Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên/Chapter 26: Nhiệm vụ chính tuyến tới rồi sao?Chapter 26: Nhiệm vụ chính tuyến tới rồi sao?
20px

Chương 26: Nhiệm vụ chính tuyến tới rồi sao?

Lanafette cạn lời, đảo mắt một cái. Cô dứt khoát đưa tay vào túi tiền, lấy ra một đồng vàng, vài đồng bạc và một ít tiền đồng, sau đó đẩy toàn bộ số tiền còn lại về phía trưởng làng.

“Được rồi được rồi, tôi chỉ lấy nhiêu đây thôi, đủ chưa?”

Ngoại trừ việc lấy đi một trong bốn đồng vàng, số tiền lẻ còn lại cộng vào cũng chưa đến một phần mười tổng số. Khi cô đẩy trả lại, túi tiền vẫn căng phồng như cũ.

“Nói trước nhé, tôi chỉ nhận ủy thác đàng hoàng. Nếu ông dám có ý đồ đen tối gì, tôi tuyệt đối sẽ cho ông biết tay.”

Nghĩ đến việc đối phương vẫn có khả năng đang thèm muốn thân thể mình, Lanafette buông lời đe dọa. Nhưng cô đâu biết rằng, trưởng làng lúc này lại ngơ ngác.

Chuyện gì thế này?

Trưởng làng thực sự hoang mang.

Đi cướp mà còn thối lại tiền thừa?

Sống lâu từng này tuổi mới thấy chuyện lạ đời như vậy!

Chẳng lẽ vị này thực sự muốn tìm việc làm thêm?

Cuối cùng, lão trưởng làng bắt đầu nghi ngờ bản thân đã quá đa nghi.

Nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng bị gạt bỏ.

Không không không! Làm sao có thể chứ? Vị này tuyệt đối là một nhân vật tai to mặt lớn. Cho dù có lỡ vận hết tiền, cô ta hoàn toàn có thể tìm đám quan lại đang cày xới trong rừng kia để xin một công việc đãi ngộ cao, chắc chắn tốt hơn ở cái làng này gấp vạn lần.

Dù ông mang danh trưởng làng, nhưng nói khó nghe thì cũng chỉ là lão nông dân đứng đầu một nhóm nông dân, ông thì có nhiệm vụ gì mà giao…

Chẳng lẽ nhờ đi xới đất cho vườn rau trước cửa?

Hay nhờ sang vắt sữa bò cho nhà góa phụ bên cạnh?

Bảo một pháp sư đi làm mấy việc tay chân thấp kém đó, có khi bị người ta đông cứng thành que kem trong vòng một nốt nhạc.

Vì vậy, sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, trưởng làng kiên định lập trường của mình.

Không tin.

“Pháp sư đại nhân xin đừng trêu chọc lão hủ nữa, lão nào dám ủy thác ngài. Số tiền này cứ coi như là lộ phí lão biếu ngài được không? Nếu ngài muốn ở lại trong làng, gia đình lão có thể dọn ra ngoài để nhường chỗ cho ngài.”

Vừa nói, ông vừa đẩy túi tiền trở lại, cho rằng Lanafette đang thử xem ông có ý định phản kháng hay không.

Hành động này chọc Lanafette tức điên. Cô hiểu rồi.

Lão già này căn bản không tin cô đến để làm thuê, mà coi cô là kẻ đi cướp.

Tuy từ nhỏ đã sống cảnh nghèo khó, nhưng cô không phải kẻ thấy tiền sáng mắt. Những đồng tiền bất chính có được do không làm mà hưởng, hay do uy hiếp dụ dỗ, cô tuyệt đối không bao giờ nhận.

Ngay lập tức cô nghĩ, cùng lắm thì không tốn thời gian ở cái làng này nữa, đi tìm làng khác hoặc thị trấn lớn hơn để kiếm lộ phí là được.

Dù sao cô cũng không chết đói được, cùng lắm là ngủ ngoài trời vài hôm, chỉ cần dựng kết giới quanh người là an toàn.

Nghĩ đoạn, cô định đập số tiền lẻ trên tay xuống bàn rồi bỏ đi, thì bất chợt bên ngoài vang lên tiếng động lớn.

“Nguy rồi! Nguy to rồi——!!”

Tiếng hét thất thanh từ xa vọng lại rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa nhà trưởng làng. Một cô bé chừng mười tuổi hớt hải chạy vào, vừa vào đến nơi đã hổn hển hét lớn:

“Trưởng làng ơi nguy to rồi, anh Noheit và mọi người… bị lính trong rừng bắt đi rồi!”

“Cái gì!?”

Lão trưởng làng mặt cắt không còn giọt máu, ngay sau đó là cơn giận dữ bùng lên:

“Ta đã bảo cái thằng trời đánh đó rồi, thứ rơi trong rừng chúng ta không được động vào, tuyệt đối không được động vào! Nó cứ không chịu nghe, giờ bị bắt rồi thì lão biết làm sao đây!”

Trút giận xong, lão trưởng làng suýt chút nữa thì ngất xỉu vì tức, phải nằm bò ra bàn thở dốc.

