Chương 16: Hành trình được chấp thuận
“Trong số ba mươi lăm đời Phù Thủy, tuy phần lớn đều sống ẩn cư trên quần đảo không trung, nhưng cũng có vài người từng xuống Hạ Giới du ngoạn. Tuy nhiên, lý do chủ yếu đều xuất phát từ tính chất đặc thù trong chức trách của họ. Tất nhiên, cũng không phủ nhận có những người giống như em, Lanafette, thuần túy là vì hứng thú với thế giới bên dưới.”
Anserra chậm rãi mở lời, kể cho Lanafette nghe những câu chuyện về việc các Phù Thủy hạ trần.
Khoan nói đến những người khác, bản thân Anserra cũng từng xuống Hạ Giới.
Nhưng thời điểm đó là do thế giới bị Ma Vương tàn phá, sinh linh đồ thán khiến cho lối đi giữa Minh Giới và Hạ Giới bị quá tải trầm trọng, dẫn đến vô số vong hồn vất vưởng lang thang làm rối loạn trật tự trần gian.
Anserra xuống Hạ Giới chủ yếu là để mở thêm vài lối đi dẫn về Minh Giới, đồng thời an ủi và dẫn dắt những cô hồn dã quỷ kia đi đầu thai. Chuyến đi đó hoàn toàn là vì chức trách bắt buộc.
Những Phù Thủy khác, chẳng hạn như Phù Thủy đời thứ tư Andel Mercy, cô ấy hạ trần để giáo hóa Nhân Tộc và Á Nhân Tộc thuở sơ khai về cách canh tác và cải tạo đất đai khi nền văn minh mới chớm nở. Hay như Phù Thủy đời thứ ba mươi Sahale Bamaelt, cô ấy xuống trần là để chọn ra Dũng Giả đời trước và truyền đạt thánh dụ của Chư Thần.
Cơ bản là không ai thoát khỏi phạm vi chức trách của mình.
Thế nhưng Lanafette lại muốn xuống Hạ Giới chỉ đơn thuần vì muốn nhìn ngắm thế gian, hoàn toàn không dính dáng gì đến trách nhiệm công việc.
Chưa kể đến việc Phù Thủy muốn hạ trần không phải cứ thích là đi, mà cần phải có sự cho phép của Phù Thủy Khởi Nguyên.
Tuy mọi người đều là Phù Thủy, nhưng ai cũng ngầm hiểu rằng quyền hạn mà Phù Thủy Khởi Nguyên nắm giữ lớn hơn bất kỳ ai.
Cô ấy có thể không phải là thủ lĩnh, nhưng tuyệt đối là đại diện cho toàn thể Hội Phù Thủy, là người có thâm niên sâu rộng nhất và cũng là tồn tại gần gũi nhất với ý chí của Ma Thần.
Anserra kể cho Lanafette nghe những điều này, tuy không nói thẳng ra, nhưng hàm ý trong lời nói đã rõ ràng là muốn khuyên Lanafette từ bỏ ý định xuống trần. Rõ ràng, cô cũng giống như Rosetta, không muốn để Lanafette đi.
Nhưng đồng thời, cô còn một nỗi lo ngại khác chưa nói ra.
Lanafette là Phù Thủy cai quản Nguyền Rủa và Tai Ương, hơn nữa cô còn giữ lại được ký ức và nhân cách trước khi chuyển sinh. Cả Anserra và Rosetta đều lo lắng rằng nếu một Lanafette như vậy tận mắt chứng kiến tai ương do chính mình giáng xuống, trải qua những khổ nạn của chúng sinh dưới trần thế, liệu trái tim cô có chịu đựng nổi cảm giác tội lỗi đó hay không?
Rõ ràng là rất khó.
Khi Lanafette phiền não vì nỗi sợ hãi đối với ý chí Ma Thần và cảm giác tội lỗi vì đã lợi dụng Ma Vương, điều đó đã định trước rằng so với những Phù Thủy không có quá khứ và tương lai trên bầu trời này, sự tồn tại của cô giống một "con người" hơn.
Ngay khi Anserra đang tìm từ ngữ để khuyên giải Lanafette một cách khéo léo, thì một vị khách không ngờ tới đã bước vào khu vườn của Rosetta.
“Em Anserra, em Lanafette, còn có… chậc, Rosetta…”
Mái tóc vàng gợn sóng màu lúa mạch xõa dài trên vai, đôi mắt xanh lục bảo trong veo luôn ánh lên vẻ từ ái. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp với dáng người quyến rũ, trông chỉ khoảng ngoài đôi mươi.
Tất nhiên, vẻ từ ái kia lập tức biến mất khi nhắc đến tên Rosetta, chỉ còn lại sự ghét bỏ.
