“… Cô là ai?”
Vermel buột miệng hỏi.
Nhưng đây chẳng khác nào tự bắn vào chân mình, bởi cậu đã nói ra dựa trên một giả định mà chưa chắc chắn Aether có thật sự là kẻ xuyên việt hay không.
Ngay lập tức, Vermel nhận ra mình vừa phạm sai lầm.
SYSTEM : ‘Aether Ngày Tàn’ đang cực kỳ cảnh giác với bạn.
Khoan, phải nghĩ đã.
Cậu vắt óc rà lại mọi nhánh cốt truyện. Không phải Aether gốc chưa từng theo dõi hay giám sát nhân vật chính. Chỉ là cậu không nhớ ra ngay lập tức vì đó là một tuyến cực kỳ hiếm hoi. Hơn nữa, khả năng rơi vào loại tuyến đó vốn đã thấp đến mức đáng khinh.
Theo như Vermel biết, chỉ có một con đường duy nhất nơi Aether quan sát cậu ngay từ đầu học kỳ.
Cô ấy đã bị tha hóa từ trước khi nhập học sao?
Đúng vậy. Chỉ có một điều kiện tiên quyết cho tuyến cốt truyện mà các người chơi kỳ cựu từng phát hiện.
Tha hóa.
Khác với những chủng tộc khác, khái niệm “tha hóa” tồn tại ở riêng những kẻ mang Đôi mắt Vàng.
Đó là một sự kiện đặc biệt khi một Kẻ Mắt Vàng vì lý do nào đó mất niềm tin vào nhân loại và quyết định quay lưng lại với thế giới. Khi điều đó xảy ra, họ sẽ trở thành kẻ thù của loài người và gây khó dễ cho nhóm nhân vật chính bằng mọi cách có thể.
Và một khi đã phản bội con người, gần như không thể hòa giải với Mắt Vàng nữa. Không phải hoàn toàn bất khả thi nhưng thà đánh bại Ma Vương và nhìn thấy kết thúc còn dễ hơn là thuyết phục họ quay về. Để một Mắt Vàng tha hóa trở lại phe nhân vật chính đòi hỏi nỗ lực khủng khiếp.
Tại sao chuyện này lại xảy ra trước cả khi mình đến… Không, vẫn chưa chắc chắn.
Việc Aether tha hóa trước khi nhập học không phải tuyến thông thường. Xác suất chỉ cỡ một trên hàng trăm nghìn. Nếu đây thực sự là tuyến cốt truyện bọn họ đã rơi vào thì quả thật là vận xui tận cùng.
Vermel tự hỏi. Ở tuyến đó, Aether đã trả lời thế nào khi nhân vật chính hỏi tương tự?
Hình như là…
Tôi giống ai?
“Tôi trông giống ai?”
Xong đời rồi.
Không, chính xác hơn thì là toang thật sự. Vermel cố giữ vẻ mặt bình tĩnh. Mồ hôi rịn ra sau lưng.
Mình không thể chùn bước ở đây.
SYSTEM : Cảnh báo. Xác suất dẫn đến Bad Endding hiện tại: 93%.
Cậu khống chế đôi tay run rẩy.
Vẫn chưa phải 100%. Xác suất chỉ là xác suất và không có nghĩa nó chắc chắn sẽ xảy ra. Nghĩ vậy, cậu tự trấn tĩnh.
Ừ, chỉ cần còn tia hy vọng thì mình không thể bỏ cuộc.
Cậu thở mạnh, rồi buột miệng đáp ứng biến.
“Đơn giản là bạn cùng lớp.”
Như dự đoán, phản ứng của cô rất lạnh lùng.
Sao lại hỏi một câu vô nghĩa thế?
“Thế tại sao cậu lại hỏi điều cậu vốn đã biết?”
Vermel nhanh trí nghĩ ra lời bổ sung.
