Chương 50: Thế này là bắt được sóng nội bộ rồi à?
Cậu bé dường như có việc rất gấp nên không nán lại lâu.
Lanafette vốn định lấy một lọ thuốc trị thương cho cậu, nhưng vừa quay đi quay lại, cậu bé đã ôm chặt những thứ trong lòng chạy biến vào con hẻm nhỏ.
Nhìn bóng dáng gầy gò khuất dần, Lanafette hạ bàn tay đang cầm lọ thuốc xuống, cười khổ một tiếng rồi quay người rời đi.
Đã phải đợi đến ngày mai thì đành tìm một nhà trọ nghỉ tạm vậy.
Nghĩ thế, Lanafette bắt đầu tìm kiếm nhà trọ quanh đó. Nhưng nhà trọ chưa thấy đâu, cô lại dừng bước trước một kiến trúc nằm ngay trung tâm thị trấn.
Những bức tượng điêu khắc màu trắng trước cổng mang lại cảm giác vô cùng thần thánh. Phong cách kiến trúc trang nghiêm túc mục khiến nó trở nên nổi bật hẳn so với những tòa nhà khác trong thị trấn. Đây là nhà thờ, nơi thờ phụng Chư Thần.
Hầu như thị trấn nào, chỉ cần quy mô kha khá một chút, đều sẽ có nhà thờ.
Lanafette đã đi qua nhiều thị trấn, nhìn thấy nhiều nhà thờ, nhưng chưa bao giờ bước vào trong. Tuy nhiên hôm nay, như ma xui quỷ khiến, cô lại bước chân vào đó.
Bên trong nhà thờ lúc này đã có khá đông người. Già trẻ lớn bé ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế dài, trang trọng cầu nguyện cho ước muốn của mình, hoặc sám hối về những lỗi lầm đã gây ra.
Cha xứ dường như vừa kết thúc buổi cầu nguyện, đang dẫn đầu các nhân viên khác của nhà thờ quỳ trước tượng thần.
Sự xuất hiện của Lanafette không làm kinh động đến ai. Cô rón rén đi đến giữa sảnh, nhìn quanh những bức tượng thần thánh kia.
Đây chính là Chư Thần mà chúng sinh dưới mặt đất tín ngưỡng, những Nữ Thần cư ngụ trên Quần Đảo Thiên Không.
Tượng thần rất nhiều, tổng cộng ba mươi tư bức. Trên bệ thờ nơi các bức tượng đứng đều có ghi rõ danh tính của họ.
Chỉ là do hạn chế về tay nghề điêu khắc, Lanafette cảm thấy những bức tượng này khác xa so với người thật. Có chăng chỉ giống được hai ba phần, nhưng cũng chỉ là giống về hình dáng, chứ không lột tả được chút thần thái nào.
Dù sao thì cô cũng là người từng tận mắt nhìn thấy và quen biết những "vị thần" mà người ta đang thờ phụng này.
Lướt qua hàng tượng, ánh mắt Lanafette dừng lại lâu hơn một chút ở tượng của Anserra và Rosetta, vì đây là hai người cô quen thân nhất. Sau đó cô lại nhìn sang tượng của Phù Thủy đời thứ ba mươi ba Goelia Sehapo. Cô chưa từng gặp vị Phù Thủy này, nên cũng tò mò không biết người bị Rosetta "chơi" đến mức tự kỷ trông như thế nào.
Tượng của ba vị Phù Thủy đầu tiên được đặt ở vị trí trung tâm nhất của nhà thờ. Họ dường như được hưởng sự kính trọng cao nhất từ các tín đồ. Bởi trong lịch sử, họ được xưng tụng là ba vị thần của Khai Hóa, Văn Minh và Cứu Thế, là ba Nữ Thần có đóng góp lớn nhất cho sinh linh mặt đất.
Lanafette nhìn lướt qua từng bức tượng, và cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở bệ thờ cuối cùng, bệ thờ thứ ba mươi lăm.
Khác với những bệ thờ khác đều có tượng đứng bên trên, bệ thờ thứ ba mươi lăm trống huơ trống hoác, ngay cả danh tính cũng chưa được ghi chú. Nhưng Lanafette hiểu cái này là dành cho cô.
Nghe nói, sau khi mỗi vị Phù Thủy chuyển sinh, trong đại thần điện ở tổng bộ Giáo đoàn sẽ xuất hiện thêm một bức tượng sống động như thật, và đại giám mục đương nhiệm cũng sẽ nhận được thần dụ, báo hiệu sự ra đời của tân thần.
Giáo đoàn ngoài việc cáo thị thiên hạ về sự ra đời của tân thần, cũng sẽ khẩn cấp huy động thợ thủ công mô phỏng lại thần tượng để gửi đến các nhà thờ trên khắp thế giới.
Tuy nhiên Lanafette đi suốt chặng đường này vẫn chưa nghe mọi người nhắc đến chuyện tân thần ra đời. Thậm chí có không ít người bàn tán rằng tại sao một trăm năm đã trôi qua mà nhà thờ vẫn chưa nhận được thần dụ.
Lanafette cũng chẳng ham hố gì cái việc được người ta tín ngưỡng.
Cô đâu muốn ngày nào cũng có một đám người quỳ lạy cầu xin trước tượng mình.
