Thế Giới Sau Cái Chết/Chapter 1: Không còn gì nữa, mất đi rồiChapter 1: Không còn gì nữa, mất đi rồi
20px

Tích! Tích! Tích!

Tiếng nước nhỏ giọt vang vọng trong nơi nhỏ hẹp khiến cả không gian trở nên ồn ào, quanh quẩn ở bên tai và vang vảng như tiếng hát lại như tiếng vo ve của côn trùng.

Bóng hình nằm lặng trên sàm đá lạnh lẽo, mi mắt giật hai cái rồi yên lặng như chết, chỉ sau hồi lâu cơ thể mới như được khởi động lại mà nhúc nhích.

Bóng hình mở mắt ra và thấy mình nằm trên một bề mặt ẩm ướt đầy thô ráp, là đá, không gian thì đầy thứ khí quyện với sự đặc quánh của mùi rêu mục và một thứ tanh tưởi như món canh thiu.

"Đây là nơi nào... chuyện gì đang xảy ra..."

"Ta nhớ rồi, ta là Deselm, ta có..."

Suy nghĩ đột nhiên đình trệ, tựa như cái tên này đã vắt kiệt hết bộ não của Deselm, càng cố nghĩ lại càng không nghĩ ra.

"Ta có cái gì? Rốt cuộc là có cái gì vậy? Chuyện gì xảy ra vậy!"

Trong cơn hoảng loạn, suy nghĩ Deselm như dòng điện vụt qua rồi đột nhiên như bị xé toạc, cơn đau đớn như vô số miếng thủy tinh cứa ra vết thương sâu hoắm trên đầu.

"A!"

Ngay khi cơn thét vừa phát ra thì liền im bặt, không chỉ vì Deselm kiềm chế lại mà còn vì bên trong cuống họng kẻ ấy lúc này đã bị chất đầy một thứ gì đó, tựa như vô số cây xương cá đang mắc kẹt bên trong và xé toạc từng phần của cuống họng.

"Khụ..."

"Khục"

"Ọe!"

Cố gắng không phát ra tiếng động mà nôn khan trong đau đớn, bóng hình vừa thống khổ vừa khó chịu chỉ cảm giác giống như nơi cổ họng mình đã bị xuyên thủng.

Cả thân thể Deselm không thể khống chế mà run rẩy, nước mắt hòa với nước mũi chảy xuống cổ, nước bọt không kiềm nổi chảy ra tan với máu hóa thành một mùi vị rỉ sét đặc trưng như của kim loại.

"Dừng! Dừng lại! Không nghĩ nữa! không thể nói nữa!"

Deselm nắm chặt miệng, cố gắng làm rỗng đi tâm trí lộn xộn, chỉ sau hồi lâu bóng hình ấy mới gượng chống không run rẩy nữa, chỉ là đôi mắt đang co giật liên tục vì đau đớn là không cách nào dừng lại.

Nằm trên mặt đá gồ ghề nghỉ ngơi một hồi, Deselm ngẩng đầu nhìn về phía mình nôn ra ánh sáng mờ ảo từ vài khe hở trên hang gần đó giúp đôi mắt nhận ra đó là gì.

"Khoan đã, vì sao ánh sáng lại màu hồng? Không phải tất cả ánh sáng đều là màu trắng sáng hoặc vàng sao?"

"Đ-đây! đây! Đây là!"

Dưới đất đống hỗ lốn màu đỏ hồng, hơn chục cây "đinh" trộn với một ít xương vụn, vài hòn đá sắc lẹm bên trên đó còn vương vãi nhiều mẫu thịt.

Rồi đột nhiên gương mặt Deselm dần trở nên trắng bệch vì hiểu rằng có điều gì đó rất không ổn, không phải do những thứ đau đớn vừa trải qua.

Mà là vì bóng tối quanh Deselm không hoàn toàn tĩnh lặng tựa như thường, dù chỉ mới tỉnh lại trong trạng thái mơ màng nhưng Deselm vẫn có thể nhận ra điều đó.

Ở nơi xa hơn, có tiếng rất khẽ, rất ẩn núp, nó cứ sột soạt, sột soạt, rồi một lúc lại như thịch một cái, cho dù không nhìn thấy nhưng Deselm chắc chắn thứ đó không phải bất kì thứ gì bản thân từng thấy.

Không con vật hay côn trùng nào âm thanh nhầy nhụa và đều đặn như của nó, Deselm đoán là nó đang trườn đi một lúc rồi kéo theo thứ gì đó, tựa như một người chỉ còn nửa thân trên kéo theo nửa thân dưới của mình lết đi.

