CHƯƠNG 39
Gomes dẫn Arnaldo và Ralph đến trước cánh cổng chính của Hiệp hội Khoa học Hoàng gia. Công trình này tọa lạc biệt lập trong một khuôn viên rộng lớn ở tầng một thủ đô Cornelia, nổi bật như một khối kiến trúc mang tính biểu tượng của tri thức. Toàn bộ Hiệp hội được thiết kế theo cấu trúc hình chữ π, với hai khối nhà chạy song song hai bên, vươn dài như hai bức tường thành, và ở giữa là một dãy mái vòm uốn lượn nối liền toàn bộ cấu trúc.
Hai khối nhà trái-phải được ốp lớp kính sáng màu; mặt ngoài chạy dọc những hàng cột trụ thẳng đều tăm tắp, tạo nên cảm giác nghiêm cẩn và chính xác giống như các vạch đo trên một chiếc thước kẻ khổng lồ. Ở chính giữa, dãy mái vòm được nâng cao hơn hẳn hai tòa công trình còn lại, tạo thành điểm nhấn thị giác của toàn bộ khối kiến trúc. Các mái vòm nối tiếp nhau thành từng khoang; mỗi vòm đều được ghép từ những tấm kính cong ánh bạc, gợi hình một đường ống gia tốc khổng lồ. Khung đỡ làm bằng hợp kim mảnh nhưng bền chắc, với những đường gân kim loại phản chiếu ánh sáng, tạo thành những vệt loáng nhẹ trông như giao diện của một thiết bị khoa học hiện đại đang vận hành.
Ngay phía trên cánh cổng chính, biểu trưng của Hiệp hội – chiếc huy hiệu hình tròn với tấm khiên bảy cạnh ôm lấy viên tinh thể nhỏ ở trung tâm – tỏa ánh sáng nhè nhẹ nhờ được làm bằng lớp vật liệu phản quang. Arnaldo chợt nhớ đến chiếc khuy áo mà Christina đã đưa cho cả đoàn ngày hôm trước. Anh liền quay sang Gomes, cất tiếng hỏi:
“Ý nghĩa của chiếc huy hiệu kia là gì vậy? Ngài có thể nói cho tôi biết được không?”
Gomes ngước mắt lên nhìn, rồi từ tốn trả lời:
“Đó là huy hiệu của Cao ủy Liên Thiên hà phụ trách ổn định các Hành tinh và Vương quốc bị đe dọa – gọi tắt là Cao ủy Liên Thiên hà. Đây là tổ chức do ba hành tinh thường trực thành lập, có trách nhiệm giữ gìn hòa bình cho vũ trụ và hỗ trợ các hành tinh thành viên. Lực lượng ISF do tôi chỉ huy cũng trực thuộc tổ chức này. Việc phi đội ALIEN các cậu được mời kết giao liên minh với vương quốc chúng tôi cũng đồng nghĩa, kể từ giờ phút này trở đi, các cậu đã trở thành một phần của Cao ủy. Nữ hoàng chắc chắn sẽ trao cho mọi người huy hiệu của tổ chức, và chỉ cần đưa nó ra trước các hành tinh thành viên, họ sẽ sẵn sàng hỗ trợ các cậu hết lòng.”
“Ra là thế.” Arnaldo gật gù.
Thomas Kepler – nhà khoa học trẻ tuổi trên phi thuyền CS-307 – từ đại sảnh bước ra chào đón họ. Thân hình anh cao gầy, khoác chiếc áo blouse trắng gọn gàng in huy hiệu Cao ủy bên ngực trái khiến vẻ ngoài của anh trông vừa chỉn chu, vừa nghiêm túc. Anh kính cẩn cúi chào Gomes, rồi quay sang chào mừng Arnaldo và Ralph với một thái độ nhiệt thành.
“Chào mừng hai anh đến với thánh đường của tri thức. Ở đây, mọi cánh cửa đều rộng mở cho những ai thật sự khao khát học hỏi. Tổng tư lệnh đã báo trước cho tôi về sự xuất hiện của hai anh, nên từ giờ tôi sẽ thay mặt ngài ấy dẫn đường. Nào, mời cả hai theo tôi.”
Gomes rời đi. Thomas dẫn họ bước dọc theo hành lang dài dẫn sang khối công trình bên tay phải và lên thang máy để đi đến tầng cao nhất. Ngay khi cánh cửa thang máy mở ra, một khung cảnh choáng ngợp lập tức đập vào mắt họ khiến cả hai gần như đứng hình.
