Ngày 28 tháng 2 năm 2024, mười giờ năm mươi lăm phút tối, Tân Chicago.
Trước tình cảnh hiện tại, những người vệ sĩ mặc suit đen phía mạn phải căn dinh thự hiện đang cực kì bối rối. Đang yên đang lành tự dưng lại xuất hiện một đám người không biết từ đâu chui lên thay phiên nhau ném bom xăng vào bên trong sân vườn. Khó hiểu hơn nữa là chúng lại không hề muốn tập kích vào dinh thự. Ngược lại, sau vài đòn tấn công bất ngờ từ trên trời tạo ra những xung kích đẩy lùi cả hai bên thì bọn chúng lại đột ngột thay phiên nhau rút lui.
Họ đã cử người đi kiểm tra những vùng trũng để xem thứ vũ khí nào đã tấn công vào dinh thự, nhưng lại không tìm được bất cứ thứ gì vì viên đạn sau cú tác động lớn như vậy đã không còn sót lại mẫu nào.
Sau khi toàn bộ những tên lạ mặt kia đã rút lui hết, một lệnh yêu cầu kiểm tra thêm xung quanh đã được ban ra, đi kèm với lệnh trở về vị trí ban đầu để tiếp tục canh gác xung quanh dinh thự.
Thế nhưng lúc ấy không một ai biết mạn trái đã hoàn toàn bị đâm thủng... bởi một người duy nhất.
Đứng trước hàng rào sắt yếu ớt không có một mống người bảo vệ, Michael chỉ cần phẩy tay nhẹ cũng đủ để banh rộng nó ra, tạo một lối đi hình tròn để anh bước qua. Ngay khi vừa đặt chân lên sân cỏ của dinh thự, Michael lập tức chạy thục mạng về phía trước, đồng thời liếc nhìn xung quanh để kiểm tra xem còn có bao nhiêu tên đã ở lại để bảo vệ phía bên này.
"Ba tên sao?"
Lớp phòng ngự đông đúc khi trước bây giờ chỉ còn lại đúng ba người ở lại để bảo vệ cho có lệ, quả nhiên những đòn thiên thạch giả kia là một ý tưởng cực kỳ thành công.
Trong lúc Michael hùng hục lao đến, dĩ nhiên một người bình thường không thể nào mà không chú ý đến anh ta được. Vì thế có một tên đang đứng dựa lưng vào tường, mặt ngẩng lên ngắm trăng, thong thả canh gác đã phát hiện ra Michael.
Không để kẻ địch có thời gian định hình cục diện, Michael trong lúc chạy đã đưa ngón trỏ lên chỉ về hướng tên canh gác rồi xoay như đang vẽ một hình tròn vô hình trên không trung, tức thì cà vạt của hắn bất ngờ lơ lửng rồi tự động quấn quanh cổ hắn. Như một nhạc trưởng nhiều năm kinh nghiệm, anh tiếp tục vẫy ngón trỏ lên trời để siết cà vạt khiến kẻ địch ngạt thở, và ngay khi khuôn mặt hắn gần tái đi thì anh trỏ ngón tay xuống để đập mặt hắn vào nền đất khiến tên đó bất tỉnh nhân sự ngay lập tức.
Dù âm thanh phát ra không quá lớn, nhưng do ba tên còn ở đây đứng sát nhau nên hai tên còn lại liền chú ý ngay lập tức khi tên đầu tiên ngã xuống. Nhưng nếu để những tình huống như này làm khó thì cái danh "Tử Thần" nghe chẳng khác nào một trò đùa cả.
Sau khi đánh ngất tên đầu tiên, Michael hạ trọng tâm xuống cực kỳ thấp, anh dồn toàn bộ lực trên khắp cơ thể vào phần đầu gối lẫn cổ chân rồi búng một cú thật mạnh lao về phía tên canh gác thứ hai như mũi tên. Không chỉ có thế, trong khi vẫn còn đang bay đến, anh khéo léo dùng năng lực để kéo người kẻ địch về phía mình rồi vung tay trái tung một cú đấm đã kết hợp cả lực đẩy trong khi đang lao đến lẫn lực kéo từ năng lực khiến hàm tên kia lệch hẳn sang một bên.
Ngay khoảnh khắc chân vừa chạm đất, Michael liền tận dụng lực quán tính từ cú vung tay khi nãy mà xoay người ba trăm sáu mươi độ. Không những thế, trong lúc đang xoay người thì anh còn tiện tay rút một viên đạn ra rồi dùng năng lực ném thẳng vào họng súng đang chĩa vào mình từ tên canh gác thứ ba.
