
Sinh nhật tuổi ba mươi của tôi khép lại bằng một cảnh tượng nực cười AI
Giới Thiệu
Sinh nhật tuổi ba mươi của tôi khép lại bằng một cảnh tượng nực cười đến mức tôi không biết nên khóc hay nên cười.
Tôi nhìn thấy người chồng đã kết hôn với mình suốt năm năm đang ôm một người phụ nữ khác, h/ôn cô ta đến mức quên hết mọi thứ xung quanh.
Cũng đúng vào ngày hôm ấy, tôi quyết định kết thúc cuộc hôn nhân với Lục Hành Viễn.
Bữa tối sinh nhật được đặt trong một nhà hàng rất yên tĩnh. Ánh nến dịu dàng, bánh kem tinh xảo, rượu vang đặt ngay ngắn trên bàn. Tất cả trông giống hệt một buổi hẹn hò lãng mạn mà người ngoài nhìn vào chắc sẽ thấy ngưỡng mộ.
Chỉ có tôi biết, dưới lớp vỏ đẹp đẽ ấy, mọi thứ đã mục ruỗng từ lâu.
Tôi nâng mắt nhìn Lục Hành Viễn, cố ý dùng giọng nửa thật nửa đùa hỏi:
“Anh có yêu em không?”
Anh đang cắt miếng bít tết trước mặt. Nghe tôi hỏi vậy, động tác hơi khựng lại, sau đó bật cười rất khẽ.
Nụ cười ấy không có chút dịu dàng nào, giống như đang nghe một chuyện trẻ con vô nghĩa.
“Đã ba mươi tuổi rồi, em còn bày mấy trò sến súa này làm gì?”
Tôi cúi đầu, không trả lời ngay.
Màn hình điện thoại đặt trong lòng bàn tay vẫn còn sáng. Trên đó là ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện mà người phụ nữ kia gửi đến cho tôi.
Trong hình nền khung chat, Lục Hành Viễn đang ghì chặt một cô gái vào lòng. Môi hai người dính lấy nhau, tư thế thân mật đến mức chẳng cần giải thích thêm bất kỳ câu nào.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)