Nhà Lữ Hành Huyền Thoại/Chapter 10: Chuyến xe buýt cuối cùngChapter 10: Chuyến xe buýt cuối cùng
20px

Chương 10 : Chuyến xe buýt cuối cùng

Nói về công việc làm thêm của Băng Tử Huyên, thì đó là một cuộc sống giản dị.

Hắn làm nhân viên thu ngân kiêm tạp vụ tại một cửa hàng tiện lợi. Giờ làm việc cố định, gần như ngày nào cũng vậy: từ 6 giờ 30 tối đến 11 giờ 30, vừa khớp với quãng thời gian tan học. 

Cửa hàng không quá lớn, cũng chẳng đến mức nhỏ bé, nhưng vị trí lại khá thuận lợi, nằm giữa khu dân cư và tuyến đường chính, vì thế khách khứa lúc nào cũng tấp nập.

Đặc biệt là khung giờ hắn làm, học sinh tan trường, người đi làm tan ca, kẻ vội vàng ghé mua bữa tối, người thong thả chọn vài món lặt vặt… đủ mọi kiểu người ra vào không ngớt. 

Lại thêm mấy mặt hàng cận hạn thường được đại hạ giá vào cuối ngày, thế nên không ít người cố tình canh đúng giờ này để săn hàng rẻ, khiến quầy thu ngân hiếm khi có lúc trống trải.

Khi vừa đến ca, Băng Tử Huyên nhanh gọn thay đồng phục, gật đầu chào người đồng nghiệp nữ hơn hắn vài tuổi vừa kết thúc ca làm. Sau vài câu xã giao ngắn gọn, hắn liền bước vào vị trí quen thuộc sau quầy, tự nhiên đến mức như một thói quen đã ăn sâu vào nhịp sống.

Công việc ở đây có lúc thong thả, có lúc bận rộn đến mức không kịp thở. Nhưng ca cuối ngày, ca của hắn, thường luôn rơi vào thời điểm đông khách nhất. Bởi vậy, so với những khung giờ khác, Băng Tử Huyên luôn phải tập trung hơn, cẩn thận hơn, gần như không cho phép bản thân lơ là dù chỉ một chút.

May mắn là, sau gần một năm làm việc, hắn đã sớm quen với nhịp độ ấy.

Từ thao tác quét mã, tính tiền, thối tiền, đóng gói hàng hóa… tất cả đều thành thục, gọn gàng, không thừa một động tác. Cái cảm giác lúng túng, vụng về của những ngày đầu đã sớm bị thời gian mài mòn đến biến mất.

Thái độ làm việc của hắn cũng vì thế mà rất được lòng khách hàng, luôn lễ phép, điềm đạm, không cáu gắt dù phải đối mặt với dòng người nối tiếp nhau không dứt.

Dĩ nhiên, cũng không thể phủ nhận một điều...

Gương mặt của Băng Tử Huyên chính là một điểm cộng không nhỏ.

Đường nét thanh tú, ngũ quan hài hòa, khí chất ôn hòa đến mức nam nữ khó phân, cộng thêm vẻ hiền lành tự nhiên khiến người khác dễ sinh thiện cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên. 

Không ít khách hàng, dù là học sinh hay người lớn, đều vô thức mềm giọng hơn khi nói chuyện với hắn, thậm chí có người còn cố tình chọn quầy của hắn để thanh toán.

Quả thật...

Ngoại hình, dung mạo… đôi khi chính là một loại lợi thế âm thầm trong cuộc sống.

Kẻ nào nói rằng ngoại hình không quan trọng, thì hoặc là chưa từng chịu thiệt vì nó, hoặc là chỉ đang tự an ủi chính mình mà thôi.

Sau một quãng thời gian làm việc liên tục không ngơi tay, cuối cùng cửa hàng cũng bước vào khoảng lặng hiếm hoi. Lượng khách thưa dần, tiếng chuông cửa tự động không còn vang lên dồn dập như trước.

Lúc này đã gần mười một giờ đêm, ánh đèn huỳnh quang trong cửa hàng sáng trắng, soi rõ vẻ mệt mỏi hằn lên gương mặt những người còn trụ lại sau quầy.