Deselm không biết vì sao mình lại liên tưởng đến hình ảnh kinh khủng đó, chỉ có bản năng sinh tồn là đang cố gào thét trong lúc bóng người đang câm lặng.

Bản năng là một thứ kỳ diệu, dù không một ký ức nào nói rõ, dù không có lời nói rõ ràng bảo về nó, cơ thể Deselm vẫn hiểu ra, đó là kẻ săn mồi và chính bản thân giờ đây là con mồi.

Nhịn lại cơn đau, nuốt lại hớp máu trong khoang miệng của mình sau đó bò dậy, từng khớp xương đến từng bó cơ đều báo hiệu rằng Deselm nên nghỉ ngơi nhưng bản năng lại bảo hãy chạy đi.

Cơn xung trào đầy kích thích từ đâu đó khiến cơ thể đầy cứng đờ và đau nhức gắng gượng đứng dậy, bóng hình tay vẫn ôm chặt miệng chân bước khẽ, cố mà không gây ra bất kì tiếng động nào.

"Không có! Không ở nơi này! Quá hẹp! Làm ơn đi mà! Đường ra ở đâu vậy!"

Lần mò theo từng vách tường nhơm nhớp rêu xanh lạnh cóng, Deselm cố trấn an mình đừng hốt hoảng nhưng khi càng ngày tiếng động ấy ngày càng gần hơn, nỗi sợ hãi ấy càng làm bóng hình trở nên vội vã.

"Thấy rồi!"

Đó là một khe hở nửa dưới hẹp nửa trên rộng, có vẻ vừa đủ lách người qua ánh sáng màu tím hồng quái quỷ sáng tràn ra từ trong khe nứt, Deselm đến từ bản năng cảm thấy bài xích với thứ ánh sáng đó nhưng không còn cách nào khác.

Deselm cố ép mình qua khe nứt nhỏ hẹp nhưng điều này không hề dễ dàng, từng góc đá sắc cạnh cào vào lớp vải xuyên qua rồi đâm lớp da mềm bên trong, máu đỏ làm ướt đẫm vải vóc.

Khi mà cuối cùng cũng thoát ra thì cơ thể Deselm đã đầy máu rướm từ eo đến chân, dù là thế thì Deselm vẫn cảm thấy may mắn vì bản thân đang mặc bộ áo rất dày có vẻ phải tới ba lớp áo mới giúp bản thân không bị róc thịt.

Deselm cũng không nghỉ ngơi mà dang đôi chân chạy hết tốc lực, trong tình huống không rõ gì cả thì chạy là tốt nhất, thứ bản năng này gần như đã là khắc vào mã di truyền của mọi sinh vật.

Tận dụng thời gian nhận thức hiếm hoi Deselm như tên trộm mà ngó nghiêng trước sau liên tục, chỉ đến khi xác định con "quái vật" kia không đuổi theo thì tâm trạng mới thở nhẹ một hơi, rồi khi quan sát một xung quanh thì khung cảnh kì lạ đập vào tầm mắt Deselm.

Thế giới bên ngoài không giống như những gì đã nhớ hoặc ít nhất Deselm cho là nó không nên như thế này, bầu trời là một màu hồng lịm pha với tím đậm trong tím lại có hồng gọi là màu tím hồng cũng không sai chút nào.

Ánh sáng tím hồng như vĩnh cửu che phủ cả thế giới cây cỏ khô héo màu hồng, đất là màu hồng, đá ven đường cũng màu hồng, ngay cả chính tầm nhìn của Deselm cũng tràn đầy màu hồng, rồi một vấn đề hiện ra trong đầu.

"Nguồn sáng ở đâu?"

Quan sát càng nhiều, càng kĩ càng, Deselm càng kinh hoàng vì nơi đây lại cũng không có cái thứ nhìn như là "mặt trời" chiếu sáng cả, chỉ có không gian nhiễm đầy thứ ánh sáng tím hồng ma mị, chúng phủ lên những thân cây cong queo và trơ trụi tạo ra cảm giác những con giòi đang ngoe nguẩy.

Deselm hơi nhăn mày khi cảm nhận thứ gì đó sền sệt như dính trên da rồi biến mất, nó như có một con sên bò trên đó nhưng không có trọng lượng vậy

"Khó chịu thật, nhưng mà có vẻ giờ ổn rồi"

Khi mà Deselm gần như đã thở một hơi nhẹ nhõm khi tai nạn đi qua thì truyền vào đôi tai là âm thanh quen thuộc, là tiếng người!

Deselm ôm lấy tâm tình kích động chạy đến nguồn âm thanh, càng tới gần càng rõ ràng cho đến lúc nghe đủ rõ ràng.