Andel Mercy — Phù Thủy đời thứ tư cai quản Đại Địa và Mùa Màng, cũng chính là người đã biến Mầm Non Của Yggdrasill thành pháp trượng cho Lanafette.
“Chị Andel, sao chị lại tới đây?”
Thấy sự xuất hiện của Andel, Anserra vô cùng ngạc nhiên, cô vừa đứng dậy định đón tiếp thì đã thấy một bóng đỏ lao vút qua còn nhanh hơn.
Còn ai vào đây nữa, tất nhiên là con ma sắc dục Rosetta vừa mới tỉnh dậy sau cơn choáng váng rồi.
“Chị Andel yêu dấu! Chào mừng chị đến với đại gia đình Phù Thủy của chú— hự!”
“Rầm——!!”
Lời còn chưa dứt, Rosetta đã bị đánh bay đi, thân thể xuyên thủng màn sương mù, bay tít ra khỏi hòn đảo nhỏ của cô.
“Á á á——!!”
Kèm theo tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng là tiếng thét thất thanh của một người phụ nữ vọng lại từ xa. Nếu nhớ không nhầm thì hướng đó là hòn đảo của vị mỹ nhân băng giá, Phù Thủy đời thứ mười bốn Shudale Moximi, nằm ngay cạnh đảo của Rosetta.
Tuy không rõ bên đó xảy ra chuyện gì, nhưng Lanafette thầm cầu nguyện cho cô ấy trong lòng. Hy vọng vị tiền bối vốn đã mất ngủ vì bị hàng xóm quấy rối tình dục này sẽ không vì tai nạn lần này mà sinh ra bóng ma tâm lý.
Quay lại phía bên này, Andel đang rút khăn tay ra, không ngừng lau chùi mu bàn tay phải của mình. Vẻ mặt ghê tởm của cô như thể cú đấm vừa rồi đã chạm phải thứ gì bẩn thỉu lắm.
“Haizz… cái khăn tay này không dùng được nữa rồi, rõ ràng là cái mình thích nhất mà, chậc!”
Sự khó chịu hiện rõ trên mặt, đâu còn chút dáng vẻ nữ thần thánh thiện từ ái ban nãy.
Chờ đến khi cô dùng ma pháp hỏa hệ đốt cháy sạch sẽ chiếc khăn tay trên lòng bàn tay, Anserra mới hỏi lại:
“Chị Andel, chị đến tìm bọn em có việc gì không?”
Nghe vậy, Andel lập tức khôi phục lại vẻ từ ái ban đầu, hắng giọng rồi mới nói:
“Khụ khụ, để các em chê cười rồi.
”
Chỉnh đốn lại thái độ, Andel nhìn sang Lanafette, thần sắc trở nên nghiêm túc hơn nhiều. Điều này khiến Lanafette có chút khó hiểu và hoảng hốt. Cô thầm nghĩ không biết mình có lỡ đắc tội gì với vị đại tiền bối đời thứ tư này không, nếu thật là vậy thì e rằng ngay cả Anserra cũng khó lòng bảo vệ được cô…
“Lanafette, nghe nói em muốn xuống Hạ Giới du ngoạn, đúng không?”
“Hả?” Lanafette ngạc nhiên tột độ.
Ngoài Anserra và Rosetta ra, cô chưa từng nói cho ai biết ý định này. Andel làm sao mà biết được? Chẳng lẽ bà chị này có sở thích đi nghe lén chân tường nhà người khác?
Khác với sự nghi hoặc của Lanafette, Anserra vội vàng đứng ra đỡ lời:
“Xin lỗi chị Andel, em biết tính chất đặc thù của việc này, xin chị cứ yên tâm, em sẽ khuyên bảo Lanafette.”
Nhưng Andel lại mỉm cười xua tay, ra hiệu cho Anserra không cần lo lắng.
“Anserra, em căng thẳng quá rồi. Chị đến đây không phải để trách phạt con bé, mà là để truyền đạt ý chỉ của Phù Thủy Khởi Nguyên.”
Dứt lời, dưới ánh mắt khó hiểu của cả hai, cô dõng dạc tuyên bố lời nhắn từ vị Phù Thủy đầu tiên:
“Chuẩn y nguyện vọng xuống Hạ Giới của Lanafette, đồng thời không hạn chế tự do của cô ấy. Kể từ nay về sau, em có thể tùy ý đi lại giữa Hạ Giới và quần đảo không trung bất cứ lúc nào, ngay cả việc định cư lâu dài ở dưới đó cũng không thành vấn đề.”
Nghe xong những lời này, tâm trạng Lanafette chuyển từ nghi hoặc sang vui sướng tột cùng, trong khi đó ánh mắt Anserra nhìn cô lại tràn đầy lo âu.
“Chị không đồng ý!”
Đúng lúc này, từ lối vào hòn đảo vang lên tiếng hét, Rosetta lảo đảo chạy tới.
