Hôm nay cô ấy lại đọc suy nghĩ của tôi rồi/Chapter 18: Lời khai giá 140 yênChapter 18: Lời khai giá 140 yên
20px

Chương 16: Lời khai giá 140 yên

Trans: Yuuki

Edit: Onarii

_________________________________

“Mà này, tao có một cô bạn cùng lớp biết rõ tất tần tật về tình hình của Nao luôn. Kazumi Yano ấy. Tao đã lên lịch cho mày trao đổi với nhỏ vào năm giờ hôm nay, ở lớp 6-2, nên là đừng có tới muộn!”

Tôi liếc nhìn đồng hồ. 

Bốn giờ năm mươi lăm phút.

“Vãi, bốn giờ năm mươi lăm rồi đó mày!! Sao giờ hẹn sát đít rồi mới nói?”

“Hehe… lỗi tao.”

Kiểu gì tí nữa quay lại tôi cũng phải chửi Mikinori một trận cho ra trò mới được. Ai lại làm ăn kiểu này bao giờ!

Tôi vội vã rời khỏi lớp, chạy tới lớp 6-2.

Nãy giờ cứ chửi thầm Mikinori thế thôi, chứ thực ra tôi biết ơn Mikinori vì đã giúp tôi có cơ hội trò chuyện với Kazumi Yano lắm. Nhưng mà báo sát giờ thế này là hoàn toàn không ổn!

Cánh cửa lớp 6-2 đã ở ngay trước mắt. Tôi đứng lại, điều chỉnh lại nhịp thở.

Mở cửa ra, trong lớp là một bạn nữ đang ngồi đợi.

Đây hẳn là Yano-san rồi.

“Cậu có phải là Yano-san không?”

Cô gái ấy nghiêng đầu, đáp:

“Đúng, tớ đây.”

Bạn ấy bảo tôi ngồi ở chiếc ghế bên cạnh. Tôi kéo ghế, khẽ ngồi xuống.

“Tớ khá bất ngờ khi có người muốn tìm hiểu về quá khứ của Kisaragi đấy, bởi chỉ cần kết thân thôi cũng đã kì lạ lắm rồi. Không lẽ cậu thích cô ấy hả?”

“Không phải đâu.”

Tôi đáp lại ngay lập tức như thể đây là điều hiển nhiên. Nghe vậy, Yano-san chỉ đáp “Ờ, ờ”. Có vẻ như Yano không có hứng thú với câu trả lời nhạt như nước ốc của tôi, dù chính cô là người đã hỏi. Chắc là do phản ứng của tôi không có gì đặc biệt.

“Ờm, quên chuyện kia đi. Quá khứ của Kisaragi dài lắm đó, nên là chuẩn bị tinh thần đi.”

Chẳng đợi tôi trả lời, cô thở dài, bắt đầu kể:

“Nếu tớ không nhầm thì mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp năm. Khi ấy có một cậu con trai chuyên đi lấy trộm và phá hỏng đồ của các bạn khác. Cả lớp bọn tớ ai cũng biết rõ cậu ta là người đã phá đồ, nhưng lại chẳng có bằng chứng đủ thuyết phục nên không thể làm gì. Một hôm, bạn cùng lớp của bọn tớ đã mất đồ thủ công mà cậu ấy làm cho mùa hè. Cả lớp đã nhao nhao lên tìm cả buổi. Trong lớp, ai cũng thắc mắc, hỏi nhau mấy câu như kiểu: “mất luôn rồi hả?” hay “Ai đã làm ra chuyện này?”. Giáo viên thì nhất quyết phải tìm ra thủ phạm trước khi bắt đầu tiết học. Hồi ấy, tớ nghĩ làm như vậy thật tốn thời gian, dẫu tình hình khi đó là cực kỳ nghiêm trọng. Sau đó, cả lớp đã phải nói chuyện riêng với giáo viên, nhưng rồi vẫn chẳng rõ ai là thủ phạm. Hừm, khi ấy đã là tiết bốn rồi, nhưng bọn tớ vẫn không được phép ăn trưa cho tới khi tìm ra người gây chuyện. Đột nhiên, Kisaragi xuất hiện trước mặt “thủ phạm” - người đã nhảy nhót trong lớp từ đầu tiết.

