Thức dậy ở thế giới game/Chapter 54: Bình yên sau cơn bão (3)Chapter 54: Bình yên sau cơn bão (3)
20px

Tại một tòa dinh thự ở ngoại ô thủ đô đế chế, hằng hà sa số những chiếc xe ngựa sang trọng nối đuôi nhau, từ đó những quý tộc với trang phục sang trọng đủ loại màu sắc, từ trên dinh thự Salvina trong chiếc đầm trắng nhìn xuống cảnh tượng ấy với vẻ mặt lo lắng.

Những ngày qua cứ như một giấc mơ khi mà cô đã có cơ hội được ở bên mẹ mình, người mà cô đã luôn trông ngóng tự nhỏ và kẻ mà cô ghét nhất giờ đây đã nằm dưới cô với tư cách là em gái, dù vậy cô lại cứ có một cảm giác thiếu thiếu trong lòng.

“Liệu cô ấy sẽ đến chứ…”

Người mà cô gọi là bạn, người đã giả dạng làm mẹ cô và ở bên cô một cách tình cờ đã không xuất hiện cả tuần qua, dù cô biết cô ấy không phải là con gái và là một ông chú nhưng cô vẫn mong có thể gặp lại người ấy một lần nữa.

“Thưa tiểu thư, buổi lễ sắp bắt đầu rồi.”

“À cảm ơn ông Robert.”

Salvina cúi đầu cảm ơn vị quản gia rồi bước vào trong dinh thự, nhìn lấy bóng dáng của Salvina bước vào dinh thự vị quản gia bất giác mỉm cười, bởi lẽ chỉ trong vài tuần ở học viện vị tiểu thư cao ngạo ngày nào đã trở nên lịch sự hơn hẳn.

“Ôi tiểu thư đã lớn rồi.”

Lão quản gia lẩm bẩm với khóe mắt đỏ hoe phía sau Salvina người đang đi tới sảnh tiếp khách. 

Ngay trên sảnh tiếp khách là chiếc đèn chùm trông rõ đắt đỏ được treo trên trần, những lá cờ thêu hình gia huy của gia tộc Valeria được treo khắp phòng và tấm thảm đỏ trải dài ra tận cửa, cạnh đó là hai bàn dài với bàn đầy ắp thức ăn trông vừa ngon miệng vừa bắt mắt và những tháp ly rót rượu chứa đầy loại rượu đủ màu sắc, một cảnh tượng xa hoa khá đặc trưng của các buổi tiệc của quý tộc.

Từ trên cầu thang một người đàn ông chỉnh tề bước xuống cùng với Salvina, với mái tóc vàng vuốt ngược, bộ ria được chăm sóc cẩn thận và đôi mắt xanh lục sắc lẹm ông như một hình mẫu điển hình của một quý tộc, ngay khi ông xuất hiện mọi người tại sảnh liền dừng việc riêng của mình và im lặng nhìn lấy ông.

“Cảm ơn mọi người đã có mặt ở đây ngày hôm nay! Tôi là Hemas Valeria, chủ nhân của gia tộc Valeria.”

Giới thiệu bản thân xong Hemas đưa một tay về phía Salvina, đáp lại cô nhẹ nhàng đưa một tay cho cha mình như một phần của nghi lễ.

“Con gái ta, Salvina giờ đây đã không còn là một cô gái bé bỏng ngày nào nữa, giờ đây con đã trưởng thành là một người phụ nữ thực sự và là người sẽ dẫn dắt gia tộc Valeria này trong tương lai, hãy là đại diện của gia tộc ta, là ánh sáng soi lối cho gia tộc ta tiến về phía trước khi ánh sáng trong đôi mắt ta tắt đi.”

“Vâng thưa cha, con sẽ là niềm hy vọng của gia tộc Valeria và là đại diện của nó, con xin thề.”

“Ui da, đến trễ mất.”

Giữa bầu không khí trang nghiêm một giọng nói bất cần vang lên từ phía cửa, ở đó có hai người mặc áo choàng đen đang chỉnh lại trang phục của mình trước vô số ánh mắt khó chịu của mọi người.

“Ngươi là ai!”

Hemas bực bội hét lên và chỉ thay về phía cửa, thấy thế một người trong số họ chống nạnh tỏ rõ vẻ không hài lòng, tiếp đó cô đeo lên mình chiếc huy hiệu ngôi sao 8 cánh rồi cởi áo choàng của mình ra để lộ mái tóc đỏ rực của mình.