“Ý tôi là… vì tôi thấy cô thật tuyệt vời. Đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp Kẻ Mắt Vàng, mà chỉ với vài lời nói cô đã có thể giúp đỡ bạn cùng lớp. Câu hỏi khi nãy không có ý gì khác đâu, thật đấy.”
Cậu chỉ nói bừa nhưng chừng đó cũng đủ để giải thích.
Lời cảm ơn, sự ngưỡng mộ vì cô đã xử lý tình huống thay vì câu hỏi nghi ngờ về sự tha hóa của cô. Dẫn hướng cuộc trò chuyện theo chiều đó hẳn sẽ khiến Aether bớt nghi ngờ.
“À, vậy sao?”
SYSTEM : Trạng thái tâm thần của ‘Aether Ngày Tàn” đã trờ về Bình Tĩnh.
Cậu thở phào trong lòng.
Dù thiếu 2% mới đạt mức hoàn hảo nhưng bấy nhiêu cũng đủ để tránh việc Aether soi xét thêm. Vermel vẫn nhìn thẳng vào mắt cô, rồi từ từ lùi ra xa như thể đang đối diện một con gấu hung dữ. Đôi mắt vàng kia, thứ mà cậu từng nhìn thấy không biết bao nhiêu lần khi chơi game, giờ đây như có thể nuốt chửng cậu bất cứ lúc nào.
‘Mình chắc là người duy nhất trên đời này bị chấn thương tâm lý vì một trò chơi thực tế ảo.’
Khi Aether gật đầu, buông một tiếng “Được rồi, tôi hiểu,” Vermel mới có thể thoát khỏi tình huống địa ngục này.
Còn khả năng Aether là người xuyên không hay người hồi quy thì…
SYSTEM : Xác suất dẫn đến Bad Ending hiện tại: 93%.
Thấp.
Đúng như Hệ Thống đã nói. Nếu Aether đi đúng theo tuyến trong game, thế giới này chắc chắn sẽ diệt vong. Ma Vương sẽ hồi sinh và lục địa Ahrens sẽ biến thành vùng đất cằn cỗi không một ngọn cỏ có thể mọc lên nổi. Cả thế giới sẽ chìm trong bầu trời u tối, phải chịu một kỷ băng hà nhỏ kéo dài hàng thập kỷ, mọi thực vật còn lại cũng héo úa vì thiếu ánh sáng mặt trời.
Xác suất cô ta là những thứ khác cốt truyện = 100% trừ đi 93%, tức là còn 7%. Nếu việc cô nói những câu y hệt Aether gốc chỉ là trùng hợp… thì vẫn còn chút hy vọng.
Vermel quyết định phải cân nhắc mọi hướng và làm hết sức mình thay vì chỉ bấu víu vào hy vọng mong manh đó. Dĩ nhiên là bao gồm cả việc tiếp tục giám sát Aether trong thời gian tới.
Từ đây, cậu phải làm thật tốt.
Nếu không vượt qua được nỗi sợ từ trò chơi khi đã bước vào hiện thực này, thì sẽ chẳng còn gì tồn tại đến cuối cùng.
***
Khi Vermel hỏi “cô là ai,” tôi đã thoáng nghĩ mình nghe nhầm.
Câu hỏi ấy quá đỗi lạc quẻ. “Cô là ai” ư? Là gã đang bị lôi sang thế giới này khi đang đọc báo cáo 1300 trang chứ còn gì nhưng tôi đâu thể trả lời như thế được. Ai nghe thấy cũng sẽ nghẹn họng nếu bị hỏi bất ngờ như vậy.
Trong trường hợp thế này, có một cách ứng xử chuẩn. Đó là hỏi ngược lại.
“Tôi trông giống ai?”
“Chỉ đơn giản là bạn cùng lớp.”
Câu trả lời khá hụt hẫng. Cái quái gì thế.
“Tại sao lại hỏi điều mà cậu vốn đã biết rồi?”
