Chương 69: Tới những người thân yêu

Vài ngày đã trôi qua kể từ sau sự kiện đó.

“Mẹ tớ từng bị nhầm giữa muối và nước tương đó~”

“Haha! Đó là điều bình thường m—……Khoan đã, muối và nước tương á!? Chúng khác nhau một trời một vực mà?!”

“Mới hôm trước nữa, bà ấy còn nhầm giữa đường và Mirin cơ~” [note86825]

“Mức độ nhầm lẫn này……sao có thể chứ……”

Hananoi và Sena đang cười khúc khích khi nghe Hazuki kể chuyện.

Cả năm người chúng tôi vẫn hẹn nhau tại địa điểm gần nhà tôi để cùng nhau đến trường.

Cảnh tượng vẫn như thường lệ.

Chỉ là vị trí nhà tôi đã thay đổi.

……Một ngày bình thường với mọi người……trừ tôi ra.

“Kujo-kun cũng có mắc lỗi như vậy, đúng không?”

“Eh, ừm”

“”Cậu luôn á!?””

Hananoi và Sena cao hứng đáp lời.

“Umm……chúng ta đang nói về cái gì vậy?”

“Tớ đang nói về sự nhầm lẫn giữa muối và nước tương đó! Muối và đường thì giống hệt nhau, và tớ hiểu điều đó. Nhưng nước tương với muối thì không có đâu~!”

“Ai lại nhầm lẫn……như vậy chứ?”

“Có đó”

“Heheheh~ Liệu tớ có thể bị nhầm lẫn như thế không nhỉ~”

“”Cũng không có gì bất ngờ đâu!!””

Hazuki hoàn toàn trở nên xấu hổ.

Như thường lệ, Hazuki lại nở một nụ cười nhẹ nhàng.

Cuộc sống thường nhật chẳng có gì thay đổi.

Nhưng……tôi vẫn nhớ rõ.

Ngôi nhà, quán bar nhỏ bị thiêu rụi.

Sự đau khổ của mẹ, gương mặt đẫm nước mắt của Hitomi-san.

Và — nụ cười nhếch mép của Sudo.

Tất cả là tại hắn ta……

Tôi không thể tha thứ cho hắn. Tôi không cho phép điều đó.

Tôi phải giải quyết chuyện này bằng chính đôi tay mình.

“Kujo? Cậu sao vậy?”

Sena lo lắng nhìn tôi.

“Không có gì đâu”

Nghe câu trả lời, Sena dừng một chút.

Tôi có lẽ đã suy nghĩ nhiều đến nỗi Sena đang nhìn tôi với vẻ mặt rất nghiêm túc.

“……Nếu Kujo đã nói vậy, tớ sẽ không đào sâu thêm đâu, nhưng nếu cậu có cần gì, cứ gọi cho tớ nhé? Tớ biết đã nhiều chuyện xảy ra với nhà và quán nhà cậu mà”

“Sena…”

“Ryosuke-kun đã giúp và nâng đỡ chúng tớ rất nhiều. Nên hãy nói ra đi! Nếu có bất cứ việc gì có thể làm, chúng tớ sẽ làm mà! T-Tớ thật sự sẽ làm bất cứ điều gì…! ! !”

“Hananoi…”

“Tớ không nghĩ mình có thể làm được gì nhiều~ Nhưng tớ nghĩ mình có thể giúp được cho Kujo-kun dù chỉ một chút. Tuy có thể chỉ làm cậu cảm thấy tốt hơn một tí thôi, nhưng tớ vẫn nghĩ đó mới là quan trọng”

“Hazuki…”

Ba người họ đều nói những lời rất tử tế với tôi.

Tôi hiểu chứ.

Cả ba đều đã biết tình trạng hiện tại của tôi, nên họ vẫn cư xử nhưng thường lệ để có thể giúp tôi cảm thấy thoải mái hơn.

Nhưng tình cảm của họ là thật, họ thực sự muốn giúp đỡ tôi.

Không có sự giả dối nào trong mắt họ cả.

Từ bao giờ mà tôi lại được bao quanh bởi nhiều người tử tế đến vậy?

Điều đó khiến tôi vừa thấy vui……vừa thấy sợ.

Bởi họ chính là mục tiêu mà Sudo nhắm tới, chắc chắn là vậy.

Những chuyện kinh khủng hoàn toàn có thể xảy ra.

Tôi biết……mình phải hành động sớm hơn.