Đồng nghiệp đứng cạnh Băng Tử Huyên là một nữ sinh làm bán thời gian giống hắn. Cô tên Thiển Nhi, nhỏ hơn hắn một tuổi, trùng hợp thay cũng học cùng một trường cấp ba.

Dáng người cô nhỏ nhắn, gầy gò, khuôn mặt đáng yêu với đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ lúng liếng, lanh lợi. Nhưng sau khung giờ cao điểm vất vả, cái vẻ tươi tắn ban nãy đã sớm tan đi, thay vào đó là sự mệt mỏi hiện rõ không cần che giấu.

Nhi vừa tranh thủ lúc rảnh rỗi liền xoay cổ tay, kéo giãn bả vai, khẽ rên lên một tiếng rồi thở dài:

“Cuối cùng cũng sắp xong ca rồi… Học cả ngày đã mệt, tối còn phải về đây làm thêm đến bục mặt thế này nữa chứ…”

Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, giọng nói mang theo chút uể oải xen lẫn bất mãn:

“Kể mà sinh ra đã có lợi thế về gia đình thì tốt biết mấy… Thật sự là ghen tị với mấy người đó quá mà.”

Những lời than vãn như vậy, Băng Tử Huyên đã nghe không biết bao nhiêu lần. Hắn chỉ nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt, giọng nói trầm ổn và chậm rãi:

“Những đứa trẻ sinh ra đã đứng sẵn ở vạch đích… nhìn bề ngoài thì sống trong nhung lụa, hưởng thứ cuộc đời mà muôn người ao ước. Nhưng đằng sau ánh hào quang đó, không phải ai cũng thực sự hạnh phúc. Có những thứ, với người ngoài như chúng ta, mãi mãi cũng không thể nhìn thấu được, một loại bi kịch được che giấu rất kỹ.”

Nghe hắn nói xong, Thiển Nhi thoáng sững lại một giây, rồi bật cười khẽ, lắc đầu liên tục:

“Anh Tử Huyên à… đạo lý này của anh á, em thấy sai thật sự luôn.”

Cô chống tay lên quầy, nghiêng người nhìn hắn, ánh mắt vừa mệt mỏi vừa kiên định:

“Nếu đó là ‘bi kịch’ của người giàu thì… em đây thật sự muốn lĩnh trọn cái bi kịch ấy luôn cho rồi. Thà sống trong phú quý dù chỉ một khắc, còn hơn cả đời lăn lộn trong khổ cực như này.”

Câu nói vừa dứt, không gian giữa hai người lặng đi trong chốc lát, chỉ còn tiếng máy lạnh đều đều và ánh đèn trắng lạnh lẽo treo lơ lửng trên trần, soi rõ sự khác biệt trong suy nghĩ của hai con người trẻ tuổi, cùng mệt mỏi, cùng cố gắng… nhưng lại nhìn cuộc đời theo hai hướng hoàn toàn khác nhau.

Thêm vài vị khách vội vã ghé vào mua đồ khuya, ca làm cuối cùng cũng chính thức khép lại lúc mười một giờ ba mươi. 

Cửa kính trượt đóng lại, tiếng chuông leng keng vang lên một lần cuối cùng, để lại phía sau là sự yên tĩnh hiếm hoi sau một buổi tối ồn ã.

Bên ngoài, mùa đông đã thực sự lên tiếng. Gió bấc thổi từng cơn không dứt, cái lạnh luồn qua từng kẽ áo, sắc bén đến mức như cắt vào da thịt. 

Hai nhân viên ca đêm đến thay ca, người nào người nấy khoác áo dày cộm, khăn quàng kín cổ, vậy mà vừa bước vào cửa đã xuýt xoa liên hồi, hơi thở phả ra trắng xóa trong không khí lạnh.

Hai bên chào hỏi vài câu xã giao, dặn dò công việc ngắn gọn, rồi cũng kẻ ở người đi, mỗi người một hướng, tạm biệt nhau trong cái lạnh buốt thấu xương.

