Đáng lẽ tôi sẽ không bao giờ yêu em/Chapter 1: Prologue: Trong giấc mơ, chúng tôi là những tồn tại "Tuyệt Đối Không Dành Cho Nhau.”Chapter 1: Prologue: Trong giấc mơ, chúng tôi là những tồn tại "Tuyệt Đối Không Dành Cho Nhau.”
20px

Gần đây, tôi tự nghĩ "Mình khá dễ thương đấy." 

Tuy nhiên ngay sau đó, tôi mới nhận ra "Mình là một đứa con gái khó ưa.”

Và rồi–

Chẳng bao lâu sau buổi định hướng, trước cả khi xếp lại chỗ ngồi lần đầu.

"Bây giờ các em hãy nhìn vào biểu đồ ở đầu trang 14 trong tài liệu nhé."

Đang giữa giờ học xã hội hiện đại. Vì thầy giáo đứng trước bảng đen nói vậy nên mọi người vội vàng lấy tài liệu ra khỏi bàn.

Lúc đó, cậu vô tình liếc sang bạn ngồi cạnh. Một nữ sinh có vẻ quên mang tài liệu và không chỉ thế, cô ấy còn đang mơ màng chống cằm lên một tay.

"Về tỷ lệ phát thải khí nhà kính, như biểu đồ cho thấy, khí Carbon Dioxide liên tục..."

Trong lúc thầy giáo bắt đầu giải thích tài liệu, cậu nghĩ "Mình nên làm gì đây?" Cho đến giờ cậu chưa từng nói chuyện với cô ấy. Nhưng giả vờ không nhận ra sẽ khiến lương tâm cậu không yên.

Với sự quyết tâm, cậu gọi lên.

"Kitaoka-san."

Cô ấy quay mái tóc nâu về phía cậu.

Có lẽ cô ấy có trang điểm vì không có tì vết nào trên khuôn mặt nhỏ xinh với các đường nét thanh tú. Áo sơ mi của cô ấy được cài khá táo bạo, xương quai xanh lấp ló từ phía trên và bên trên đó lắc lư một chiếc vòng cổ với viên đá nhỏ.

Trong khi đang loay hoay không biết nhìn đâu, cậu lại nhìn vào khuôn mặt cô ấy một lần nữa, nơi ánh mắt nghiêm nghị tràn ngập. Cậu mất hết can đảm nhưng vẫn tiếp tục.

"Ừm...

cậu có muốn xem chung tài liệu của mình không?"

Cô ấy đáp lại một cách nghi ngờ.

"Không, mình ổn."

"Hả...?"

Trong khi cậu ngồi sững sờ, cô ấy nhìn ra phía sau và nói với cô gái ngồi đó một cách thân thiện "Này này, cho mình xem chung với cậu được không."

Cô gái ở phía sau đáp "Hả... Thôi được rồi" trong khi cười và mở đến đúng trang. Tuy nhiên Kitaoka phải xoay người và cúi xuống khá nhiều, trông có vẻ khó nhìn lắm.

"Được rồi. Vậy tiếp theo là trang 20. Hừm... Gọi ai đây nhỉ? Người ngồi ở chỗ số 20."

Thầy giáo chỉ định. Từ phía bên trái lớp học vang lên giọng đọc to ngượng ngập.

Cậu liếc nhanh sang bên. Như thể chuyện lúc nãy chưa từng xảy ra, Kitaoka thản nhiên nhìn vào tài liệu.

"Pfft."

Tiếng cười khúc khích vọng đến từ phía sau. Với cái cách từ chối lạnh lùng đó, biết đâu họ đang cười cậu.

--Cái quái gì vậy chứ…

Không phải cậu có mưu đồ gì cả. Cậu chỉ muốn chia sẻ tài liệu một chút thôi, vậy mà giờ cậu bắt đầu tự hỏi liệu có phải lỗi nằm ở mình không. Cậu chỉ muốn giúp đỡ, sao lại bị đối xử như một thứ gì đó phiền phức vậy chứ?

Bản thân cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc. Chỉ cần thoáng nhìn thấy bộ mặt vô tư của Kitaoka là trong lòng cậu đã trào dâng một thứ gì đó khó chịu, gần như ghê tởm.

Từ thời điểm đó, chỉ vì chuyện nhỏ nhặt như vậy, cậu quyết tâm sẽ không bao giờ cố tiếp xúc với cô ấy nữa.

Đó là điều cậu đã thề với chính mình.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...