Chiều tà... bầu trời nhuộm một màu vàng nhạt của hoàng hôn. Sân trường ngập tiếng cười trẻ con, những vòng nắng nghiêng rơi lên mái tóc của Thanh Thanh và Tử Huyên, phản chiếu như bụi kim sa lấp lánh.
Hai đứa trẻ vẫn ngồi dưới gốc cây bàng quen thuộc, kể nhau nghe chuyện đêm hội, chuyện đèn trời, chuyện lời ước nhỏ ngốc nghếch mà ngọt ngào.
“Nếu lớn lên, chúng ta vẫn là bạn tốt, phải không?” Thanh Thanh nghiêng đầu hỏi, mắt sáng trong veo.
“Tất nhiên rồi!” Tử Huyên đáp, nụ cười tươi đến lạ.
Cậu đâu ngờ rằng, nụ cười ấy sẽ là nụ cười hiếm hoi cuối cùng của tuổi thơ mình.
Cô giáo xuất hiện nơi cổng, giọng nói trầm nhẹ nhưng mang theo điều gì đó không yên:
“Tử Huyên, con thu dọn đi nhé… mẹ đang đợi ở cổng.”
Cậu bé ngơ ngác, vẫn hồn nhiên khoác cặp lên vai, vẫy tay chào bạn:
“Mai gặp lại nhé, Thanh Thanh!”
Bóng dáng nhỏ bé ấy nhảy chân sáo đi qua khoảng sân ngập nắng, chẳng biết rằng, chỉ vài phút nữa thôi… thế giới của cậu sẽ hoàn toàn thay đổi.
Mẹ cậu đứng ở cổng, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt như vừa khóc xong.
“Mẹ ơi… sao mẹ tới sớm vậy?”
“Tử Huyên… ba con… gặp tai nạn rồi… mẹ và con phải vào bệnh viện.”
Giọng nói ấy run rẩy, đứt quãng. Cậu ngẩn người, chẳng hiểu hết được ý nghĩa của hai chữ “tai nạn”. Nhưng khi thấy đôi mắt mẹ ngập nước, tim cậu bất giác lạnh buốt.
Trên đường đến bệnh viện, gió ngoài cửa sổ quất vào mặt. Tử Huyên ngồi lặng, bàn tay nhỏ siết chặt tay mẹ. Cậu không dám hỏi, cũng chẳng dám khóc. Trong lòng chỉ có một nỗi sợ mơ hồ, nỗi sợ mất đi điều gì đó không thể thay thế.
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Người cha từng cõng cậu trên vai, từng dạy cậu thả diều, từng bật cười khi thấy cậu té ngã… giờ nằm bất động, toàn thân quấn đầy băng trắng, khuôn mặt biến dạng đến không thể nhận ra.
“Cha ơi…” giọng Tử Huyên run rẩy.
“Con là Tử Huyên đây… cha nghe con không?”
Người đàn ông khẽ mở mắt, nặng nề nhìn quanh. Khi thấy con, khóe môi ông run run, cố nở một nụ cười.
Bàn tay chai sạn, yếu ớt đưa lên, run rẩy nắm lấy bàn tay bé nhỏ kia.
“Con trai của cha…” giọng ông đứt quãng, như tiếng gió thổi qua vách đá.
“Cha xin lỗi… vì không thể ở bên hai mẹ con lâu hơn nữa…”
Tử Huyên lắc đầu, nước mắt rơi lã chã:
“Cha đừng nói vậy… con sẽ ngoan mà, con sẽ nghe lời, cha đừng đi mà…”
“Nghe cha nói đã, con trai…” ông mỉm cười, nước mắt cũng lăn dài.
“Mẹ con… vì cha mà vất vả nhiều rồi. Sau này… con phải thay cha… chăm sóc mẹ thật tốt… nghe không?”
Bàn tay ấy khẽ vuốt lên má cậu, ấm áp và run rẩy. Cậu bé cố ghì chặt lấy tay cha, sợ buông ra sẽ không bao giờ còn được chạm nữa.
“Cha… cha ơi… đừng bỏ con mà… con còn chưa kịp nói con yêu cha nữa…”
Người đàn ông khẽ thở dài, giọng ông nhỏ dần như tan vào hư không:
“Cha… thương hai mẹ con… nhiều lắm…”
Bàn tay rơi xuống.
Tiếng máy đo nhịp tim kéo dài một đường thẳng... títtttttttttt… lạnh lùng, tàn nhẫn, như một lưỡi dao cứa vào tim đứa trẻ.