Quả nhiên ca đêm khách thưa đi thấy rõ, công việc nhàn nhã hơn rất nhiều, nhưng đổi lại là sức khỏe bị bào mòn từng chút một, một sự đánh đổi mà không phải ai cũng chịu nổi.

Đoạn đường về nhà của Băng Tử Huyên khá xa, thường ngày hắn đều bắt xe buýt để trở về, hôm nay cũng không ngoại lệ. 

Thiển Nhi thì thuận tiện hơn nhiều, nhà cô ở gần khu này, nên chỉ đi cùng hắn một đoạn, đến trạm chờ xe là tách ra.

Đêm khuya, lại thêm tiết trời mùa đông, ngoài đường gần như vắng tanh. Thỉnh thoảng mới có một bóng người lướt qua thật nhanh, cúi đầu bước đi trong gió lạnh. Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài trên mặt đất ướt lạnh, trải ra một màu ảm đạm và cô tịch đến lạ.

Giờ này, phần lớn mọi người đều đã trở về nhà, trong những căn phòng kín gió, bên bữa cơm muộn hoặc tách trà nóng, quây quần cùng gia đình trong hơi ấm yên bình. 

Ánh đèn hắt ra từ từng khung cửa sổ sáng lên giữa màn đêm, tưởng chừng như có thể chạm tới, nhưng lại xa vời vô cùng.

Băng Tử Huyên và Thiển Nhi bước đi trong im lặng. Chỉ cần liếc mắt nhìn qua những ô cửa sáng ấy, trong lòng cả hai đều không hẹn mà cùng khẽ run lên một nhịp.

Thiển Nhi vừa bước đi vừa kéo chặt cổ áo, hơi thở hòa tan trong màn sương lạnh mỏng manh của đêm đông, rồi như nhớ ra điều gì đó, cô khẽ cất tiếng:

“Anh Tử Huyên… anh có biết không, dạo gần đây chính phủ đang không ngừng truy quét những người có năng lực đặc biệt đấy. Trước kia em còn nghĩ chỉ là lời đồn thổi cho vui miệng thôi… ai ngờ mấy hôm trước, ngay tại thành phố mình, lại có người bị bắt thật. Em còn tận mắt nhìn thấy… người đó biết bay, cứ như trong phim ảnh vậy.”

Giọng cô thoáng chùng xuống, rồi lại mang theo chút tò mò non nớt:

“Chỉ nghĩ thôi cũng thấy thú vị… nếu em mà biết bay như thế, chắc việc đi lại thuận tiện lắm, muốn đi đâu thì đi. Nhưng mà… thật không ngờ chính phủ lại bắt những người khác thường như vậy. Nghe đồn kết cục của họ… chẳng mấy tốt đẹp.”

Thiển Nhi im lặng vài nhịp, bước chân chậm lại, rồi khẽ lắc đầu, tựa như vừa tự thuyết phục chính mình:

“Nghĩ kỹ lại thì… vẫn là sống như một người bình thường thì hơn. Bình thường một chút, nhưng yên ổn.”

Băng Tử Huyên nghe vậy liền trầm mặc hồi lâu. Ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía con đường tối mờ trước mặt, một lát sau mới khẽ lên tiếng, giọng nói bình thản nhưng mang theo chiều sâu khó đoán:

“Con người vốn luôn kiêng kỵ những thứ khác biệt so với số đông. Mà đã khác biệt… thì tất yếu sẽ sinh ra cách đối đãi đặc biệt. 

Những kẻ được gọi là linh mệnh giả kia có được năng lực phi phàm, nhìn bề ngoài thì hào nhoáng, khiến không ít người ngưỡng mộ, thậm chí ao ước…”

Hắn dừng lại một nhịp, giọng trầm xuống:

“Nhưng cái giá phải trả phía sau… chưa bao giờ là nhỏ. Trên đời này, không có thứ gì đạt được mà không cần đánh đổi, chỉ là ít hay nhiều mà thôi. Dĩ nhiên… cũng có vài trường hợp ngoại lệ.”