“Tôi là Lana Lowan! Đại pháp sư, Ánh trăng bảo hộ của đế chế!”

Chưa kịp để mọi người kịp hiểu thì giữa đám đông một cậu trai với mái tóc vàng ánh kim bước ra, cậu bước ra giữa sảnh và nhìn lấy Lana Lowan với một nụ cười đầy ẩn ý, anh đặt một tay lên tim rồi cúi nhẹ trước Lana.

“Nhị hoàng tử của đế chế, Daniel Zelana kính chào đại pháp sư Lana Lowan.”

“Cái gì! Thưa hoàng tử, ngài nói thật chứ!”

“Tại sao gia tộc Lowan lại ở đây?”

“Gia tộc Valeria bị bỏ rơi rồi.”

Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán ngay sau lời thông báo của hoàng tử Daniel, bởi lẽ ở đây không không biết mối quan hệ giữa gia tộc Lowan và Valeria không tốt chút nào nên việc công bố Lana Lowan, một người thuộc gia tộc đối địch ngay trong lễ trưởng thành của Salvina Valeria chẳng khác nào một lời sỉ nhục.

“Lana… tại sao…”

Hemas ngớ người lẩm bẩm, trong khi đó Lana không nói gì thêm mà chỉ bước đến ngay trước mặt Hemas trong lời bàn tán của mọi người, ngay khi hai người chỉ cách đúng một bước chân Lana liền lao tới cướp lấy đôi môi của Hemas.

“...”

“...”

“Tôi, Lana Lowan xin tuyên bố! Tôi và Hemas Valeria kể từ hôm nay là vợ chồng! Có ai phản đối gì không?”

Lana hỏi với vẻ mặt trơ tráo trong khi Hemas thì đứng hình còn chưa hiểu chuyện gì.

***

Nhìn lấy cảnh tượng Iris cưỡng hôn lấy Paven tôi bất giác mỉm cười, thành thật mà nói tôi muốn nhìn lấy cảnh tượng ấy lâu rồi. Từ khi bị máy bay đâm và đến thế giới này tôi đã luôn hối tiếc vì không thể nhìn lấy đám cưới của hai đứa nó, rồi giờ đây tôi đã có thể tận mắt chứng kiến nó ở một thế giới khác dù cái lễ cưới này có hơi bất đắc dĩ.

Bất chợt tôi để ý thấy hoàng tử Daniel tiến lại gần, thấy thế tôi nắm nhẹ lấy mép váy khẽ nhún gối cùng với cúi nhẹ đầu để chào.

“Ồ, một quý tộc Randell làm gì ở đây? Tại sao cô lại đi với đại pháp sư của chúng tôi?”

Daniel hỏi với vẻ cảnh giác, thấy thế tôi liền cởi mũ áo choàng của mình ra và để lộ mái tóc dài vàng óng của mình.

“Thứ lỗi vì đã không giới thiệu, tôi không phải là quý tộc mà là thường dân, tôi tên là Eri, đệ tử của ngài Lana.”

“Vậy à, ai đã dạy cho cô cách chào của giới quý tộc Randell thế cô Eri?”

“Tôi cũng không nhớ nữa thưa hoàng tử.”

Tôi thật sự không nhớ mình học kiểu chào này từ đâu, bởi lẽ từ khi nào thì tôi đã có thói quen chào kiểu đó khi ở dạng nữ rồi.

“Hừm… Thế thì cô hãy tận hưởng buổi tiệc đi nhé, tôi có việc cần xử lý rồi.”

“Chúc ngài đi bình an.”

Sau lời chúc của tôi Daniel cứ thế rời đi cùng một vị hiệp sĩ đi theo sau, lúc đó tôi mới để ý lấy ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía tôi, để tránh khỏi rắc rối tôi liền đi đến chỗ của Iris và đứng kế bên Valeria.

“Chào nhé.”

“Tiền bối?”

“Sao nhận ra được hay thế?”

Tôi bối rối khi Salvina nhận ra được tôi ngay, hoảng hối tôi lấy gương ra soi, dù cho tôi không dùng chiếc nhẫn lòng tin nhưng ngoại hình của tôi vẫn khác rất nhiều so với bình thường, mái tóc dài ngang eo, đôi mắt xanh long lanh và đôi má hồng, thật sự thì giờ tôi chẳng khác nào con gái nên không thể nào cô ta nhận ra tôi là Aiden được.

