Chương 56: Tuyệt vọng
“Chạy mau——!!!!”
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Fried dâng lên dự cảm chẳng lành. Anh gào lên với đám đông đang quỳ lạy cầu nguyện không ngừng.
Nhưng ngay giây tiếp theo…
Một pháp trận đen kịt hiện ra dưới chân họ. Những người vừa hoàn hồn nhìn thấy những hoa văn màu đen dưới chân mình, nhất thời không dám cử động loạn xạ. Nhưng mãi đến khi pháp trận biến mất, họ cũng không cảm thấy có gì bất ổn.
Không có sự chữa lành khỏi cơn đau đớn, cũng không có ngọn lửa thiêu đốt cơ thể. Ngay khi mọi người đang ngơ ngác khó hiểu, một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ trong đám đông.
“AAAAA——!!!!!!”
Tiếng hét xé lòng thảm thiết. Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một lưu dân rách rưới đang ôm ngực gào thét thảm thiết. Miệng anh ta sùi bọt mép, đôi mắt trắng dã, khuôn mặt vặn vẹo. Nhưng điều kinh khủng nhất là trên người anh ta cũng hiện lên những hoa văn màu đen, y hệt những hoa văn vừa xuất hiện dưới chân họ.
Dưới ánh mắt kinh hoàng của tất cả mọi người, xương cốt toàn thân người lưu dân đó như bị dung giải, hóa thành một đống thịt nát bầy hầy, sau đó biến thành thứ chất lỏng đen ngòm không thể gọi tên trên mặt đất.
“…Là lời nguyền!”
Trong đám đông có người hét lên câu đó. Nhìn trang phục, có vẻ đó là một pháp sư. Ông ta run rẩy chỉ tay về phía bóng người trên bầu trời.
“Là Phù Thủy, là Phù Thủy trong truyền thuyết muốn hủy diệt thế giới hàng ngàn năm trước! Cô ta xuất hiện rồi… Cô ta đã xuất hiện trở lại——!!!”
Lời pháp sư vừa dứt, trên cơ thể ông ta cũng hiện lên những hoa văn màu đen. Không chỉ mình ông ta, tất cả những người tụ tập gần cổng thành đều lần lượt bị những hoa văn đen bao phủ vào những thời điểm khác nhau.
Dù chưa cảm nhận được nỗi đau cơ thể bị tan chảy, nhưng họ đều biết số phận đang chờ đợi mình. Đám đông sợ hãi bỏ chạy tán loạn, nhưng lời nguyền đã cắm rễ vào cơ thể họ, họ đã không còn đường thoát.
Nghe tiếng kêu thảm thiết trên đường phố, nhìn bóng người trên trời có dung mạo như thần linh nhưng hành động lại như ác quỷ, toàn thân Fried căng cứng, run rẩy vì giận dữ và sợ hãi.
Anh không thể chống lại bóng người đó. Khoảng cách sức mạnh tuyệt đối khiến người ta thậm chí không nảy sinh nổi ý định phản kháng.
“Phù Thủy…”
Nghiến chặt răng, anh thốt ra hai từ này, đồng thời che chắn vợ con chặt chẽ sau lưng.
Phải làm sao đây? Chạy trốn? Nhưng biết chạy đi đâu?
Nam tước phu nhân vốn là một người phụ nữ kiên cường, nhưng đối mặt với cảnh tượng thê thảm này cũng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Còn Bella chỉ là một đứa trẻ, đã khóc thét lên.
Đường phố lúc này đã biến thành địa ngục trần gian.
Những người phát tác lời nguyền nằm lăn lộn gào thét đau đớn trên mặt đất. Những người khác vừa thoát khỏi những tòa nhà đang cháy thì chạy đôn chạy đáo tìm đường sống.
Đúng lúc này, một tiếng quát lớn vang lên.
“Phù Thủy! Chết đi!”
Tiếng gầm già nua nhưng đầy uy lực vọng tới. Là tiếng của Letua. Phía sau ông là hàng chục lính canh cầm nỏ và vài người trong trang phục pháp sư.
Những mũi tên nỏ của lính canh nhắm thẳng vào bóng người trên không. Các pháp sư cũng giơ cao pháp trượng, miệng niệm chú ngữ. Khi tất cả đã sẵn sàng, Letua hạ lệnh.
“Bắn!”
Hàng chục mũi tên xé gió lao vút lên trời, cùng với đó là hàng chục quả cầu ma pháp các loại oanh tạc mục tiêu.
“Uỳnh——!”
Tiếng nổ lớn vang lên. Nơi Lanafette đứng bùng lên một đám khói bụi khổng lồ. Mảnh vỡ của tên nỏ và ánh sáng xung kích của ma pháp bao trùm lấy cô. Tất cả những người còn sống đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Ngay khi họ tưởng mọi chuyện đã kết thúc, khói bụi tan đi, đồng tử mọi người giãn ra hết cỡ.
Bóng người đó vẫn sừng sững trên không trung, vị trí không hề thay đổi. Vụ nổ và sự công kích của tên nỏ dường như ngay cả vạt áo cô cũng không làm lay động nổi.
Nhưng điều khác biệt là, hành động của binh lính chắc chắn đã thu hút sự chú ý của Phù Thủy đang tàn sát dân chúng kia.