Nghe vậy, Thiển Nhi hơi nghiêng đầu, tò mò hỏi:

“Vậy còn anh thì sao, anh Tử Huyên? Nếu là anh… anh có muốn giống họ không? Có được một loại năng lực đặc biệt, làm được những chuyện mà người thường không thể làm?”

Băng Tử Huyên khẽ cười nhạt.

Hắn không trả lời ngay, như đang cân nhắc từng suy nghĩ trong lòng, rồi mới chậm rãi đáp:

“Anh cũng không biết nữa. Có lẽ nếu thật sự có được, hay thật sự không có, thì ở mỗi thời điểm khác nhau, suy nghĩ cũng sẽ khác nhau. Thứ gọi là đáp án tuyệt đối… vốn không tồn tại.”

Hắn khẽ thở ra một hơi, giọng nói dịu lại:

“Nếu có năng lực ấy, thì họa hay phúc cũng do chính mình lựa chọn. Vừa muốn có… lại vừa ước gì chưa từng có. Mọi thứ đều phụ thuộc vào thời điểm.”

Ánh mắt hắn lướt qua những ô cửa sổ sáng đèn ven đường, rồi thu lại, bình thản kết luận:

“Còn bây giờ… anh chỉ muốn làm một người bình thường thôi. Sống một cuộc đời bình thường, yên ổn qua ngày, đối với anh mà nói, như vậy đã là một cuộc sống trọn vẹn rồi.”

Nghe câu trả lời của Băng Tử Huyên, Thiển Nhi chỉ khẽ gật đầu, trong mắt thoáng hiện một tia suy nghĩ mơ hồ.

“Ra vậy…” cô thì thầm, không nói thêm gì nữa.

Cả hai tiếp tục bước đi trong im lặng cho đến trạm xe buýt. Ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống mặt đường ướt lạnh, kéo dài bóng người thành những vệt mảnh. Đến nơi, Thiển Nhi dừng lại, quay đầu nói:

“Anh Tử Huyên, anh ở đây chờ xe nhé, em về trước đây…”

Băng Tử Huyên khẽ gật đầu:“Ừm, đi đường cẩn thận.”

“Mai gặp lại.” Thiển Nhi cười, rồi băng qua bên kia đường, dáng người nhỏ nhắn dần khuất trong màn đêm.

Trạm xe buýt lúc này chỉ còn lại một mình hắn. Băng Tử Huyên ngồi xuống ghế lạnh, rút điện thoại ra liếc nhìn. Thời gian hiện lên 23h48. 

Vài tin nhắn của mẹ vẫn còn đó, lời lẽ ngắn gọn nhưng ấm áp. Còn khoảng mười hai phút nữa chuyến xe hắn đợi mới đến.

Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh buốt xương.

Đúng lúc ấy, từ mép ánh sáng đèn đường, một bóng hình chậm rãi tiến đến. Đó là một bà lão lưng còng như  tôm, tay chống gậy, mỗi bước đi đều nặng nề, kéo theo tiếng gỗ gõ khẽ xuống nền xi măng. Bà ta từ từ tiến lại gần ghế trạm nơi hắn đang ngồi.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy bà, sắc mặt Băng Tử Huyên khẽ biến đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thản như cũ.

Hắn âm thầm quan sát.

Trước đó, xung quanh trạm hoàn toàn không hề có bóng dáng của bà lão này. Con đường vừa rồi còn lác đác vài người trẻ vội vã đi qua, ánh mắt hắn không hề rời khỏi không gian xung quanh, vậy mà lại không hề phát hiện ra bà ta. 

Với dáng đi lê lết chậm chạp như vậy, nếu bà lão tiến đến từ bất cứ hướng nào, cũng không thể đột ngột xuất hiện nhanh đến thế.

Huống chi… một bà lão chống gậy, đứng chờ xe buýt giữa đêm đông khuya khoắt.

Quá nhiều điểm bất thường.

Chưa kịp để hắn suy nghĩ sâu hơn, bà lão đã ngẩng đầu lên. Khuôn mặt nhăn nheo hiện ra dưới ánh đèn, đôi môi móm mém cong lên thành một nụ cười khó phân biệt là hiền hòa hay quỷ dị. Giọng bà ta khàn khàn vang lên, nhẹ như gió lùa qua khe cửa:

“Cháu cũng chờ chuyến xe kế tiếp sao?”