Deselm cũng không tới lỗ mãng tới gần ngay mà đứng ở sau một gốc cây, từ xa quan sát đại khái có năm người đi cùng nhau là ba nam hai nữ, lồng ngực họ phập phồng, cơ thể cao vừa đủ chứng tỏ họ là con người bình thường.

Quần áo dù trông bình thường nhưng trên đó lại dính đầy bụi bặm trông khá kì lạ ,trên tay mỗi người đều cầm lấy ngọn giáo riêng người đàn ông cao lớn là có một chiếc rìu bén.

Đi trước nhất là hai người đàn ông trong đó một người đang cầm bản đồ nhìn ngắm, người kia thì cảnh giác với thanh rìu trên tay, mỗi người dường như đều có nỗi sợ sệt trên gương mặt đầy mỏi mệt nhưng vẫn cố mà trò chuyện với nhau.

Deselm nhìn thế nào cũng không thể lý giải.

"Đám bụi đó... sao mấy người kia không phủi đi? Còn cái biểu cảm kia... rốt cuộc thế giới này bị cái gì thế"

Nhưng theo nghi hoặc đi qua lại là sự vui sướng, Deselm cảm nhận được những người kia giống mình đều là người.

"Thôi kệ đi, ít nhất thì đây là chuyện tốt! Bọn họ là người sống! Ta không đơn độc ở nơi này!"

Niềm hi vọng cùng hân hoan như ùa lên tạm thời ép đi nỗi kinh hoàng và sợ hãi, một bóng hình loạng choạng đi ra khỏi gốc cây và lộ diện trước bọn họ.

Những câu hỏi và nghi vấn mà Deselm chờ đợi cũng không đến, thay vào đó là sự tĩnh mịch đến rợn người, mọi âm thanh trò chuyện đều biến mất.

Niềm vui trong Deselm dần bị nhấn chìm khi thấy ánh mắt của nhóm người, đó không phải ánh mắt tò mò hay cảnh giác đối với một đồng loại đột nhiên xuất hiện.

Deselm từ trong chỗ sâu nơi đáy mắt đó thấy được, đó là một sự ghê tởm và căm hờn dữ dội, đó là nỗi sợ hãi đến kinh hoàng đầy trần trụi.

Sự im lặng đáng sợ kéo dài chỉ vài giây nhưng tựa như hàng giờ liền đã trôi qua.

Và rồi một người phụ nữ bên trong nhóm người thét lên một tiếng chói tai, tựa như tiếng rít khi kim loại đâm sầm vào nhau đầy điên dại, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào bóng hình.

"N-Nó... là nó kìa! Là quái vật!!!"

Lời lẽ người phụ nữ không giống như đang sỉ nhục mà là đang nói một điều đương nhiên, một lời cảnh báo với nhóm người.

"Quái vật?"

Deselm giơ lên nhìn đôi tay của mình... vẫn là đôi tay con người sau đó nhìn xuống cơ thể, dù có một ít máu tươi nhưng vẫn có thể nhìn ra là một người bị thương làm gì có chỗ nào giống quái vật đâu.

"Nếu không phải vấn đề của ta... chỉ có thể là"

Ánh mắt của Deselm từ trong cơn bối rối dần tỉnh táo lại sau đó là nỗi sợ hãi trước ác ý của đám người

"Chết tiệt! Cái đám ngu xuẩn này chẳng lẽ đem ta xem như mấy thứ quái vật ở nơi này đấy chứ?"

Deselm nhìn nhóm người lùi lại trong kinh hoàng sau đó dần dừng lại khi nhận ra bóng hình chỉ có một mình, sợ hãi chuyển biến thành giận dữ và hận thù, trong ánh mắt họ không còn là sự đối đãi giữa người và người, mà là sự ghê tởm tột khi đối mặt thứ sinh vật đầy bệnh hoạn.

 "Đồ chó chết! Trả mạng cho con tao! Chết đi!!!"

Người đàn ông với chiếc cằm gai góc đầy râu ria gầm lên giận dữ thân hình gã run rẩy gân xanh nổi đầy trán ,cả nhóm người thấy thế cũng theo sau gã gào thét mà đến

"Đồ quái vật! Đi chết đi! Mau chết đi!!"

Deselm cũng không phải ngu xuẩn chỉ ngay tiếng thét vừa vang thì đã quay đầu bỏ chạy mất, buồng tim đập liên hồi, dồn dập đến mức át cả tiếng gào thét sau lưng.

Tiếng gào thét, tiếng chửi rủa, tiếng chân ồ ạt đuổi sát sau lưng, còn cả tiếng xé gió của ngọn giáo vừa vụt qua đầu Deselm.

"Khốn nạn! Ta đã làm gì chứ! Lũ điên! Các ngươi căn bản chính là một lũ điên rồ!"

