Mỗi thí nghiệm đều cần được kiểm chứng nhiều lần mới có thể coi là đáng tin cậy.
Đó là một tuần lao lực đến điên người. Sau khi tạo ra được công cụ diệt muỗi bằng cuộn giấy, tôi đã dành trọn cả tuần để kiểm tra khả năng diệt côn trùng của nó.
Trong thời gian đó cũng chẳng có gì đặc biệt xảy ra. Vẫn là tên Nhị Hoàng tử tìm cách chọc tức tôi trong mỗi buổi họp sáng, Iluka dùng Ice Spear để đuổi hắn đi, Freyr thì nài nỉ cả bọn đi uống vodka sau giờ học... Cái kiểu sinh hoạt thường nhật mà nguồn an ủi duy nhất là đồng bạc kiếm được từ việc dạy kèm cho Lotte.
Đó là cuộc sống hằng ngày của tôi. Lớp học không có Giáo sư Hasfeldt yên bình hơn hẳn.
“Ugh…”
Tôi có làm việc quá sức không nhỉ? Giờ khi mọi căng thẳng dồn nén vì phải đối đầu với Hasfeldt tan biến, tôi lại cảm thấy như sắp chết đến nơi.
Tôi ngồi dậy, tay ôm đầu. Bên cạnh giường, thiết bị đuổi muỗi tự chế của tôi vẫn hoạt động bình thường. Vài con côn trùng có cánh nằm chết trên sàn do bị sóng điện từ đánh gục.
Cuối cùng cũng tới cuối tuần. Tôi phải tận dụng hai ngày này cho thật tốt.
Thói quen cuối tuần của tôi khá đơn giản: học, nghiên cứu, dạy kèm, rồi lại học.
“À…”
Chắc tôi sẽ được nghỉ ngơi… ở kiếp sau vậy.
Tôi đến thư viện khi sương sớm còn chưa tan. Mục tiêu hôm nay là nắm vững ba đến bốn loại Thủy Ma pháp trung cấp.
Ngoài ra, tôi cũng cần chế tạo một thiết bị nhiệt hạch dung hợp để phòng khi Ma Vương hồi sinh. Nhưng dẫu sao thì nhiệm vụ chính của tôi vẫn là rời khỏi cái thế giới chết tiệt này và trở về thế giới cũ. Mà muốn làm được thế thì tôi phải hoàn thành toàn bộ danh mục ma pháp trong cuốn sách bìa cứng bằng cách học hết tất cả chúng.
Tôi lấy vài quyển sách về Thủy Ma pháp trên giá và ngồi xuống.
[Lý thuyết tổng quát về Thủy Ma pháp trung cấp]
Tiêu đề thật chẳng hấp dẫn gì. Nhưng biết sao được, nếu không muốn học thì tôi đã chẳng dại dột mà nhận duyệt cái bài nghiên cứu ấy ngay từ đầu.
Tôi lật từng trang, lướt nhanh qua các câu có vẻ là trọng tâm.
[“Thủy Ma pháp” được định nghĩa là toàn bộ những loại ma pháp liên quan đến nguyên tố nước.]
[Trong thời hiện đại, phạm vi của Thủy Ma pháp được mở rộng thành lĩnh vực nghiên cứu mọi thứ có khả năng lưu chuyển. Một số người cho rằng nó nên được gọi là “cơ học chất lưu”.]
[Ví dụ, nếu tồn tại một kim loại có thể nóng chaye ở nhiệt độ phòng, liệu nó được xếp vào Thổ Ma pháp hay Thủy Ma pháp?]
[Các pháp sư hệ Thủy cho rằng nó nên được xem là Thủy Ma pháp vì mang tính chất lỏng. Tác giả đồng tình với quan điểm này.]
Thật chán chết. Tôi lật qua vài chục trang.
[… Tương tự, Băng cũng được xem là một phần của Thủy Ma pháp.]
[Trong chương này, bạn sẽ học toàn bộ Băng Ma pháp bao gồm cả những phép trung cấp và cuộn giấy chứa cơ chế cùng phương thức phóng thích.]
Băng Ma pháp, hừm.
Iluka vốn chuyên về Băng Ma pháp. Cô ấy dùng Ice Spear và có thể đóng băng bất kỳ vật thể nào có khối lượng. Nghĩ lại thì tôi chưa bao giờ thấy cô ấy điều khiển nước đang chảy.