Cô quay người lại, pháp trượng trong tay nâng lên. Fried nhìn thấy cảnh này, gần như theo bản năng gào lên về phía Letua:
“Mau tản ra——!”
Nhưng giọng anh vừa dứt, ngọn lửa hung tàn phá vỡ mặt đất, như một cái lò lửa khổng lồ bùng lên tận trời xanh. Fried cứ thế trơ mắt nhìn hàng chục thuộc hạ của mình bị ngọn lửa thiêu đốt đến vặn vẹo, rồi hóa thành tro bụi bay lả tả.
Trong đó, bao gồm cả Letua.
“Phù Thủyyyyyyyy——!!!”
Tiếng gầm thét điên cuồng bật ra từ cổ họng Fried. Anh đẩy vợ và con gái ra, giục họ mau chạy vào con hẻm tối tăm, còn bản thân thì rút thanh kiếm bên hông, lao về phía Phù Thủy.
Nam tước phu nhân nhìn bóng lưng quyết tuyệt và điên cuồng của Fried, trong mắt dường như có ánh nước, nhưng cô biết lúc này phải làm gì. Cô bế thốc Bella lên, chạy vào một con hẻm nhỏ hẹp.
Vận dụng võ kỹ toàn thân, Fried mượn lực nhảy lên mái nhà vài lần. Dù vị trí của Lanafette vẫn cao hơn rất nhiều, dù Fried có nhảy tới được chỗ đối phương thì cũng sẽ rơi xuống từ độ cao chết người, anh cũng không màng nữa.
“Vì sao lại làm vậy... Phù Thủy!!!”
Thanh kiếm trong tay chỉ thẳng vào bóng người trên không, tiếng gầm thét giận dữ chất vấn cô ta. Rõ ràng hôm qua anh mới cứu cô ta, tại sao cô ta lại lấy oán báo ân?
Tại sao ngày hôm đó anh không phải là một kẻ ác, nhìn thấy cô ta sao không rút kiếm đâm thẳng vào tim cô ta? Nhưng suy nghĩ đó suy cho cùng cũng là hão huyền, bởi không ai lường trước được vận mệnh, kể cả ngày mai sắp đến.
Lanafette, kẻ được gọi là Phù Thủy, không trả lời, thậm chí không quay đầu nhìn Fried, như thể sự tồn tại của anh chỉ là con kiến hôi dưới chân.
Không nhận được câu trả lời, Fried cũng không chờ đợi nữa. Anh dồn toàn bộ võ kỹ vào đôi chân, đến mức cơ bắp căng đau như muốn rách toạc. Hai tay nắm chặt thanh kiếm ngang ngực, anh bước bước đầu tiên.
Mái ngói dưới chân vỡ nát bắn tung tóe vì không chịu nổi bước chân nặng nề. Mỗi bước chân của Fried càng lúc càng nhanh, cho đến khi cơ thể lao đi như tên bắn.
Cuối cùng khi đến mép mái nhà, anh dùng hết sức bình sinh dậm chân nhảy vọt lên cao. Mái nhà dùng để mượn lực dường như không chịu nổi sức mạnh của anh, sụp đổ một mảng lớn. Còn cơ thể Fried thì như một viên đạn pháo lao thẳng vào Lanafette.
“AHHHHHHHH——!!!”
Cùng với tiếng gầm giận dữ, toàn bộ sức mạnh còn lại dồn hết vào hai cánh tay, Fried giơ cao thanh kiế và chém mạnh xuống.
“Phập!”
Cùng với âm thanh lưỡi kiếm cắt vào thịt rõ mồn một, một dòng máu tươi phun ra, rơi xuống ngọn lửa bên dưới phát ra tiếng xèo xèo.
“FRIEDDDD!!!!”
Tiếng hét kinh hoàng của nam tước phu nhân vọng lại. Trên không trung, trận chiến đã phân thắng bại chỉ trong nháy mắt.
Thanh kiếm lẽ ra phải chém xuống đã gãy làm đôi. Phù Thủy trước mặt không hề hấn gì, nhát kiếm của anh thậm chí còn chưa chạm được vào cô ta, mà như chém phải một tảng đá khi còn cách người cô ta vài tấc.
Còn dòng máu đang bị sức nóng hong khô kia, chảy ra từ lồng ngực bị một cột băng nhọn xuyên thủng của anh.
Cái lạnh xâm chiếm cơ thể đang hấp hối, băng giá lan tràn dần dần bao phủ lấy anh. Anh vươn tay muốn nắm lấy Phù Thủy trước mắt, muốn chất vấn cô ta tại sao lại giết nhiều người như vậy.
Nhưng anh chỉ nhìn thấy một đôi mắt màu xanh lục nhạt vô hồn.
Đôi mắt ấy dường như đang nhìn anh, nhưng lại như chẳng chứa đựng bất cứ thứ gì trong đó. Và từ miệng bóng người ấy, liên tục lặp lại một câu nói:
“Thực thi ý chí của Ma Thần, giáng thần phạt xuống Đế quốc Hyde.”
“…Tại sao.”
Đó là hai chữ cuối cùng Fried thốt ra được. Ngay sau đó, khuôn mặt tuấn tú của anh bị băng giá bao phủ hoàn toàn. Anh cùng mũi băng khổng lồ xuyên qua ngực rơi thẳng xuống đất.
Kèm theo tiếng va chạm với mặt đất, cơ thể anh vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)