Như được bắn ra từ một khẩu súng bắn tỉa, viên đạn không những xé toạc khẩu súng lục của địch khiến linh kiện rơi lã chã xuống đất mà còn làm bay mất một mảng tai nhỏ của tên canh gác thứ ba khiến hắn đau đớn mà lảo đảo lùi lại.
Michael lập tức dùng ánh mắt để đảo ngược hướng viên đạn đang bay khiến nó quay về, đâm thủng đầu gối của kẻ địch từ đằng sau. Ngay khi hắn vừa há miệng ra tính la lên vì cơn đau, Michael lần nữa phóng đến, dùng bốn ngón tay thọc thẳng vào miệng của hắn. Kết hợp cả sức mạnh thể chất thuần tý lẫn năng lực của bản thân, anh nâng hắn lên thật cao rồi đập đầu xuống đất khiến răng môi của tên canh gác lẫn lộn, ý thức tắt ngóm như đồ dùng bị hỏng mà chẳng thể cảm nhận được bất kì cơn đau kéo dài nào.
Thế là toàn bộ ba tên canh gác đều bị hạ gục một cách êm đẹp.
Đặc biệt hơn cả là toàn bộ những chuỗi hành động trên chỉ tiêu tốn của Michael khoảng mười giây hơn. Và dù tiếng động phát ra từ cú búng bứt tốc, hay viên đạn đâm thủng giò tên canh gác thứ ba khá to đi chăng nữa, sau khi đứng im một lúc để kiểm tra động tĩnh xung quanh thì Michael khá yên tâm khi không cảm nhận được bất kì động tĩnh nào xung quanh.
Michael chậm rãi tiến về phía trước, vừa đi vừa sử dụng mọi giác quan để kiểm tra xem còn có ai ở đây hay không. Ngay khi vừa đặt chân đến sau lưng của dinh thự thì đập vào mắt anh là dòng sông Chicago đang chảy êm ả trong màn đêm, và nó vô tình khiến adrenaline đang sục sôi trong người anh biến mất một cách lạ thường và giúp đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.
Dù thế, Michael hoàn toàn chẳng có nhiều thời gian để mà ngắm sông. Anh xoay người lại nhìn về phía dinh thự rồi dùng mắt đếm vội số ô cửa sổ.
"Ở giữa cái thứ ba và thứ hai từ phải đếm qua phải không nhỉ?"
Michael vừa đi về phía cửa sổ vừa tự lẩm bẩm trong miệng vài điều, ngay khi đến chỗ nằm giữa cửa sổ thứ ba và hai như đã đếm trong đầu, anh xoay người lần nữa rồi dựa lưng vào tường, một chân chống đỡ trong khi chân còn lại áp vào bức tường.
Thoạt nhìn vào thì trông như anh đang cố tình tạo dáng để ngắm dòng sông đang lấp lánh ánh trăng kia, nhưng hoàn toàn không phải thế.
Dùng bàn chân đã áp lên tường khi nãy, Michael chầm chậm kéo nhẹ từ trái sang phải như đang mò mẫm thứ gì đó. Chỉ một thoáng sau, chân anh dường như cảm nhận được sự rung lắc nhẹ đến từ một mảng tường nhỏ rồi dồn lực ấn thật mạnh vào chỗ ấy. Tức thì, chỗ bức tường mà Michael đang dựa rung chuyển, nó phát ra tiếng động của cửa tự động, phì ra khói rồi chậm rãi mở ra một lối đi xuống phía dưới dinh thự.
"Tuyệt thật đấy nhỉ?"
Trước mặt Michael lúc này là một đường hầm bí mật được nhà Moretti xây dựng từ rất lâu về trước, đây vừa là lối vào vừa là con đường thoát hiểm mà chỉ những người nắm chức vụ lớn trong gia tộc lâu đời này mới có thể biết được.
Vậy nên một nửa lời cảm thán khi nãy của Michael là dành cho những người đã tạo nên con đường này để anh có thể dễ dàng đột nhập vào đây. Một nửa là dành cho Bob, người không biết vì lí do gì lại có được sơ đồ của dinh thự, bao gồm cả lối đi bí mật này.