“Cha ơi! Cha ơi đừng đi!!”
Tiếng gào khóc của Tử Huyên vang dội khắp hành lang bệnh viện, hòa lẫn tiếng nức nở đau đớn của người mẹ. Những người xung quanh lặng lẽ cúi đầu, không ai cầm nổi nước mắt.
Tối hôm đó, trong căn phòng nhỏ, cậu bé ngồi một mình bên cửa sổ.
Bên ngoài mưa lất phất, gió thổi qua làm lay động tấm rèm trắng.
Trong lòng bàn tay cậu là con gấu bông Thanh Thanh tặng, thứ mà cậu vẫn luôn giữ trong túi áo kể từ ngày lễ hội.
“Cha ơi…” cậu thì thầm, giọng nghẹn.
“Con hứa… con sẽ mạnh mẽ… sẽ chăm sóc mẹ thật tốt, như cha mong. Con sẽ không để ai con thương phải khóc nữa…”
Ánh trăng mờ hắt qua ô cửa, phản chiếu giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt non nớt ấy.
Trời hôm đó xám xịt, như chính nỗi tang thương trong căn nhà nhỏ cuối phố.
Từng đợt gió lạnh lùa qua mái hiên, mang theo tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ cũ. Mưa rơi lộp độp lên mái nhà, từng giọt nước nhỏ xuống mép bàn thờ, hòa cùng khói hương đang cuộn lên thành từng vòng đục mờ, mùi nhang, mùi nến, mùi đất ẩm, tất cả quyện vào nhau, nặng trĩu.
Chiếc quan tài đặt giữa gian nhà, bao quanh là hoa trắng và vòng tang. Bức di ảnh người đàn ông hiền lành với nụ cười ấm áp giờ chỉ còn là ký ức, một ký ức bị vùi lấp giữa tiếng khóc nghẹn của người vợ và ánh mắt trống rỗng của đứa con trai.
Băng Tử Huyên đứng lặng bên bàn hương, đôi mắt sưng mọng, tay run run cầm bó nhang phát cho từng người tới viếng. Mỗi khi ai đó cúi đầu, cậu lại khẽ gật, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào làn khói trắng đang tan dần, như thể tìm kiếm trong đó hình bóng của cha.
Mẹ cậu ngồi ở phía trong, sắc mặt tái nhợt, đôi môi nứt khô vì khóc quá nhiều. Bà nhiều lần ngất lịm, phải nhờ hàng xóm dìu dậy, miệng vẫn gọi tên chồng trong vô thức.
“Anh ơi... đừng bỏ mẹ con em…” tiếng nức nở nghẹn ngào khiến cả gian phòng như chìm trong bi ai.
Giữa không khí nặng nề ấy, cánh cửa nhà lại bật mở.
Một nhóm người bước vào, dẫn đầu là một gã đàn ông to béo, vest đen sang trọng, ngón tay đeo nhẫn vàng to bản, bụng phệ tràn ra khỏi khuy áo.
Phía sau là vài kẻ ăn mặc bóng bẩy, tay cầm ô cho gã, miệng không ngừng tâng bốc:
“Giám đốc Chu thật có lòng, bận rộn thế mà vẫn đến tận nơi viếng…”
“Phải đó, người dưới đi rồi, mà ngài vẫn quan tâm, quả thật đáng quý…”
Nghe vậy, vài người hàng xóm chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt khinh bỉ.
Bởi chẳng ai không biết, chính ông Chu này là cấp trên của cha Tử Huyên, người từng sai cha Tử Huyên đi công trình nguy hiểm nhưng lại cắt bớt ngân sách an toàn. Tai nạn hôm ấy… một phần lỗi, nếu không muốn nói là phần lớn, nằm ở ông ta.
Vậy mà hôm nay, gã vẫn đến, miệng cười nhạt, bước đi chậm rãi như đang dự một buổi tiệc trà.
Mẹ Tử Huyên, dù trong lòng uất nghẹn, vẫn cố giữ lễ nghĩa. Bà đứng dậy, run rẩy cúi đầu:
“Cảm ơn ông Chu… đã đến viếng chồng tôi…”
“À, không có gì, không có gì…” gã phẩy tay, giọng lạnh tanh,
“Công ty chúng tôi cũng lấy làm tiếc. Tai nạn lao động, biết sao được, rủi ro mà, phải không?”