Một bản đồ sao ba chiều khổng lồ chiếm trọn không gian căn phòng, lơ lửng như một trái tim vũ trụ đang đập nhè nhẹ. Hàng tỷ ngôi sao lập lòe ánh sáng, từng chấm nhỏ nối với nhau bằng những sợi liên kết mảnh như tơ – đan thành một mạng lưới hệ thần kinh trải rộng vô tận. Những dòng năng lượng mỏng chạy dọc theo các mạch sáng khiến toàn bộ hệ thống rung rinh như đang thở, đang chuyển động.
“Quào… công trình đồ sộ thật!” Ralph bất giác thốt lên.
Thomas gật đầu, ánh mắt anh ánh lên niềm tự hào khó kìm nén.
“Như tôi đã nói với các anh trên phi thuyền CS-307, chúng tôi sử dụng thiết bị Dyson kết nối các ngôi sao lại với nhau nhằm tạo nên một hệ mạng lưới khổng lồ, từ đó hấp thụ năng lượng của chúng thông qua các kênh lượng tử.”
Ralph nhìn chằm chằm vào bản đồ ánh sáng trước mặt. Đôi mắt anh bừng lên sự khao khát như một người vừa tìm thấy được kho báu.
“Làm cách nào để tôi có thể dựng nên một mạng lưới giống như thế này?”
“Hừm, rất khó đấy.” Thomas đáp, giọng chắc nịch. “Công trình này không chỉ là nỗ lực của riêng vương quốc chúng tôi, mà nó còn là thành quả chung của rất nhiều hành tinh thuộc Cao ủy Liên Thiên hà. Mỗi nền văn minh đều đóng góp một phần không nhỏ khiến cho hệ mạng lưới này ngày càng được mở rộng. Nếu chỉ dựa vào một mình nguồn tài lực của hành tinh Ceasar, chắc chắn không thể nào tạo ra được hệ mạng lưới đồ sộ như thế này.”
Ralph nuốt khan, rồi hỏi tiếp:
“Vậy làm sao tôi có thể khai thác năng lượng từ nó?”
“Khi anh nắm trong tay thiết bị trích xuất năng lượng Dyson, hay chúng tôi gọi là Dymuun, từ chính Nữ hoàng.”
“Dymuun ư?” Arnaldo hỏi lại.
“Là một lõi năng lượng. Một hạt nhỏ cỡ bằng nắm tay, nhưng chứa đựng toàn bộ thông tin về những thiết bị Dyson đang hiện hữu ngoài vũ trụ. Khi được kích hoạt, nó sẽ tự động tìm kiếm và liên kết với một thiết bị Dyson ở gần nhất, rồi hút năng lượng từ đó thông qua kênh lượng tử.
Tuy nhiên, để khai thác dòng năng lượng này một cách an toàn, anh buộc phải có các cơ sở hạ tầng thích hợp. Và trên hết,” Thomas mỉm cười, “anh phải có được sự cho phép từ Nữ hoàng.”
“Ra vậy…” Đôi mắt to tròn của Ralph chùng xuống như thể đã ngộ ra điều gì đấy. Anh lặng đi, đắm chìm vào suy nghĩ của bản thân.
“Vũ trụ này có tới hàng tỷ ngôi sao. Nếu có thể khai thác được tất cả, chẳng phải Cao ủy đang nắm trong tay một nguồn năng lượng vô tận sao?” Arnaldo hỏi.
Thomas bật cười, lắc đầu:
“Nguồn năng lượng vô tận thì đúng, nhưng khả năng khai thác thì không. Việc chế tạo chỉ một thiết bị Dyson thôi vốn đã rất khó khăn và tốn kém rồi, huống chi là đến hàng tỷ cái như anh nói. Đã thế, để giữ ổn định cho toàn bộ hệ thống, Cao ủy còn đặt ra rất nhiều đạo luật nghiêm khắc buộc tất cả hành tinh thành viên phải tuân theo. Nhìn vậy chứ bọn tôi cũng phải suy tính đau đầu lắm đấy. Haha. Thôi chúng ta đi tiếp đi. Ở đây còn nhiều thứ khác để các anh chiêm ngưỡng lắm.”
Cả ba dạo bước theo dãy hành lang dẫn tới những căn phòng nghiên cứu riêng biệt. Mỗi cánh cửa mở ra, Arnaldo lại được mở rộng tầm mắt trước một chân trời kiến thức mới. Anh liên tục đặt câu hỏi và ghi chép lại, trong khi Ralph chỉ im lặng khoanh tay đứng sau lắng nghe. Rõ ràng cuộc nói chuyện về mạng lưới Dyson trước đó đã ám ảnh suy nghĩ anh rất nhiều.
