫu mã nào hay tên gì đâu nên đừng thắc mắc.
“Đi thôi”. Hanna nói.
Cô vào trong xe vào ngồi xuống cạnh tôi và để mấy thứ linh tinh mà cô vừa “mua” ra hàng ghế sau. Tôi không biết những thứ bên trong mấy cái túi kia là gì cả, và cũng chẳng muốn tò mò về nó bởi đằng nào thì cũng sẽ dùng đến thôi.
Lúc đó thì bất ngờ cũng chưa hẳn là muộn.
Bỗng tôi nghe thấy tiếng sột soạt bên cạnh mình. Nhìn lên kính chiếu hậu thì thấy Hanna đang cởi áo mình ra, theo phản xạ tự nhiên tôi liền quay mặt đi chỗ khác. Nhưng sự tò mò vẫn thôi thúc tôi nhìn vào nó một lần nữa, may thay là lần này cô đã mặc vào một chiếc áo mới toanh rồi.
Cô ấy không làm điều thừa thải đâu vì toàn thân của cô đã dính đầy máu rồi nên không thể cứ để thế mà đi đi lại lại giữa chốn đông người được, như thế thì chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này đâu?
Nhưng sao cô không tranh thủ lúc nãy trong cửa tiệm luôn nhỉ? Chẳng phải sẽ riêng tư hơn sao?
Đã xong áo rồi thì giờ đến quần.
“Anh đang suy nghĩ gì à?”.
“À... Không, chỉ là chiếc xe này tốt thật đấy nhỉ”.
“Haha, tôi không ngại đâu”.
“Haha....”. Thôi được rồi, tôi sẽ không nhìn nữa.
“À quên nữa, cho anh này”.
Hanna lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ đeo tay và đưa cho tôi.
Tuy không hiểu gì nhưng tôi vẫn nhận lấy.
“Nhưng sao lại là thứ này?”.
“Tôi chỉ nghĩ là anh cần một cái mới để dùng thôi”.
Hanna chỉ vào ảnh đại diện của tôi trong điện thoại cô.
Tôi trong ảnh đúng là đã có đeo một cái đồng hồ nhưng vì do không có tiền ăn nên tôi đã đành phải bán nó đi.
“Giờ thì có cái mới rồi nhé”.
“Ừm”.
Bọn tôi cũng không nói gì thêm sau đó.
Hanna thì tranh thủ chợp mắt một tí rồi thay phiên tôi lái xe để tôi có thể nghỉ ngơi đôi chút.
Đêm cũng đã kéo đến mà chẳng để lại gì ngoài ánh đèn của bọn tôi lẻ loi trên cung đường vắng, cảm giác như mọi thứ đã hoàn toàn biến mất vậy. Chỉ còn lại khoảng không yên bình này, khoảng không tĩnh lặng chỉ dành cho chúng tôi.
Ngắm nhìn chiếc đồng hồ ánh bạc mà Hanna đã tặng cho tôi, đã quá nửa đêm nhưng chúng tôi vẫn chưa dừng lại.
Tôi tự hỏi rằng chuyến hành trình này phải kéo dài bao lâu nữa?
Và ở cuối chuyến hành trình ấy liệu có phải là một kết thúc có hậu mà Hanna đã luôn muốn có được?
Tôi... không dám chắc.
Vì cái kết là do chính những nhân vật ấy chọn lấy cho mình, và dù cho kết thúc như nào đi nữa thì nó vẫn sẽ luôn tốt đẹp hơn một thứ không có hồi kết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)