Lớp thầy Alex áp đảo theo nhiều cách.
Ngoại trừ cái ngoại hình cơ bắp cuồn cuộn thu hút ánh nhìn thì chủ yếu là do cách giảng dạy nhanh như tốc độ ánh sáng. Ai lại dạy như thế này vào đầu học kì?
Tôi không nhắm mắt ngủ gặt trong lớp nhưng mà không phải vì không muốn mà là không thể. Tiếng giảng vang vọng và dự dội như tiếng bơm. Chỉ cần nghe thầy giảng là tâm trí tôi được đánh thức.
Vậy nên là có muốn ngủ cũng không được.
“Khò khò….”
... Tôi đoán là không phải như thế.
Freyr đang để đầu mình lên bàn học và đánh một giấc trong môi trường như thế này. Cô nhóc tập trung chăm chú chỉ trong mỗi lớp về lý thuyết ma pháp còn những thứ khác thì cô ấy chả để lọt vào tai.
Và cũng không phải là thầy Alex chưa kêu cô ấy dậy. Freyr chỉ tỉnh lại một lát rồi sau đó đi ngủ tiếp.
Freyr vẫn luôn là học viên kiệt xuất và đã vào được lớp Tài Năng. Thầy Alex có vẻ như tin rằng vì cô đã học tập miệt mại cả ngày hôm qua chứ không phải vì cô chẳng muốn nghe giảng. Nó cũng như cách mà giáo viên sẽ nghĩ rằng những học sinh top của trường ngủ vì mỏi mệt sau một đêm học tập chăm chỉ và họ sẽ để yên cho ngủ.
“Được rồi, giờ ta sang trang tiếp theo thôi. Lật sách ra trang 46!”
Shhlliff, cả lớp vang lên âm thanh lật sách.
Từ trang 46, bắt đầu nói về ma thú hình người.
“Điều quan trọng nhất mà các em phải biết là cách đối phó với ma thú hình người! Gần đây, số lượng những kẻ ranh mãnh này đang tăng lên, thậm chí có vài tên trơ tráo dám đường hoàng tiến vào lãnh thổ địch. Từ giờ, các em sẽ học cách xử lý bọn xâm nhập đó!”
[Thế là ta sẽ được dạy cách phát hiện gián điệp.]
“Ma thú hình người vốn khó phát hiện. Vì vậy chúng đều được xếp hạng Thảm Họa trở lên, bởi chúng có thể hoạt động ngấm ngầm phía sau hậu trường, đủ để trở thành mối đe dọa cho cả quốc gia!”
“Vậy thì chẳng liên quan gì đến năng lực chiến đấu cả sao?”
“Ừm, nhớ chép lại vì đây là câu hỏi kiểm tra! Tiêu chí phân loại Ma thú dựa trên mức độ thiệt hại chúng có thể gây ra cho đất nước! Ma thú hình người rất xảo quyệt nên dù yếu thì chúng vẫn có thể giáng một đòn chí tử lên cả quốc gia bằng cách này hay cách khác!”
“Có con nào sống như người bình thường không?”
“Câu hỏi hay! Đáng tiếc là đến giờ vẫn chưa phát hiện ra! Tại sao? Vì nếu chúng sống bình thường như con người thì gần như không thể phân biệt được.”
Vậy là chỉ cần điều tra những kẻ khả nghi rồi đánh nhừ tử chúng.
Vì tất cả Ma thú đều mang trong người ma thạch, chỉ cần mổ xẻ bên trong thì sẽ biết đó có phải ma thú hay không. Đáng tiếc là với công nghệ hiện tại chưa có cách kiểm tra mà không phá hủy. Rất khó nhận dạng nếu không chém đầu hay moi tim đối tượng ra.
“Hầu hết Ma thú hình người đều cực kỳ thông minh. Ở đây ta sẽ tổng kết các loại hình chính đã bị bắt được. Đầu tiên là loại ‘mỹ nhân kế’!”