Thomas dẫn cả hai đi hết một vòng rồi dừng lại trước gian phòng sinh hoạt chung. Ngay khi ba người bước vào, tiếng cười nói và tranh luận rôm rả trong phòng lập tức im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bọn họ, và tất cả nhanh chóng vây quanh lấy Arnaldo. Họ đã chờ anh ở đây vì muốn lắng nghe những nghiên cứu về năng lượng âm ở Trái Đất. Đối với những người khao khát tri thức, chẳng có niềm vui nào lớn hơn việc được khám phá những mảnh ghép mới thuộc lĩnh vực mà họ đam mê.
Kết thúc buổi giao lưu, Thomas dẫn cả hai lên tầng thượng của Hiệp hội. Một khoảng không gian lộ thiên mở ra trước mắt, nhưng bầu trời phía trên lại tối đen dù lúc này chỉ quá giữa trưa.
“Sao trời lại tối thui thế nhỉ?” Arnaldo cau mày.
Thomas hơi chững lại, suy ngẫm một hồi lâu rồi đáp:
“Hừm… có lẽ Nữ hoàng chưa nói với anh. Nhưng sống ở đây một thời gian thì anh sẽ tự khắc nhìn ra thôi nên để tôi nói thẳng. Ceasar có khả năng dịch chuyển tức thời sang một hệ sao khác để trốn tránh sự tấn công của những nền văn minh thù địch. Còn vì sao làm được điều đó thì… tôi không thể giải thích chi tiết được.”
Anh ngừng một nhịp, rồi nói tiếp:
“Nói chung thì, hành tinh này dịch chuyển theo chu kỳ tám ngày một lần. Mỗi lần nhảy, nó sẽ đưa chúng tôi đến một tọa độ lý tưởng xoay quanh một ngôi sao ngẫu nhiên. Lúc đó, bầu trời sẽ tối đen như thế này, và cung điện Oyster sẽ phải bật hệ thống chiếu sáng nhân tạo để cư dân có thể sinh hoạt bình thường.”
Arnaldo khẽ vuốt cằm, ra chiều ngạc nhiên:
“Ồ! Cả hành tinh có thể dịch chuyển sao? Giống như một con tàu vũ trụ khổng lồ à?”
Thomas chỉ gật đầu, không nói lời nào, như thầm công nhận một sự thật hiển nhiên ở nơi đây.
Một lát sau, anh đổi chủ đề:
“Thế hai anh đã nghĩ xem mình muốn đào sâu vào lĩnh vực nào trong khoảng thời gian sắp tới chưa?”
Arnaldo hít vào một hơi, khuôn mặt anh hướng về bầu trời, ánh nhìn xa xăm.
“Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi muốn tìm hiểu về công nghệ hàng không vũ trụ của các anh, nhất là mọi thứ liên quan đến du hành tàu không gian. Tôi cũng cần nâng cấp khả năng cho A.I của phi thuyền, giúp cô ấy có thêm kiến thức để chuyến hành trình sau này của chúng tôi đỡ nguy hiểm hơn. Đồng thời, tôi cũng cần cải tiến và tự vũ trang cho cơ thể người máy của mình. Tôi cần sức mạnh và kiến thức để có thể bảo vệ hai đứa nhỏ.”
Thomas nhìn anh bằng ánh mắt đầy nể phục.
“Chà. Tham vọng lớn đấy. Có vẻ như anh đã thật sự suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra lựa chọn của mình. Vậy tôi sẽ nhờ các chuyên gia trong Hiệp hội hỗ trợ anh hết mức có thể.”
Arnaldo gật đầu cảm ơn, rồi cả hai quay sang Ralph, chờ đợi câu trả lời từ anh.
Ralph đứng yên lặng một hồi lâu. Ánh mắt anh hướng về phía xa, nơi bản đồ sao ba chiều đang hiện diện. Khuôn mặt anh khắc rõ những đường nét suy tư nặng trĩu.
“Còn tôi… tôi sẽ tập trung nghiên cứu đường lối chính trị của Cao ủy. Tôi muốn tìm ra một con đường đúng đắn cho dân tộc mình, và rồi vạch ra một bản kế hoạch hoàn chỉnh khiến Nữ hoàng phải lắng nghe. Những gì ngài ấy nói thật sự khiến tôi phải nhìn nhận lại chính mình. Tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ việc cai quản vương quốc là một vấn đề dễ dàng.”
Thomas gật gù.
“Anh có suy nghĩ như thế thì rất đáng khen. Nếu anh đã quyết định dấn sâu vào triết học để hiểu rõ cơ chế vận hành thế giới, vậy tôi sẽ giới thiệu anh với một học giả uyên bác mà tôi tin chắc anh sẽ hài lòng.”
Ralph gật đầu nhẹ, ánh mắt bừng lên một sự kiên định lạnh lẽo, như thép được tôi rèn trong bóng tối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)