Chương 76: Sẵn sàng

*Sudo Hokuto’s POV

“KUJOOOOOO! ! ! ! ! ! ! ! ! !”

Kujo bỏ đi.

Tôi tự dưng mất hết sức, quỳ rạp xuống.

“Thằng khốn đó vừa mới……đe doạ mình sao? Hắn ta dám cả gan đe doạ mình ư? đe doạ……MÀY NGHĨ MÀY LÀ AI CHỨ!!!!!”

Tôi không thể không cảm thấy khó chịu được!

KHÓ CHỊU QUÁ!! MÀY LÀ CÁI THỨ PHIỀN PHỨC NHẤT!! CẶN BÃ NHẤT!!

—Tao biết mày đang nghĩ gì mà, mày hiểu chứ

—Ăn gì mà ngây thơ thế?

“UGHAAA!!!”

Thằng như mày mà có thể nhìn thấu được tao sao?!! LÀ TAO ĐÓ!!?

Hắn nghĩ hắn đang đối mặt với ai chứ?!

CH* CHẾT!!!!

Mọi thứ trên đời này đều phải diễn ra THEO Ý TÔI!!!…… Vậy mà tại sao…hắn lại không bị gì hết……!

Không đúng! Cái thế giới này dính Bug rồi!!

Bởi đã quá muộn rồi

Mày không còn đường lui nữa đâu. Mày sẽ gục ngã, những gì mày phô ra cũng sẽ sụp đổ. Đó chính là tương lai, là số phận của mày

“AAAHHHHH……AAAAAAAGGGGHHHHHHHHH!!!!!!!!!”

Kết thúc tất cả đi, một lần và mãi mãi

“GAAAHHH!!!!”

Khó chịu!! Cực kỳ khó chịu!!!

KHÓ CHỊU KINH KHỦNG! ! ! !

“Cậu nghĩ lễ hội năm nay, nơi nào sẽ được khách ghé thăm nhiều nhất?”

“Chắc chắn chỉ có thể là quán cà phê nơi Tứ đại mỹ nhân hiện diện rồi?!!”

“Tớ không thể tin được lượng khách đến đó lại nhiều đến như thế, nhiều kinh khủng luôn!”

“Có lẽ họ sẽ được vinh danh trong lễ bế mạc chăng”

“Liệu chúng ta có thể đi xem được không nhỉ?”

“Trường hợp xấu nhất thì ta chỉ có thể xem trên TV thôi”

“Tớ nhớ hình như nhà trường có phát trực tiếp trên web trường ấy. Chỉ có học sinh trong trường mới xem được thôi”

“Thôi thì cũng là một khoảng thời gian tuyệt vời”

Tiếng bước chân và tiếng nói chuyện rôm rả vọng lại từ xa.

Cuối cùng thì……

“Whoa!! S-Sudo!? Cậu đang làm gì ở đây?”

“!! Câm cái mồm mày lại! ! ! ! ! Cút m* đi, thứ rác rưởi!”

“!?”

“Đ-Đi thôi! Có gì đó không ổn!”

“Ờ ừm”

Mấy thằng con trai bỏ lại đống rác rồi chạy đi.

Tôi lườm theo bóng lưng bọn chúng rồi lập tức gọi điện thoại.

