“Tôi xin một lần nữa thay mặt Nữ hoàng Evangeline cùng toàn thể lực lượng ISF chính thức gửi lời cảm ơn sâu sắc tới các anh vì đã góp phần quan trọng trong việc tóm gọn băng đảng tội phạm Raven. Bè lũ bọn chúng vốn là một chủng tộc hiếu chiến do Ravendish Corvus cầm đầu. Những tên này đã gây ra vô số tội ác liên thiên hà và đã bị chúng tôi phát lệnh truy nã từ rất lâu. Việc lần này có thể bắt giữ được tên chỉ huy thật sự là một chiến công hiển hách. Tôi tin Nữ hoàng sẽ có phần thưởng thỏa đáng cho công lao của các anh.” Giọng khàn đục của Tổng tư lệnh Gomes vang dội khắp phòng.
“Ông khách sáo quá rồi.” Arnaldo điềm tĩnh đáp. “Lúc đó chúng tôi chỉ đang cố gắng bảo toàn mạng sống của mình mà thôi. Nhưng dù vậy, chúng tôi thật sự rất cảm kích vì ông đã cử người tới giúp sửa chữa phi thuyền suốt mấy ngày vừa qua.”
Hai bên trao nhau cái gật đầu đáp lễ bày tỏ sự tôn trọng với đối phương.
“Tôi có nhận báo cáo về việc đồng đội các anh đã gặp phải chấn thương nghiêm trọng trong trận chiến. Không biết hiện giờ bọn họ đã bình phục chưa?”
“Cảm ơn ông đã quan tâm. Cả hai đều đã hồi phục và hiện đang ngồi cạnh tôi đây.” Arnaldo chỉ tay về hướng của Valentina và Tuân.
“Rất tốt.” Gomes gật gù. “Vậy là toàn bộ phi hành đoàn các anh chỉ vỏn vẹn có bốn người thôi sao. Thế mà vẫn đánh bại được đội quân hiếu chiến ấy mà không để mất đi một thành viên nào à. Chà. Thật đáng nể.” Ông ngả người ra sau ghế, dôi mắt vẫn giữ ánh nhìn sắc lạnh. “Vậy, như đã hẹn từ trước, hôm nay chúng tôi sẽ tiến hành giải đáp toàn bộ những thắc mắc xảy ra trong những ngày vừa qua. Trước hết, để tiện cho mọi người được nắm rõ: phi cơ CS-307 này hiện đang trên đường trở về hành tinh Ceasar – quê hương của chúng tôi – nằm ở dải thiên hà Dappled Prism, cách vị trí hiện tại khoảng 2.900 năm ánh sáng. Dự kiến chúng ta sẽ tới nơi trong vòng khoảng một tháng nữa. Giờ các anh có câu hỏi gì cứ việc thắc mắc, rồi chúng tôi sẽ trả lời.”
Ánh sáng hổ phách trong mắt Arnaldo bừng lên dữ dội. Anh đứng lên, giọng rắn rỏi:
“Vậy tôi xin phép tự giới thiệu, tôi là Arnaldo Méndez, hiện là thuyền trưởng của phi thuyền ALIEN. Tôi muốn biết, liệu điều gì sẽ xảy ra với chúng tôi ngay khi phi thuyền này hạ cánh ở Ceasar? Theo như những gì tôi quan sát thấy, có vẻ như quân đoàn các ông là một lực lượng tình báo ngầm, tức là mọi hoạt động, mọi thông tin đều phải được bảo mật kỹ càng. Liệu điều đó có đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ bị giam lỏng hay là trở thành đối tượng thí nghiệm trên hành tinh các ông hay không? Tôi cần một câu trả lời thẳng thắn.”
Cả căn phòng im phăng phắc. Không ai ngờ tới câu hỏi này của Arnaldo.
“Chà. Một câu hỏi đánh thẳng vào trọng tâm luôn nhỉ. Chủng tộc các anh ai cũng có phong cách như vậy sao? Không vòng vo tam quốc mà trực tiếp hỏi thẳng luôn như vậy à?”
Gomes trừng mắt nhìn xoáy vào Arnaldo một hồi lâu rồi bất ngờ bật cười lớn:
“Haha. Nhưng tôi lại thích những người thẳng thắn như vậy. Dù sao cũng phải khen ngợi cho khả năng quan sát tài tình của anh. Đúng. Quân đoàn chúng tôi quả thực là một quân đoàn tình báo, thậm chí có thể nói là cả vương quốc Ohimid là một tổ chức tình báo liên thiên hà. Chúng tôi buộc phải liên tục che giấu đi sự tồn tại của mình và chỉ xuất hiện khi nào thật sự cần thiết. Đến cả tọa độ của hành tinh mẹ cũng được thay đổi định kỳ để ngăn không cho kẻ thù lần dò ra căn cứ chính của chúng tôi.”
