Trên bầu trời mùa đông năm ấy, tuyết rơi trắng xóa phủ kín lối đi vào bệnh viện tỉnh, ánh đèn vàng hắt xuống nền gạch .
Đêm ấy, phòng sản khoa vang vọng tiếng khóc chào đời của những đứa trẻ, thanh âm đầu tiên của sự sống xen lẫn tiếng gấp gáp của y tá, bác sĩ.
Cùng giờ sinh.
Cùng ngày sinh.
Cùng năm sinh.
Ba đứa trẻ được đưa ra từ ba ca sinh gần như cùng lúc, một trùng hợp đến khó tin. Trong đó, hai đứa trẻ được đặt nằm cạnh nhau trên chiếc giường sơ sinh nhỏ phủ khăn bông trắng, một bé trai có hàng mi dài, làn da trắng đến lạ, tên là Băng Tử Huyên, một bé gái có nụ cười khẽ, tay vẫn nắm chặt tấm chăn, tên Nhược Thanh Thanh.
Còn đứa bé thứ ba… là một cô bé yếu ớt, sinh non, hơi thở mỏng như sợi chỉ. Bác sĩ chỉ khẽ lắc đầu, mắt hơi cúi xuống.
Bà Băng, mẹ của Tử Huyên, nhìn đứa con gái nhỏ nằm trong lồng ấp, nước mắt không ngừng rơi. Bà được báo rằng con bé… sẽ không qua khỏi đêm nay.
Bà siết chặt tấm khăn trắng, bờ vai run rẩy, tiếng nấc nghẹn bị nuốt ngược vào trong. Khi y tá trao cho bà đứa con trai còn lại, tiếng khóc yếu ớt của cậu bé như đánh thức chút hơi ấm cuối cùng trong trái tim người mẹ.
Bà cắn môi, ôm chặt lấy đứa con trai nhỏ vào lòng, nước mắt lăn dài.
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi. Gió mùa thổi qua khung cửa kính.
Thật trùng hợp, nhà họ Băng và họ Nhược lại là hàng xóm sát vách trong một con phố nhỏ nơi ngoại ô tĩnh lặng.
Hai gia đình thân thiết vô cùng, đúng kiểu mẫu hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau...
Hai đứa trẻ, Tử Huyên và Thanh Thanh, lớn lên giữa những tiếng cười. Mỗi sáng, tiếng chân nhỏ của chúng lại vang bên hàng rào trắng, gọi tên nhau...
Thời gian lặng lẽ trôi như hơi sương buổi sớm.
Thoáng chốc, hai đứa trẻ từng nằm trong nôi năm nào đã sắp tròn năm tuổi.
Bãi đất trống sau nhà là thế giới của riêng chúng, nơi có những bông cỏ lau cao quá đầu, những viên đá trơn bóng vì bàn tay nhỏ mải xếp thành “lâu đài” và những vệt nắng chiều trải dài vàng ươm. Tử Huyên đuổi theo Thanh Thanh, còn cô bé vừa chạy vừa cười khanh khách, mái tóc đen buộc lệch hất lên theo từng bước chân.
“Bắt được rồi nhé!”
“Không được đâu, ai bảo cậu chạy nhanh thế!”
Bố mẹ hai bên đứng từ hiên nhìn ra, ánh mắt dịu dàng và mãn nguyện. Giữa khoảnh khắc ấy, họ như thấy trước tương lai, khi hai đứa trẻ kia sẽ cùng nhau đi qua cả đời, nắm tay nhau trong niềm vui và nước mắt.
Một khế ước không cần giấy bút, không cần lời nói.
Chỉ cần một buổi chiều đầy gió, hai trái tim non dại đã được định sẵn, rằng, trong cuộc đời này, sẽ luôn có một người thuộc về người kia.
Tuyết mùa đông rơi trắng cả mái ngói, từng bông lấp lánh như những cánh hoa đang chậm rãi đáp xuống mặt đất.
Trước cánh cổng gỗ nhỏ in đầy vệt thời gian, Nhược Thanh Thanh, cô bé có đôi má ửng hồng trong cái lạnh, đứng co ro, đôi bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo len dày, hơi thở phả ra khói trắng mờ như sương. Mái tóc buộc lệch khẽ rung theo gió, còn giọng nói trong veo như chuông bạc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
“Tử Huyên… Tử Huyên…!”
Từ trong nhà, một giọng nói trong trẻo đáp lại, xen chút vội vàng:
“Thanh Thanh, cậu chờ mình một chút nhé!”
Chưa đầy phút sau, cửa gỗ bật mở. Băng Tử Huyên, cậu bé mặc áo khoác dày, cổ quàng khăn len xanh, vội chạy ra, hơi thở cũng phả ra từng đốm trắng. Trước khi ra, cậu còn nghiêng người nói nhanh với mẹ:
“Con đi chơi một lát nhé mẹ!”