Phải kiềm chế……tôi phải bình tĩnh lại!

~~~

*Sudo Hokuto’s POV

“Nhanh lên nào! ! ! !”

Ở một góc khuất phía sau trường.

“Ahnn ♡ Hokuto-sama, anh dữ dội qu—…nnnnn!”

“Haa, haa, haa……ah!”

Những tiếng rên ngọt ngào của Kanako nhẹ nhàng vang lên.

Tôi chỉ ‘tập hông’ một chút để trấn tĩnh lại thôi.

Dạo này, đầu óc tôi sắp nổ tung rồi.

Chắc có lẽ là do tôi đã dùng thuốc quá liều chăng……

“Này, Kanako! Đến em nhấp đó”

“V-Vâng♡”

Tôi đổi tư thế và tiếp tục tận hưởng khoái cảm.

Thứ khoái cảm chỉ có thể tìm được thông qua t*** d**.

Não tôi bị kích thích và hoạt động mạnh.

Thằng khốn Kujo đó vẫn chưa có dấu hiệu gì là suy sụp, vô hồn.

Dù nhà cửa hắn ta đã bị thiêu rụi.

Không, có lẽ lấy mất thứ gì đó xung quanh hắn vẫn là chưa đủ.

Tôi phải làm gì đó, phải mạnh tay hơn nữa……thì mới có thể huỷ diệt được hắn.

Nhưng việc quay lén đã thất bại rồi………Khoan.

“……nào, nào, mình đúng là thiên tài mà, nhỉ?”

Mắc gì tôi phải dồn sức vào việc quay lén hắn cơ chứ?

Tôi có thể đi hướng khác dễ dàng hơn rất nhiều mà.

“Đây sẽ là cách mình kết liễu hắn……hihii Hahaa”

Kết thúc rồi……

“Này, chuẩn bị đi! Tiếp tục nào……!”

“Vâng!”

“Oraaa!”

“Ahn ♡♡ Hokuto-sama ♡♡ nhiều hơn…..nhiều hơn nữa♡♡”

“Ora!!!”

Và để đề phòng, tôi đã chuẩn bị ‘thứ đó’……

Ừ thì, dùng nó cũng có chút rủi ro, nhưng chẳng sao cả.

Đã đến nước này rồi, tôi phải dùng nó.

Rồi sau đó hắn chắc chắn sẽ bị tôi nghiền nát……!

“…hahahahahahahahaha……AHAHAHAHAHAHA! ! ! ! ! ! ! !”

Hãy kết thúc thôi, một lần và mãi mãi.

Đó là giao kèo giữa tao và mày mà, nhỉ?

Tao sẽ kết thúc tất cả vào ngày mai.

Hãy đợi đấy……Kujo! ! ! ! !

~~~

Đang là mười giờ đêm.

Tôi đang chờ cuộc gọi từ trong một căn hầm tối mờ.

Vẫn theo dõi sát sao chiếc điện thoại trên bàn……

—Boo Boo(tiếng rung của điện thoại)

“Alo, vâng, đây là Kujo”

“(Ryosuke-kun, cảm ơn cháu vì đã đợi. Giờ thì bọn ta đã sẵn sàng rồi. Phía Hanyu-san cũng đã chuẩn bị rất tốt cho ngày mai)”

“…Cháu hiểu rồi. Cháu mừng lắm”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi thấy yên bình hơn một chút.

“(…Cuối cùng thì…Cuối cùng ta cũng đã có thể lấy lại những gì đã mất. Ta xin lỗi vì đã quá bất cẩn, quá yếu đuối từ đó đến giờ. Ta đã mất quá nhiều thời gian rồi……)”

“Arataki-san, xin bác đừng nói thế. Nếu không có bác, chúng cháu đã không thể tiến xa được đến như này”

Vừa nói, tôi vừa liếc nhìn Ninomiya-san và Hitomi-san đang ngồi trước màn hình máy tính gần đó.

“Ngoài ra, còn có Ninomiya-san, Hitomi-san, Hasegawa-san, Kanemitsu-san và Hanyu-san nữa. Tất cả chúng ta có được như ngày hôm nay đều nhờ vào nỗ lực của tất cả mọi người và thậm chí của cả nhiều người khác nữa. Một mình cháu không làm được đâu, nó quá khó để làm một mình đó”

“Ryosuke-kun……”

“Nên sẽ rất ổn nếu khi kết thúc, bác có thể nói ‘Ta đã làm được’”.

“……Ah, ừ”

Sau một khoảng lặng, Arataki-san nói.

“Vậy thì, kết thúc nó thôi”

“…Vâng”

Cuộc nói chuyện kết thúc.

Sau đó, tôi ra ngồi gần Ninomiya-san.

“Xin lỗi vì câu hỏi đột ngột này. Tiến độ như nào rồi anh nhỉ?”

“Ryosuke-kun đúng rồi đấy. Anh nghĩ kế hoạch sẽ thành công thôi, không vấn đề gì cả”

“Mọi thứ đã sẵn sàng. Vấn đề là bọn chúng sẽ làm gì mà thôi”

“Chắc chắn Sudo sẽ dàn xếp theo một cách nào đó. Vậy nên làm ơn cứ tiếp tục hành động theo kế hoạch đã định sẵn”

“Đã hiểu”

Ninomiya-san tiếp tục công việc của mình.

Tôi rời mắt khỏi máy tính và bỗng dưng chạm mắt với Hitomi-san.

Hitomi-san mỉm cười dịu dàng với tôi.

“Là ngày mai, nhỉ?”

“……Vâng”

Ngày mai.

Sẽ là ngày kết thúc của tất cả mọi chuyện.

Một ‘câu chuyện’ dài giữa tôi và Sudo.

“—Tao đã sẵn sàng. Đây là đòn kết thúc, Sudo”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...