Gomes dừng lại, hít vào một hơi thật sâu:
“Trong hàng ngàn năm qua, vương quốc chúng tôi chưa từng mời bất kỳ chủng tộc ngoại giới nào đến làm khách cả. Nói vậy để các anh hiểu rằng, việc bắt giữ được tên Ravendish Corvus lần này thực sự là một thành tựu rất lớn, đủ sức biến các anh thành ngoại lệ hiếm hoi của vương quốc. Không có lý do gì để chúng tôi phải bắt giam hay thí nghiệm các anh làm gì cả. Trái lại, các anh hoàn toàn được chào đón như những người anh hùng danh dự của đất nước này.”
Arnaldo vẫn chưa nguôi ngoai. Anh chống tay xuống bàn họp, giọng đanh lại:
“Vậy tại sao lực lượng của các ông lại xuất hiện ở hành tinh đó một cách trùng hợp đến như vậy? Sao không xuất hiện sớm hơn mà phải đợi đến khi chúng tôi chiến đấu xong mới lộ diện?”
Cơ mặt Gomes giãn ra. Ông liếc mắt nhìn về phía hai người đồng đội nhỏ của Arnaldo và dường như đã hiểu thấu tâm can anh bạn này.
“Chúng tôi đã cố gắng đến nhanh nhất có thể rồi. Ban đầu, đơn vị này được cử đi điều tra một vụ nổ lớn xảy ra tại một hệ sao đôi, cách chỗ các anh khoảng 4.500 năm ánh sáng. Sau khi thu thập đầy đủ dữ liệu và tiến hành quay trở về, chúng tôi nhận thêm một tin báo khẩn về một vụ nổ tương tự vừa xảy ra ở hệ sao của các anh. Vậy là tôi lập tức ra lệnh cho toàn quân thực hiện bước nhảy Alpha để nhanh chóng đến đấy nắm bắt tình hình.
“Ngay khi vừa tới nơi, phi thuyền chúng tôi bắt được một tín hiệu khẩn cấp dẫn thẳng tới tọa độ của hành tinh mà các anh đang chiến đấu. Tôi quyết định ưu tiên xử lý tín hiệu này trước, và không ngờ lại bắt trọn cả ổ Raven cùng tên cầm đầu đang bị truy nã bấy lâu nay. Vì thế, việc chúng tôi xuất hiện ngay sau khi các anh đã phải đổ máu là một việc hoàn toàn trùng hợp. Tôi rất tiếc vì lực lượng chúng tôi đã không thể đến sớm hơn.”
Nghe đến đây, ánh nhìn của Arnaldo đã phần nào dịu đi đôi chút. Anh mở miệng định hỏi một câu gì đó, nhưng rồi quyết định hỏi câu khác vào phút cuối cùng:
“Có một điều mà tôi thắc mắc nãy giờ, đó là về khả năng di chuyển thần tốc của các ông. Làm sao các ông có thể vượt qua quãng đường 2.900 năm ánh sáng chỉ trong vòng vỏn vẹn một tháng? Liệu nó có liên quan tới thứ mà ông gọi là bước nhảy Alpha không?”
Gomes nghe xong, nhướn mày:
“Nền văn minh các anh chưa ứng dụng bước nhảy Alpha vào du hành vũ trụ ư? Vậy làm cách nào các anh thoát khỏi vụ nổ hệ sao vậy?”
“Chúng tôi đã tận dụng khả năng triệt tiêu sức căng không gian của năng lượng âm để đẩy phi thuyền lao nhanh về phía trước theo nguyên lý nước chảy chỗ trũng của vũ trụ.” Arnaldo đáp.
“Oh. Một phát kiến thú vị.” Khóe môi Gomes nhếch lên nụ cười hài lòng. Ông ta quay sang hai người trợ lý và cả hai cùng gật đầu xác nhận. “Nếu có thời gian, anh nên đến thăm Hiệp hội Khoa học Hoàng gia ở vương quốc chúng tôi. Ở đó có rất nhiều kỹ sư và chuyên gia hàng đầu về lĩnh vực hàng không vũ trụ. Họ chắn hẳn sẽ rất muốn thảo luận chi tiết với anh về phương pháp thú vị này.”