Đây là loại phổ biến nhất. Thậm chí còn có câu nói: “hồng nhan họa quốc”, ám chỉ quốc gia diệt vong vì một giai nhân hay mỹ nam mê hoặc người đứng đầu.
“Nhưng ngay cả trường hợp mỹ nhân kế cũng khó nhận biết bởi rất có thể đó chỉ là một người phụ nữ đẹp. Dù không có Ma thú thì số quốc gia diệt vong vì dục vọng cũng nhiều vô kể!”
“Vậy thì cũng chẳng quan trọng lắm, phải không thầy?”
“Không chính vì thế mà lại càng quan trọng! Bởi có những kẻ thực sự dùng cách đó để trà trộn, gieo rắc diệt vong cho đất nước! Trong mọi hoàn cảnh, chúng ta phải luôn cảnh giác!”
Đến trường hợp thứ hai.
“Thứ hai là những kẻ đứng trên đỉnh quốc gia, phụ trách chính sự.”
“Ý thầy là Hoàng đế hoặc những Công Tước của đất nước ta sao?”
“Chính xác. Loại này còn khó tóm hơn cả mỹ nhân kế. Phần lớn Ma thú trong nhóm này cũng giỏi về hành chính hoặc học thuật. Chúng thông minh hơn bọn dùng quyến rũ. Trong lịch sử nghìn năm, mới chỉ có hai trường hợp bắt được loại này.”
Chết tiệt thật. Đây rồi. Giáo sư Hasfeldt chắc chắn là một Ma thú.
Bằng không thì sao bà ta lại hành hạ tôi quá sức như vậy? Tôi biết mà bà ta không phải người…!
[Nhưng hầu hết quý tộc ở đây đều thế cả. Quý tộc truyền thống vốn chẳng coi nô lệ là con người.]
Thế thì toàn bộ bọn quý tộc đều là Ma thú rồi. Có vẻ như Đế quốc này chắc chắn diệt vong.
“Vậy làm thế nào để bắt được bọn đứng ở vị trí cao như thế?”
Một câu hỏi xác đáng.
Nếu Hoàng đế, người quyền lực nhất, lại là Ma thú, thì thật sự không có cách nào bắt được. Dù ai đó nhận ra, thì cũng chỉ có thể khoanh tay bất lực.
“Hừm, câu hỏi xuất sắc!”
Nhưng xem ra Đế quốc này cũng không phải con mồi dễ xơi.
“Chúng ta không hoàn toàn không có sách lược. Nhưng đây là vấn đề thuộc bí mật quân sự! Chỉ cần các em biết điều này: luôn có những người âm thầm chuẩn bị để ứng phó với bất kỳ khủng hoảng nào có thể xảy ra trong tương lai!”
Và với lời tuyên bố cuối cùng của thầy Alex, buổi học hôm nay kết thúc.
**
Hoàng tử vẫn cần nghỉ ngơi thêm.
Với sự có mặt của viện trưởng, các văn kiện cần thiết lập tức được soạn thảo. Việc Hoàng tử nghỉ bệnh sẽ được xử lý như bình thường.
“Vậy tôi xin phép cáo lui, vì còn chuyện khác phải lo.”
Công tước Blanton là người đầu tiên rời phòng. Nữ công tước Hasfeldt cúi chào Hoàng đế rồi cũng theo sau. Những người rời đi cuối cùng là Giáo sư Heerlein và Viện trưởng Robespierre.
Hasfeldt đi trước, dáng bận rộn với những suy nghĩ riêng. Heerlein cố gắng không hỏi han gì.
“Neeeeigh.”
Vài cỗ xe ngựa đã xếp hàng trong sân điện chính.
Khoảng cách từ hoàng cung đến Học viện không xa, chỉ mất chừng hai, ba chục phút đi bộ. Nhưng quý tộc thì chẳng bao giờ chịu động chân đi bộ một quãng đường như vậy.
Ít nhất họ cũng phải cưỡi thứ gì bốn chân để giữ thể diện. Họ cho rằng đi bộ là lãng phí thời gian khi đã có phương tiện thuận tiện hơn.