Vũ khí của cô là ngọn giáo băng và cô chỉ việc đóng băng toàn bộ khu vực đang cháy. Tôi chưa từng thấy cô ấy điều khiển nước ở trạng thái lỏng thật sự.
Phép hệ Băng thì chẳng có nhiều: Ice Arrow, Ice Spear, Ice cái gì đó.
Phần này chẳng thú vị gì. Nhưng về cuối chương, có một thứ khiến tôi phải dừng lại.
[Thủy Ma pháp Cao cấp ─ Freeze]
[Một kỹ năng đóng băng nước ở trạng thái lỏng, còn gọi là “làm lạnh cực nhanh”.]
[Bao gồm cả chức năng khử trùng, có thể dùng cho cách ly khi kết hợp với Hỏa Ma pháp.]
Khử trùng, hửm... nghe thú vị đấy. Có nên thử không nhỉ?
[□ Điều kiện tiên quyết để học ma pháp này (Danh sách ma pháp cần biết)]
[Ice Arrow chưa học)]
[Ice Spear (chưa học)]
[……]
Haiz, chẳng thuận tiện gì hết.
***
Không khí trở nên nặng nề.
Hắn luôn cảm thấy buồn nôn mỗi lần bước vào hoàng cung như thể con người hiện tại và quá khứ của mình đang bị trộn lẫn. Cái cảm giác bất hòa ấy khiến nội tạng hắn xoắn lại.
Nhưng Klion chẳng thể làm gì hơn.
[Ma pháp Bẩm sinh Tối thượng ─ Disobedience]
Chỉ có thể tiếp tục tiến bước, mang theo cuộn giấy mà hắn nhận từ tên elf.
“À, ngài đến rồi, Điện hạ Klion.”
Khi mở cửa phòng mình bước vào, hắn thấy Công tước Blanton đang ngồi ở chiếc ghế bên kia. Trong khoảnh khắc, Klion không kịp che giấu biểu cảm, khẽ nhíu mày.
Không bình thường chút nào, việc một công tước tự tiện xông vào phòng của hoàng tử như thế.
Công tước Jack Blanton, một trong bốn trụ cột của Đế quốc Philiut. Người điều khiển nước và được ca tụng là đỉnh cao của Thủy Ma pháp trong toàn đế quốc. Thế nhưng Klion chưa từng thấy hắn dùng phép một lần nào.
“ Vậy ra gã này chính là Ma Thú sao.”
Tên elf hạng nhất đến từ Kaurelia từng nói với hắn: chính người đàn ông này là con Ma Thú đã thôi miên hắn.
Ban đầu hắn không tin. Một đại công tước của đế quốc là Ma thú cấp “Thảm họa”? Nếu thế, đất nước này lẽ ra đã diệt vong rồi mới phải.
Nhưng sau khoảng một tháng quan sát Blanton “với đôi mắt thật sự của mình”, Klion chỉ rút ra được một kết luận duy nhất.
“Chúng ta tiêu rồi.”
Đế quốc đang chìm xuống từng ngày. Trật tự và kỷ cương sụp đổ. Việc một công tước dám tự tiện vào phòng hoàng tử là bằng chứng. Đó chẳng khác nào vi phạm lễ nghi.
Hắn phải nhịn, phải tiếp tục đóng vai.
“ Thật đáng khinh.”
Răng nghiến ken két, Klion cố che giấu sự khinh bỉ.
“Có chuyện gì sao, Điện hạ? Người toát mồ hôi lạnh kìa. Hay là ngài bị cảm?”
“Không có gì đáng lo. Chỉ hơi mệt thôi.”
“Là con nhỏ Mắt Vàng ấy lại dám cãi lời ngài à?”
“Không…”
Khoảnh khắc dừng lại.
“… À, phải rồi! Con tiện nhân ấy chẳng bao giờ chịu ngoan ngoãn, còn dám thách thức cả những gì ta nói!”
“Vậy thì phải xử lý thích đáng chứ. Lần trước nó còn dám làm trầy xước thân thể Điện hạ, hãy nhân cơ hội này truy tố tất cả tội lỗi của nó và để pháp luật kết tội.”
Vì sức mạnh thể chất lẫn những ngoại lệ của Tilette đều vô dụng nên hắn có thể lợi dụng quyền lực pháp lý để trừng phạt cô ta một cách “hợp pháp”. Một kế không tệ nếu như Nhị Hoàng tử vẫn đang bị thôi miên.
“Không được.