“Tôi rất sẵn lòng chia sẻ.” Arnaldo đáp gọn. “Nhưng trước tiên, tôi muốn được nghe giải thích về nguyên lý hoạt động của bước nhảy Alpha.”
“Chủ đề này để trợ lý tôi giải thích thì sẽ rõ hơn. Thomas, cậu nói đi.”
“Vâng, thưa ngài.” Người đàn ông đứng dậy, xúc tu đặt lên ngực, tư thế trang nghiêm. “Tôi, Thomas Kepler, xin được phép giải đáp thắc mắc thay cho ngài Tổng tư lệnh. Cho tôi xin phép hỏi, hồi nãy anh có nhắc đến năng lượng âm, vậy chắc hẳn anh đã biết vũ trụ này vốn là không gian cong. Đúng chứ?”
Arnaldo gật đầu xác nhận. Thomas nói tiếp:
“Vũ trụ mà chúng ta quan sát được thực tế chỉ là một lát cắt rất nhỏ của vũ trụ thực. Trong đó ba chiều vĩ mô tạo nên thế giới mà chúng ta đang sinh sống, còn lại là các chiều vi mô gấp gọn lại bên trong cấu trúc không gian. Chúng tôi phát hiện ra rằng các hành tinh quay quanh một ngôi sao nào đó không phải vì chúng bị hút bởi một lực hấp dẫn vô hình, mà là vì chúng đang chuyển động thẳng đều theo đường cong quỹ đạo trong không gian vũ trụ. Chính khám phá này đã tạo nên một cuộc cách mạng khoa học toàn cầu, phá vỡ hàng loạt lý thuyết cổ điển và mở ra một kỷ nguyên mới trong việc du hành không-thời gian; và bước nhảy Alpha chính là thành quả đầu tiên được sinh ra từ khám phá ấy.”
Thomas dừng lại một nhịp. Anh ta lấy một tấm vải ra rồi căng bốn góc của nó bằng bốn chiếc xúc tu của mình:
“Để hình dung đơn giản, chúng ta hãy tưởng tượng vũ trụ là một tấm vải khổng lồ.” Nói đoạn, anh ta ném một vật nặng vào bên trong. “Nếu chúng ta đặt một vật nặng tượng trưng cho ngôi sao chủ lên tấm vải đó, thì vùng không gian xung quanh chắc chắn sẽ bị sức nặng của ngôi sao làm cho lõm xuống. Và khi chúng ta cho một hành tinh lao nhanh trên bề mặt tấm vải,” anh ta ném một quả cầu khác nhỏ hơn vào bên trong, “nó sẽ di chuyển vòng quanh ngôi sao trung tâm theo chuyển động thẳng đều. Vậy nếu chúng ta chọn hai điểm A và B bất kỳ trên tấm vải này, liệu mọi người sẽ làm thế nào để đi từ A tới B một cách nhanh nhất?”
“Chẳng phải là chỉ cần đi một đường thẳng thôi sao?” Tuân lên tiếng.
“Sai rồi.” Thomas lắc đầu. “Cách nhanh nhất chính là gập đôi tấm vải vũ trụlại. Khi ấy, một hố sâu kết nối với hai điểm sẽ hiện ra và phi thuyền chỉ việc bay thật nhanh qua điểm bên kia trước khi hố sâu đóng lại là được.”
“Thật sự có thể làm như vậy luôn sao?” Tuân tròn mắt ngạc nhiên.
“Hoàn toàn có thể. Ngay khi nắm bắt được nguyên lý của các chiều không gian, thế giới quan của các anh chắc chắn sẽ thay đổi hoàn toàn.” Thomas gập tấm vải lại. “Quãng đường tối đa mà mỗi bước nhảy có thể di chuyển được vào khoảng 2000 năm ánh sáng. Quãng đường càng lớn thì năng lượng tiêu hao càng nhiều, và chúng tôi có thiết bị để giải quyết vấn đề ấy.”
Thomas nhìn về phía Arnaldo. Ánh mắt anh ấy lúc này đã trở về trạng thái bình ổn.
“Cảm ơn anh đã giải thích. Nếu được, sau buổi họp, tôi muốn được tìm hiểu chi tiết hơn về chủ đề này. Nó thực sự khiến tôi hứng thú.”
“Tôi rất sẵn lòng.” Thomas mỉm cười.
Chaporia
Bình Luận (0)