Bà lão hơi nghiêng đầu, ánh mắt đục ngầu dường như nhìn thấu điều gì đó, rồi chậm rãi nói tiếp:

“Ta khuyên cháu… chuyến này, vẫn là đừng lên thì hơn.”

Băng Tử Huyên nghe những lời ẩn ý kia, trong lòng tuy đã có vài phần cảnh giác, nhưng trên gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, giọng nói không nhanh không chậm:

“Ý bà là sao? Cháu thực sự chưa hiểu… chẳng lẽ chuyến xe đêm nay có vấn đề gì ư?”

Bà lão khẽ cười, nụ cười móm mém khiến những nếp nhăn trên gương mặt càng chồng chéo lên nhau. Bà ta không trả lời thẳng, chỉ chống gậy tiến lại gần hơn một chút, giọng nói khàn khàn nhưng lại mang theo một loại cảm giác khó tả:

“Có những chuyện… biết thì chưa chắc là phúc. Ta cũng chỉ vì thấy cháu còn trẻ, lại có chút duyên phận, nên mới mở miệng nhắc một câu. Người già nói lời xui, nghe thì khó chịu, nhưng nghe rồi… chưa chắc đã thiệt.”

Băng Tử Huyên hơi nheo mắt.

Lời nói thì nghe như quan tâm, nhưng từng chữ từng chữ lại mang theo một áp lực vô hình, tựa như đang thử dò phản ứng của hắn. Hắn trầm mặc vài giây rồi khẽ lắc đầu:

“Lòng tốt của bà, cháu xin nhận. Nhưng chuyến xe này là chuyến cuối để cháu về nhà, nếu không đi thì thật sự không còn cách nào khác. Dù thế nào… cháu vẫn phải lên xe.”

Vừa dứt lời, không khí xung quanh bỗng chốc trầm hẳn xuống.

Nụ cười trên mặt bà lão cứng lại.

Đôi mắt vốn đục mờ bỗng lóe lên một tia lạnh lẽo không thuộc về con người. Bàn tay chống gậy siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, cây gậy khẽ run lên bần bật.

“Không còn cách khác…?” Bà ta lặp lại, giọng trầm xuống hẳn.

Rồi bất chợt, bà ta đứng thẳng người dậy.

Động tác ấy khiến Băng Tử Huyên trong nháy mắt nhíu mày, với dáng vẻ lưng còng trước đó, một người già tuyệt đối không thể đứng thẳng nhanh đến như vậy.

“Ha…”Một tiếng cười trầm thấp vang lên, hoàn toàn khác với giọng nói già nua ban nãy.

“Đúng là kẻ không biết điều.”

Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ lớp ngụy trang như bị xé rách.

Da thịt trên mặt bà ta bắt đầu co rút, nhăn nhúm một cách quái dị rồi căng phồng lên như lớp cao su bị bơm khí. Những nếp nhăn già nua biến dạng, trượt xuống, để lộ một khuôn mặt trơn nhẵn đến ghê người.

Hai hốc mắt sâu hoắm mở to, một con ngươi trắng đục vô hồn, con còn lại đen kịt như vực sâu.

Cái miệng kéo dài ra ngoài giới hạn của con người, xé rách đến tận mang tai, để lộ tầng tầng lớp lớp răng nhọn nhỏ xếp chồng lên nhau, ướt át và tanh nồng.

Từ sau gáy, một ống thịt dài như xúc tu trồi ra, uốn lượn trong không trung, bề mặt nổi đầy gân xanh đang co giật theo từng nhịp thở.

Ánh đèn trạm xe buýt lập tức chớp tắt liên hồi, gió lạnh gào lên dữ dội, nhiệt độ giảm xuống rõ rệt.

Nếu là người thường, chỉ e đã sớm ngã quỵ vì kinh hãi.

Nhưng Băng Tử Huyên chỉ lặng lẽ đứng đó.

Ánh mắt hắn trầm xuống, không hề có nửa điểm hoảng loạn, trái lại còn mang theo một tia lạnh lẽo sâu thẳm.

