Chương 58: Tai ương kết thúc, xiềng xích không thể phá vỡ
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Ánh hồng rực cả bầu trời dần tan biến khi mặt trời ngả về tây. Tiếng kêu la thảm thiết trên đường phố đã ngừng bặt từ lâu. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, cả Paduguel chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Khắp nơi la liệt những cái xác cháy đen co quắp nhưng vẫn lờ mờ nhận ra hình người. Những ngôi nhà bị thiêu rụi chỉ còn trơ lại khung gỗ cháy đen chực chờ đổ sập. Ngoại trừ mùi khét lẹt nồng nặc trong không khí, mọi thứ dường như đã lắng xuống.
Nhưng đúng lúc này, trong một con hẻm nhỏ hẹp và sâu hun hút, một ánh mắt vẫn còn chưa hết bàng hoàng đang len lén quan sát bên ngoài qua khe hở của tấm ván che cống rãnh.
Cô bé cẩn thận quan sát, sau khi thấy không có động tĩnh gì mới quyết định di chuyển cơ thể đã tê dại. Nhưng khi vừa dùng sức, cô bé phát hiện cánh tay mình như bị dính chặt vào thứ gì đó, không rút ra được.
Ánh hoàng hôn yếu ớt xuyên qua khe hở tấm ván, cô bé mới phát hiện hai cánh tay mình đã bị lớp bùn bị nướng khô dính chặt lấy. Bùn đất đã trở nên cứng ngắc. Cô bé dùng hết sức bình sinh, cố gắng rút tay ra.
Mãi đến khi đầu đập mạnh vào tấm ván bên trên, cô bé mới rút được tay ra. Cơn đau điếng người từ sau gáy khiến nước mắt cô bé trào ra, nhưng cô bé vẫn ôm đầu bò ra khỏi cái cống ngầm bẩn thỉu.
Đó chính là Bella, người đã bị Worm ấn xuống cống ngầm.
Ánh sáng bên ngoài chiếu lên người cô bé, nhưng Bella lúc này chẳng còn chút dáng vẻ nào của một tiểu thư quý tộc quyền quý. Toàn thân thê thảm không nỡ nhìn, chiếc váy đắt tiền lấm lem bùn đất khô cứng, ngay cả khuôn mặt và mái tóc vàng óng ả cũng dính đầy bùn đất.
Khuỷu tay và đầu gối có những vết trầy xước vừa mới đóng vảy, vài chỗ trên lớp vải bọc vết thương rõ ràng đã thấm đẫm máu.
Không biết có phải vết thương đã tê dại hết đau hay không, đôi mắt màu xanh lục tuyệt đẹp chỉ ngơ ngác nhìn xung quanh đầy bất lực.
“Cha, mẹ…”
Nhớ lại cái chết thảm khốc của cha mẹ, nước mắt Bella lại lã chã rơi. Cô bé nức nở, muốn ra ngoài hẻm xem sao nhưng lại không dám.
Bella sợ gặp phải kẻ đã giết cha mẹ mình. Dù trong lòng hận cô ta thấu xương, nhưng cô bé không có đủ dũng khí để đối mặt với bóng người đó.
Đang khóc nức nở, cô bé bỗng nhớ đến cậu bé đã cứu mình, người hiện vẫn đang nằm trong cống ngầm.
Nghĩ đến đó, nỗi đau trong lòng vơi đi đôi chút. Ít nhất, cô bé không còn cô độc một mình.
Bella cúi xuống, thò tay vào cống ngầm đã khô cạn, vỗ nhẹ vào người Worm.
Nằm sấp dưới đó cả ngày trời, Bella đã không còn ngửi thấy mùi hôi thối nữa, có lẽ vì mùi đó đã hòa làm một với cô bé rồi.
Cơ thể Worm lạnh toát, đặc biệt là phần lưng vẫn còn rất ẩm ướt. Cái chạm của Bella không khiến cậu phản ứng, cậu vẫn nằm bất động ở đó.
“Mọi chuyện… hình như đã xong rồi, cậu có thể ra ngoài được rồi.”