Mẹ của Tử Huyên đứng ở hiên, tay khẽ lau chiếc cốc đang rửa, nở nụ cười hiền từ:
“Hai đứa nhớ chơi cẩn thận, tuyết trơn lắm đấy.”
Nhược Thanh Thanh thấy vậy liền cúi đầu lễ phép chào, giọng nhỏ nhẹ:
“Cháu chào cô ạ!”
Người phụ nữ chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười ấm áp.
Băng Tử Huyên chạy đến, bước chân lún nhẹ trong tuyết, hơi thở hổn hển mà ánh mắt vẫn sáng long lanh.
“Thanh Thanh, cậu chờ mình lâu chưa?”
Cô bé mỉm cười, hai bàn tay giấu sau lưng, đôi mắt cong cong như trăng non:
“Mình mới gọi cậu, cậu ra liền rồi mà.”
Nói xong, cô nghiêng đầu, giọng nói tràn đầy phấn khích:
“Hôm nay tuyết rơi đẹp lắm! Mình ra công viên nặn người tuyết nhé, Tử Huyên!”
Cậu bé nghe vậy liền gật đầu, khuôn mặt sáng lên rạng rỡ như ánh nắng hiếm hoi giữa trời đông:
“Ừm! Đi thôi!”
Thế là hai đứa trẻ nắm tay nhau chạy đi, bàn chân nhỏ xíu giẫm lên nền tuyết trắng kêu khẽ lạo xạo, để lại phía sau những dấu chân song song bé xinh kéo dài mãi đến tận con dốc nhỏ dẫn ra công viên.
Tuyết vẫn rơi.
Gió vẫn lạnh.
Nhưng giữa khung cảnh ấy, hai bóng hình nhỏ nhoi lại như mang theo cả hơi ấm của mùa xuân.
Tuyết rơi dày hơn khi cả hai chạy đến công viên. Từng mảng trắng xóa phủ kín hàng ghế đá, cây đèn đường, và cả chiếc cầu nhỏ bắc qua hồ nước đã đông cứng.
Bầu trời xám dịu, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân hai đứa lún xuống nền tuyết.
Băng Tử Huyên dừng lại trước khoảng đất rộng, đôi mắt sáng lấp lánh:
“Ở đây nặn được người tuyết to lắm đấy, Thanh Thanh!”
Nhược Thanh Thanh giang tay xoay tròn một vòng, váy len màu kem tung nhẹ theo gió, những bông tuyết khẽ đậu trên tóc cô bé. Cô mỉm cười, gò má hồng lên như trái đào chín:
“Thế thì mình bắt đầu thôi! Ai làm đầu người tuyết to hơn sẽ thắng nhé!”
“Được, mình sẽ không thua đâu!” cậu bé hào hứng đáp, cúi xuống hai tay nắm từng nắm tuyết, vo lại thành quả cầu tròn.
Cả công viên bỗng vang lên tiếng cười trong trẻo. Hai đứa nhỏ, cúi, nặn, lăn, rồi ném tuyết vào nhau. Tuyết bay tung như mưa hoa trắng, phủ cả lên tóc, lên khăn quàng, lên chiếc mũ be bé đội lệch của Thanh Thanh.
“Á! Tử Huyên, cậu ném trúng tóc mình rồi!” cô bé giậm chân, đôi môi chu ra hờn dỗi.
“Tại cậu đứng gần quá mà!” cậu bé bật cười, vừa nói vừa đưa tay phủi tuyết trên vai cô.
“Không được cười! Tớ phạt cậu…”
“Phạt gì cơ?”
“Phạt cậu phải nặn người tuyết một mình, còn tớ… sẽ làm người tuyết đẹp hơn!” cô bé nói, rồi quay đi, bím tóc đung đưa ra sau, vẻ đắc ý rõ ràng.
Băng Tử Huyên nhìn theo, đôi môi cong lên thành nụ cười nhẹ. Cậu bé không nói gì, chỉ lặng lẽ giúp cô lăn quả cầu tuyết lớn hơn, mỗi khi Thanh Thanh mệt thì cậu lại kéo tay áo lau giọt mồ hôi nhỏ xíu trên trán cô.
Cuối cùng, giữa công viên trắng xóa, hai đứa trẻ cùng đứng nhìn người tuyết cao gần bằng mình, có mũi là củ cà rốt, mắt là hai viên sỏi đen và chiếc khăn len đỏ quàng quanh cổ.
“Xong rồi!” Thanh Thanh reo lên, bàn tay nhỏ vỗ vào tay cậu bé bốp một cái.
“Đẹp thật đấy… giống như hai chúng ta ấy.”
