Chương 759 - Thế giới không tưởng và Ác thần
“Trận chiến vừa rồi thật ấn tượng. Ngươi đúng là có đủ phẩm chất để trở thành vật chứa cho những Kỹ năng linh thiêng và chìa khóa mở phong ấn cho Ác thần Foren. Dành lời khen cho ngươi lần nữa.”
Thần ngôn gửi tôi một tràn pháo tay hời hợt.
Tiếng vỗ vang vọng trong không gian vô tận.
「Lại gặp được ngươi rồi Thần ngôn」
Tôi điều chỉnh nhịp thở và kiềm chế cảm xúc.
Một kẻ gây ra mọi gốc rễ vấn đề, nhẫn tâm lợi dụng cả thế giới làm trò tiêu khiển.
“Ngươi gọi ta là Thần ngôn, nhưng danh xưng ấy đề cập tới Laplace nhiều hơn. Chính cái hệ thống tính toán khổng lồ và vô tri kia mới là thứ kiến tạo ra thế giới này. Ta chỉ can thiệp chỉnh sửa lại một chút sự kiện theo ý muốn, rồi cho ngươi cùng tham gia thôi. Ây dà, chắc ngươi không hiểu đâu nên cứ ra sao cũng được.”
「Ta không thèm quan tâm!」
Đúng là sự hiểu biết về Laplace của tôi vô cùng ít ỏi.
Với tôi đó như một nguồn sức mạnh vô đối mang nền tảng của thế giới và có khả năng dự đoán tương lai… chỉ vậy thôi.
“Mặc kệ đi, ngươi cần nhiều thông tin hơn để biết sẽ phải quyết định như thế nào.”
「......」
Tức lắm, nhưng đúng như lời hắn nói.
Tôi cần phải hiểu nhiều hơn để nắm thóp được tên này.
Nếu hắn sẵn sàng chia sẻ thì không thành vấn đề gì.
“Chính trong thời đại này… ta đã chứng kiến cuộc hành trình của ngươi và có được rất nhiều đáp án. Điểm nhấn là trận chiến giữa Quỷ vương Baal. Thật muốn chung vui với tất cả mọi người cơ mà. Hãy kiên nhẫn nghe ta kể một câu chuyện dài. Cuối cùng cũng nhìn thấy được ánh sáng loe lói bên trong nhà tù mà ta cứ ngỡ sẽ bị giam cầm vĩnh viễn. Trên hết ngươi chính là ân nhân của ta. Ta cảm thấy rất sảng khoái nên sẽ sẵn sàng chịu nhượng bộ, không có dối đâu.”
Chung vui sao?
Tôi không nghĩ kẻ đứng trước mặt lại thể hiện thái độ như thế.
“Laplace có khả năng suy tính ra bất kỳ diễn biến nào. Thời điểm thế giới này được tạo ra và kết thúc, về mặt lý thuyết thì nó đã biết trước. Thông điệp từ Thần ngôn là điều mà ta tổng hợp rồi sắp xếp lại.”
「Vậy thì sao…」
“Ngươi đã nhìn qua mô tả về Chủng loài và Kỹ năng rồi chớ gì? Apocalypse sẽ sử dụng 〖Giai điệu tận thế〗 để hủy diệt thế giới. Đây chắc chắn là tương lai đã được định sẵn, thế nhưng lại không xảy ra. Cảm xúc mạnh mẽ của ngươi đã làm thay đổi một phần quy luật của thế giới. Nó làm sai lệch kết quả của Laplace và tạo ra một vết nứt. Ta hay gọi là bug… dữ kiện duy nhất có thể chống lại nó.”
Thần ngôn dang rộng cánh và mở to mắt khi nói.
“Ở thế giới cũ thì thuật ngữ này được định nghĩa tùy theo ngữ cảnh, chung quy là nguyên lý nhân học… hay hiệu ứng Người quan sát. Do sức ép dữ dội của Người quan sát tác động lên một phần quá trình tính toán của Laplace tạo ra một diễn biến chưa bao giờ xảy ra. Một con Slime sắp chết lại biến thành luồng ánh sáng hủy diệt, một món đồ chơi gỗ hóa thành thân cây khổng lồ, và một con rồng quyết định ngày tận thế lấy lại được lý trí. Ta tưởng chỉ là vô số những nối tiếp kỳ lạ trong thời đại này, nhưng có vẻ ngươi là người đứng giữa tất cả, sở hữu khao khát mãnh liệt lan tỏa sang nhiều người khác. Quả thật là một thành tựu to lớn hơn nhiều so với việc sở hữu một con thú chỉ biết vâng lời. Cứ yên tâm đi, ngươi đã có cho mình một vị trí trong bàn đàm phán…”
Tôi đập vuốt xuống đất ngắt lời hắn làm sàn nhà vỡ tan thành bụi mù.