“À, thì cách tiền bối di chuyển và phong thái của chị khá đặc trưng nên em nhận ra ngay thôi.”

“À thế à.”

“Salvina, đây là…”

Hemas sau khi hoàn hồn nhìn lấy tôi với ánh mắt bối rối, thấy thế tôi liền tạo dáng nghiêng người về phía trước, chống nạnh một tay bên hông và tay kia chỉ trỏ thẳng vào mặt Hemas với một nụ cười chế giễu.

“Mày là gay!”

“...”

Hemas chết cứng.

***

Thành thật mà nói buổi sinh nhật hôm nay có thể nói là hỗn loạn vô cùng, chỉ riêng sự xuất hiện của Lana thôi đã đủ loạn rồi nhưng lời cầu hôn của cô thậm chí còn gây ra sự hỗn loạn lớn hơn.

“Giờ gia tộc Lowan và Valeria sẽ liên minh sao?”

“Có lẽ vậy, vậy giờ chúng ta về phe ai đây? Họ vừa nắm một phần nền kinh tế đế chế vừa giữ cho mình một đại pháp sư, chắc chắn họ sẽ đảo lộn cả đế chế! Dù cho công chúa mới lập được thành tựu gần đây nhưng nếu hai người kia ủng hộ nhị hoàng tử thì thành tựu đó không là gì cả.”

Nghe lấy đám quý tộc bàn tán tôi vô thức cảm thấy chán, tôi ghét chính trị nên cũng chẳng muốn dính vào nên tôi rời khỏi chỗ của đám quý tộc và tiến đến một góc của sảnh, nơi mà Salvina đã dắt Helen vào đợi trong lúc để bố mẹ họ giải quyết chuyện đại sự. 

“Giờ chúng ta là chị em rồi nhỉ?”

“Ờ.”

Helen đáp lại Salvina với vẻ chán chường, nãy giờ Helen phải đứng ngoài cổng đợi đến khi mẹ cô xông vào và làm loạn hết cả lên thì cô mới dám vào, nhưng chưa kịp gặp mặt bố thì cô đã chạm mặt kẻ mình chẳng ưa nên mặt cô chứ như thể nhai phải đồ ăn hết hạn.

Không Helen nhìn mình như thế nào Salvina liền quay ra nhìn tôi với vẻ vui mừng.

“Tiền bối, em có thể hỏi là chuyện gì vừa xảy ra lúc nãy không? Sao bố em hốt hoảng thế?”

Salvina tò mò hỏi, Helen ở bên cạnh cũng nhìn tôi với vẻ mong chờ.

“Ừ thì tớ trêu bố các cậu tí ấy mà, hồi trước tớ cũng từng giả nữ như thế này để cùng bố mấy đứa dự vũ hội, sau hôm đó thì mình có nghe mẹ mấy đứa kể lại là bố mấy đứa có nói sẽ cưới mình nếu tớ thật sự là con gái, từ hôm đó là mẹ mấy đứa đem chuyện đó ra trêu cậu ta suốt.”

“...”

“Nhìn chị như vậy thì chả trách bố lại thích.”

Helen ở một bên đứng hình nhìn tôi, còn Salvina dường như hiểu tính cách bố mình nên chỉ cười trừ cho qua.

“Mà này tiền bối, giờ em nên gọi chị là gì đây?”

“Tiền bối Eri được rồi, gọi thế cho thoải mái chứ đừng coi trọng vai vế cho lắm.”

“Vậy à, mà nè Helen em không được uống rượu đâu đấy, em chưa đủ 18!”

“Nè, cô làm chị tôi hơi lâu rồi đấy!”

Helen khó chịu đáp khi bị Salvina ngăn cản việc uống rượu, dù vậy Salvina chẳng bận tâm mà chỉ vui vẻ tận hưởng lấy sự ưu việt của mình.

“Dù là chị em nhưng mấy đứa vẫn không mấy ưa nhau nhỉ? Y như ba mẹ mấy đứa hồi trước vậy.”

“Hả? Bố mẹ sao cơ?”