Ông ta nói bằng cái giọng hờ hững, vừa nói vừa liếc nhìn quanh nhà, ánh mắt dừng lại trên những bức tường bong tróc và cái bàn gỗ cũ kỹ.
Một thoáng khinh khỉnh thoáng qua nơi khóe môi.
Bà chỉ biết cúi đầu, nước mắt rơi lặng lẽ.
Tử Huyên đứng đó, tay vẫn cầm bó nhang, ánh mắt cậu nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia. Trong đôi mắt trẻ thơ ấy, lần đầu tiên lóe lên một thứ gì đó không còn là buồn, mà là phẫn nộ.
Gã họ Chu tiến lại bàn thờ, thắp ba nén nhang, miệng đọc vài câu qua loa:
“Xin chia buồn. Mong linh hồn anh ta yên nghỉ.”
“Anh ta.” chỉ hai từ, vô tình mà tàn nhẫn.
Cậu bé siết chặt bó hương trong tay, các đầu ngón tay trắng bệch. Mẹ cậu nhận ra, vội đặt tay lên vai con, khẽ lắc đầu.
“Không sao đâu, con… đừng nhìn nữa…”
Nhưng Tử Huyên vẫn nhìn.
Nhìn mãi.
Ánh mắt cậu theo dõi từng bước chân gã rời đi khỏi nhà, ánh mắt ấy lạnh, trong, nhưng sâu thẳm là một vệt tối như sợi chỉ vừa khâu vào tim, thứ cảm xúc đầu tiên của hận thù trong đời cậu.
Ngoài trời, mưa lớn dần, gió thổi nghiêng cả tấm phông tang, khiến ngọn nến trước linh cữu chập chờn như muốn tắt.
Mẹ Tử Huyên ngồi sụp xuống trước bàn thờ, ôm di ảnh chồng vào ngực, nức nở không ngừng.
Còn Tử Huyên… vẫn lặng lẽ đứng bên, áo tang ướt sũng, mưa thấm qua mái hiên rơi trên vai, nhưng cậu không lau.
Đôi mắt cậu hướng vào di ảnh, môi khẽ mấp máy như thì thầm:
“Cha… con hiểu rồi. Trên đời này… không phải ai cũng tốt như cha dạy…”
Một tia chớp xé ngang bầu trời.
Tiếng sấm rền vang làm rung cả khung cửa.
Giữa ánh sáng trắng lóa ấy, người ta thấy bóng cậu bé nhỏ bé, đứng nghiêng mình bên linh cữu, đôi mắt long lanh phản chiếu ngọn nến chập chờn.
Khói hương đã vơi, nến tàn chỉ còn leo lét trong làn gió chiều cuối cùng của ngày tiễn biệt. Mặt đất trước mộ mới đắp vẫn còn ẩm, mùi đất lạnh quện cùng khói hương khiến không khí trở nên nặng trĩu.
Người ta dần rời đi, từng nhóm nhỏ, rồi từng bóng lưng khuất dần sau lối mòn dẫn xuống con dốc nghĩa trang.
Chỉ còn lại vài người thân cận của người đã khuất. Hai người đàn ông trung niên, đồng nghiệp cũ của cha Băng Tử Huyên, vẫn đứng im rất lâu bên bia mộ, mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn thì khác, có điều gì đó nặng nề hơn cả nỗi đau mất mát.
Mẹ Băng Tử Huyên, trong bộ áo tang trắng bạc phếch, vẫn cúi đầu trước di ảnh chồng. Khi bà quay lại, thấy hai người họ vẫn chưa rời đi, bà nhẹ giọng hỏi:
''Hai anh còn điều gì muốn nói sao?''
Hai người nhìn nhau, một thoáng ngập ngừng, rồi người tóc hoa râm khẽ gật đầu:
''Chị nhà… có thể cho chúng tôi nói riêng vài lời được không? Là chuyện… về anh ấy.''
Ánh mắt người phụ nữ khẽ run lên. Bà thoáng cảnh giác, nhưng rồi nhìn thấy vẻ nghiêm túc, trĩu nặng trong đôi mắt kia, lòng bà dần dịu lại. Cả hai người này, đồng nghiệp cũ, cũng từng là bạn thân của chồng bà, những lần trước đến nhà đều vui vẻ, thật thà, chưa từng có điều gì đáng ngờ. Bà gật đầu, khẽ nói:
''Vậy… mời hai anh vào trong, chỗ nghỉ cạnh nhà nguyện đi.''