Khi tôi nói vậy, mắt Vermel rung dữ dội. Những nỗ lực xử lý của cậu ta… không ấn tượng gì cho cam mà chỉ khiến tôi thấy tên này ngu xuẩn thôi. Thật sự là người xuyên không sao? Còn thảm hơn tôi nghĩ.
Dẫu vậy cậu ta cũng tạm thời vượt qua được tình huống bằng lời giải thích.
Ít nhất, cậu có vẻ biết trước một số sự kiện sắp diễn ra. Bằng chứng hiện rõ qua cách cậu theo sát Iluka hay phản ứng của cậu khi chúng tôi chỉ còn lại hai người sau cuộc trò chuyện với cha của Iluka.
Một chuỗi sự kiện như vậy không thể nào hợp lý nếu Vermel không biết trước tương lai. Như vậy thì tôi đã có chứng cứ trực tiếp.
Tôi có thể tận dụng tên này.
[Tốt. Giờ chúng ta có thể ứng biến tùy theo phản ứng của người xuyên không.]
Tôi không rõ thế giới này rồi sẽ có cái kết nào nhưng chỉ cần quan sát biểu cảm của Vermel, tôi cũng sẽ nắm được khái quát tương lai. Chừng đó đã là một lợi thế lớn.
Hơn nữa, tôi sẽ dễ dàng biết mình nên hành động thế nào nếu có thể nhìn cách biểu cảm Vermel thay đổi khi sự kiện xảy ra. Dù quyết định trông như thất bại trong ngắn hạn, chắc chắn nó sẽ có lợi về lâu dài.
Tôi định sẽ theo dõi Vermel một thời gian. Nếu có gì xảy ra quanh cậu ta, khả năng cao tôi cũng sẽ bị vạ lây.
***
Nhưng tôi không ngờ chuyện lại đến nhanh vậy.
Cái gã hoàng tử đầu óc bã đậu đó đã quay lại trường. Thế là những ngày yên bình coi như chấm dứt.
Hôm nay, Hoàng tử Klion không thèm ve vãn tôi.
Tôi biết tại sao. Vermel chắc cũng vậy.
Đi ngang bàn tôi ngồi, Hoàng tử đi thẳng tới chỗ cửa sổ cuối lớp. Trên tay hắn là một đôi găng trắng nghi lễ.
Hắn tháo găng, rồi bất ngờ ném thẳng vào cô gái ngồi ở dãy bàn cuối.
Một tiếng “bịch” vang lên trong lớp. Chẳng to bằng tiếng ồn môi trường, nhưng lập tức mọi ánh mắt đều hướng cả vào đó.
Mọi người nhìn về phía Hoàng tử, bao gồm cả tôi và Vermel.
“Cô cũng gan lắm nhỉ, thản nhiên đến trường sau khi đã đâm tôi.”
“Cái gì cơ?”
Chỉ có tôi và Vermel biết toàn bộ câu chuyện. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau thoáng chốc, cảnh giác nhìn nhau, rồi cả hai dồn sự chú ý về phía hai người kia.
Cuối cùng thì cũng xảy ra rồi.
“Đừng giả ngu. Ai khác ngoài cô đã đâm tôi ở đài phun nước chứ?”
“Cậu có bằng chứng nào chứng minh là tôi không?”
“Dám thản nhiên như thế sau khi mưu sát người thừa kế Hoàng đế sao? Ta phải thừa nhận là cô cũng có gan đấy.”
Klion về cơ bản đang tự đào hố chôn mình.
Các học sinh ở đây đều sẽ trở thành hầu cận và sẽ hỗ trợ cho hoàng gia tương lai. Hắn đáng lẽ phải hành xử sao cho lấy được sự ủng hộ của họ, vậy mà lại làm trò hề này…
Đế quốc chắc đã tiêu sạch vận may rồi. Thực ra thì nếu tình cảnh đất nước thảm thế này thì cảnh cách mạng Pháp xuất hiện cũng chẳng khiến tôi ngạc nhiên mấy.