Deselm chạy ngoằn ngoèo qua những gốc cây vặn vẹo, cũng nhờ chúng rất dày đặc và bất thường nên bóng hình mới có thể chạy trốn, gương mặt đầy vặn vẹo khi nhánh cây va quẹt đôi lúc còn cứa rách mặt.

Trong lúc này lại không ngừng có âm thanh thủ thỉ không rõ từ ngữ khi cố nghe thì biến mất không thấy khiến Deselm gần như phát điên

"Sao ngươi không nghỉ ngơi nhỉ?"

"Nằm xuống đi, nghỉ ngơi đi, an táng đi"

"Sao phải tỉnh? hãy đi theo bản năng, cùng nằm ngã xuống đi"

Những âm thanh này cũng không phải bình thường, chúng dường như có ma lực nào đó, mỗi lời nói đều làm Deselm cảm nhận được sự tuyệt vọng, mệt mỏi, chán nản... làm bóng hình đang chạy chỉ muốn ngay lập tức nằm xuống nghỉ ngơi, buông bỏ mọi thứ

"Tại sao! Tại sao cơ chứ! Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy!!!"

Lồng ngực Deselm dần bị lấp đầy bởi sự tức giận, uất ức và điên cuồng, đầu óc dần mụ mị đến mức bóng hình còn không phân biệt được mình đang chạy đi đâu, chỉ có bản năng đang nhắc nhở điên dại.

Sống sót !

Deselm lần nữa thành công né tránh ngọn giáo, khi phát hiện mình đang ở hang đá ban đầu thì cơn kinh hoàng và sợ hãi chợt ùa về, nó pha lẫn với nỗi đau, giận dữ, uất hận tạo nên một cảm giác cực kì kích động.

Trong đầu Deselm là hình ảnh chi tiết đến tột cùng về một thứ không phải sinh vật đang trườn bò bên trong hang đá, đến mức dường như xúc cảm nhầy nhụa của nó đã chạm tới Deselm thông qua tâm trí.

"Hahaha!"

Một ý nghĩ lạnh lẽo và tàn độc, một sự oán độc, một thứ gì đó đang thức tỉnh bên trong Delsem, đôi chân nhanh chóng như gắn động cơ đột nhiên bức tốc mà chạy về phía cái hang đá nơi bản thân vừa thoát ra tựa như con thiêu thân lao đầu vào lửa.

Deselm lao qua khe hở mặc kệ đá tảng xé rách da thịt mà bằng tốc độ nhanh nhất chui vào, máu loang lổ chảy trên khe đá hẹp như miệng con thú dữ đầy máu.

"Hahahaha! Muốn quái vật!? Tìm quái vật báo thù? Tìm cho chúng một con! Cho tất cả chúng bây một con! "

Đám người nhìn bóng hình chui vào sâu hơn trong bóng tối mặc dù vài người tâm lí có chút ngần ngại nhưng vẫn như điên mà lao theo.

"Nó đang chạy trốn! Nó sắp chết rồi! Mau lên! Nó mà chạy là không kịp nữa rồi"

"Nhanh! nhanh lên! "

Deselm cũng không phải đường cùng phát rồ mới chui vào hang, thông qua kinh nghiệm đau khổ lúc trước thì Deselm đã tổng kết một ít kinh nghiệm sơ sài đến đáng thương.

1.Con quái vật này sẽ chỉ hoạt động trong lãnh địa ,nó không thích âm thanh.

2.Con quái vật này có vẻ định vị và chỉ ăn những thứ đã phát ra âm thanh đủ lớn bên trong hang động.

Deselm không biết có cái nào sai không nhưng đây là cách cuối cùng bộ não đáng thương có thể nghĩ ra, chạy thì chắc chắn là Deselm sẽ không chạy lại những người bản địa ở nơi này, đánh thì đánh không lại, vậy thì chỉ còn có thể đánh cược đám người này không biết gì về con quái vật này.

Tiếng chân của đám người gần sát tới, bóng hình cô độc cắn răng đi sâu vào bóng người khuất dần trong bóng tối không yên tĩnh, đám người thấy thế liền như những con linh cẩu khát máu nhảy tới muốn xé xác con mồi.

Nhưng rồi, ngay sau đó tiếng la hét của đám người từ phẫn nộ, hận thù biến thành tiếng thét kinh hoàng và rồi biến mất, họ giẫy dụa ôm lấy cổ mình bên trong đó thậm chí có người còn bị xương đỏ đâm xuyên kéo theo vài thứ gì đó ra ngoài.