Khe nứt bên dưới không rõ là không gian như thế nào, như một loại vật liệu dễ vỡ nhưng cũng khá chắc chắn.
Tôi nhanh chóng quay lại cuộc trò chuyện.
「Ta không bận tâm tới thời cuộc hay lắng nghe câu chuyện của ngươi. Đừng lắm mồm nữa, chỉ cần tóm tắt rồi nhả ra những thông tin đáng giá」
“Úi giời, ngươi thiếu kiên nhẫn và dễ xúc động quá. Theo dõi ngươi từ lâu nên ta biết rất rõ, có thể đây là lý do ngươi lừa được Laplace.”
Thần ngôn nhún vai.
Tuy muốn moi móc thông tin về thứ kia nhưng hành động và ứng xử của hắn vẫn thật khó đoán.
Tâm trạng vui vẻ và phấn khích có thể là thật.
Nhưng lần hắn giả vờ tức giận đẩy tôi vào Rừng ngải chỉ là màn kịch nên không thể khẳng định chắc chắn.
Hắn không thay đổi cảm xúc ngay cả khi tôi tỏ thái độ thù địch, điều có thể khiến hắn khó chịu.
Giống như thay vì ngăn tôi biết sự thật thì việc tôi ngoan ngoãn hay phản kháng cũng chẳng quan trọng.
“Không sao đâu. Nói chuyện dài dòng với một người chẳng thèm nghe thì đúng là chán thật. Ta sẽ tổng kết những gì ngươi muốn biết. Mà trước tiên… để ngươi tự đưa ra lựa chọn công bằng, ta sẽ bắt đầu giải thích nguồn gốc của thế giới này, nếu không ngươi sẽ chẳng tin đâu. Ta không hề nói dối.”
Hắn búng tay, những tòa nhà cao ngất xuất hiện giữa khoảng không trải dài lên tận mây trời.
Lúc đầu hơi bối rối nhưng tôi nhanh chóng nhận ra đó chỉ là hình chiếu.
Chúng như những công trình vô tận của một nền văn minh tiên tiến.
Tất cả đều có kiến trúc khác nhau, một số được gắn những khối cầu kỳ lạ, số khác như những đại kim tự tháp.
Thay vì là một triều đại của quá khứ, chúng gợi cảm giác của thế giới tương lai hơn.
Đây đó tôi thấy những cỗ máy không rõ mục đích, hình như đã từng nhìn qua.
「Thế giới không tưởng…」
Nền văn minh vô danh này là quê hương của Thần ngôn, được Thánh nhân Jolnes nhắc đến trên phiến đá bên dưới căn hầm thánh đường.
Chỉ là một bức tranh tường được chạm khắc thô sơ nên tôi khá nghi ngờ về sự tồn tại của nó nhưng lần này lại được hắn thể hiện rõ nét qua những tòa nhà.
Thần ngôn tuyên bố hắn và tôi có cùng xuất thân, nhưng tôi lại hoàn toàn không biết gì về thế giới ấy.
Tôi không có ký ức về bản thân, nhưng lại giữ được ngữ nghĩa sống động liên quan tới cái gọi là kiến trúc.
“Rất nhiều câu chuyện từ thời xa xưa… từng có một thực tại mang tên Thế giới không tưởng, nơi mọi thứ đều nằm trong tầm tay. Cư dân ở đó được tự do điều khiển sức mạnh ma thuật mà chẳng có bất kỳ hạn chế nào, có thể nói họ gần như đạt tới sự thịnh vượng và hạnh phúc vô độ. Nhưng khi vươn tới đẳng cấp như thần linh, họ đã phạm phải điều cấm kỵ.”
Hắn nhìn hình chiếu một cách trìu mến rồi quay sang tôi.
