Chương 24: Suy đoán
Những lời này cũng là kịch bản mà Lanafette đã soạn sẵn từ trước. Tuy nhiên, sau khi nghe xong, ánh mắt trưởng làng nhìn cô rõ ràng hiện lên vài phần nghi hoặc.
“Thứ cho lão già này mạo muội, không phải là lão không tin thân phận của pháp sư đại nhân, chỉ là mấy ngày nay trong rừng xảy ra chút chuyện, kéo theo mấy thôn làng nhỏ bé như chúng tôi cũng không được thái bình. Vì vậy, liệu pháp sư đại nhân có thể chứng minh thân phận ma pháp sư của mình một chút được không?”
Lời này nghe qua thì rất bình thường, ý tứ đơn giản là muốn Lanafette lộ một tay thi triển ma pháp, nhưng thực chất ẩn chứa sự thăm dò vô cùng khéo léo.
Ở thế giới này, ma pháp sư đa phần đều là quý tộc có địa vị cao quý. Bộ y phục trên người Lanafette tuy không nhìn ra chất liệu gì, nhưng tuyệt đối không phải thứ vải thô gai mà đám dân đen bọn họ thường mặc, cộng thêm dung mạo xuất chúng kia, khả năng rất lớn cô là quý tộc từ đâu tới.
Nhưng trưởng làng vẫn cẩn trọng thăm dò.
Nếu Lanafette cao ngạo từ chối, vậy chứng tỏ khả năng cao cô là quý tộc. Bởi các quý tộc đại nhân ai nấy đều kiêu ngạo, làm sao có chuyện hạ mình biểu diễn ma pháp cho một tên thường dân xem.
Nếu vậy, trưởng làng chỉ cần khúm núm xin lỗi là xong, cùng lắm thì biếu xén chút tài vật. Dù sao cái khoản nói ngọt nịnh nọt các ông lớn, một con cáo già sống bảy, tám mươi năm như ông vẫn thừa sức làm được.
Nếu Lanafette ngoan ngoãn hoặc miễn cưỡng thi triển ma pháp, vậy khả năng cao cô là thường dân, thuộc nhóm người hiếm hoi trong tầng lớp bình dân có tư chất ma pháp.
Hai trường hợp trên đều chứng minh thân phận của Lanafette là thật. Nhưng còn một trường hợp thứ ba.
Chỉ cần trong mắt Lanafette lộ ra chút bối rối, thì thân phận người này chắc chắn có vấn đề.
Dung mạo Lanafette không tầm thường, thậm chí có thể nói là cực phẩm. Suy nghĩ đầu tiên của trưởng làng là: liệu đây có phải thiếp thất hay nô lệ của vị quý tộc nào đó trộm đồ bỏ trốn hay không? Nếu đúng là vậy, chứa chấp cô ở làng mà bị quý tộc kia phát hiện thì cả cái làng này lãnh đủ.
Đó là khả năng thứ nhất. Khả năng thứ hai còn đáng sợ hơn.
Những năm gần đây, trong lãnh thổ Đế quốc Hyde nổ ra không ít cuộc khởi nghĩa của quân phản loạn. Lỡ như đối phương là gián điệp của quân phản loạn thì nguy to.
Còn về mục đích là gì thì không rõ, xác suất nhắm vào cái làng rách nát này rất nhỏ, có lẽ cũng là nhắm vào khu rừng kia. Chỉ không biết là nhắm vào kỳ tích, hay là nhắm vào đám quan lại đang bận rộn "cày xới" trong rừng.
Nếu Lanafette là quân phản loạn, mà làng bọn họ thấy kẻ khả nghi lại không báo, chắc chắn sẽ bị liên lụy. Đến lúc đó, mấy chục hộ dân trong làng e là khó bảo toàn tính mạng.
Tuy vị trưởng làng già này không được học hành bài bản, nhưng sự trải đời mấy chục năm không cho phép ai xem thường ông. Nếu không, làm sao ông có thể ngồi vững ở cái ghế trưởng làng này chứ.
Trái ngược với tâm cơ thâm sâu của ông lão, Lanafette lại chẳng hề nhận ra vấn đề gì, cô cảm thấy yêu cầu này cũng rất hợp lý.
Dù sao bây giờ cô cũng chẳng có giấy tờ chứng minh thân phận, vừa đến đã muốn xin việc làm, lại còn định ở lại vài ngày, người bình thường ai mà chẳng nghi ngờ. Đã muốn xem thì cô lộ một tay là được.
Nghĩ một chút, cô nâng tay trái lên, lòng bàn tay hướng lên trên. Ngay lập tức, một quả cầu băng nhỏ ngưng tụ, và rồi quả cầu ấy liên tục biến đổi hình dạng, cho đến khi hóa thành một đóa tường vi băng vô cùng tinh xảo.