Iluka cau mặt, nhìn Klion chằm chằm.
“Cô nghĩ có thể cứ tiếp tục dối trá sao…! Ta đã hỏi cục điều tra và xác nhận rồi. Tốt hơn hết là thú nhận khi tôi còn đang rộng lượng!”
“Nếu tôi thật sự phạm tội, thì lẽ ra cậu nên đưa ra bằng chứng hoặc ít nhất mang lệnh truy nã đến đây. Cậu nghĩ sau này mọi người sẽ nghe theo cậu khi cậu còn chẳng biết nguyên tắc pháp luật cơ bản ư?”
“Ta không tin nổi… Thôi được, ta sẽ không giam cô hay gì cả vì ta hào hiệp. Nhưng chúng ta có thể giải quyết bằng một đề xuất đơn giản.”
“Đề xuất?”
Klion chỉ tay thẳng vào Iluka, tiếp tục.
“Chúng ta sẽ xử lý theo cách hợp pháp vì cô thích luật pháp đến thế. Nhưng thay vì mang ra tòa, ta sẽ đấu ngay tại Tilette này!”
“… Ý cậu là đấu tay đôi trong trường à?”
Đấu tay đôi trong Học viện.
Nghe thì sang trọng, nhưng thực ra chỉ là choảng nhau ở trong trường.
Một trận đấu trong phạm vi trường thì từ đầu đến cuối đều nằm trong vòng pháp luật. Nó có thể coi như một phần chương trình học và cũng không có nguy cơ chết người hay bị thương nặng vì luôn có giáo viên làm trọng tài.
Theo truyền thống của mọi học viện, kẻ thua phải ban cho kẻ thắng một ân huệ. Ở đây chẳng ai là không biết điều đó.
“Đúng thế. Nếu cô thắng ta trong trận đấu, ta sẽ làm theo ý cô. Nhưng nếu ta thắng… cô sẽ trở thành tình nhân của ta. Thấy sao, chẳng phải….”
“Tôi từ chối. Tại sao tôi phải đồng ý?”
“Cái gì? Cô sẽ không chấp nhận sao?”
“Vì tôi chẳng cần gì ở cậu cả. Tốt hơn hết là cậu biến cho khuất mắt tôi.”
“Đ-được thôi. Vậy nếu cô thắng, ta sẽ không quấy rầy cô nữa.”
“Không, ý tôi là cậu nên bỏ học luôn đi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt cậu nữa.”
[Wow. Cô ta dám không nhượng bộ trước cả Hoàng tử. Chẳng lẽ trong tay có gì đó để uy hiếp sao?]
Ngay lúc ấy, Vermel đứng bật dậy. Với vẻ mặt u ám, cậu bước về phía Klion.
“Nếu cậu đã khao khát trận đấu tay đôi đến vậy thì tôi sẽ chấp nhận thay.”
“Cái gì đây, lại xen vào nữa sao, đồ elf?”
“Bởi tôi không thể đứng nhìn cậu làm điều này không chỉ với một Mắt Vàng mà còn với cả tiểu thư của một gia tộc Tử tước, người sau này sẽ cộng tác chính trị cùng cậu. Tôi sẽ là đối thủ của cậu nếu Eliyev đồng ý.”
Tôi chợt nhớ ra chức thủ khoa của Vermel, một thiên tài đạt tận 90 điểm ngay cả ở phần thực hành.
Đứng nhất thì tất nhiên chẳng còn ai cao hơn vì xét theo thành tích nhập học thì Klion chẳng có cửa thắng nổi Vermel.
“Ta từ chối. Tại sao ta phải đấu với ngươi vô ích như vậy?”
Đó chính là lý do tên hèn hạ này rút lui ngay.