「Điều cấm kỵ gì?」
“Họ muốn tìm kiếm vĩnh hằng nhằm đảm bảo tuyệt đối cho sự thịnh vượng và hạnh phúc.”
Chuyện cổ tích như thế này có đúng là thông tin mà tôi cần không?
Trước hết là không có gì chắc chắn tuyệt đối cả, thật nực cười.
Dù chúng ta có công nghệ gì đi chăng cũng đâu thể biết trước được chuyện gì sẽ diễn ra.
Với lại tôi không cho là mình sẽ hạnh phúc khi biết trước sự việc…
「Là tương lai…?」
Điều gì đó làm tôi khó chịu.
Nghe có vẻ quen quen.
“Cư dân của Thế giới không tưởng huy động tất cả công nghệ của họ để tạo ra một thiết bị có thể dự đoán tương lai. Chính là Laplace.”
…Vậy ra cái tên ấy mới xuất hiện.
“Họ hân hoan. Giờ đây có thể thấy trước và loại trừ được mọi tai họa sắp diễn ra. Sự phát triển không ngừng được đảm bảo. Tuy nhiên thần linh không chấp nhận cho những ai tiếp cận ngài. Cái giá phải trả như một sự trừng phạt.”
Một con quái thú khổng lồ xuất hiện trong hình chiếu.
Nó bao phủ toàn bộ bầu trời như vô tận, to lớn đến mức khó tin.
Vô số xúc tu vươn ra với một con mắt duy nhất ló dạng ở trung tâm như thể đang nhìn tôi.
Thứ tương tự được tôi nhìn thấy hai lần.
Lần đầu là ở tàn tích dưới lòng đất trên đảo Cây đại thụ cực tây, có bức tranh vẽ Lục đại hiền triết và Tà thần hiện xuống.
Lần thứ hai là trên bức chạm khắc của Jolnes, thể hiện Thế giới không tưởng và vật thể khổng lồ.
Con quái thú đang hiện diện trên hình chiếu chắc là sinh vật bí ẩn được Eldia, Miia và Jolnes nhắc tới từng cố gắng nuốt chửng thế giới, Ác thần Foren.
“Laplace đã tiên tri trong một tương lai rất gần… một vị thần tà ác sẽ giáng thế cuốn lấy toàn bộ Thế giới không tưởng. Giống như đang đùa sao? Một thứ nắm giữ mọi sức mạnh trong tay để giữ vững tính an toàn tuyệt đối lại suy đoán nên sự hủy diệt cận kề. Ta không thấy trong đó ý chí của một đấng tối cao. Kẻ khai sinh cũng như xác nhận sự tồn tại của Foren chắc chắn không ai khác chính là Laplace.”
Tôi hướng mắt lên Foren trên bầu trời.
Thật khó để tưởng tượng một sinh vật như thế bất ngờ xuất hiện mà không nhờ đến thế lực siêu nhiên nào đó.
Tôi không thể không muốn tìm hiểu từ chính lời của Thần ngôn.
“Xứ sở của Thế giới không tưởng hoàn toàn khác biệt với khu vườn tý hon này. Nơi chứa đựng cả sáu thế giới, công nghệ ma thuật vươn tầm vượt trội. Muôn loài tại thế giới này sẽ chẳng tài nào có thể tưởng tượng nổi. Sau đó những pháp sư lão luyện nhất từ sáu thế giới đã tập hợp sức mạnh mà họ thu thập được từ Laplace để tìm cách đánh lừa thần linh và chống lại Foren… sau được gọi là Lục đại hiền triết.”
Sáu thế giới ư…? Nó là khái niệm mang tính vĩ mô, nhưng cụm từ Lục đại hiền triết thì tôi biết.
Những Kỹ năng linh thiêng đều cho biết họ cai trị từng thế giới của riêng mình.
【Kỹ năng linh thiêng 〖Cõi phàm nhân〗】
【Người bảo hộ có quyền năng kiểm soát thế giới nhân loại. Dù đã mất đi sức mạnh nguyên thủy, nó vẫn mang lại khả năng ảnh hưởng to lớn đến quá trình tiến hóa】
Vậy có thể suy ra ban đầu có sáu thế giới, nhưng quy mô lớn quá làm tôi khó mà nắm bắt hết được, lại còn thêm trừu tượng.
Cứ như còn thiếu cái gì đó.
Có thể thế giới mà Thần ngôn kể không hề có thật.