Hơn nữa với cái chức trách của mình, cô thực sự không nghĩ ra lý do gì để người ta thờ phụng. Người ta thờ Anserra để cầu mong người thân đã khuất được yên nghỉ, thờ Rosetta để cầu tình duyên, chứ thờ cô thì cầu cái gì…
Cầu xin cô giáng xuống chút lời nguyền hay tai ương à? Thế thì mấy người đó chắc chắn thần kinh có vấn đề nặng.
Chưa kể, một khi chức trách của cô được công bố, đến lúc đó hễ có thiên tai nhân họa gì là người ta lại đổ vấy lên đầu cô. Lanafette tin rằng chẳng bao lâu sau cô sẽ bị coi là Tà Thần, luân lạc đến mức bị người đời phỉ nhổ.
Cho nên, việc không có tin tức gì về vị "nữ thần" mới giáng thế này, thực ra lại là chuyện tốt.
Nhìn ngó xung quanh thêm một lúc, Lanafette cũng dần mất hứng. Vả lại cô thực sự không thích bầu không khí trang nghiêm túc mục này, bèn quay người định rời đi. Nhưng đúng lúc đó, trong đầu cô bỗng vang lên một giọng nói.
『Hỡi Phù Thủy của Nguyền Rủa và Tai Ương, nay ta truyền đạt ý chí của Ma Thần cho ngươi』
Giọng nói vô cảm quen thuộc lại vang lên. Sự xuất hiện đột ngột khiến Lanafette sững người. Ngay sau đó, nội dung của ý chí được truyền đạt tới.
『Quốc gia được hưởng thần ân đã không còn thành kính, lời răn dạy của Thần đã bị người đời ngu muội lãng quên. Chúng sinh vô tri đang vọng tưởng chà đạp lên uy nghiêm của chúng ta. Đã đến lúc bắt sự ngu xuẩn của chúng phải trả giá.』
『Hãy ban cho Đế quốc Hyde cơn thịnh nộ của Thần, giáng xuống tai ương hủy diệt và lời nguyền tuyệt vọng. Hãy dùng ngọn lửa thanh tẩy sự thối nát này, thiêu rụi tất cả những gì trong tầm mắt ngươi.』
Đoạn đầu thì hoàn toàn giống hệt, Lanafette nghe mòn tai đến mức thuộc lòng rồi. Nhưng khi nghe đến hai câu cuối, Lanafette trợn tròn mắt không dám tin.
Ý chí của Ma Thần đã thay đổi.
Chuyện gì thế này?
Rõ ràng mấy ngày trước cô vẫn nhận được ý chí yêu cầu hủy diệt làng Stat, vậy mà giờ địa điểm giáng tai ương lại thay đổi.
Trong lòng dâng lên nỗi hoảng sợ, Lanafette thầm nghĩ, có phải Ma Thần cuối cùng cũng phát hiện ra cô toàn trốn việc nên bắt đầu giám sát cô rồi không?
Nhưng Lanafette cũng không sợ lắm. Cùng lắm nỗi sợ này chỉ tương đương với việc đang chơi game trong giờ làm việc thì bị sếp đứng sau lưng bắt gặp thôi, chưa đến mức khiến Lanafette phải bỏ của chạy lấy người.
Thì sao nào? Ngoài việc nói móc vài câu thì Ma Thần có thể làm gì cô? Sa thải chắc?
Với cái hồ sơ trốn việc suốt nửa năm nay của cô mà Ma Thần còn nhịn được, thì nếu muốn sa thải đã sa thải từ lâu rồi, cần gì đợi đến lúc đổi dự án mới làm?
Suy nghĩ kỹ lại, Lanafette trấn tĩnh lại tâm thần đang hoảng loạn, quay đầu liếc nhìn dàn tượng thần trong nhà thờ.
Chắc là do đang ở trong nhà thờ, nơi có sự liên kết với thần linh, nên tín hiệu của Ma Thần cũng tốt hơn. Thấy cô đang rảnh rỗi không có việc gì làm nên Ngài ấy giao thêm việc mới cho cô chăng?
Nhưng Lanafette đã quyết tâm trốn việc đến cùng. Bắt cô làm chuyện tàn sát nhân mạng, cô chắc chắn sẽ không làm. Ma Thần giỏi giang thế thì tự xuống đây mà làm?
Tuy nhiên đây cũng chỉ là tự an ủi bản thân. Ít nhất kể từ hôm nay, Lanafette tuyệt đối sẽ không bước chân vào cái nhà thờ nào nữa.
Kế hoạch ở nhà trọ tối nay cũng bị hủy bỏ. Lanafette định ra ngoài thành tìm chỗ cắm trại qua đêm cho lành. Đợi sáng mai tìm bác sĩ kia khám bệnh xong là cô sẽ rời đi ngay lập tức.
Tính toán xong xuôi, Lanafette không nán lại nhà thờ nữa, đẩy cửa bước nhanh ra ngoài. Lúc vào thành trời còn là buổi chiều, giờ sắc trời đã dần tối. Lanafette phải ra khỏi thành tìm chỗ ngủ trước khi trời tối hẳn mới được.
…Chỉ hy vọng ngày mai bác sĩ Sandrina có thể tìm ra cách chữa khỏi cho cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)