Nếu chuyện này khiến danh tiếng ta bị tổn hại, ngươi có chịu trách nhiệm không, Công tước Blanton?”
“Khà khà.”
Blanton mỉm cười nhạt, nhìn Klion bằng ánh mắt dò xét.
“Ngài ở trên pháp luật, Điện hạ. Thần dân và quý tộc chỉ tồn tại vì có Hoàng đế. Hà tất gì ngài phải trói mình bằng những quy tắc tự đặt ra như vậy?”
“……”
Hắn nhận ra rồi. Blanton hẳn đã nhận thấy sự thay đổi trong biểu cảm nhỏ nhất của hắn.
“Thôi được, có vẻ ngài đang mệt mỏi. Chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Còn giờ, ngài có muốn đến dự buổi tiệc mà ta tổ chức để thư giãn không?”
“Tiệc ư? Lúc này sao?”
“Còn lúc nào thích hợp hơn? Đế quốc ta không có dịch bệnh, kinh tế đang đi lên từng ngày. Còn tài chính ư? Nhờ vị thủ tướng chăm chỉ của chúng ta, ngân khố chưa bao giờ cạn! Một buổi tiệc xa hoa chẳng ảnh hưởng gì cả.”
“Đúng là đồ điên.”
Ngươi nói đúng đấy, Elf. Chưa có chứng cứ cụ thể nhưng chắc chắn gã này là Ma Thú.
Dù là sinh vật máy móc hay bằng xương thịt, bất cứ kẻ thối nát nào đang làm mục ruỗng đế quốc đều phải bị thanh tẩy.
Cha hắn đang bị bắt làm con tin. Nếu hành động mà Blanton phát hiện, hậu quả sẽ khó lường. Klion ôm đầu đang nhức nhối, gật đầu miễn cưỡng.
“Nghe cũng hay. Tiệc kiểu gì vậy?”
“Hôm nay là sinh nhật con gái ta. Điện hạ có muốn gặp nó không?”
“Dẫn đường đi.”
Công tước Blanton đưa hoàng tử đến một cung điện khác.
Khu hoàng cung được chia thành năm khu chính. Lâu đài trung tâm là nơi hoàng thất sinh sống, bốn tòa nhà còn lại nằm ở bốn hướng: Đông, Tây, Nam Bắc. Từ Bắc theo chiều kim đồng hồ lần lượt là: Hỏa, Thủy, Thổ, và Phong.
Hoàng đế cho phép bốn đại công tước sử dụng chúng, mỗi người sở hữu một nơi. Cách sử dụng tùy ý họ: nơi ở, nơi tiếp khách, hay nhà kho như gia tộc Hasfeldt vốn ám ảnh với các chuyến viễn chinh phương Bắc.
“Đây là đại sảnh. Có rượu và phụ nữ, xin ngài cứ tận hưởng.”
Buổi tiệc lộng lẫy bắt đầu từ sớm chiều. Một cung điện không bao giờ ngủ. Pháo hoa bắn sáng ngoài cửa sổ.
“Ta cảm ơn tất cả đã đến dự sinh nhật con gái ta. Không chuẩn bị được nhiều nhưng mong mọi người cứ tự nhiên vui chơi!”
Nhìn quanh, chỉ thấy toàn người thuộc phe Blanton. Trên danh nghĩa họ cũng là phe của Hoàng tử thứ hai, nhưng không hiểu sao Klion lại thấy mình lạc lõng giữa họ.
Nhấp ngụm rượu lạnh, hắn ngồi ở một góc ghế sofa. Cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lồng ngực bỏng rát. Khi tiếng violin vang lên từ xa, hắn quay đầu.
Một giai điệu tuyệt đẹp len vào tai. Klion ngẩng lên nhìn.
Tóc tím pha lam. Đôi mắt xanh nhạt như ngọc aquamarine. Vẻ duyên dáng toát ra từ bộ váy được tô điểm cầu kỳ. Cô gái với vẻ ngoài ấy đứng trên bục cao, kéo cung đàn bằng dây đuôi ngựa.
Không có lời ca, nhưng âm thanh ấy như lời hát quyến rũ người nghe chẳng khác siren giữa đại dương.
Khúc nhạc vui tươi mà bi thương khiến tim hắn rung động. Nó kéo dài chừng bốn, năm phút theo một bản nhạc tưởng tượng.
“Con gái ngài chơi thật tuyệt. Xin hỏi bản này tên gì?”
