QUẢ CẤM/Chapter 12: .6Chapter 12: .6
20px

“Chúng ta cần nói chuyện, Tereshkova.” Arnaldo chặn Valentina lại ngay khi cô có ý định rời phòng điều khiển để quay trở về phòng riêng của mình.

Valentina thấy Arnaldo chặn cửa thì liền lách sang bên trái rồi lại lạng sang bên phải để né tránh nhưng đều bị Arnaldo đón đầu. Cô định giơ tay lên để đẩy anh ta ra bằng năng lực ngoại cảm thì Arnaldo lập tức la lên với giọng điệu tràn đầy bối rối:

“Đừng! Dừng lại đi Tereshkova! Anh chỉ muốn xin lỗi em mà thôi!”

Valentina không lường trước được điều này diễn ra. Cô đứng bất động như trời trồng và hạ bàn tay của mình xuống.

“Anh xin lỗi vì những gì đã nói với hai đứa vào ngày hôm qua. Đặc biệt là với em, Tereshkova. Anh biết những lời nói của anh đã vô tình khiến em tổn thương. Giờ anh có nêu ra lý do gì đi chăng nữa thì cũng chỉ là ngụy biện cho sự nông cạn của mình mà thôi. Thế nhưng, hai đứa hãy tin anh. Anh thật sự không có ý định làm hại hai đứa. Anh biết chúng ta đều đang trải qua giai đoạn căng thẳng sau khủng hoảng và cả ba cần có thời gian để chữa lành. Vậy nên, anh không ép buộc hai em phải tin tưởng anh ngay lập tức. Nhưng, anh mong rằng chúng ta sẽ cho nhau một cơ hội. Được chứ, Tereshkova?”

Ánh mắt khẩn thiết cùng lời xin lỗi chân thành của Arnaldo thật sự đã chạm đến trái tim hai đứa trẻ. Valentina sững lại vài giây sau đó lách người vòng ra phía sau lưng anh để bước ra ngoài. Trước khi rời đi, cô không quên ngoái đầu nhìn lại và nói: “Em sẽ cân nhắc, anh Méndez,”  rồi quay người bước thẳng về hướng phòng ngủ của mình.

Tuân nhận ra đây là lần đầu tiên Valetina không gọi Arnaldo bằng cái biệt danh anh người máy mà cô tự đặt ra nữa. Cậu bước lại gần anh, giơ ngón tay cái và nhe răng cười toe toét. Arnaldo thở phào nhẹ nhõm rồi nở một nụ cười nhạt đáp lại. Cả hai quay lại với bảng điều khiển và thực hiện một số cài đặt cho ngôi nhà mới. Làm được một lúc, Arnaldo chợt quay sang bắt chuyện với Tuân:

“Tiến sĩ Tiên là một người phụ nữ tốt.”

“Anh đã từng gặp cô ấy rồi sao? Khi nào vậy?” Tuân hỏi, nét mặt lộ rõ sự quan tâm.

“Cũng phải hơn 10 năm trước rồi.” Arnaldo trầm giọng. “Khi ấy anh còn là một gã ngạo mạn, kiêu căng về cái tư chất trời ban của mình. Anh đã từng nhìn những gã ngu ngốc, thấp hèn đầy rẫy ngoài xã hội kia bằng một ánh nhìn khinh miệt mà người ta thường dùng khi nhìn vào lũ sâu bọ ghê tởm. Mọi thứ lên tới đỉnh điểm vào cái ngày mà anh nhận được thư mời về làm việc ở L.A.B vào năm anh 19 tuổi.”

Tuân ngước nhìn anh, im lặng.

“Tất nhiên là anh đã từ chối ngay lập tức. Một cơ sở thí nghiệm được xây dựng ngầm ngoài vũ trụ để tránh khỏi tai mắt dư luận làm sao có thể xứng tầm với tham vọng của anh vào lúc bấy giờ cơ chứ. Danh vọng, của cải, quyền lực,… mới là những thứ mà anh thực sự đam mê. Giờ nghĩ lại tự nhiên anh thấy xấu hổ với chính mình hồi đó quá.”

Anh thở dài, ánh mắt nhìn về một điểm xa xăm.

“Bước ngoặt cuộc đời anh xảy ra vào khoảng một năm sau đó. Anh và mẹ anh đã gặp tai nạn và bà qua đời khi đang trên đường đưa đến bệnh viện cấp cứu. Anh thì may mắn sống sót, nhưng ngay khi vừa hồi phục thì bác sĩ thông báo anh bị ung thư máu giai đoạn III và có thể không còn sống trên đời được bao lâu nữa.