"Ưm! Ưm!!! "

"A!! A-! "

Mới đầu cuống họng những kẻ nó như bị đâm rách rồi, họ chỉ có thể ú ớ những điều mơ hồ, ngay cả tiếng thét đều đọng lại trong họng, nó ngày càng nhỏ, cho đến khi tắt lịm hoàn toàn.

Deselm run rẩy đứng đó không xa mà nhìn đám người, nơi đó có cái làn da nhớp nháp của thứ gì đó và vài cái như xúc tu bạch tuộc lại như chi của cào cào, nó như kẹp lại như cuốn nhẹ quanh eo và đầu mà cuộn vài vòng, Deselm không biết hành động này của con quái vật có ý nghĩa gì nhưng mà giờ thì cũng chỉ có thể đánh cược nó sẽ không ăn vật không tiếng động, cũng đánh cược nó sẽ không "nhớ mặt" bản thân mà ăn thịt.

"Chết tiệt! Đoán sai rồi!"

Vốn là Deselm dự định bản thân sẽ vào sâu bên trong hang này, tìm một chỗ nào đó núp chờ đám người kia bị dọn dẹp sau đó an toàn rời đi nhưng mà đã đoán sai.

"Khốn nạn! Làm thế nào mà mình lại có thể biết cái thứ quái quỷ này to đến thế chứ? "

Đúng vậy, chỉ khi vừa vào sâu Deselm đã đâm sầm vào con quái vật, đó là một khối thịt mềm mại bên trên có chút nhớp nháp mang theo cái mùi rêu nồng quen thuộc, mà cùng với đó là vô số xúc tu lớn nhỏ cuốn chặt với nhau thi thoảng còn nhiễu giọt chất nhầy xuống đá kêu tích tích.

Qua ánh sáng yếu ớt giúp Deselm có thể thấy cơ thể nó bao trọn cả cái hang, lít nha lít nhít đều là xúc tu con, đó là lí do lúc trước cái hang này lại có mùi hôi nồng và tối đến vậy.

Có lẽ ở khi nhìn toàn thân còn có những điểm quái dị khác nữa nhưng ánh sáng yếu ớt không ủng hộ đều đó và chính Deselm cũng không thưởng thức cơ thể thứ dị hình này.

Những cây "xúc tu" màu xanh đen như xác định điều gì đó, nó quay cuộn vào đầu Deselm vài lần nữa rồi trượt đi, dường như bỏ lại "chỏm đá" này và đi tới hướng tới nơi nhóm người.

Đám người lúc này mới nhận ra bản thân bị nhốt chung với thứ gì đó, sợ hãi in hằn trên gương mặt của họ, những kẻ đó như phát điên mà chạy đến khe đá hẹp, muốn dùng thân thể mình lách ra ngoài, do động tác quá mạnh bạo da thịt họ như giấy vụn bị xé toạc ra từng mảng, nhuộm đỏ cả nền đá.

Mà ngay sau đó là tiếng sột soạt ẩm ướt vang lên, nó nhanh nhẹn và dồn dập hơn lần trước vô số lần, lần này nó tràn háo hức tựa như một nhà ẩm thực đang thưởng thức gì đó cực kì mĩ vị.

Deselm không thấy cảnh tượng gì xảy ra do thân hình to lớn của con quái vật cũng là vô số xúc tu vô tận của nó đã che mất tầm nhìn lẫn ánh sáng.

Không một tiếng la hét, chỉ có quanh quẩn tiếng xương gãy răng rắc, tiếng thịt bị xé toạc và máu chảy như lũ quét.Tiếng gào thét tuyệt vọng vốn nên tồn tại bị thay thế bởi những âm thanh nhóp nhép, bẹp bẹp, ừng ực... 

Máu tươi bắn qua khe hở, văng lên mặt đất tím hồng đó là thứ Deselm thấy khi xúc tu dần ít đi, sau bữa ăn, dường như con quái vật để lại thứ gì đó.

Sau hồi lâu căng mắt nhìn thì Deselm mới nhận ra đó là người đàn ông có râu cằm, gã lúc này đã mất nửa thân dưới đang cố lê lết được tới khe hở trên sàn đá là đống da thịt cùng máu gã nôn khan.

Gã quay đầu nhìn con quái vật oán hận nhưng rồi lập tức nhận ra Deselm núp ở sâu bên trong, lập tức đôi mắt nổi lên từng đường chỉ đỏ rực, mũi chảy ra máu tươi, không biết từ đâu đến sức mạnh mà gào thét.

"Thứ... đáng nguyền rủa! Tao biết mà! Mày... ch-ính là... một với đám kia! Thứ quái vật kinh tởm!"

Chỉ sau một khắc, đám xúc tu vừa quay về bổ nhào về phía gã phân thây gã thành hơn trăm mảnh, Deselm lập tức nhắm mắt không muốn nhìn tới vì kinh tởm.