“Nó được gọi là Khúc ai ca Tarkenil, do một người phương Tây tên Seraphanya sáng tác.”
“Khúc ai ca… dành cho ai?”
“Cho dân tộc của bà ấy. Seraphanya là vị hoàng tộc cuối cùng của vương quốc Tarkenil thời Trung Cổ. Trước khi vương quốc bị xâm lược, người ta nói bà đã chào đón quân thù bằng bản nhạc này.”
“Ồ…”
Chẳng phải là lựa chọn thích hợp cho sinh nhật của một đứa trẻ. Sẽ hay hơn nếu họ chọn thứ gì nhẹ nhàng, trong sáng.
“Đây là khúc mà Rosemary của ta chơi giỏi nhất. Con bé rất thích các tác phẩm của Seraphanya.”
Bất chấp giai điệu u sầu, mọi người vẫn vỗ tay nồng nhiệt. Rosemary, được khích lệ, lại tiếp tục chơi thêm vài bản khác, tất cả đều là khúc ai ca.
Tội nghiệp cho phu nhân Blanton. Một đứa con tài năng như vậy lại rơi vào tay Ma Thú.
Hay có khi… đứa con gái ấy cũng là Ma Thú?
Hắn không thể chắc.
Nhìn vào đôi mắt trong veo màu nước ấy, hắn muốn tin rằng không phải. Làm sao một cô gái ngây thơ, đang tươi cười rạng rỡ trước những lời khen của người lớn, lại là quái vật được chứ?
Tất nhiên, hắn biết rõ Ma Thú có thể cực kỳ xảo quyệt, nhưng… Klion chỉ biết uống cạn ly rượu, mong thời gian trôi nhanh hơn.
Cầu cho buổi tiệc này sớm kết thúc.
***
Buổi tiệc kéo dài đến tận bình minh.
Nó sẽ còn tiếp tục ngày hôm sau nhưng giờ là lúc để giải rượu.
Trong buổi sớm khi mọi người đã ngủ say, Công tước Blanton sắp xếp chỗ nghỉ cho khách rồi rẽ về một căn phòng riêng, chỉ những kẻ được hắn cho phép mới được vào.
Cót két .
Cánh cửa mở ra nặng nề. Bên trong là một chiếc sofa.
Và Rosemary đang ngồi trên đó.
“Cha!”
“……”
Rosemary, đang nghịch con rùa nhỏ bằng vải, nở nụ cười hồn nhiên chạy lại ôm hắn.
“Con chơi hay lắm phải không, cha?”
“Không cần giả bộ nữa, Quartus.”
“Heeeh…”
Nụ cười của Rosemary trở nên méo mó. Cô rút một viên kẹo từ túi áo trong ra, cho vào miệng.
Kẹo vị táo, vị ngọt xen chua nhẹ.
Nhưng đó không chỉ là kẹo đơn giản mà nó còn chứa ma lực. Một cách khá hiệu quả để một đứa trẻ không thể hút thuốc có thể bổ sung năng lượng ma pháp.
“… Cậu đúng là chẳng biết đọc tình huống, Septimus. Giờ phải nói kiểu ‘Tất nhiên rồi, con yêu~’ rồi ôm tôi mới đúng.”
“……”
Rắc, rắc. Rosemary nhai kẹo, nhìn xuống chân mình.
Dưới sàn là một ma trận dịch chuyển, loại cao cấp dùng để dịch chuyển vật thể giữa hai nơi.
Vài giây sau khi Rosemary nhai xong kẹo, ma trận phát sáng. Căn phòng bừng lên ánh trắng, cuốn cả hai đi đâu đó.
Trong chớp mắt, họ đến trước cổng một tháp sắt cao chạm bầu trời.
“Lạnh chết mất. Còn dung dịch chống đông không?”
“Xin lỗi.”
“Vô dụng thật.”
Gió tuyết quất vào tháp. Chung quanh chỉ toàn băng giá.
Đồng hồ chỉ quá rạng đông. Vì ma trận chỉ thay đổi vĩ độ cho bên ngoài lẽ ra vẫn tối vậy mà bầu trời đêm lại sáng trắng.
“Đi thôi. Các chỉ huy khác đang chờ.”
“… Rõ.”
Dĩ nhiên rồi.
Nơi họ vừa truyền tống đến chính là rìa bắc của lãnh thổ đế quốc, nơi được gọi là “Tuyến phòng thủ thứ ba”...
Trung tâm Ma Giới.
Chaporia
Bình Luận (0)