Nghĩ rằng Worm vẫn còn sợ hãi tai họa bên ngoài, Bella lại lay nhẹ người Worm vài cái, báo cho cậu biết đã an toàn.
Nhưng Worm lúc này cứ như đang ngủ say, mặc cho Bella gọi thế nào cũng không đáp lại.
Bất lực, Bella đành rụt tay về, định đợi Worm tự mình bò ra. Nhưng khi nhìn thấy bàn tay vừa chạm vào lưng Worm, đồng tử cô bé giãn ra vì kinh hãi.
Bàn tay đó đã nhuốm đầy máu tươi đỏ thẫm.
“…Á, …Á á!”
Cuối cùng cô bé thốt lên những tiếng kêu vô nghĩa. Dù vừa trải qua cảnh tượng như địa ngục trần gian, nhưng đây là lần đầu tiên cô bé thực sự chạm vào máu của người khác.
Theo bản năng, cô bé lùi lại phía sau, muốn tránh xa cảnh tượng kinh hoàng này. Nhưng nghĩ đến việc đây là người duy nhất còn có thể bầu bạn với mình, nếu cậu ấy cũng chết, cô bé sẽ thực sự chỉ còn lại một mình.
Bella lấy hết can đảm, lôi Worm ra khỏi cống ngầm, đặt nằm trên mặt đất tương đối sạch sẽ trong hẻm.
Lúc này, cây cung cũ bọc vải sau lưng Worm đã gãy làm đôi, còn phần áo sau lưng cậu đã đẫm máu một mảng lớn. Thậm chí khi Bella kéo lê cậu, máu chảy dọc theo đường đi tạo thành một vệt dài đỏ thẫm.
“…Này! Tớ bảo cậu đấy, cậu có sao không?”
Bella luống cuống chân tay, chỉ biết cố gắng đánh thức Worm. Cậu bé dường như đã mất ý thức từ lâu, nhưng lồng ngực vẫn còn phập phồng yếu ớt chứng tỏ cậu vẫn còn sống, chỉ không biết là còn cầm cự được bao lâu.
“Cậu đừng chết! Đừng bỏ tớ lại một mình! Cầu xin cậu đấy…”
Nước mắt vừa mới kìm nén được lại tuôn trào như đê vỡ. Bella khóc trong vô vọng, lớn tiếng trút bỏ nỗi sợ hãi và đau đớn.
Cha và mẹ đã rời bỏ cô bé chỉ trong một ngày ngắn ngủi. Giờ đây, niềm an ủi duy nhất còn lại là có một người sống sót bên cạnh, vậy mà cô bé cũng sắp mất đi nốt.
Đây rốt cuộc là nỗi tuyệt vọng cùng cực đến nhường nào.
“Đùng——!!”
Bầu trời không biết từ lúc nào đã mây đen vần vũ. Sấm chớp lóe lên giữa những tầng mây, chỉ trong chốc lát, mưa như trút nước đổ xuống.
Dường như trời cao thương xót cho thị trấn yên bình này, muốn dập tắt ngọn lửa thiêu đốt thành phố. Nhưng cơn mưa lúc này rõ ràng đã đến quá muộn màng.
…
…
“Chuyện này, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra…”
Giữa trung tâm thị trấn hoang tàn, bên trong ngôi nhà thờ đã sập, Lanafette từ từ tỉnh lại, bàng hoàng nhìn cảnh tượng địa ngục trước mắt mà không dám tin vào mắt mình.
Những con phố từng sầm uất giờ đây điêu tàn đổ nát. Nhà cửa bị thiêu rụi đen kịt, phần gỗ đã hóa thành than, thậm chí những nơi chưa cháy hết vẫn còn le lói ngọn lửa đang chống chọi yếu ớt với cơn mưa rào.
Khắp nơi là những xác chết không còn nhận ra hình dạng. Có xác ngựa kéo xe, xác chó giữ nhà, xác gia cầm nuôi, nhưng nhiều hơn cả là…
“Oẹ——!!”
Mùi thịt cháy khét lẹt nồng nặc trong không khí. Dưới sự tra tấn tinh thần và nỗi kinh hoàng tột độ, Lanafette không thể chịu đựng được nữa, dạ dày cuộn lên dữ dội, cô gục xuống đất nôn thốc nôn tháo.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao vừa rồi mình lại…”
Lanafette ôm đầu.