Quả thật ông ấy có gì đó hơi đáng nghi, nhưng nhờ vậy mà Bob đã nhiều lần cứu nguy cho Michael nên anh cũng không muốn đào bới nhiều về vấn đề này làm gì.
Quẳng những suy nghĩ thừa thãi đó sang một bên, Michael lấy điện thoại từ trong túi ra, bật đèn sáng lên rồi bước vào lối đi bí mật. Và dĩ nhiên là anh không quên đóng cửa lại đề phòng bất trắc xảy ra.
Chỗ này quả thật là một lối đi bí mật đã quá lâu không ai đụng đến. Michael lia ánh sáng từ điện thoại đến đâu, chỗ đó liền hiện lên những hạt bụi nhỏ li ti trôi nổi khắp nơi, đi kèm với đó là đống mạng nhện chằng chịt có thể dính vào mặt nếu không cẩn thận né tránh. Mỗi bước chân của Michael đều kéo theo tiếng cầu thang gỗ vang kẽo kẹt đầy ghê rợn, khiến anh nơm nớp lo sợ nó có thể sập xuống bất cứ lúc nào. May thay con đường đi xuống không quá dài, chỉ mất một lúc mà Michael đã có thể đi đến cuối con đường.
Mở cánh cửa gỗ trước mặt, đập vào mắt anh là một căn phòng nhỏ đầy bụi bặm, ánh đèn lập lòe yếu ớt như có thể tắt ngúm bất cứ lúc nào. Xung quanh nơi này là hàng đống đồ như tranh vẽ, giáp sắt, tượng sáp đóng lớp bụi như không biết chúng đã ở nơi này từ bao giờ.
Michael khéo léo di chuyển xuyên qua toàn bộ đống đồ này sao cho tránh va chạm nhất có thể, vì lỡ mà đụng trúng rồi chúng đổ sập hết toàn bộ thì công cuộc ám sát này coi như đi tong.
Cẩn thận rón rén từng ngón chân bước đến góc phải căn phòng, Michael nắm lấy một cái thang gỗ được đặt ở đó rồi phóng người leo lên. Anh cẩn thận áp tai vào cánh cửa sập trên đầu để kiểm tra xem có ai không, ngay khi xác định là chẳng có gì thì anh vẫn cẩn thận mở cửa sập từ tốn nhất có thể để nó không phát ra bất kì tiếng động nào ngoài âm thanh kẽo kẹt nhỏ.
Phía trên căn phòng nhỏ chứa đồ cổ là một căn phòng khác, nhưng được sơn màu, quét dọn kỹ lưỡng khác hẳn bên dưới. Đảo mắt xung quanh kiểm tra thì có vẻ như đây là nhà kho chứa dụng cụ lau dọn của người hầu bình thường, chẳng có gì đáng lo cả.
Nhưng quan trọng hơn chính là âm thanh phát ra từ bên ngoài.
"Này, anh có nghĩ chúng ta bị đột kích không?"
"Không có đâu, chắc là mấy tên Nổi Loạn loi choi muốn kiếm tí chuyện cho buổi tối đỡ nhàm chán thôi. Chuyện như cơm bữa ấy mà."
"Kiếm tí chuyện mà lại chọn dinh thự của nhà Moretti á?"
"Anh nói chú nghe này lính mới, đám Nổi Loạn là một nhóm người vừa yếu vừa ngu mà lại còn liều nữa. Chúng còn tấn công ngài Louis dạo trước mà không nhớ à?"
"Anh nói em mới nhớ."
"Vả lại, trên điện đàm đã thông báo là không thấy ai rồi mà, nên là đừng lo. Lỡ mà có gì xảy ra thì để anh bảo vệ chú."
Rồi một âm thanh vỗ vào lưng vang lên, đi kèm với nụ cười khả ố vang vọng khắp dãy hành lang.
"Hầy...."
Nghe đoạn trò chuyện bên ngoài, Michael lại lần nữa không khỏi thở dài. Dựa trên những dữ liệu mà Gilbert đã cung cấp thì đáng lẽ bên ngoài không có ai đứng canh gác mới đúng.
"Quả nhiên là đã tăng cường bảo vệ rồi."
Tất cả những thứ trên cộng lại bằng với việc kể từ giờ phút này thì Michael sẽ phải tự tùy cơ ứng biến mà đến phòng của Louis sao cho ít ồn ào nhất có thể. Ngoài ra còn phải hành động thật nhanh và gọn để tránh những tên khác phát giác sự việc.