Ngay lúc ấy, cả thế giới trong anh dường như sụp đổ. Tương lai tươi sáng phía trước bỗng chốc hóa thành tro tàn, và cái tôi cao ngạo của anh đã hoàn toàn bị quật ngã. Sau khi lo xong ma chay cho mẹ, anh chìm vào những cơn say thâu đêm suốt sáng chỉ để quên đi cái số phận trớ trêu của bản thân mình.

“Đấy cũng là lúc mà tiến sĩ Tiên xuất hiện. Chị ấy chính là người đã viết thư mời anh về làm việc ở L.A.B vào hơn một năm về trước. Lần này thì chị ấy trực tiếp đến tìm gặp anh chứ không còn thông qua thư mời như lần trước nữa. Nhưng em biết đấy, sắp chết đến nơi rồi thì còn tâm trí đâu để mà công với chả việc nữa. Anh lập tức từ chối và đuổi chị ấy ra về mà không buồn ngoảnh đầu ngoái nhìn lại.”

Rồi bỗng Arnaldo khẽ cười, ánh mắt anh tràn đầy sự ngán ngẩm.

“Sau đó em biết chị ấy đã làm gì không? Chị ấy ngồi xuống chiếc ghế cạnh anh và nốc gần nửa chai rượu Bourbon của anh trước khi kể lể về việc chính chị ấy cũng đã mất đi người chồng mình yêu thương nhất cùng một sinh linh chưa kịp chào đời trong một vụ tai nạn cách đó khoảng 15 năm. Haha. Em nghĩ nó có điên khùng không cơ chứ? 15 năm lận đấy, Tuân à. Chị ấy dường như đã có mọi thứ mà anh khao khát, để rồi bỗng chốc mất sạch tất cả chỉ sau một đêm. Làm sao chị ấy có thể chịu đựng chuyện đó trong suốt chừng ấy năm nhỉ? Trong khi bản thân anh thì lại suy sụp hoàn toàn đến như vậy.” Anh thở dài. “Có lẽ vì thế mà chị ấy đã dành rất nhiều tình cảm cho em, bởi vì tiến sĩ đã luôn xem em như đứa con ruột của chị ấy mà.”

Arnaldo tiện tay xoa đầu Tuân. Ánh mắt cậu khi ấy chùng xuống như đang suy ngẫm điều gì đó.

“Chị ấy còn kể với anh rất nhiều thứ nữa. Chị bảo anh cần phải sống cho chính anh và cả cho những người đã khuất, rằng miễn là anh còn tiếp tục bước đi thì ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày tươi sáng hơn.”

“Vậy là tiến sĩ đã từng phải trải qua những chuyện đau buồn như thế sao? Ấy vậy mà cổ chưa từng kể với em một lời.” Tuân nói, ánh mắt cậu chan chứa nỗi xót xa.

Tâm trí Tuân ngay lập tức tái hiện lại đoạn băng mà tiến sĩ Tiên buông lời trăn trối. “Hóa ra đó là lý do mà cổ nói ra những lời như vậy. Hóa ra cổ đã luôn xem mình là đứa con trai mà cổ rứt ruột đẻ ra. Hóa ra mình cũng đã từng có một gia đình ấm áp đến thế. Hóa ra… Hóa ra…”

Nghĩ đến đây, Tuân không thể kìm nén những giọt nước mắt của mình được nữa. Những khúc mắc chất chứa trong lồng ngực cuối cùng cũng đã có lời giải đáp. Cậu đã nhận được rất nhiều tình yêu thương từ tiến sĩ, và trước khi ra đi cô cũng đã trao gửi lại toàn bộ tình yêu thương ấy đến trái tim cậu. Những dòng cảm xúc cứ thế chực trào theo dòng nước mắt. Arnaldo liền đứng dậy ôm cậu vào lòng. Bàn tay thô ráp của anh giờ đây trở nên dịu dàng hơn tất thảy. Tuân cứ thế gục đầu vào anh mà khóc nức nở hệt như một đứa trẻ lên ba. Từng giọt nước mắt nóng hổi dần dần xoa dịu đi tất cả mọi thứ, để lại một Phạm Tuân lúc này đã trở nên thanh thản hơn xưa.

Mối tơ vò trói chặt lồng ngực cậu đã được nới lỏng phần nào. Cậu thấy cơ thể mình nhẹ bẫng tựa như có thể bước đi được trên mây. Giữa hai người giờ đây đã có thể nói chuyện với nhau thân thiết hơn, đặt nền móng cho những viên gạch đầu tiên trong hành trình dựng xây sự tin tưởng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...