Băng Tử Huyên khẽ cười, ánh mắt cậu dừng lại trên gương mặt đỏ hây hây của cô bé. Trong phút chốc, cậu cảm thấy tim mình đập lỡ một nhịp, thứ cảm xúc mơ hồ mà cậu chưa bao giờ hiểu được.
“Ừm… giống thật.” cậu đáp nhỏ.
Gió nhẹ thổi qua, tuyết tiếp tục rơi.
Hai đứa ngồi cạnh nhau trên ghế đá, chân đung đưa, chia nhau viên kẹo dâu mà Thanh Thanh mang theo.
“Này Tử Huyên… sau này, khi lớn lên… mình vẫn chơi cùng nhau như thế này nhé?”
“Ừm. Dù có tuyết rơi bao nhiêu đi nữa, tớ vẫn sẽ ra tìm cậu.”
Giọng cậu bé vang lên, nhẹ mà ấm. Thanh Thanh quay sang nhìn, ánh mắt trong veo phản chiếu những bông tuyết đang rơi xuống, long lanh, tinh khiết như kỷ niệm đầu đời.
Từ xa, tiếng chuông gió ngân lên bên hiên công viên, hòa vào không gian tĩnh lặng như lời hứa nhỏ của hai trái tim còn non.
Tối hôm ấy, tuyết đã ngừng rơi.
Bầu trời tĩnh lặng, vầng trăng mờ ẩn sau lớp mây trắng xám, rải xuống con phố nhỏ thứ ánh sáng dịu như sữa.
Những chiếc đèn đường vàng ấm phản chiếu lên nền tuyết loang lổ dấu chân trẻ con, hai hàng dấu nhỏ song song, kéo dài từ công viên về đến tận cánh cổng gỗ quen thuộc.
Băng Tử Huyên và Nhược Thanh Thanh đứng trước cổng nhà, hơi thở phả ra từng làn khói mỏng. Trên vai cậu bé vẫn còn vương mấy bông tuyết chưa tan, còn khăn quàng cổ của cô bé thì lệch sang một bên, sợi tua rua lay nhẹ trong gió.
Hai đứa nhìn nhau, ánh đèn mờ phản chiếu trong mắt cả hai, long lanh như đang giữ lại chút ấm áp cuối ngày.
“Vui thật nhỉ...Tử Huyên” Thanh Thanh nói khẽ, giọng nhỏ đến mức như sợ làm tan đi bầu không khí yên tĩnh ấy.
“Ừm...Vui lắm.” Tử Huyên gật đầu, nụ cười hiền đến lạ.
Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi gỗ ẩm và thoang thoảng hương bánh nướng từ nhà ai gần đó.
Cô bé xoay người định bước vào, rồi bất chợt dừng lại. Đôi giày nhỏ in thêm hai dấu hằn trên tuyết.
Thanh Thanh quay lại, mái tóc đen buông xuống che nửa gương mặt, đôi mắt tròn xoe phản chiếu .
Cô hít sâu một hơi, rồi gọi khẽ:
“Tử Huyên!”
Cậu ngẩng đầu lên:
“Gì thế?”
Cô bé cười, đôi má hồng lên, đôi tay giấu sau lưng, giọng run run nhưng rõ ràng:
“Nếu sau này… tớ có đi lạc trong tuyết… thì cậu nhất định phải tìm thấy tớ nhé!”
Gió lặng đi một nhịp.
Những bông tuyết cuối cùng khẽ rơi xuống, tan chậm trên vai cậu bé.
Băng Tử Huyên sững lại, không hiểu vì sao ngực mình lại thấy nhói nhẹ. Cậu không nói gì, chỉ mỉm cười, gật đầu thật chậm:
“Ừm… nhất định rồi.”
Thanh Thanh mỉm cười, đôi mắt cong cong như trăng non, rồi chạy nhanh về phía cửa nhà, vẫy tay lần cuối trước khi cánh cửa khép lại.
Cậu bé đứng yên hồi lâu.
Chỉ còn tiếng gió lùa qua hàng rào, và ánh trăng in xuống đôi dấu chân vẫn song song trên nền tuyết, một cao, một thấp, nhỏ bé mà vĩnh viễn song hành.
Đêm ấy, Tử Huyên về phòng, nằm nhìn trần nhà, đôi tai vẫn còn văng vẳng giọng nói trong veo của cô bé:
“Nếu tớ đi lạc trong tuyết…”
Cậu mỉm cười.
''Nếu thực sự có ngày đó sảy ra...Mình sẽ nhất định....nhất định tìm được cậu...''
Không biết vì sao, câu nói ấy cứ vang mãi, như một lời hẹn mơ hồ, nhẹ như sương, nhưng chạm vào tim lại không tan được...
Chaporia
Bình Luận (0)