Khi mọi thứ kết thúc, thứ Deselm thấy chỉ còn là bờ đá đầy rêu không khác gì khi mới tỉnh dậy, nếu không phải cái mùi máu gay mũi đang nhắc nhở Deselm có lẽ sẽ nghĩ mọi thứ chỉ là ảo giác.

Lần đầu giết người, hoặc có lẽ theo bản thân là nhớ được là thế. Có lẽ là do hành vi sát hại gián tiếp, Deselm chẳng có nhiều cảm xúc lắm, không có vui vẻ sau khi trả thù, không có kinh tởm vì hành vi của mình càng không có chút khó chịu nào. Tất cả... tĩnh lặng, tựa như cảm xúc của bản thân đã chết rồi.

Bóng hình có chút run rẩy nhưng vẫn nhẹ chân bước ra khỏi hang động, lần này thì nhờ có kinh nghiệm hơn hoặc có lẽ là do con quái vật đã phá một hoàn khe hẹp nên Deselm cũng không bị đá cứa đến rách da nữa.

Khi ra ngoài, Deselm dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía khe hẹp như nghĩ điều gì mà đứng đó vài phút, sau đó quay lưng bước đi, bỏ lại con quái vật dường như đã ăn no.

Đi được một đoạn có gì đó thôi thúc Deselm quay đầu, vừa quay lại trong vô thức thì hình ảnh đập vào tầm mắt gần như phá hủy lý trí ít ỏi của bóng hình.

Ở nơi cửa hang một thứ vặn vẹo đang ngọ nguậy, nó nhô ra thứ giống cái đầu đầy xúc tu và một thứ chất gì đó be bét trộn lại, bên trên có tám cái miệng xếp thành hình tròn, ở giữa là ba con mắt đang thu hẹp lắc lư.

Tất cả nằm trên một thứ chảy xệ như gương mặt bên trên còn có chi chít lỗ nhỏ, nhìn kĩ còn có thể thấy bên trong là thứ chất nhầy đỏ trắng kinh dị.

"Gương mặt" con quái vật động đậy, xúc tu nó phe phẩy trên không trung, tám cái miệng cười toét cả da thịt tựa như đang chào tạm biệt.

Deselm nhìn thứ kinh hoàng trước mặt, ngay cả trái tim cũng đứng lại một nhịp đi cùng với đó là sự sợ hãi tột độ, Deselm lập tức quay đầu lại chạy thục mạng không dám nhìn con quái vật.

Deselm cứ chạy, chạy đến không thể nghĩ, chạy đến thời gian mất đi ý nghĩa, chạy đến quên cả cảm giác về mọi thứ.

Cảnh vật xung quanh cứ lặp đi lặp lại một cách vô hồn, mấy cái cây vặn vẹo như đang nhảy múa mà uốn éo trong tầm nhìn Deselm, dưới ánh sáng hồng tất cả tựa như hư ảo mà trộn lại cùng nhau, tất cả như trong một cơn say xỉn quá đà.

Cơn đói không đến, cơn khát không tồn tại, ý chí mệt mỏi cũng không có, mọi thứ tượng trưng cho sự sống dường như đã mất đi, chỉ có sự trống rỗng và một nỗi mỏi mệt ẩn núp như đang ăn sâu vào linh hồn.

Cuối cùng, không biết làm sao mà đôi chân dừng lại Deselm nhận ra mình đã đi tới bên một hồ nước đen ngòm, mặt hồ tĩnh lặng như một tấm gương hắc ín ngoại trừ màu đen phản chiếu thì cái gì cũng chẳng thấy.

Như bị điều khiển, bóng hình cúi đầu sọ mình xuống nhìn, rồi chết lặng.

Không tin thứ trước mặt, bóng hình lần nữa "dụi mắt" đem đầu tới gần mặt hồ hơn nhìn lại bản thân từ dưới mặt nước.

Không phải là một con người, đó là một gương mặt ra sao? Như là con quỷ đi ra từ ác mộng đáng nôn mửa nhất, phản chiếu lại bóng hình là một bề mặt da thịt trần trụi, đỏ ửng và phồng rộp như vừa bước ra từ một đám cháy, không có mũi, không có môi, không có lông mày hay tóc.

Chỉ có hai hốc mắt sâu hoắm đen kịt đến mức làm bóng hình không hiểu làm sao mà bản thân nhìn được, cái xoang mũi lộ hẳn ra bên ngoài trần trụi, ở dưới là một cái miệng đầy răng đều tăm tắp.