Cảnh tượng địa ngục này khiến tâm hồn cô, một người đến từ quốc gia hòa bình không thể chịu đựng nổi. Nỗi sợ hãi khiến nước mắt cô tuôn rơi không ngừng.
Nhưng đồng tử cô bỗng co rút.
Ký ức ùa về như thác lũ. Cô run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn mọi thứ trước mắt.
“Tất cả… đều là do mình làm…”
Giơ hai tay lên, cô bàng hoàng nhìn vào lòng bàn tay đã dính đầy muội than đen nhẻm, dù mưa có to đến mấy cũng không rửa sạch được.
Nhưng trong mắt Lanafette, đám muội than đó lại biến thành máu tươi đỏ thẫm, chảy dọc theo lòng bàn tay xuống cổ tay, nhuộm đỏ cả đôi tay cô.
“…Không…K hông.”
“Sao lại như thế… Sao lại như thế được… mình rõ ràng không hề có ý định làm vậy. Không phải do mình làm, KHÔNG PHẢI DO MÌNH LÀM——!!!”
Tiếng lẩm bẩm như người mất hồn cuối cùng biến thành tiếng gào thét điên loạn.
Đôi mắt màu xanh lục tuyệt đẹp như ngọc giờ vằn đầy tia máu, không còn chút thần thái ngày thường.
Mái tóc xám mượt mà bị vò rối bù xù như nùi giẻ. Những giọt nước lăn dài trên khóe mắt đã không còn phân biệt được là nước mắt hay nước mưa.
Bất chợt, cô nhớ lại lời dặn của Anserra trước khi lên đường.
“Lanafette! Nhất định! Nhất định phải tuân theo sự chỉ dẫn từ ý chí của Ma Thần đại nhân!”
Đồng thời, cô nhớ đến chứng Thất Hồn đã hành hạ mình bấy lâu nay.
Mỗi lần phát tác, cảm giác như linh hồn bị rút ra khỏi cơ thể. Đặc biệt là lần này, cô cảm nhận rõ ràng linh hồn mình bị tước đoạt hoàn toàn trong tích tắc, mãi đến tận bây giờ mới lấy lại được.
…Ý chí của Ma Thần.
Mấy chữ này hiện lên trong đầu cô.
Ôm chặt lấy hai tay, kể từ khi đến thế giới này, lần đầu tiên cô cảm nhận được nỗi sợ hãi vô tận.
Không thể kháng cự, không thể làm trái. Cái gọi là ý chí của bản thân quyết không làm điều ác, đối với kẻ đang thao túng mọi thứ từ nơi nào đó, cô chỉ là một nô lệ bị đeo vòng cổ mà thôi.
Ma Thần có thể phớt lờ ý chí của cô bất cứ lúc nào, sử dụng cơ thể này để làm mọi điều Ngài muốn. Còn cô, Lanafette, chỉ như con rối bị buộc dây sẵn sàng để bị giật dây tùy ý.
Nước mưa lạnh buốt rơi trên chiếc mũ phù thủy rộng vành, tụ lại thành dòng chảy xuống sống lưng cô.
Nhưng lúc này Lanafette không cảm nhận được cái lạnh của nước mưa.
So với nỗi sợ hãi đang run rẩy trong tim, cơn mưa này có thấm tháp vào đâu?
Đôi bàn tay này, trong tương lai sẽ còn tước đoạt bao nhiêu sinh mạng nữa…
Lanafette không biết, và cũng không dám nghĩ tới.
Cô không thể…
Khóe mắt cô liếc thấy một thanh kiếm nằm trong tay một cái xác cháy đen. Qua bộ giáp đã bị nung chảy một phần, có thể lờ mờ nhận ra đây là một lính canh của thị trấn.
Có lẽ anh ta bị thiêu chết khi đang sơ tán người dân.
Lê bước chân loạng choạng, Lanafette đi đến bên cái xác, cúi xuống nắm lấy lưỡi kiếm đã bị nung đen.