Hasfeldt một mình lên cỗ xe khắc huy hiệu gia tộc. Trái lại, Heerlein và Robespierre, cùng lắm chỉ là một Bá tước và một Hầu tước, đi chung một xe.
Cánh cửa đóng “cạch” lại. Không khí trong xe lập tức trở nên nặng nề. Heerlein và viện trưởng nhìn nhau vài giây rồi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm khi xe bắt đầu lăn bánh.
Viện trưởng cất lời:
“Dừng được rồi.”
[Ma pháp Bẩm Sinh Trung cấp ─ Ý chí] → Giải trừ
[Ma pháp Bẩm Sinh Cao cấp ─ Kháng cự] → Giải trừ
[Ma pháp Bẩm Sinh Cao cấp ─ Cường hóa] → Giải trừ
[Ma pháp Bẩm Sinh Tối thượng ─ Bất tuân] → Giải trừ
“Phù…! Tưởng chết mất.”
“Cô làm tốt lắm.”
Với nụ cười nhạt, viện trưởng đưa ra một điếu cỏ ma lực. Heerlein quen miệng ngậm lấy, châm lửa bằng cuộn Hỏa cơ bản. Mùi nồng của ma lực lan khắp khoang xe.
Khói dày đặc khiến xe trở nên mờ mịt nhưng họ không thể mở cửa sổ. Mỗi chút ma lực còn sót trong không khí lúc này đều quý giá với Heerlein. Nhờ hít khói gián tiếp, cô có thể hồi thêm từng nhịp thở. Cô quyết tâm không để lãng phí chút nào.
Khi ma lực phục hồi đến mức nhất định, não bộ Heerlein mới hoạt động trở lại.
“Tôi nổi da gà khi ông ta nói sẽ lục soát nhà Eliyev mà chẳng có chứng cứ.”
“Tôi cũng vậy. Một Công tước mà dám thao túng cả Hoàng gia như thế, hẳn tự coi mình là nhiếp chính rồi.”
“Chẳng phải sao? Với tình hình hiện tại, việc giao phó quốc sự cho kẻ khác đâu có gì lạ.”
Cả hai hồi tưởng lại những gì vừa chứng kiến.
Quan hệ giữa Hoàng tử và Hoàng đế hôm nay là tốt nhất so với trước giờ họ từng thấy. Nhưng vào khoảnh khắc cuối, sự thay đổi trong thái độ Hoàng tử lại khiến họ cảm thấy bất thường. Riêng Robespierre thì còn thấy cả cảm giác hoài niệm bởi ông đã nhìn Hoàng tử lớn lên từ nhỏ. Như thể dòng chảy quá khứ bỗng trôi ngược về trước mắt.
Sau một hồi suy nghĩ, Heerlein cất lời trước:
“Viện trưởng, tôi tin rằng điều này đã xác nhận rồi.”
Heerlein thả câu, Robespierre đón lấy. Ông gật đầu, rồi mở miệng:
“Đúng thế. Có thứ gì đó không phải con người đang cuộn mình ẩn náu.”
“Chẳng lẽ vận mệnh đất nước đã đến hồi kết?”
“Cứ chờ xem. Với tình thế hiện tại, chúng ta chẳng làm được gì để ngăn thảm họa đang lan tràn.”
Heerlein khẽ cười mỉa trong lòng. Mọi chuyện thật nực cười.
Thế là nghìn năm lịch sử của Đế quốc Philiut sẽ kết thúc như vậy sao.
Nghĩ đến đó, cô lại thấy thờ ơ. Bởi đứng ở ngã rẽ lịch sử, cô cũng chẳng thể xoay chuyển được gì.
Tuy nhiên...
Dù thế, họ vẫn không hoàn toàn hết cách.
“Vậy thì chỉ còn phương pháp đó mới xoay chuyển được tình hình, phải không?”
Robespierre liên tục gật đầu với câu hỏi của Heerlein.
“Ừm. Văn hóa tốt thì phải biết học hỏi.”
Chaporia
Bình Luận (0)