Ngồi bên "hồ nước" đen kịt, bóng hình lại không còn dũng khí để nhìn xuống lần nữa. Bóng hình theo bản năng đưa tay lên những ngón tay run rẩy sờ soạng nơi đáng lẽ phải ra là mũi, là môi nhưng giờ có một bề mặt da thịt trần trụi,hàng răng đều thẳng và cứng cáp, lớp da căng bóng và biến dạng. Cảm giác chân thật đến ghê tởm.

Bóng hình nhớ, trong một khoảnh khắc xưa cũ, "bản thân" vẫn còn lưu giữ cảm giác về một khuôn mặt khác, bóng hình lúc đó có thể cảm nhận được cái lạnh của gió trên chóp mũi mỗi sáng, hay sự mềm mại của đôi môi mím lại hay những lần nứt môi do trời lạnh... nhưng chúng không còn ở đó nữa, không còn nữa.

"Giờ ta là cái thứ này sao ? Cái hình hài gớm ghiếc này, đáng nguyền rủa này..."

Một phần trong bóng hình gào thét muốn chối bỏ, muốn trốn chạy, muốn nói dối. Muốn! rất muốn muốn cào cấu, mạnh đến mức xé toạc lớp da thịt này ra để tìm lại gương mặt thật bên dưới!

Sự ghê tởm đến từ hình bóng phản chiếu, sự ghê tởm cái bóng của chính mình đang đổ dài trên mặt đất, lẫn chính linh hồn này.

Tiếng gào thét của đám người đã tắt từ lâu, nhưng chúng như vượt thời gian thời khắc này đây vẫn vang vọng trong đầu, chúng vẫn còn vang vọng.

Bóng hình ngồi dựa lưng vào một thân cây cong queo, nhìn xuống đôi bàn tay mình, là sạch sẽ như vậy, không nhiễm giọt máu.

Nhưng giờ khắc này nó tựa như phủ cả ngàn lớp nhựa đường đẫm máu, bóng hình có thể cảm thấy chúng dính nhớp.

“Đó là điều cần thiết!”

Bản năng sinh tồn thủ thỉ

"Chúng đã tấn công mình trước, đây chỉ là tự vệ cần thiết, mình chỉ tự vệ và quan trọng là, mình đã sống!"

Suy nghĩ này vừa hiện ra, một cảm giác thỏa mãn lạnh lẽo đến vô nhân tính đi tới, đó là một sự hài lòng nguyên thủy của con thú đã sống sót sau cơn tập kích thành công và trả đũa.

Nhưng rồi một giọng nói khác, yếu ớt hơn, nhẹ nhàng hơn, một tiếng vọng đến từ thế giới "Vốn nên là như vậy" mà bóng hình không còn nhớ, lại cất lên.

"Deselm, quên rồi sao? Quên rằng bản thân mình là con người sao? Ngươi đã đẩy những sinh mạng đó đến cái chết, chính ngươi, chính kẻ đang sống là ngươi đã hại chết những sinh mạng ấy."

"Chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được gì sao? Nếu không cảm thấy có gì, VẬY NGƯƠI CÒN LÀ NGƯỜI SAO ?"

Tiếng nói chiếm lấy cả tâm trí, như chuông kêu vang vọng, bóng hình không cảm thấy tội lỗi theo cái cách người ta vẫn thường nói, thực sự mà nói, không có chút cái như là "hối hận" hay "cắn rứt lương tâm" nào. Thay vào đó là một sự bất an quanh quẩn, bóng hình không kinh hoàng vì đã giết người, chỉ là nỗi bất an cứ đi qua lại khiến tâm trí đang giãy giụa không biết nên phản ứng thế nào.

"Đúng vậy, ta... vẫn có thể coi là con người sao?"

"Nếu tâm trí và thân xác này đều là giả... vậy cái tên Deselm có phải là của ta chăng?"

Nhưng ngay trong cơn tự vấn ấy, cái phần nhẫn tâm đã giúp bóng hình sống sót trong hang đá dường như tỉnh lại, cái bản nămg đã đưa ra quyết định tàn bạo đến cùng cực mà dẫn dụ đám người vào chỗ chết, nó đang thì thầm một sự thật đơn giản đến rợn:

“Nhưng mình vẫn còn tồn tại đấy thôi.”

Bóng hình tự hỏi mình có còn  là người không? Có lẽ là không nhưng bóng hình cũng không chấp nhận mình lạnh lùng và vô nhân tính như là con quái vật sột soạt trong hang.

"Nếu như là ta 'con người' thì sẽ không đẩy kẻ khác vào chỗ chết nhỉ?"

Cuối cùng thì bóng hình hiểu rồi, vì cái gì bọn người kia gọi mình là quái vật, gương mặt đáng ghê tởm này, biểu cảm vặn vẹo khi cơ mặt chuyển động này...