Nhưng nếu đúng là dối trá thì có cần phải mất công bịa ra câu chuyện lố bịch như vậy chứ?
“Lục đại hiền triết nảy ra ý tưởng hợp nhất toàn bộ sáu thế giới biến nó thành vật chứa để phong ấn Foren. Tuy nhiên thế cũng chẳng có ý nghĩa gì. Họ đoạt lấy khả năng tính toán của Laplace và xây dựng một thế giới giả tạo tồn tại bên trong phong ấn mô phỏng trên chính Thế giới không tưởng. Họ đã đạt được sự vĩnh hằng mà mình mơ ước hơn bất kỳ điều gì khác, trong một khu rừng thu nhỏ phù phiếm được sáng tạo từ ma thuật.”
…Vô lý, Ác thần Foren bị phong ấn với cái giá của sáu thế giới?
Hệ quả là tất cả mất đi bản chất thật sự và trở thành không gian viển vông dựa trên sự kiểm soát của Laplace… là vậy cơ?
Tôi đã hiểu phần nào… nhưng cảm giác bất an dữ dội cảm nhận được từ khi hắn khởi đầu câu chuyện là sao đây?
Công nghệ ma thuật mà hắn nhắc tới… không đơn giản mà còn là thứ gì khác cụ thể hơn…
“Điều tiếp theo khiến Lục đại hiền triết lo lắng là liệu khu vườn trong mơ ấy có thực sự tồn tại mãi mãi hay không. Sáu thế giới được dung hợp một cách vội vã và tùy tiện vốn đã không ổn định, cả thế giới được xây dựng trên đó cũng vậy. Để đảm bảo hơn, họ đã tự làm người quản lý và kiểm soát nó.”
Thần ngôn vỗ nhẹ tay.
Hình chiếu của Thế giới không tưởng và Ác thần Foren biến mất.
Thay vào đó sáu bóng người khoác áo choàng xuất hiện sau lưng hắn.
Tất cả đều rất khác biệt, con người, quái nhân, quái vật, ma thú, thiên thần và quỷ dữ… giống Lục đại hiền triết mà Eldia đã kể.
Chỉ riêng vóc dáng của thiên thần lại giống Thần ngôn như đúc, ngoại trừ có gương mặt hoàn chỉnh.
“Vì tinh thần của Lục đại hiền triết đã kiệt quệ do sự bất tử, họ quyết định gia nhập vào vòng luân hồi, giao phó quyền lực cho những thế hệ kế tiếp.”
Hình ảnh họ lần lượt chìm trong lửa rồi biến mất.
Chỉ còn lại duy nhất vị hiền triết thiên thần.
“Nhưng những kẻ ngạo mạn và hèn nhát kia lại sợ hãi thế giới sẽ không có người cai quản, sợ những thành tựu của chúng cuối cùng sẽ trở nên vô nghĩa, chúng đã phản bội ta. Năm tên kia âm mưu làm suy yếu quyền lực của người cai quản và trao nó cho hệ thống Laplace… để cho người cuối cùng phải từ chối cơ hội đầu thai tiếp tục làm người cai quản duy nhất.”
Đôi mắt của vị thiên thần bộc lên sắc thái đỏ rực rồi tiêu tan sau lời của Thần ngôn.
“Chính xác là như thế. Lũ phản bội ấy đang phải cảnh giác trước cơn thịnh nộ của ta. Cho dù là người cai quản còn lại, ta vẫn bị ràng buộc bởi vô số hạn chế khi phần lớn quyền lực bị tước đoạt. Dù có đặt bao nhiêu mệnh lệnh thì bất kỳ chuyện gì gây bất lợi cho sự tồn vong của thế giới đều bị vô hiệu. Lý do để ta dành nhiều năm tìm kiếm thông tin bị quên lãng trong lục giới, mở rộng những diễn giải của mình để đánh lừa Laplace và lập trình lại thế giới.”
「Trận chiến tranh giành những Kỹ năng linh thiêng cũng là một trong số đó sao?」
“Đừng hiểu lầm, điều đó do người khác nghĩ ra trước. Lục đại hiền triết không muốn cư dân của thế giới này phát hiện đây chỉ là ảo ảnh được tạo nên từ ma thuật. Nhưng rồi sau cùng đến khi nền văn minh của chúng đủ phát triển thì sẽ biết sự thật. Mà cho dù có bắt đầu lo sợ thì cũng đã khá muộn và chẳng làm gì được.”