"Lũ Nổi Loạn chó má đó."
Buông ra câu than thở chẳng để ai nghe, anh liền mở cửa thu hút sự chú ý của hai tên đang vui vẻ tựa lưng vào tường mà trò chuyện kia.
"Hả?"
Ánh mắt đã chạm nhau ngay khi Michael mở cửa nhưng chẳng có bất kì động tĩnh nào đến từ cả hai bên. Một bên thì trưng ra khuôn mặt mệt mỏi, bên còn lại thì cau mày ngơ ngác không biết mình có nhìn lầm gì hay không.
Ngay khi kim giây trên chiếc đồng hồ quả lắc treo gần đó nhích được sáu lần thì lúc này hai tên trong bộ suit đen kia mới giật mình mà hành động.
"Có người đột--"
Tên râu ria đầy mồm trông có vẻ là lớn hơn kia xoay cổ tính báo cáo vào bộ đàm nhỏ vắt trên vai nhưng Michael lập tức dùng năng lực điều khiển cà vạt mà siết cổ hắn rồi nâng lên không trung.
Trong lúc hắn đang vùng vẫy với khuôn mặt tái dần, tên mặt mũi vẫn búng ra sữa bên cạnh thấy thế liền hốt hoảng mà rút súng ra chĩa về phía Michael. Anh đưa tay trái lên, dùng ngón trỏ và ngón giữa để dùng năng lực mà "đóng băng" khẩu súng khiến tên kia không bóp cò được, rồi anh dùng ngón áp út và ngón út kéo hai quần hắn vút lên cao.
"Ặc!"
Chân hắn bị kéo mạnh như nào thì phần đầu bị đập xuống sàn cũng sẽ mạnh y chang như thế, đến mức khiến hắn phun ra nước mà bất tỉnh không kịp ú ớ gì. Tên đang bị treo cũng đã buông thõng hai tay nãy giờ vùng vẫy nên Michael liền thả hắn xuống.
Dù hạ được hai tên này khá dễ dàng nhưng khó khăn vẫn ở rất nhiều phía trước khiến Michael hoàn toàn chẳng yên tâm nổi.
"Đi thôi nhỉ..."
Bỏ lại câu nói đầy mỏi mệt lại phía sau, anh vung chân bước về phía trước, tiến về phía căn phòng của Louis Moretti.
***
"Lạ thật đấy."
Vì đã thuộc toàn bộ bản đồ của dinh thự này nên Michael chỉ việc đi theo trí nhớ mà đến chỗ của Louis, việc này không thành vấn đề. Nhưng điều khiến anh cảm thấy khó hiểu là trên đường đi đến căn phòng không hề khó khăn như anh đã mường tượng. Quả thật là cũng có vệ sĩ canh gác vài chỗ, cơ mà số lượng lại không nhiều, mà chúng hầu hết chỉ toàn là những tên lính quèn chẳng có tí gì gọi là đe dọa.
Kết hợp cả việc Louis vừa bị tấn công tuần trước với sự vụ ồn ào bên ngoài khi nãy thì Michael đã nghĩ là hành lang trong dinh thự lúc này sẽ chật ních vệ sĩ mà khiến anh vượt qua một cách khốn đốn. Nên việc di chuyển dễ dàng thế này làm Michael hoàn toàn không yên tâm chút nào.
Ngoài ra, dinh thự còn yên ắng đến lạ thường. Chẳng có bất cứ người làm quét dọn hay quản gia ở đâu cả. Cứ như là ngoài vệ sĩ thì nơi này chẳng còn lại ai vậy.
Sau khoảng vài phút để di chuyển từ tầng một lên tầng ba, Michael chắc chắn cánh cửa đính đầy đá quý lấp lánh trước mặt chính là phòng của Louis Moretti danh giá mà anh đã thấy trên sơ đồ. Nếu như thông tin được cung cấp bởi Gilbert là chính xác thì giờ này hắn hẳn đang ở bên trong để lo liệu giấy tờ của nhà Moretti.
Anh đưa tay lên xoay thử tay nắm cửa thì thấy nó không hề khóa. Bình thường thì cũng không có ai khóa cửa nếu đang ở trong phòng làm gì cả, nhưng lần này Michael lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Mặc kệ cảm giác lo âu đang bao trùm toàn bộ cơ thể, Michael vẫn mở cửa mà hiên ngang bước vào bên trong và lập tức bị choáng ngợp. Dù là cùng một nhà nhưng căn phòng này lại toát lên vẻ thời thượng và sang trọng khác biệt hẳn với chỗ ở của Nico Moretti mà anh đã đến khi trước.