Lúc này, Lanafette đứng dậy, bước đến trước mặt cô bé, cúi người xuống nở một nụ cười thân thiện.

“Em gái, có thể kể cho chị nghe cụ thể sự việc được không?”

Nhưng cô bé nhìn thấy Lanafette thì đứng hình toàn tập.

Có lẽ đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy một người xinh đẹp đến thế. Dù cùng là con gái, nhưng khuôn mặt cô bé vẫn không tự chủ được mà đỏ bừng lên.

“Ch-Chào… chào chị…”

Được Lanafette hỏi chuyện, cô bé xấu hổ nên có chút e dè. Thấy bộ dạng đó, Lanafette mỉm cười xoa đầu cô bé.

“Chào em. Nhưng giờ có vẻ không phải lúc chào hỏi nhau đâu nhỉ? Có thể nói cho chị biết chuyện gì đã xảy ra không? Biết đâu chị có thể giúp được họ đấy.”

“Thật sao?” Nghe vậy, cô bé ngẩng đầu lên, nhìn Lanafette với ánh mắt tràn đầy hy vọng.

“Tất nhiên rồi, vì chị là pháp sư mà.”

Lanafette xòe bàn tay phải ra, một đóa Tường Vi Băng ngưng tụ và từ từ nở rộ trong lòng bàn tay.

Trẻ con không biết chiêu thức này lợi hại đến mức nào, chỉ biết người trước mặt là pháp sư đại nhân, và bông hoa băng trên tay chị ấy rất đẹp, đẹp đến mức khiến cô bé không thể rời mắt.

Thấy cô bé nhìn bông hoa đến ngẩn ngơ, Lanafette hiểu ý, liền dùng ngón trỏ tay trái điểm nhẹ vào đóa hoa. Đóa Tường Vi vốn đang lơ lửng bỗng rơi nhẹ vào lòng bàn tay cô.

Sau đó, Lanafette đưa nó cho cô bé.

“Tặng em này.”

Dù Băng Tường Vi vốn là ma pháp có uy lực lớn, nhưng sau cái chạm tay của Lanafette, nó đã trở thành một đóa hoa băng thực sự, không tan chảy cũng không vỡ nát. Vì thế không cần lo lắng nó sẽ phát nổ hay giải phóng ma pháp gây thương tích.

Trừ khi…

Sau khi tặng hoa cho cô bé, Lanafette cũng hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện.

Người bị bắt tên là Noheit, con trai độc nhất của trưởng làng. Ba ngày trước, sau khi nhìn thấy “Kỳ Tích” rơi xuống, cậu ta đã bất chấp sự ngăn cản của cha, dẫn theo phần lớn thanh niên trong làng vào rừng với ý định tìm “Kỳ Tích” đem bán lấy tiền.

Suy cho cùng đó là đồ từ trên trời rơi xuống, bán đi chắc cũng đủ cho cả làng ăn sung mặc sướng vài năm chứ chẳng đùa.

Nếu Lanafette đoán không lầm, đám người này chính là nhóm mười mấy người gây ra tiếng động lớn hôm cô mới đáp xuống đất. Làng Stat là nơi gần vị trí cô hạ cánh nhất.

…Nói cách khác, nếu không có người tên Noheit này, cô cũng đâu đến nỗi lạc trong rừng suốt ba ngày.

Dù rất muốn tát cho tên này hai cái, nhưng Lanafette nghĩ lại thì mọi chuyện cũng bắt nguồn từ mình, cho nên…

Cho nên…

Cho nên cái khỉ! Tên này mà về được làng, kiểu gì cô cũng phải sút cho hắn mấy cái mới hả dạ!

Nhóm người này vào rừng lần đầu không tìm thấy gì, nhưng sau đó vẫn lén lút vào thêm nhiều lần nữa. Hôm nay cũng vậy, cả nhóm lại chui vào rừng.

Nhưng có ai ngờ ngôi làng bên cạnh vốn có hiềm khích với làng Stat về chuyện mương nước tưới tiêu, nhân cơ hội này đã vu khống rằng người làng Stat là những kẻ đầu tiên vào rừng, việc quan quân tìm mãi không thấy “Kỳ Tích” chắc chắn là do nhóm người làng Stat đã lén lút chiếm đoạt rồi.

Tên chỉ huy vốn đã nghi ngờ có kẻ nhanh chân đến trước nẫng tay trên, nay có manh mối liền ra lệnh bắt giữ mười mấy thanh niên kia. Nghe nói hiện tại đang dùng cực hình tra khảo ép cung.

Cũng may có một mạo hiểm giả quen biết Noheit tình cờ nhìn thấy cảnh đó nên vội chạy về làng báo tin.

Nghe xong, Lanafette chống cằm suy tư.

Rất nhanh, cô đã có một ý tưởng.

“Trưởng làng.”

Cô gọi ông lão đang yếu ớt nằm trên bàn.

“Làm một cuộc giao dịch đi. Nếu tôi cứu được con trai ông và dân làng ra, thì chỗ này sẽ là thù lao của tôi, được chứ?”

Vừa nói, Lanafette vừa giơ tay lên. Trong tay cô chính là mấy đồng tiền lẻ vừa lấy ra từ túi tiền ban nãy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...