Không đời nào…
“Bởi vậy ta quyết định gây ra một trận đại chiến mỗi năm trăm năm để đảo ngược lộ trình phát triển. Thu thập bất kỳ tài nguyên nào còn sót lại và những gì còn hữu dụng để đảm bảo mầm mống chiến tranh luôn được khởi phát. Ta tạo ra một thế giới nơi con người và quái thú không bao giờ thấu hiểu nhau, trao quyền lực to lớn cho từng thủ lĩnh của mỗi phe phái để mang tới sự hủy diệt. Và để thiết lập một hệ thống tuần hoàn, ta bắt giữ những kẻ vẫn còn sở hữu sức mạnh ảnh hưởng tới thế giới, chỉ để lại bản ngã của chúng để tiện tay vứt bỏ khi không còn cần thiết. Nếu điều kiện phù hợp, chúng có thể giúp can thiệp vào Laplace… một Kỹ năng linh thiêng.”
Dòng mô tả về Kỹ năng linh thiêng cho thấy sức mạnh nguyên thủy của chúng đã mất đi nhưng vốn dĩ chúng thuộc sở hữu của những người thống trị.
Ra là vậy, vai trò ban đầu của chúng bị tước đi có chủ đích, chỉ giữ lại năng lực làm lay chuyển thế giới.
Tôi cũng hiểu Danh hiệu có liên quan gì tới Kỹ năng linh thiêng, hắn muốn đánh giá mục tiêu có liên minh với con người hay quái thú.
Có vẻ khả năng phân biệt thiện ác của họ cũng chỉ phụ thuộc vào đó.
“Ta lợi dụng nền tảng Kỹ năng linh thiêng có năng lực tiếp quản thế giới để viết lại hệ thống, tạo ra sinh vật có thể tiếp nhận cả sáu kỹ năng với cấp độ 〖Hệ tham chiếu Laplace〗 cao nhất. Để phá vỡ phong ấn Foren rồi chấm dứt cái thế giới đáng nguyền rủa này.”
「...Để trả đũa việc Lục đại hiền triết phản bội ngươi?」
“Khư khư khư, ta không nói là ưa chúng, nhưng cũng không đáng vì mục đích nhỏ nhặt như vậy. Dĩ nhiên ta không muốn kết thúc cuộc đời mình trong một không gian ảo tưởng. Nằm ngoài quy luật luân hồi của Laplace… ngươi có ký ức về thế giới ban đầu, hẳn biết rõ nơi này méo mó và tẻ nhạt đến dường nào phải không? Mặt đất rộng lớn, đại dương mênh mông, cuồng phong gào thét, sinh vật sống tại đây đều phi tự nhiên và giả tạo.”
Thần ngôn cười phá lên.
“Ta muốn hóa giải phong ấn để trả lại Thế giới không tưởng như đúng nguyên trạng, chỉ vậy mà thôi.”
「Nhưng như thế thì cả Foren cũng…!」
“Chính xác, là sự suy tàn của thế giới này… Ác thần cũng sẽ nuốt luôn cả Thế giới không tưởng. Nhưng ta chẳng bận tâm. Sống một cuộc đời dài lê thê, ta muốn cảm nhận hơi thở quê hương vào giây phút sau cùng. Ta chán nơi này lắm rồi, thà chết ở nơi tuyệt vời ấy thì mới thật xứng đáng.”
Cuối cùng tôi mới nhìn nhận đúng nghĩa thế giới này và cả Thần ngôn.
Vẫn còn nhiều thứ mơ hồ nhưng tôi biết rõ một điều.
Hắn đã quyết rồi và không còn chỗ để thương lượng.
Tôi muốn giữ thế giới này tồn tại, trong khi Thần ngôn muốn hoàn trả thế giới cũ.
Đôi bên hoàn toàn xung đột và hắn cũng chẳng có chút cảm nhận giá trị nào về nơi này.
Thảo nào vừa rồi tôi có tâm trạng kỳ lạ, hắn thẳng thắn nói tất cả vì không có ý định bàn luận.
「Vậy ra… ngươi rõ ràng không muốn trao đổi với ta」
“Ơ kìa, kết luận vội vàng thế. Ta chỉ mới chia sẻ tiền đề thôi. Bây giờ, ta cho ngươi hai sự lựa chọn.”