Lưỡi kiếm sắc bén cắt vào da tay, cơn đau rát như bị bỏng truyền đến từ lòng bàn tay.
Dường như sợ làm phiền giấc ngủ của người lính tận tụy, cô từ từ rút chuôi kiếm ra khỏi bàn tay đã hóa thành than của anh.
“Rắc——!”
Cùng với tiếng gãy giòn tan, thanh kiếm được Lanafette nhấc lên, nhưng bàn tay kiên cường kia vẫn nắm chặt lấy chuôi kiếm.
“…Xin lỗi.”
Cô định gỡ bàn tay đó ra, nhưng ngón tay vừa chạm vào, bàn tay ấy đã vỡ vụn thành từng mảnh than rơi lả tả, kéo theo cả phần gỗ ốp chuôi kiếm cũng bong ra, chỉ trơ lại phần lõi kim loại đen sì bên trong.
Nhưng thế là đủ rồi…
Nhìn thanh kiếm tàn tạ, ít nhất độ sắc bén của nó vẫn như xưa. Lanafette cười khổ, không cầm vào phần chuôi kiếm trơ trọi kim loại, mà dùng cả hai tay nắm chặt lưỡi kiếm giơ lên cao.
Nhưng mũi kiếm lại chĩa thẳng vào chính mình.
Máu tươi từ lòng bàn tay bị cắt đứt chảy dọc theo lưỡi kiếm nhỏ xuống mặt cô, nhưng cô lại nở nụ cười như được giải thoát.
Tay cô run lên bần bật.
Đó là nỗi sợ hãi cái chết.
Nhưng so với nỗi sợ hãi đó, cô càng không thể dung thứ cho đôi tay mình tước đoạt thêm nhiều sinh mạng vô tội nữa. Đã vậy thì thà kết thúc nó ngay tại đây.
Có lẽ cái chết của cô chẳng là gì đối với Ma Thần. Ngài hoàn toàn có thể chọn một Phù Thủy khác để hoàn thành sứ mệnh.
Nhưng ít nhất…
Ít nhất lần sau kẻ tước đoạt mạng sống người khác sẽ không phải là đôi tay của cô.
Có lẽ đây là sự trốn chạy, hoặc là một lời tạ tội không tương xứng với bao nhiêu người đã chết ở đây. Nhưng giờ phút này, Lanafette chỉ muốn dùng cách ích kỷ này để kết thúc cuộc đời mình.
Nước mưa tạt vào mắt, hòa cùng nước mắt đọng đầy trong hốc mắt khiến chúng rơi xuống sớm hơn.
Khóe miệng cô nở nụ cười thê lương.
“Xin lỗi…”
Lời vừa dứt, cô từ từ nhắm mắt lại, mũi kiếm đâm mạnh về phía cổ họng.
…
…
Nhưng cơn đau do lưỡi kiếm xuyên thủng khí quản như dự đoán không hề ập đến.
“Tại sao…”
Lanafette mở bừng mắt, nhìn hai cánh tay đang phát sáng mờ ảo gồng cứng lại kìm hãm lưỡi kiếm.
Bàn tay dùng hết sức nắm chặt lưỡi kiếm khiến ngón tay như sắp đứt lìa, cơn đau dữ dội truyền thẳng lên não.
Nhưng mà…
Không đâm xuống được.
Mũi kiếm đâm rách da cổ, một dòng máu đỏ tươi từ từ rỉ ra. Nhưng dù Lanafette có dùng sức đến đâu, lưỡi kiếm cũng không thể tiến thêm dù chỉ một ly.
Hai cánh tay phát sáng như bị ai đó kìm kẹp chặt cứng, cô mất quyền kiểm soát đôi tay của mình.
Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói vang lên trong đầu cô.
『Hỡi Phù Thủy, từ khi thề trung thành, cả thể xác lẫn tâm hồn các ngươi đều thuộc về Ma Thần. Không được phản nghịch, không được tự sát…』
Giọng nói vang vọng trong đầu hồi lâu mới tan biến.
“Keng——!”
Ngay khoảnh khắc giọng nói biến mất, cánh tay Lanafette buông thõng xuống bất lực, thanh kiếm tàn tạ cũng rơi xuống đất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)