Nghe đến đây, tôi chợt liên tưởng tới lần đầu gặp Kisaragi. Khi ấy, cô cũng nhảy nhảy nhót nhót trong khi giải thích cho tôi về năng lực “đọc suy nghĩ” đặc biệt mà mình sở hữu. Phải chăng đây là thói quen?

“Sau đó thì chuyện gì đã xảy ra? Kể tiếp đi mà.”

“Đứng trước thủ phạm, Kisaragi lạnh lùng nói: “Giá như cuộc tìm kiếm này kết thúc sớm thì tốt. Cậu bạn kia đã đến trường lúc sáng sớm, trộm món đồ rồi chôn dưới chiếc hố đào sẵn ở sân của học sinh lớp ba đấy.”

Nghe Yano-san kể như thể đây là chuyện ma ấy. 

Hẳn là cô ấy giỏi kể chuyện lắm.

“Lúc đó, mặt của “thủ phạm” trắng bệch luôn. “Sao cậu biết?” - cậu ta đã run rẩy hỏi. “Tớ đã nói gì đâu? Tại sao? Làm thế nào mà…? Làm ơn, dừng lại đi, tớ sợ lắm” . Cuối cùng, cả lớp đã biết rõ ai là người gây chuyện, theo một cách không tưởng nhất.”

Hẳn là cậu bạn kia sợ lắm. Cũng phải thôi, đột nhiên bị nhìn thấu toàn bộ suy nghĩ trong tình cảnh đó thì ai mà không hãi cho nổi.

Bọn tôi hít thở sâu, tiếp tục câu chuyện.

“Vài đứa bạn trong lớp khi ấy đã miễn cưỡng nghe theo, hùng hục đào ở khi đất lớp ba, và đương nhiên rồi, bọn họ đã tìm thấy. Dưới lớp đất là một món đồ thủ công nhàu nát, gãy gọng. Kể từ ngày hôm đó, cậu bạn nghịch ngợm kia đã không may lâm vào cảnh bị bắt nạt.”

“Thế còn Kisaragi thì sao?”

“Kisaragi đã trở thành tâm điểm của lớp học, được mọi người ngưỡng mộ. Dẫu vậy thì cô ấy chẳng chịu kết thân với ai, nên tớ đoán đây là lý do mà tin đồn về Kisaragi sinh ra.”

“Ra là vậy à? Đúng là không ai có thể có ấn tượng tốt với người kì lạ như thế được.”

“Cậu thật sự có thể nói ra những câu như vậy luôn sao?”

“Ừm, thì..”

“Làm tớ tò mò ghê. Tại sao cậu không bỏ mặc Kisaragi luôn đi?”

Tôi có thể trả lời câu hỏi này ngay tức khắc, nhưng rồi lại quyết định giữ im lặng. Cô gái ngồi đối diện cười nhẹ trước phản ứng của tôi.

“Coi bộ cậu không thể kể cho tớ rồi ha.”

Yano-san thở dài, đứng dậy vươn vai.

“Rồi, tớ đã kể cho cậu tất cả những gì tớ biết rồi đó. Tớ học khác trường với Kisaragi nên chỉ nghe nói là khoảng thời gian cấp hai của cô ấy không được vui vẻ lắm, chứ thú thực thì tớ cũng chẳng rõ thực hư ra sao.”

Không biết tin đồn kia lan rộng đến mức nào nhỉ? Giống như lần gặp lại bạn cấp hai của Kisaragi, chả rõ vì sao tôi cứ có cảm giác thế giới này đang xoay quanh Kisaragi vậy.

“Như vậy là đủ rồi. Cảm ơn cậu.”

Tôi cúi đầu cảm ơn Yano-san vì đã dành thời gian cho tôi những thông tin quý báu.

“Không thành vấn đề. Hi vọng là câu chuyện vừa rồi giúp ích được cho cậu.”

Cô mỉm cười, bước đến trước máy bán hàng tự động rồi chỉ chỉ vào lon coca. Sau cùng thì cái giá phải trả để được nghe câu chuyện kia cũng không đắt lắm, nhưng bảo là rẻ thì không hề.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...