Thần ngôn giơ hai ngón tay.
“Thứ nhất, tuân theo lời ta, đưa 〖Hệ tham chiếu Laplace〗 lên cấp tối đa để phá phong ấn. Thứ hai, chiến đấu với ta rồi bại trận, trở thành 〖Chư hầu thánh linh〗. Không có thỏa hiệp nào khác ngoài hai điều trên.”
「Đi xa tới mức này ngươi tưởng ta sẽ chấp nhận ư?」
“Cứ bình tĩnh mà suy nghĩ đi. Ngươi muốn nhận lại điều gì khi cứ lưu luyến cái thế giới giả tạo này? Ký ức thật của ngươi chưa được hình thành hoàn chỉnh do Kỹ năng linh thiêng vô tình bị tước mất khi còn trong trứng cơ mà.”
…Tôi từng nghe về chuyện đó.
Thần ngôn lạm dụng sức mạnh tạo ra những năng lực mới ngoài sự kiểm soát của Laplace, kết quả là có được 〖Tước đoạt kỹ năng〗 của con Slime.
Ký ức rời rạc của tôi có lẽ là lỗi trong quá trình xử lý do con Slime lấy mất 〖Cõi ma thần〗 ban đầu được tôi sở hữu khi tái sinh…
“Không có gì ở đây gắn liền với thực tại, sống với nó thì có ích gì?”
Trước khi tôi kịp đối đáp, hắn tiếp lời.
“Đây là cơ hội để ngươi được trở lại làm người. Ngươi không muốn nhớ mình là ai sao? Gia đình và bạn bè thân thiết mà ngươi từng lãng quên chắc chắn sẽ ở đó. Có thể sẽ không kéo dài trước nguy cơ với Foren, nhưng sẽ là một khoảng thời gian đầy ý nghĩa. Ngươi đã khao khát được làm người, được trở về thế giới ban đầu đến dường nào.”
「Đừng đánh đồng ta!」
Tôi phủ nhận.
「Đúng là khi vừa tái sinh, ta muốn quay trở lại. Nhưng giờ những gì khắc sâu trong tim ta chính là những hồi ức về những người bạn từng gặp trong thế giới này. Ta không muốn bỏ mặc tất cả chỉ để về lại nơi mà ta thậm chí còn không nhớ」
“Đừng có nói dối. Ngươi đã cảm nhận được ở đây giả tạo đến cỡ nào đúng chứ? Cho dù có ngoan cố cũng chẳng có cơ hội chiến thắng được ta. Biến thành một con rối hoặc tận hưởng một cuộc sống thực sự lần cuối. Chẳng quan trọng là ngươi có hạnh phúc hay khổ sở. Dù ngươi có nhìn nhận như thế nào thì thế giới này chỉ là khu vui chơi dỗ dành trẻ con. Một thứ phi tự nhiên. Đánh đổi tất cả để được cái gì…”
「Ta không muốn nghe những lời hoa mỹ của ngươi. Bản chất thế giới là gì không quan trọng ngoài việc ta ở đây và cảm thấy thế nào」
Thần ngôn mở to mắt và há hốc kinh ngạc.
Lần đầu tiên tôi thấy phản ứng giống con người đến vậy.
Có vẻ hắn không ngờ lời đề nghị bị tôi từ chối dễ dàng.
「Chắc đó không phải là thứ vũ khí duy nhất để dụ dỗ ta đâu nhỉ? Thật không may cho cả hai. Ta không muốn cả thế giới phải lao vào canh bạc để đánh bại ngươi」
Tôi chuẩn bị tư thế.
“Ngươi thật sự không muốn quay lại nơi hoàn hảo và tươi đẹp đó sao? Sự tiến bộ vượt bậc, cảm giác chân thực, sự tồn tại có ý nghĩa. Thế giới không tưởng có tất cả!”
「Thế giới không tưởng rốt cuộc là cái thá gì?! Do ta không có dịp để nói nên cả hai mới không hòa hợp đấy, ngay từ đầu ta còn chẳng biết có nơi nào như thế! Ta đến từ một thế giới khác nữa cơ mà!」
“Vô lý. Không thể nào là sự thật. Hệ thống Laplace chỉ dựa trên mỗi nền tảng Thế giới không tưởng. Chắc chỉ là sự lẫn lộn giữa nhiều ký ức.”