Trong căn phòng nhỏ chỉ có ánh đèn dầu mờ ảo, tiếng gió rít khe khẽ bên ngoài như cũng ngừng lại.
Người đàn ông thứ nhất hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào bà, giọng run rẩy:
''Chị à… cái chết của anh ấy… không phải là tai nạn đâu.''
Mẹ Tử Huyên khựng lại, tim bà như bị bóp nghẹt, gương mặt thoáng trắng bệch.
''Anh nói… sao cơ?''
Người còn lại cúi đầu, giọng nghẹn đặc:
''Hôm đó… trước khi công trình khởi dựng, anh ấy có tranh cãi với tên Chu Hiền, chủ thầu. Anh ấy phát hiện hắn ăn bớt vật liệu, xi măng pha loãng, sắt thép cắt ngắn… nói rằng nếu cứ tiếp tục thì công trình đó chẳng khác gì cạm bẫy chết người.''
Anh ấy bảo, nếu hắn không dừng lại, sẽ lập đơn tố cáo lên ban quản lý.
Người đầu tiên tiếp lời, giọng lạc đi vì xúc động:
''Chúng tôi nghe được chính tai mình… hôm sau, trong phòng nghỉ của đội thi công, Chu Hiền nói nhỏ với tay quản lý phụ trách giàn giáo:
“Để hắn leo lên tầng ba đi, rồi xem ai còn dám mở miệng nữa.” Khi ấy… chúng tôi chỉ nghĩ hắn nói trong cơn tức giận, không ngờ…''
Ông ta nghẹn lại, bàn tay siết chặt đến run rẩy.
''Ngày hôm đó, giàn giáo hỏng không phải do lỗi kỹ thuật, mà là có người cố tình tháo chốt an toàn. Anh ấy ngã xuống, ngay khi vừa kiểm tra xong phần dầm chính.''
Một khoảng im lặng nặng nề như nuốt trọn căn phòng. Chỉ nghe thấy tiếng nến nhỏ giọt tí tách. Mẹ Băng Tử Huyên ngồi lặng, đôi môi run run không nói nên lời. Bà tưởng chồng mình chỉ là nạn nhân của một tai nạn lao động, nào ngờ đằng sau lại là cả một tội ác bẩn thỉu đến như vậy.
Người thứ hai cúi đầu, giọng đầy ân hận:
''Hắn đe dọa chúng tôi… nói rằng nếu hé răng, thì vợ con chúng tôi sẽ không còn yên ổn. Còn hứa chia lại phần tiền ăn bớt công trình… Nhưng mấy hôm nay, chúng tôi không thể ngủ nổi. Anh ấy đối đãi với chúng tôi như anh em ruột. Biết mà im lặng nữa… chúng tôi không còn mặt mũi nào nhìn trời đất.
Nên… dù có chuyện gì xảy ra, hôm nay chúng tôi phải nói ra cho chị biết.''
Đôi vai người phụ nữ run lên, nước mắt rơi lã chã. Bà siết chặt chiếc khăn tang, giọng nấc nghẹn:
''Hóa ra… anh ấy chết không phải vì số trời… mà là bị người ta hại sao…?''
Hai người đàn ông cúi đầu thật thấp, không dám nhìn bà.
''Chúng tôi biết nói ra có thể rước họa, nhưng nếu im lặng… thì linh hồn anh ấy không bao giờ yên nghỉ được.''
Bà gục đầu, nước mắt hòa với tiếng gió đêm ngoài nghĩa trang. Bên ngoài, gió thổi qua những tàn tro còn sót, làm ngọn hương cuối cùng trên mộ chồng bà bốc cháy bập bùng như một lời chứng giận dữ từ cõi âm.
Trong khoảnh khắc ấy, mẹ Băng Tử Huyên khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt rưng rưng nhưng ánh nhìn đã đổi khác, không còn là của người đàn bà yếu đuối trong tang tóc, mà là một người mẹ, một góa phụ đã nhìn thấu sự thật cay nghiệt, mang trong lòng mầm lửa trả lại công bằng cho người đã khuất.
Giọng bà khàn đặc nhưng dứt khoát:
''Cảm ơn hai anh… Tôi sẽ không để anh ấy phải chết oan đâu. Dù mất hết tất cả, tôi cũng phải khiến kẻ đó… trả giá.''
Ngọn đèn dầu khẽ lay trong gió, chiếu lên đôi mắt bà, ánh lên lửa, thứ lửa không phải của oán hận tầm thường, mà là của lời thề.
Chaporia
Bình Luận (0)