Băng Tử Huyên nhìn thẳng vào thân ảnh dị dạng trước mắt, giọng nói trầm ổn vang lên giữa gió đêm rít gào:

“Hơn hai tháng trước, ngay tại nơi này, có một bà lão vô gia cư bị hai tên lưu manh cướp sạch tiền trong người rồi đẩy ngã xuống lòng đường… xe lao tới, không kịp phanh.” Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt thoáng lạnh.

“Chết thảm, oán khí tụ lại, đáng lẽ cũng chỉ là một hồn phách vất vưởng. Nhưng tốc độ hóa thành oan hồn dạ quỷ như vậy… quá nhanh. Có kẻ đứng sau thúc đẩy.”

Không khí quanh trạm xe buýt dường như trĩu xuống.

“Ta vốn không muốn nhúng tay vào mấy chuyện ngoài lề.” Băng Tử Huyên khẽ thở ra. 

“Nhưng dạo gần đây tai nạn ở giao điểm này liên tiếp xảy ra. Đêm nay lại còn nhằm thẳng vào ta…” Khóe môi hắn nhếch lên một đường mỏng. 

“Thôi thì coi như gieo nhân gặp quả.”

Con quỷ khựng lại trong khoảnh khắc.

Nó cảm nhận được sự bất thường, nhưng khi nhìn kỹ, thiếu niên trước mặt vẫn chẳng có gì khác kẻ phàm tục: không linh áp bộc lộ, không sát khí tràn ra. Trong mắt nó, đó có lẽ chỉ là một kẻ mạnh miệng, cố giữ bình tĩnh trước nỗi sợ.

Không chần chừ thêm.

Thân ảnh quái dị bỗng vặn xoắn, chiếc vòi thịt sau gáy bật mạnh về phía trước, móng tay kéo dài như lưỡi dao, nhắm thẳng vùng bụng Băng Tử Huyên, một đòn chí mạng, toan moi tim phổi ra nuốt sống.

Nhưng ngay khoảnh khắc nó lao tới...

Xoẹt!

Không gian như bị cắt vụn.

Vô số cước tuyến mảnh đến mức không thể nhìn bằng mắt thường đồng loạt hiện hình, từ bốn phương tám hướng quấn chặt lấy thân thể con quỷ, trói nó treo lơ lửng giữa không trung như một con rối đứt dây.

Con quỷ rú lên, âm thanh khàn đặc và méo mó.

Không thể nào!

Thân thể linh thể của nó vốn không chịu ảnh hưởng bởi vật chất thông thường, vậy mà những sợi cước kia lại trực tiếp khóa chặt nhân dạng tâm linh, cắt đứt mọi đường thoát.

Lúc này nó mới hiểu ra.

Thiếu niên trước mặt…không phải con mồi.

Mà là kẻ chạm được vào tầng sâu nhất của linh hồn.

Sợ hãi tràn ngập, nhưng đã muộn.

Băng Tử Huyên khẽ nâng tay.

Những sợi cước tuyến siết lại.

Không có cảnh huyết nhục văng tung tóe, chỉ là từng mảnh linh thể bị xé tách, tan rã thành vô số điểm sáng u ám, vặn vẹo trong tiếng gào thảm thiết rồi nhanh chóng bị nghiền nát.

Oán khí tiêu tán. Hồn phách tàn lụi.

Chỉ còn lại một luồng gió lạnh thoảng qua trạm xe buýt, cuốn đi chút âm u cuối cùng.

Đúng lúc ấy...

Xì...Tiếng phanh xe vang lên.

Chiếc xe buýt chuyến cuối chậm rãi tiến vào bến, ánh đèn vàng hắt xuống nền đường, xua tan bóng tối như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Băng Tử Huyên hạ tay, cước tuyến lặng lẽ tan vào không khí.

Hắn chỉnh lại quai balô, bước lên xe như một hành khách bình thường.

Cửa xe khép lại.

Trong gương chiếu hậu, trạm xe buýt phía sau im lặng đến lại, tựa như tất cả vừa rồi… chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua của đêm đông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...