Thần ngôn dần bực tức.
“Hừm, tuy không cần phải nói, nhưng ban đầu thế giới ấy không có tên. Một thứ độc tôn không cần tên để nhận dạng. Không tưởng là từ ngữ mà cư dân của thế giới này gán cho nên ta cũng dùng để cho tiện. Có lẽ vì thế ngươi không nhận ra…”
「Ta không biết gì tới những công trình đó, Laplace hay Lục giới, ma thuật hay công nghệ tiên tiến! Đừng lôi ta vào thế giới của ngươi!」
“Vậy thì trí nhớ của ngươi chưa đầy đủ… hay… ngươi chỉ tuyệt vọng nên nói những câu vô nghĩa? Nhưng mà xét theo cảm xúc thì đó không phải là chủ đích của ngươi đâu nhỉ…”
Thần ngôn tự trấn an bản thân.
“Không… Không thể có chuyện đó được.”
Chẳng lẽ…?
Thần ngôn từng lỡ miệng nói tôi có cũng xuất thân với hắn.
Tôi cứ tưởng chỉ là lời nói dối điên rồ để đánh lạc hướng, nhưng có vẻ hắn mới là người bị nhầm lẫn tai hại.
Cảm giác gì đây?
Dường như có mảnh ghép quan trọng bị thiếu trong câu chuyện của Thần ngôn, nhưng có thể không phải do hắn cố tình bỏ sót, hoặc vì tôi không biết.
“...Thôi được rồi. Dù có chuyện gì xảy ra thì ngươi vẫn không thay đổi quyết định chứ gì. Đã đến nước này, cho dù về sau ngươi có thay đổi ý kiến thì việc trao nhiều quyền hạn hơn thật quá mạo hiểm. Ta không thể lường trước chuyện gì sẽ xảy ra khi ngươi toàn quyền kiểm soát 〖Hệ tham chiếu Laplace〗.”
Thần ngôn chống tay lên trán.
Một vòng phép mở rộng lấy hắn làm trung tâm.
Ngay khi vừa kịp thủ thế thì một vết rách lớn xuất hiện bên cạnh tôi.
Sóng xung kích khổng lồ lan rộng như làm cả không gian rung chuyển dữ dội.
Tôi chịu cú va chạm ngã xuống đất.
Một loại ma thuật gần giống như 〖Vuốt không gian〗.
Nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy nó được kích hoạt, chỉ đơn giản là bất thình lình.
“Thứ duy nhất có thể đánh lừa Laplace là một ý chí kiên cường. Thật đáng tiếc khi ta đã nhìn nhận kỹ lưỡng khả năng của ngươi, đến nước này mà lại không chịu khuất phục. Tuy nhiên qua từng thế hệ, ta càng kiểm soát được Laplace. Hơn nữa còn có nguồn dữ liệu đáng giá là ngươi. Trong năm trăm năm tới, ta sẽ tạo ra một kẻ giống như ngươi thậm chí còn ngoan ngoãn hơn. Vậy cho xong.”
Chiếc ghế của Thần ngôn biến mất khi hắn lơ lửng lên không trung.
Tôi đáp trả bằng 〖Vuốt không gian〗 nhưng hắn đã dịch chuyển sang vị trí khác.
Không phải từ kỹ năng mà chỉ là sự khác biệt về tốc độ.
Sức mạnh chênh lệch vô cùng lớn.
Tôi thậm chí còn không cảm nhận được chuyển động của hắn ta.
“Ta rất lấy làm biết ơn. Ngươi quả là một kiệt tác cả về mặt sinh vật lẫn thí nghiệm kỹ năng. Cảm xúc mãnh liệt của ngươi cũng là liều thuốc kích thích cho lũ côn trùng kia. Ngươi mang tới nhiều dữ liệu hơn ta cần. Chính hành trình kỳ lạ cũng khiến cho kẻ vô cảm như ta cũng phải xúc động và nhiều niềm vui. Sau khi biến ngươi thành tay sai… ta cần lũ đồng bọn của ngươi trở thành điểm kinh nghiệm cho thế hệ kế tiếp.”
「Đồ khốn…」
“Để ta đặt dấu chấm hết xứng đáng nhất cho ngươi.”
Chaporia
Bình Luận (0)