“Cậu vừa mới làm điều đó với Iluka đấy thôi.”
“Chờ đã, khác chứ. Eliyev đã tấn công ta…”
“Cả tôi và Mắt Vàng đứng nhì đều biết Iluka chưa bao giờ tấn công cậu. Khi kết quả điều tra bị lật lại, cả lớp này cũng sẽ biết rằng cậu đã dàn dựng tất cả.”
“Ngươi…!”
“Ra sân lớn sau giờ học, Klion. Tôi sẽ đập cho cái đầu loạn dục của cậu tỉnh ra.”
Ồ hô. Liệu hắn có trở lại bình thường nếu ăn một cú choáng váng? Nghe cũng có lý đấy, nhất là khi người xuyên không nói rõ ràng như vậy.
“Không cần đâu. Ta chẳng có lý do gì phải đánh nhau với ngươi. Tuy nhiên…”
“Ngươi còn định nói gì nữa?”
“Nếu Mắt Vàng kia đấu thay cho tiểu thư Eliyev thì lại là chuyện khác.”
“Cái gì….”
Iluka cau mày nhìn Klion. Hoàng tử nhún vai, nở nụ cười nham hiểm rồi nói tiếp. Những lời rõ ràng nhắm vào tôi.
“Chúng ta còn món nợ chưa thanh toán, đúng chứ, con khốn? Cô thừa lý do để tham gia rồi.”
“Hừ.”
Tôi bật dậy khỏi ghế.
Không phải vì phẫn nộ, mà đúng hơn, đây chính là điều tôi mong đợi.
“Vậy thì nếu tôi thắng trận này, cậu sẽ không được phép quấy rầy cả hai chúng tôi nữa. Sao hả?”
“Quyết đoán thật, đúng chất Mắt Vàng. Cô cũng thấy đây là một thỏa thuận ngon lành, đúng không?”
“Ừ, tất nhiên.”
“Nhưng có một điều kiện.”
“Nói lẹ.”
“Miệng mồm hai người thật thối tha. Nhưng thôi, không sao. Điều kiện là: cả hai ta đều không được dùng cỏ ma lực.”
“Khoan, cái đó thì…!”
Lotte, ngồi ở ghế bên, liền phản ứng khi nghe thế. Vì cô biết, sau khi từng đấu tay đôi với tôi ở kỳ thi nhập học rằng tôi không thể sử dụng ma pháp nếu thiếu cỏ ma lực.
Nhưng không sao cả. Khóe môi nhếch lên, tôi bước lên che trước mặt cô ấy.
“Ý là đấu tay không?”
“Cô muốn thế cũng được. Nhưng ta sẽ dùng ma pháp.”
“À, vậy à?”
“Cứ thử đánh bại ta chỉ bằng sức lực đi. Dù ta không nghĩ cô sẽ dễ dàng thắng đâu.”
Tôi gật đầu, chấp nhận đề nghị của Hoàng tử. Vermel và Lotte có vẻ không vui.
Nhưng Iluka mới là người lo lắng nhất vì giờ đây vận mệnh của cô bất ngờ bị giao cho một Mắt Vàng không ma lực.
Tôi mỉm cười với cô để cô biết rằng chẳng cần bận tâm.
Lúc này, trong đầu tôi đã nhồi nhét đầy đủ những cách hợp pháp để đập nát cái sọ của thằng khốn Hoàng tử.
“Xác nhận lại cho rõ. Cậu bảo là tôi phải hạ cậu chỉ bằng sức mạnh thể chất, đúng không? Không được dùng một cọng cỏ ma lực nào?”
“Chính xác. Cô chẳng lẽ nghĩ sẽ đánh bại ta mà không cần ma pháp sao, con Mắt Vàng?”
“Tôi nghĩ thừa sức.”
Tại vì tôi ... cũng có khiếu cho mấy trò vật lý.
Chaporia
Bình Luận (0)