Sàn nhà được lát bằng đá cẩm thạch trắng với những đường vân xám uốn lượn, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo giữa trần. Xung quanh có nhiều bộ sofa bọc da Ý màu kem đặt ngay ngắn cùng những chiếc bàn gỗ mun bóng loáng, được lót trên tấm thảm với nhiều họa tiết cầu kỳ. Trên tường treo nhiều bức tranh đắt tiền được chiếu sáng bởi ánh đèn khiến lớp sơn dầu ánh lên vẻ bóng loáng đẹp lạ thường. Toàn bộ căn phòng này đều hắt vào mặt Michael sự giàu có khiến anh có chút ngợp thở.
Thế nhưng, đây chỉ là một căn phòng yên ắng không có bất kì ai ở đây, kể cả Louis Moretti. Michael xoay đầu khắp căn phòng kiểm tra vài lần nhưng kết quả thì vẫn thế, không có bóng dáng của ai ở trong này cả.
Đột nhiên cả cơ thể của anh run lên như muốn gào thét kêu Michael hãy rời khỏi đây ngay lập tức. Tin vào cảm giác của mình, anh quay đầu lại để mở cửa bước ra khỏi đây.
"Hả!?"
Thế nhưng có dồn sức xoay tay nắm cửa như thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn chẳng hề nhúc nhích dù chỉ là một li. Dù vẻ mặt vẫn trông khá bình tĩnh, nhưng bên trong anh lúc này lại trào lên cảm giác lo lắng dữ dội.
Và cảm giác ấy không phải là không có cơ sở.
"Đến chậm quá đấy Tử Thần."
Michael cảm thấy tim mình lỡ một nhịp khi giọng nói ấy cất lên.
Tim của anh đập càng lúc càng nhanh, tiếng thình thịch to đến nỗi Michael cũng có thể nghe thấy được nó. Anh nuốt nước bọt mà quay người về phía giọng nói phát ra sau lưng với mồ hôi hột đổ đầy trán.
Không gian xung quanh bất chợt rung lắc nhẹ rồi uốn éo, dần dần để lộ ra chủ nhân của giọng nói ấy. Không những thế, khắp nơi cũng dần hiện ra những người khác, cứ như thể bức màn ảo ảnh che mắt anh đang dần bị tháo dỡ vậy.
Và khi toàn bộ khung cảnh xung quanh thay đổi, Michael chỉ còn biết nở một nụ cười khô khốc giật liên hồi cùng con ngươi rung lắc dữ dội.
Hàng chục tên vệ sĩ to cao giương súng nhắm về phía anh. Ngoài ra còn có những người mang trên mình đồng phục màu xanh quen thuộc, khoác bên ngoài là những chiếc áo chống đạn in dòng chữ [NCPD] to tướng trên đó. Người thì cầm lục, người thì cầm hoa cải, có người cầm khiên, cũng có người không mang thứ gì đặc biệt nhưng trông vẫn rất tự tin. Xung quanh Michael lúc này là số lượng người khổng lồ được trang bị đầy đủ như muốn lao vào ăn tươi nuốt sống anh.
Nhưng đám này hoàn toàn không phải là lí do khiến Michael lo lắng như thế.
"Tại anh mà tôi mất tiền ăn trưa ngày mai rồi đấy. Mất đến gần bốn mươi lắm phút mới đến được căn phòng này à?"
Mái tóc đuôi ngựa màu nâu sẫm được buộc cẩu thả, cặp kính tròn che lấp quầng thâm mờ dưới mắt, chiếc áo măng tô màu be dài tới đầu gối ôm sát cơ thể mảnh mai.
"Nhưng mà thây kệ, bắt được anh đem về thì một bữa trưa cỏn con có là gì."
Dù có hỏi đi hỏi lại cả trăm lần đi chăng nữa thì người duy nhất ở Tân Chicago này có thể khiến Michael cảm thấy mệt mỏi, ngán ngẩm và chán ghét trong cùng một lúc ngay khi chạm mặt chính là chủ nhân của cô gái trước mặt anh.
Trung sĩ, át chủ bài và tấm khiên mạnh nhất của NCPD.
"Chiếu tướng rồi, Michael."
Mary Harrington nói.
***
Chaporia
Bình Luận (0)