Hình tượng của cô lúc này quả thực có chút thê thảm. Dấu nắm đấm đỏ chót in rõ mồn một trên mặt, mái tóc đỏ rượu vang phủ đầy một lớp băng sương, thậm chí trên lông mi còn vương vài mảnh băng vụn. Chắc hẳn là đã bị Shudale đang hoảng hốt dạy dỗ cho một trận ra trò.
“Em Lanafette sao có thể rời đi được chứ! Như vậy chẳng phải chị sẽ không thể bổ sung ‘thành phần Lanafette’ mỗi ngày nữa sao?”
Vừa nói, cô vừa nhân lúc Lanafette chưa kịp phản ứng mà lao thẳng tới.
Lanafette không ngờ Rosetta lại đánh lén, bị ôm chặt cứng. Cô vội vàng giãy giụa, nhưng Rosetta vận dụng cả tay lẫn chân, quấn chặt lấy cô như một con bạch tuộc. Thậm chí theo quán tính, cú vồ này còn khiến Lanafette ngã lăn ra bãi cỏ. Đây quả thực là đại khủng hoảng chưa từng có trong lịch sử!
“Rosetta! Đồ điên nhà cô mau buông tôi ra! Tay cô đang sờ vào đâu đấy hả?!”
Lanafette dốc toàn lực phản kháng, nhưng dường như vô nghĩa, đôi tay của Rosetta đã luồn vào bên trong y phục của cô.
“Hê hê hê… Em Lanafette, hãy để chị dùng kỹ thuật cao siêu này khiến em quên đi chuyện rời khỏi đây nhé. Chị không cho phép em bỏ rơi chị đâu~.”
Rõ ràng là được đằng chân lân đằng đầu.
Anserra quay mặt đi, thực sự không nỡ nhìn thẳng. Còn Andel thì kinh hoàng nhìn hai người đang giằng co trên bãi cỏ.
“Trước đây có nghe đồn em Lanafette đã bị Rosetta huấn luyện thành khổ dâm, chị vốn còn không tin, không ngờ lại là sự thật!”
“Đù má! Cô nhìn bằng con mắt nào mà bảo tôi bị huấn luyện thế hả? Chẳng phải tôi đang liều mạng phản kháng đây sao? Rosetta, mau buông tôi ra! Nếu không tôi sẽ đấm sưng nốt bên mặt còn lại của cô!”
Trong lúc vùng vẫy, Lanafette vẫn không quên phun châu nhả ngọc để đính chính cái hiểu lầm tai hại của Andel. Bởi lỡ như bà chị này vừa bước ra khỏi cửa đã đi rêu rao lung tung, lại còn chêm thêm câu "tận mắt chứng kiến", thì độ uy tín còn cao gấp vạn lần cái tên người ghét chó chê Rosetta kia. Lúc đó cô còn mặt mũi nào mà sống ở đây nữa?
Tuy nhiên, lời biện giải yếu ớt của Lanafette rõ ràng không thuyết phục được Andel. Vì chiến sự tại hiện trường quá mức kịch liệt, vị Phù Thủy thuần khiết ba ngàn tuổi này quyết định rút lui chiến thuật.
“Lời của Phù Thủy Khởi Nguyên chị đã chuyển xong, chị đi trước đây. Hai đứa cứ tiếp tục chơi nhé, chị không làm phiền nữa.”
Nói xong, cô quay người rời đi. Có lẽ không nên gọi là rời đi, mà là tháo chạy thì đúng hơn. Dù cô vẫn đang bước đi, nhưng tốc độ đó chẳng khác nào đang chạy trốn cả.
“Đừng đi mà! Nghe tôi giải thích đã! À không, cứu tôi trước đã!”
Lanafette gào lên thảm thiết, nhưng vị tiền bối đời thứ tư vẫn một đi không ngoảnh lại, cứ thế biến mất hút vào trong màn sương mù.
Lanafette đành gửi gắm hy vọng vào Anserra. Là một tiền bối luôn quan tâm chăm sóc cô, chắc chắn Anserra sẽ ra tay tương trợ.
Và rồi…
“Em đi tiễn chị Andel một đoạn.”
Anserra vẻ mặt trầm ngâm, như thể hoàn toàn không nhận thấy tình cảnh khốn cùng của Lanafette, cứ thế đuổi theo hướng Andel vừa biến mất.
…
Lanafette tuyệt vọng rồi.
“Hê hê hê hê… Em Lanafette, em cứ la lên đi, dù có rát cổ họng cũng không ai đến cứu em đâu.”
Nghe giọng nói càn rỡ đầy phóng túng của Rosetta bên tai, sắc mặt Lanafette trầm xuống, tay phải siết chặt thành nắm đấm, và rồi…
“Bốp——!!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)