Cả hai bối rối nhìn bố mẹ mình, những người đang đứng kè kè nhau như cặp đôi mới cưới với tình cảm nồng cháy.

“Nói sao nhỉ? Cứ nghĩ như này nhé, Iris sẽ là Helen nhưng tệ hơn, Paven sẽ là Salvina nhưng là đàn ông và không có quan hệ máu mủ gì với nhau, mấy đứa nghĩ bọn họ sẽ nhìn nhau như thế nào?”

“...”

Bọn họ đều nhăn mày như thể vừa nghĩ ra điều gì đó tồi tệ.

“Mà này tiền bối, chị cũng uống một ly đi.”

“Salvina! Đừng.”

Iris từ đâu bay đến giật lấy ly rượu trước ánh mắt khó hiểu của Salvina.

“Tại sao vậy mẹ?”

“Mẹ quên nhắc mấy đứa là có 3 thứ cấm kỵ với anh ấy, đầu tiên là rượu, thứ 2 là gái điếm và thứ 3 là chất kích thích, nếu đưa cho anh ấy 3 thứ đó thì khả năng cao anh ấy sẽ nổi điên đấy.”

“Làm gì nghiêm trọng vậy?”

“Chẳng phải có lần Paven dụ anh vào khu đèn đỏ xong bị anh thuyết giáo 3 ngày liền luôn sao?”

Iris nói với vẻ nghiêm nghị, thấy thế tôi chỉ biết gãi đầu chẳng biết biện minh gì hơn bởi lẽ tôi thật sự hơi nhạy cảm với mấy thứ đó.

Sau khi nhắc nhở xong Iris liền rời đi để lại chúng tôi nói chuyện thoải mái, lần này Helen dường như nhớ ra mà nhìn lấy tôi với ánh mắt tò mò.

“Tiền bối, tại sao chị lại được gọi là tu sĩ tàn tro vậy? Có phải là do chị đi tu không?”

Tôi dứt khoát lắc đầu.

“Dù tớ được gọi là tu sĩ nhưng đó là do trang phục thôi, còn về chữ tàn tro thì nó ám chỉ đến việc tớ đem tro cốt các binh lính về quê hương sau chiến tranh, trên đường thì có giải quyết mấy vụ linh tinh nữa nên mới được gọi như thế.”

Tiếp đó hai đứa nhỏ liên tục hỏi tôi về đủ câu trên trời dưới đất, nhưng đa số đều là chuyện của bố mẹ chúng thời trẻ và đống rắc rối họ gây ra, cứ thế tôi kể cho chúng nghe mọi thứ kể cả mấy chuyện xấu hổ nhất của hai người kia cho đến tận khuya và Helen cũng đi ngủ từ lúc nào, để lại mình tôi với Salvina trên ban công.

“Nè tiền bối.”

“Hửm?”

“Liệu chúng ta có gặp lại nhau nữa không?”

“Hên xui, dạng này khá bất tiện với không có trong dữ liệu học viên nên dễ bị bắt lắm, dù gì tớ cũng chỉ trang điểm rồi làm tóc dài ra thôi.”

“Vậy à…”

Salvina nói với vẻ tiếc nuối, thấy thế tôi xoa đầu con bé và nở một nụ cười cảm thông.

“Dù vậy bà chị này vẫn luôn ở bên em mà, với cả tớ ở gần cậu hơn cậu nghĩ đấy nhưng đừng cố kiếm tớ làm gì nhé, đôi lúc biết sự thật không vui cho lắm đâu.”

“Vậy à…”

“Được rồi đi ngủ đi, giờ tớ có chuyện cần nói với bố mẹ cậu, dù gì cũng đã lâu rồi chưa gặp họ.”

Salvina gật đầu với vẻ tiếc nuối rồi cũng rời đi, tiếp đó tôi đi ra khu vườn phía sau dinh thự nhà Valeria, một khu vườn trồng đầy hoa tulip xanh lờ mờ tỏa sáng dưới ánh trăng, giữa khu vườn ấy Iris và Paven đang ngồi vui vẻ uống trà trong khi nói với nhau điều gì đó, thấy cảnh tượng ấy nước mắt tôi bất giác chảy dài.

“Bọn mày dạy con như c** ấy!”

Tôi quát lấy hai người họ rồi ôm lấy họ trong vòng tay của mình, tôi thật sự không muốn mất họ một lần nào nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...