Lại dùng tay sờ soạng gương mặt, xúc cảm đầy kỳ lạ tựa như sờ vào một quả dưa bị đào mất vài khối dưa hấu vậy, rất quái dị, rất nhơn nhớt.

Giọng nói bình thản trở lại nhưng với sự yếu ớt đến cực điểm, tựa như lúc nào cũng có thể tan mất trong tâm trí.

"Nếu ngươi vẫn còn muốn giữ lại chút ít cái 'người' thì đặt ra quy tắc đi"

"Nó sẽ giúp ngươi nhớ rõ mình là thứ gì, bởi vì quái vật sẽ không tuân thủ nguyên tắc"

Bóng hình như hiểu ra điều gì đó gật đầu liên tục

"Đúng vậy, ta nhớ rồi! Nguyên tắc là nguyên tắc! Một người sống bao giờ cũng có nguyên tắc, đó là minh chứng của tư duy!"

"Ta là 'con người' vì vậy ta sẽ không lạm sát đồng loại của mình, ta chỉ tự vệ"

"Ta là 'con người' dù ta có méo mó đến thế nào đi nữa, ta có tình cảm, ta có cảm xúc"

"Ta là 'con người' vì thế ta sẽ luôn tiến lên, một vật chết sẽ không di chuyển nhưng người sống thì có!"

Nghĩ đến đây bóng hình lập tức như có sức mạnh to lớn, đưa dần gương mặt đến trước hồ nước, nhìn chằm chằm vào gương mặt chính mình

Cơn đau khổ ập đến, tựa như da thịt cũng đang chảy xệ, bóng hình cảm nhận được vô số ký ức như chạy tới đâm sầm vào não.

Không phải là một dòng chảy hồi ức đẹp đẽ mà là những mảnh vỡ bỏng rát găm nát niềm tin, ý chí và tâm hồn con người.

"Mẹ ơi! Người ở đâu vậy? Người ở đâu rồi! Đừng bỏ con mà mẹ! Làm ơn!"

"Ta nhớ rồi! Ta nhớ rồi! Lửa! Là lửa! Đau quá! Đau quá!"

Mùi da thịt cháy khét, tiếng hét kinh hoàng trước khi bản thân bị nướng chín trong ngọn lửa vô tình.Nỗi đau kinh hoàng tột độ đánh vỡ cả ý chí con người.

Hình ảnh bé nhỏ chạy lại từ trong biển lửa... giọng nói nức nở gọi cái tên mà quen thuộc đến đau lòng

"MẸ ƠI!"

Không! Đừng đến đây! Con của ta! Đừng đến đây, nó đau lắm!

Cô đau khổ ôm lại khuôn mặt không còn gì nữa, có lẽ đứa trẻ đó đã...

Tiếng "Mẹ ơi!" đột ngột và thô bạo kéo cô khỏi cơn mê man trong nhà tù tâm trí này. Cái danh xưng nghe quen đến não ruột, lần nữa định hình lại sự tồn tại của cô.

Cô có thể quên mọi chuyện, không nhớ rõ ký ức của mình, quên cả tính danh bản thân nhưng cô nhớ, mình là một người mẹ, có một đứa con gái.

Đó là một cô bé dễ thương, mỗi ngày đi theo gọi mẹ, lúc nào cũng vui cười, đứa trẻ đó tên là...

"Deselm!"

"Hahaha! Hóa ra... hóa ra... huhu...hic! Con của ta!"

Cô đã chết, chết rồi! Chết trong một ngọn lửa nung cháy cả xác thịt!

"Không! Không! Nói vậy... Chẳng lẽ đây là! Đây là! "

Deselm ngẩng phắt đầu nhìn  nhìn khung cảnh xung quanh hốc mắt điên dại như hiểu ra điều gì đó.

"Hahaha! Ta hiểu rồi! Chết tiệt! Cái chốn quái quỷ này! Thế giới sau cái chết!"

Rồi đôi mắt từ phẫn nộ dần trở nên vặn vẹo và méo mó

"Hahaha!!! Không sao đâu Deselm yêu dấu, mẹ sẽ tìm con, nếu con ở nơi này mẹ sẽ tìm con bằng mọi cách"

"Nếu con không ở đây, mẹ sẽ leo lên trần gian để tìm con ! Hãy chờ mẹ nhé! Bé con à!"

Cô điên dại mà hiểu rồi, nơi đây không phải là thiên đường hay địa ngục gì cả, nếu có địa ngục, nó trần trụi và tàn nhẫn hơn địa ngục gấp trăm lần.

Nó, là thế giới sau cái chết!

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...