Đây là ma pháp đầu tiên Lanafette học được và cũng là ma pháp cô thích nhất: uy lực lớn, lại còn rất đẹp mắt.
“Thế nào? Như vậy đủ để chứng minh thân phận ma pháp sư của tôi chưa?”
Lanafette nhìn trưởng làng hỏi, nhưng lại phát hiện ông lão đã chết trân tại chỗ từ lúc nào.
“Trưởng làng? Trưởng làng? Ông sao thế?”
Lanafette khó hiểu nhìn ông lão đang đứng ngây ra như phỏng, nhất thời không biết nên làm gì tiếp theo. Cô thầm nghĩ: Cuộc phỏng vấn xin việc này chắc là qua rồi chứ nhỉ?
Nhưng cô đâu biết rằng, trong lòng vị trưởng làng kiến thức rộng rãi kia lúc này đang cuộn trào sóng gió kinh hoàng.
Ở thế giới này, người biết ma pháp chỉ là thiểu số, nhưng tất cả mọi người đều có chung một nhận thức về ma pháp.
Đó là ma pháp sư càng lợi hại thì ma pháp họ thi triển không chỉ có uy lực kinh người, mà khả năng vận dụng ma lực cũng đạt đến độ tinh diệu, tức là ma pháp của họ có thể thiên biến vạn hóa.
Nghe đồn Đệ nhất Ma pháp sư của Đế quốc Hyde, đoàn trưởng Ma Pháp Sư Hoàng Gia Reuben Friedrich, có thể hóa ngọn lửa thành một con hỏa long khổng lồ, uy lực vô song, một mình có thể tiêu diệt cả ngàn quân địch.
Không chỉ vậy, con Hỏa Long sau khi được phóng ra còn có thể tùy ý biến đổi hình dạng theo ý muốn của người thi triển để thích nghi với mọi loại địa hình.
Thế nhưng, đóa tường vi trên tay thiếu nữ xinh đẹp đến mức vô lý trước mặt này là thế nào?
Một đóa tường vi làm bằng băng nhỏ bé trông có vẻ không đáng kể gì so với hỏa long khổng lồ, nhưng nó lại quá mức tinh xảo. Từng cánh hoa mỏng tang và sắc nét, thậm chí dưới sự phản chiếu của ánh mặt trời, còn có thể nhìn rõ từng đường vân trên cánh hoa.
Điều kinh khủng nhất là, đóa tường vi ấy lúc này vẫn đang chậm rãi nở rộ với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Bên trong những cánh hoa, thấp thoáng có thể nhìn thấy cả cấu tạo của nhụy hoa. Nó giống như một đóa tường vi thực sự đang nở rộ, chỉ có điều là trong suốt không màu mà thôi.
Thiếu nữ tên gọi Lanafette này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Trưởng làng cảm thấy sợ hãi.
Bây giờ không còn là vấn đề cô gái này có khả nghi hay không nữa. Rất rõ ràng, so với đám quan lại đang cày bừa trong rừng kia, vị trước mặt này bọn họ càng không thể trêu vào.
Cho dù cô ta có mưu đồ bất chính thật, nhưng nếu ông đi báo mật mà chọc giận cô ta, e rằng chỉ cần cô ta động ngón tay một cái, cả cái làng mấy chục hộ dân này sẽ chết không còn một mống.
“Trưởng làng? Này! Ông Normal, ông làm sao thế?”
Cảm thấy cơ thể bị lay động, trưởng làng già mới hoàn hồn lại. Ông thấy Lanafette đang nhìn mình với ánh mắt lo lắng, một tay còn đặt lên vai ông.
Hành động này dọa cho vị trưởng làng, người mà bình thường chống gậy đi lại còn khó khăn, sợ đến mức nhảy lùi lại phía sau xa tít ba mét.
Cú nhảy này khiến Lanafette ngơ ngác toàn tập. Cô thầm nghĩ ông trưởng làng già này nhìn thì ốm yếu, đi đứng run rẩy, nhưng cái khoản thể chất thì quả thực không đùa được. Cú nhảy tại chỗ vừa rồi cũng phải cao bằng từ tầng một lên tầng hai chứ chẳng chơi.
Cao thủ!
Lanafette chấn động trong lòng.
Không ngờ cái làng nhỏ rách nát này lại là nơi tàng long ngọa hổ, ngay cả một ông già gần đất xa trời cũng là cao thủ thể thuật.
Quả không hổ danh là thế giới của kiếm và ma pháp, mình vẫn còn non và xanh lắm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)