Tôi vẫn chưa rõ vị trí của hắn, nhưng hắn cần phải bị ‘tiêu diệt’ càng sớm càng tốt.

Điều tôi đang cố gắng làm chính là bằng mọi cách chấm dứt ‘cuộc đời’ của hắn, để hắn không bao giờ dám làm thêm bất cứ điều gì nữa.

“Cảm ơn các cậu. Khi cần giúp đỡ, tớ sẽ trông cậy vào các cậu đó”

Dứt lời, tôi bắt đầu bước đi.

Tôi nên tự mình làm chuyện này.

Không có thời gian để dựa dẫm vào ai nữa.

Tôi sẽ ổn thôi.

Tôi cũng đã đơn độc từ nhỏ rồi.

Hơn nữa, tôi nên tự hành động.

Từ đầu đến giờ, đây là vấn đề giữa tôi và Sudo.

~~~

*Ichinose Shizuku’s POV

Ryosuke đang bước đi.

Nhìn từ bên cạnh, cậu ấy vẫn như thường lệ.

Không có gì thay đổi cả.

Vẫn như mọi khi thôi……nhưng có gì đó lạ lắm.

Bởi, ngôi nhà, quán bar nhỏ của gia đình cậu đã bị thiêu rụi, nên không thể nào có chuyện cậu ấy đang bình thường được.

Ryosuke đang tự ép mình.

Cậu ấy lo lắng cho tất cả chúng tôi, và cậu ấy giữ toàn bộ nỗi lo đó vào trong lòng.

“Ryosuke, cậu ấy ổn chứ?......”

“Tớ đang lo lắng cho cậu ấy…”

“Chúng ta phải âm thầm hỗ trợ cho Kujo-kun để không gì có thể cản trở cậu ấy~”

Ba người kia cũng đã cảm nhận được điều này.

……Nhưng liệu đây có phải là lúc để nhàn nhã như vậy không?

Tôi chắc chắn trong lòng Ryosuke đang tồn tại rất nhiều cảm xúc phức tạp.

Trực giác mách bảo tôi rằng tinh thần của Ryosuke đang trong trạng thái rất nguy hiểm.

Dù có mạnh mẽ đến đâu, Ryosuke vẫn chỉ đang là một cậu học sinh cao trung như chúng tôi.

Đó là sự thật không thể lay chuyển.

Nếu tôi không làm gì đó, Ryosuke sẽ gặp nguy hiểm mất.

“………”

Tôi sẽ hành động dựa vào niềm tin của mình.

Ba người kia không sai, và tôi chắc chắn họ đang làm đúng.

Nhưng trong tất cả các lựa chọn đúng đắn đó, tôi chỉ duy nhất chọn một.

Tôi nên làm gì cho người mình yêu?

~~~

Giờ nghỉ trưa.

Đi dọc hàng lang một mình, tôi đang suy nghĩ xem mình sẽ đến đâu sau giờ học hôm nay.

Tôi đã xin lỗi bốn người họ, tôi đang đi một mình.

Tôi muốn ở một mình.

Nếu không, tôi có thể vô tình làm họ bị tổn thương mất.

“Sudo…”

Cảm giác phẫn nộ cùng cực lại bùng lên.

Thề với chính mình, tao sẽ làm thế. TAO SẼ—

“?!?!”

Cơ thể bỗng bị kéo đi.

Chỉ trong nháy mắt, tôi bị kéo vào một lớp học trống không, cánh cửa lớp bị đóng sầm lại.

Rèm cửa cũng bị kéo xuống, xung quanh cũng trở nên mờ ảo.

“Cái gì vậy?......”

Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng có ai đó đang đè lên người tôi và tôi không thể cử động được.

Giọng cô ấy cất lên, ngay lập tức tôi biết đó là ai.

“—Ryosuke”

“I-Ichinose?”

Khuôn mặt Ichinose thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối nên tôi không nhìn rõ.

Nhưng dù vậy, tôi biết cô ấy đang rất nghiêm túc.

Cô ấy nhìn tôi, nói rất dứt khoát.

“Hãy kể cho tớ nghe tất cả mọi chuyện. Kể hết luôn cho tớ”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Mirin (みりん) là một loại rượu gạo ngọt đặc trưng trong ẩm thực Nhật Bản, đóng vai trò như một loại gia vị thiết yếu để tạo nên vị ngọt dịu và vẻ ngoài bóng bẩy cho món ăn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...